(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 6: Kịch chiến, thôn phệ
Thắng đứng dậy, thong thả bước lên vài bước rồi dừng lại, đứng đó hiên ngang.
“Đại sư, ngài hãy nghỉ ngơi... việc còn lại để ta lo.”
Nói đoạn, hắn lao về phía Ma Tính. Chứng kiến hành động quyết đoán của Thắng, Đạo Viên cũng phải thay đổi cái nhìn.
Từ xa, Ma Tính thấy Thắng đang lao vọt về phía mình với tư thế kỳ lạ. Hai tay Thắng phình to, chuyển sang màu đ�� đen và giữ nguyên tại chỗ. Khi thân hình lao tới trước, cánh tay biến dạng, kéo dài ra một cách dị thường. Ma Tính nhíu mày thầm nghĩ: “Dù ta là quỷ, cũng chưa từng thấy chiêu thức nào quái dị đến thế. Nhưng không sao, hắn đã lao tới thì ta cứ việc nuốt chửng cái đầu hắn vậy, khà khà.”
Ma Tính mỉm cười mà hô to:
“Quỷ hóa thôn phệ!!!”
Đầu Ma Tính cũng theo đó mà biến to, há miệng nuốt chửng như muốn nuốt trọn cả thân hình Thắng. Thấy Ma Tính ra chiêu, Đạo Viên đại sư liền biến sắc mặt, vội nhắc nhở Thắng.
“Chàng trai trẻ, mau...”
Chưa dứt lời, diễn biến tiếp theo đã khiến Đạo Viên há hốc mồm kinh ngạc.
Chỉ thấy lúc này, đang lao tới gần Ma Tính, Thắng bỗng dừng lại một nhịp, thân hình trụ vững. Hai cánh tay đang kéo dài nhanh chóng co rút lại với tốc độ kinh người.
“Gomu Gomu no... Red Roc!!!”
Một cú đấm uy lực mạnh mẽ mang theo ánh lửa đỏ rực, vụt bay thẳng vào miệng Ma Tính. Quá nhanh, quá hiểm khiến Ma Tính không kịp trở tay.
“Rầm!!”
Cú đấm trúng đích khiến khuôn mặt Ma Tính biến dạng. Do cái đầu quá lớn nên hắn không kịp tránh né, ăn trọn đòn vào miệng. Theo quán tính, Ma Tính bị đánh bay xa hàng chục mét.
Chưa dừng lại tại đó, như muốn không cho kẻ địch kịp hồi sức, Thắng liền hô lớn:
“Đầy trời thần khí!!!” Một trận mưa vũ khí như trút nước ào ào trút xuống đầu Ma Tính, khiến hắn chật vật né tránh.
Tiện tay nắm được một vật lạ, Ma Tính nhìn qua. Đó là một vật toàn thân đen tuyền, với sáu khối hình trụ chắp vào cùng hai tay cầm, cảm giác khá nặng tay.
Hắn không biết đó là thần khí gì, nhưng theo đánh giá, có lẽ nó dùng như một loại chùy, lấy sức nặng để đập chết đối phương. Nghĩ vậy, Ma Tính liền ném thật mạnh về phía Thắng, kèm theo chút quỷ khí để tăng lực sát thương.
Thấy Ma Tính cầm trên tay khẩu Gatling, Thắng sợ toát mồ hôi hột, định biến ra một lô cốt để tránh đạn thì chợt thấy đối phương ném thần khí về phía mình.
Thấy vậy, Thắng mừng ra mặt, muốn đón lấy khẩu Gatling. Nhưng nhìn nó lao tới quá nhanh và có vẻ nguy hiểm, hắn liền từ bỏ ý định đỡ bằng tay không.
Vội vàng vận động đầu óc, hắn biến ra nhiều tấm bông chặn vào nhau, kèm theo vài tấm nệm cao su để giảm bớt lực của khẩu Gatling đang bay tới. Dù sao tên Ma Tính kia cũng quá đáng sợ, cứ chuẩn bị kỹ càng vẫn hơn.
Dù đã chuẩn bị kỹ càng, nhưng lực công phá của nó thật sự quá mạnh, khiến Thắng phải chật vật một phen mới ngăn lại được.
Để nhanh chóng giải quyết, Ma Tính liền lao thật nhanh về phía Thắng, đưa tay ra tụ lực, quỷ khí bùng lên dữ dội. Hắn không thể bắt chước giống Thắng được, bởi tri thức và ảo tưởng của hắn chỉ dừng lại ở quyền pháp, thuật pháp do Dạ Minh để lại mà thôi.
