Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 60: Tộc đàn tam giác long nguy hiểm, báo con hại cả nhà

Tạm gác lại chuyện về vị tiên nhân tiểu bối đó. Thắng bước ra ngoài chuẩn bị bữa ăn, không quên kéo theo tiểu Hỏa.

Dù tiểu Hỏa có chút giãy giụa, không tình nguyện đi theo, nhưng chỉ với một cái tóm gáy, cậu nhóc đành phó mặc cho số phận an bài.

Vì quá lười kiếm củi, Thắng chỉ nhặt tạm hai hòn đá để kê nồi. Còn lửa thì sao? Hắn tính ném luôn tiểu Hỏa vào giữa hai hòn đá ấy, bắt cậu bé phát nhiệt để mình nấu cơm.

Muốn lửa to có lửa to, muốn lửa nhỏ có lửa nhỏ. Chẳng cần tốn công chỉnh củi hay nhóm lửa. Quả thật như một chiếc bếp tự động vậy.

Phải đến khi nấu xong ba nồi cơm lớn, Thắng mới thả tiểu Hỏa về tiểu không gian.

Cầm chiếc muỗng lớn trên tay, Thắng múc cho yêu tiên một chén nhỏ xíu, vừa đủ chứa năm hạt gạo.

Vì không đi săn hung thú, bữa cơm này chỉ có cơm trắng, thêm chút muối cho đậm vị mà thôi.

Đúng là một bữa cơm chay đích thực!

“Ưm, linh khí thật nồng nàn!” Tiểu yêu tiên nếm thử một miếng, phải kinh ngạc thốt lên.

Thắng thấy vậy cũng vội vàng cho vào miệng một miếng lớn nếm thử. Cảm giác thật dễ ăn, không hề nhạt nhẽo như gạo thời hiện đại.

Loại gạo này khi ăn vào, có vị ngọt thuần khiết, cộng thêm chút muối quả thật là ngon nhức nách. Không những vậy, mùi thơm của nó còn khiến Thắng cảm thấy tinh thần nhẹ nhõm, an thần.

“Đây quả thực là gạo tiên a!”

Thắng vui sướng ăn lấy ăn để, phải đến khi ăn hết ba nồi cơm lớn hắn mới cảm thấy đỡ đói, nhưng miệng vẫn còn chút thòm thèm.

Dùng bữa trưa xong, Thắng cùng yêu tiên tiếp tục cuộc hành trình, trở về tổ của tộc Tam Giác Long.

Thời gian cứ thế trôi đi vùn vụt.

Lúc này, khoảng cách giữa hắn và lãnh thổ tộc Tam Giác Long chỉ còn vỏn vẹn một cây số. Thắng liền phát hiện một con hung thú cấp Sư. Không nói một lời, con hung vật này nhanh chóng bị Thắng diệt sát trở thành bữa ăn tối.

“Hử?”

Điều kỳ lạ là càng đi sâu, hắn càng phát hiện nhiều hung thú cấp cao xuất hiện. Lúc đầu chỉ lác đác vài con cấp Sư, nhưng càng tiến vào lãnh thổ tộc Tam Giác Long, hắn càng thấy nhiều hung vật cấp Sư xuất hiện hơn, chúng di chuyển thành đàn lớn.

Địa bàn của tộc Tam Giác Long vốn rất ít khi bị quấy phá; chỉ thi thoảng có một hai con hung vật cấp cao tiến tới săn bắt mới có hiện tượng như vậy.

Có điều không ổn, chắc hẳn tộc đàn Tam Giác Long đang gặp nguy hiểm!

Nghĩ đến đây, Thắng liền không kịp chờ đợi, vội tăng tốc độ di chuyển về phía trước. Thấy Đạo Tổ lo lắng như vậy, yêu tiên chỉ có thể bám chặt trên đầu Thắng mà yên vị.

“Vù... vù!”

Thắng thuấn thân, tốc độ nhanh như gió, lao về vị tr�� tộc đàn Tam Giác Long. Ánh mắt hắn cũng theo đó mà ngày càng trở nên hung ác, phát ra những tia sát khí lạnh lẽo không thôi, khiến yêu tiên đang ngồi trên đầu hắn cũng phải rùng mình.

“Đạo Tổ, Đạo Tổ vậy mà nổi giận rồi?” Tiểu yêu tiên sợ hãi nhìn về phía Thắng, trong lòng thầm nghĩ với vẻ sợ sệt.

Càng tiến sâu, hung thú càng xuất hiện nhiều. Chúng thi nhau lao ra cản bước tiến của Thắng, nhưng đều bị hắn một thương nổ đầu.

Một số có linh trí thì sợ hãi dừng lại, còn một số khác như uống phải xuân dược, điên cuồng lao về phía Thắng không màng sống chết.

“Thật phiền phức!”

Từ trong tiểu không gian, Thắng gọi ra Minh Vương và Bạo Ngược.

Từ khi tiến vào tiểu thế giới riêng của Thắng, chúng đã trải qua hơn một năm trời. Suốt thời gian này, cả hai đều đã đột phá thành công đến cấp Tông, nắm giữ trong mình những khả năng riêng biệt.

Chỉ thấy Minh Vương lúc này đã cường tráng hơn rất nhiều, trên thân là lớp da thịt cứng rắn cùng với luồng chính khí hạo nhiên phát ra, chắc hẳn là hiệu quả từ việc theo học Bá Thể Tiên và Đan Tiên mà thành.