Đã tiếp nhận khẩu Gatling, Thắng trụ vững thân thể rồi hướng nòng súng đen ngòm về phía Ma Tính đang tiến lại gần. Ở đằng xa, Đạo Viên quan sát trận chiến trong lòng đầy lo lắng. Ông cũng muốn nhảy vào giúp đỡ, nhưng bản thân giờ chỉ còn lại chút ý chí cuối cùng. Nếu không phải lúc cực kỳ cần thiết, ông không dám vọng động, chỉ có thể mong Thắng có thể tạo ra đột biến trong chiến trận này.
“Đạn rơi cửa Phật, vạn vật nằm im! Trước Gatling, chúng sinh bình đẳng!!!
A di đà Phật!!!”
Thắng niệm Phật xong, rồi ấn cò. Một loạt âm thanh đinh tai nhức óc vang lên.
“Cọc... cọc... cọc... cọc... cọc...!!!”
“Cái quỷ gì?” Còn đang tự hỏi trong lòng không biết đối phương đang làm trò quỷ quái gì, thì ngay sau đó Ma Tính đã hiểu rõ.
Bị bắn cho không thể ngóc đầu nổi, Ma Tính vừa mới hưởng được chút thần hồn từ Dạ Minh đã bị bắn tan nát tứ tung. Những vết trọng thương nhanh chóng lành lại nhưng không bù đắp đủ so với tổn thương đã nhận.
“Thiện tai, thiện tai.” Đạo Viên thấy cảnh này cũng không đành lòng, bèn niệm Phật. Tuy nhiên, trong tâm ngài lại đang vui mừng vì khả năng trận này sẽ thắng lợi.
Sau một hồi xả đạn đến sướng tay, Thắng mới quẳng nó sang một bên rồi tiến tới chỗ Ma Tính đang nằm vật như chó chết dưới đất.
Để đảm bảo, Thắng tiện tay cầm lấy cái điếu cày, một trong những thần khí mà hắn tưởng tượng ra lúc nãy, rơi xuống cạnh Ma Tính. Hắn giơ ống điếu lên cao rồi hạ thật mạnh xuống đầu Ma Tính, những tiếng “bụp... bụp...” vang lên chát chúa.
Một hồi sau, cảm thấy đã đủ, Thắng mới lại gần kiểm tra tình trạng Ma Tính.
“Từ từ!!!” Một thanh âm trầm ấm vang lên, ngăn cản Thắng tới gần Ma Tính.
Quay lại, Thắng thấy Đạo Viên đại sư đang đi như bay tới chỗ mình. Khó hiểu, Thắng hỏi: “Sao thế ngài? Nếu không xử lý nhanh, hắn có thể...” Hắn còn đang định nhắc nhở Đạo Viên không nên ngăn cản mình thì hành động tiếp theo của ông làm hắn phải im lặng.
“Bộp... bộp... bộp!!!” Chỉ thấy đại sư vén vội tay áo, cầm lấy cái ống điếu mà Thắng vừa vứt sang một bên, ra sức đập vào đầu Ma Tính đang nằm bất động dưới đất. Ông không quên quay sang giải thích: “Ma vật là thứ tà ác, chuyên lừa thầy phản bạn. Chàng trai trẻ chưa trải đời, tốt nhất đừng tin những gì đang nhìn thấy, cứ làm cho chắc chắn vẫn hơn.”
Thắng cứ ngỡ mình đã đủ nhẫn tâm, không ngờ đại sư còn ác liệt hơn nhiều.
Không biết qua bao lâu, Đạo Viên đại sư mới buông tay, quẳng cái ống điếu sang một bên, thở phì phò đứng dậy và bàn giao lại cho Thắng.
“Hết pháp lực, thân thể trọng thương... không thể giúp tiếp được nữa, chàng trai trẻ... phần còn lại nhường cậu... Lão phu, hết sức rồi.” Nói đoạn, ông tiến đến vỗ vai Thắng, rồi thong thả bước đi.
Khuôn mặt Thắng giật giật vài cái, thầm nghĩ: “Ông già này không có vấn đề về thần kinh đấy chứ?”
Không thèm để ý đến lão già phía sau, Thắng tiến gần hơn tới Ma Tính để quan sát. Hắn nhìn về phía khuôn mặt giống hệt mình, chỉ khác ở chỗ tên nằm đây gầy gò hơn bản thân, điều này khiến hắn lấy làm lạ.
Đưa tay chọc vào thân thể Ma Tính, một loại cảm giác ham muốn bỗng bùng lên trong tâm trí Thắng. Nó giống như lúc Thắng xem một cảnh nóng, trong người rạo rực muốn hòa mình vào...
“Bộp!!!” Thắng tát thật mạnh vào mặt mình, cảm giác đau rát khiến hắn nhăn nhó, thầm nghĩ: “Mình là trai thẳng, không được có suy nghĩ tầm bậy, nhất là cái thứ đang nằm kia lại là một phần của bản thân.”
Đang chìm trong suy nghĩ, Thắng bỗng cảm thấy một trận đau nhói từ phía dưới chân. Nhìn xuống, hắn thấy tên Ma Tính không biết từ lúc nào đã tỉnh dậy, đang điên cuồng gặm chân mình ngấu nghiến. Quá đau đớn, Thắng theo bản năng hét lớn:
“A... A... A...!!!”
“Ê ê... đừng để hắn cắn nuốt, hắn sẽ ăn mất linh hồn ngươi!!!” Từ đằng xa, Đạo Viên đang ngồi nghỉ ngơi, thấy cảnh này liền vội vàng đứng dậy, lao tới hô to nhắc nhở Thắng.
“Con mẹ nó, chỉ mỗi mình mày biết ăn à? ��ng đây cũng ăn lại mày xem thằng nào thắng!!!” Thắng dùng sức mạnh từ thức hải biến cơ hàm to ra, nhe một mảng răng lớn nhọn hoắt, cúi xuống ngoạm vào Ma Tính mà nhai ngấu nghiến.
Cơ thể Ma Tính nhanh chóng trở nên ảm đạm rồi dần dần biến mất. Quỷ khí theo đó tràn vào linh hồn Thắng, ký ức của Dạ Minh cũng ùa vào khiến hắn trở tay không kịp, dẫn đến xung đột ký ức. Cơn đau từ sâu trong linh hồn làm quỷ khí điên cuồng thoát ra ngoài.
“Không xong rồi, nếu không giải quyết, hắn sẽ bị quỷ khí quấn thân. Nặng thì tan vỡ thần hồn mà chết, nhẹ thì đọa vào quỷ môn, trở thành quỷ tà ác nhân.” Sau khi kiểm tra tổng quan cho Thắng, Đạo Viên đại sư lo lắng tự nói một mình.
“Đành vậy, xem như ngươi có duyên với ta, có duyên với Phật pháp... Ta sẽ dùng ý thức cuối cùng của mình, dẫn dắt ngươi vào ảo giác luân hồi. Trong đó, mọi ký ức sẽ được sắp xếp lại theo thứ tự của từng kiếp sống... Ngươi sẽ không bị xung đột bởi hai tiềm thức khác nhau: kiếp trước của ngươi là Dạ Minh, kiếp sau là ta, đến kiếp này là ngươi. Ta mong ngươi sẽ dùng tri thức của ta để diệt tâm ma, giữ Đạo, và dùng sức mạnh của tên Dạ Minh này vào việc giúp đời, giúp người.”
Nói đoạn, Đạo Viên đại sư liền hóa thành chân quang, hòa cùng linh hồn Thắng làm một. Ngọn lửa quỷ khí đang hừng hực cũng theo đó mà dần ảm đạm, trên thân thể Thắng bắt đầu xuất hiện các loại Phạn văn lưu chuyển.
Khuôn mặt Thắng đang nhăn nhó vì đau đớn cũng theo đó mà giãn ra, miệng hắn thi thoảng còn nhếch nhẹ như đang cười. Có vẻ như trong mơ, cậu ta đang gặp được một giấc mộng đẹp.
Chú thích: Ma Tính là một dạng tính cách tiêu cực gồm tham sân si mạn nghi tạo lên, nó tồn tại trong vô thức và không có ý thức tồn tại, nó có thể bị diệt hoặc sinh tùy vào mỗi người. Ma Tính trong Thắng sinh ra linh trí nhờ hưởng tri thức thần hồn của Dạ Minh, nó chỉ mang hình dáng của Thắng chứ không mang theo kiến thức của bản thể, nói cách khác nó đã thoát khỏi Thắng và thành một linh hồn thể riêng biệt.
Bản văn này được đăng tải độc quyền tại truyen.free, mọi hình thức sao chép đều không được phép.