Không những vậy, nó còn toát ra vẻ thông tuệ, ánh mắt tràn đầy nhân tính, hướng về Thắng hô lên một tiếng: “Đạo Tổ!”

Đây chắc chắn là thành quả của vị tiên nhân chỉ dạy, quả thực tuy hắn có chút kiêu ngạo, nhưng không thể phủ nhận tài năng của hắn. Chỉ với thời gian ngắn ngủi mà hắn đã dạy dỗ được Minh Vương từ một con hung thú tầm thường thành một con hung thú biết nói, hiểu đạo lý nhân sinh. Quả thật quá kỳ diệu!

Trái ngược với Minh Vương, con hàng Bạo Ngược lại khác biệt hoàn toàn.

Vẫn giữ cho mình nét đặc trưng bất cần, lười biếng giống như một con hung thú tầm thường không hề nguy hiểm. Nhưng nếu để ý kỹ, sẽ phát hiện tên này rất tà môn.

Cả cơ thể nó thi thoảng lại tỏa ra những luồng hơi thở tà ác, huyết tinh. Bộ hàm chuyên ăn cỏ của nó giờ đây đã tiến hóa thành loài ăn thịt với những cặp răng nanh sắc nhọn. Kết hợp ba chiếc sừng trên đầu, đủ thấy con hung thú này cũng nguy hiểm không kém.

Vừa xuất hiện, cả hai con không thèm liếc nhau một cái. Không như trước đây thân thiết. Chắc hẳn trong quá trình học hỏi, cả hai đã tiếp nhận giáo lý khác nhau, dẫn đến việc bị ảnh hưởng. Vì vậy khi gặp nhau mới xem nhau như kình địch.

“Tộc đàn của các ngươi có khả năng bị số lượng lớn hung thú ăn thịt tấn công, không nhanh chóng cứu trợ ắt tộc nhân sẽ bị diệt vong! Còn không mau hành động? Còn đứng đó dằn mặt nhau?”

Nghe lời Thắng nói, cả hai liền giật mình, không còn tỏ ra thù địch nữa. Nhanh chóng mang Thắng trên lưng, lao về phía trung tâm lãnh thổ, nơi tộc đàn sinh hoạt.

Lúc này, Minh Vương là kẻ nóng lòng nhất, bởi trong tộc đàn có vợ mình đang mang thai sắp sinh. Khi nghe Thắng nói tộc đàn gặp nguy hiểm, nó liền vô cùng lo lắng, cảm giác bất an ngập tràn trong lòng.

Minh Vương mang theo Thắng phi nước đại, Bạo Ngược đi bên cạnh hộ tống. Hễ có hung vật nào đến gần là bị nó một cú húc đâm chết. Cứ thế mà lao về phía trung tâm.

...

Velociraptor là loài khủng long săn mồi nhanh nhẹn và thanh thoát. Chúng có kích thước không quá lớn nhưng bù lại chúng lại được trời phú cho một khung xương vững chắc, giúp sở hữu tốc độ cao khi săn mồi. Hàm răng sắc nhọn, sự thông minh và khả năng đi săn theo đàn càng khiến chúng trở nên nguy hiểm.

Một khi nhóm này đã đi săn, chúng rất ít khi thất bại. Ngay cả những con khủng long hung dữ như Bạo Chúa khi thấy bọn chúng còn phải đi đường vòng, không dám đối đầu vì sợ chọc phải tổ ong.

Bình thường chúng rất ít khi tấn công thẳng vào lãnh thổ của các loài khác, chỉ bắt lẻ những con hung thú đi riêng lẻ về làm thức ăn.

Nhưng lần này lại khác, con đầu đàn Velociraptor sau khi phát hiện những con tiểu long nhà mình lại bị bọn Tam Giác Long con đánh cho thừa sống thiếu chết. Nó đã rất giận dữ, liền dẫn theo cả đàn sang tấn công.

Ngoài con Velociraptor đầu đàn mang cấp Quân sơ kỳ, còn có đến năm con cấp Tông đỉnh phong, bảy tám con cấp Tông trung kỳ cùng hàng chục con cấp Tông sơ kỳ. Đó là còn chưa kể đến số lượng quân lính ở rìa ngoài, nơi Thắng cùng Minh Vương và Bạo Ngược đang điên cuồng mở đường máu để tiến vào.

Với số lượng và cấp độ chênh lệch lớn như vậy, tộc Tam Giác Long không hề có sức hoàn thủ mà bị tàn sát gần hết. Chủ yếu là các chiến binh cấp Sư ở lại ngăn cản để cả tộc bỏ chạy. Nếu không có Thắng, ý chí chiến đấu của chúng cũng không điên cuồng như trước, nên nhanh chóng bị tàn sát.

Nhìn cả đàn Tam Giác Long đã bị quân đoàn của mình giết hơn phân nửa, Velociraptor đầu đàn vẫn chưa nguôi giận mà dẫn quân đánh sâu vào trong. Nó muốn đồ sát hết bọn Tam Giác Long không biết thân biết phận này để báo thù cho lũ con của nó, cũng như thể hiện sức mạnh của một vị đế vương.

Dám khiêu khích nó thì phải chịu sự trừng phạt thích đáng.

Truyen.free hân hạnh mang đến cho quý vị những trang văn đầy màu sắc, đây là bản dịch độc quyền của chúng tôi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free