(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 59: Lao động là vinh quang
Tiểu Thổ mệt lả, thở dốc không ra hơi, khiến Thắng chỉ đành quay mặt đi huýt sáo, vờ như không biết gì.
Sau khi thu hồi Tiểu Thổ, đồng thời đưa Tiểu Thảo vào tiểu thế giới chăm sóc cây lúa, Thắng mới quay lại chỗ yêu tiên để chuẩn bị lên đường.
Lúc này, yêu tiên đã thành công đốn ngộ. Khi Thắng quay lại, nàng cũng đã tỉnh thức, thoát khỏi trạng thái đó.
“Sao rồi, Yêu tiên!”
Thắng ân cần hỏi thăm, xem xét tình hình, đoán chừng cô bé đã đốn ngộ một loại pháp tắc nào đó tại thế giới này.
“Pháp tắc nơi đây thật hoàn chỉnh, giúp đệ tử hoàn thành bộ công pháp tu tiên. Trước đây, công pháp do đệ tử sáng tạo còn thiếu khuyết nhiều chỗ, chưa hoàn chỉnh. Nhưng sau khi cảm ngộ nơi đây, nó đã giúp đệ tử tu bổ công pháp.
Nơi đây quả thật là thánh địa của tiên nhân! Quả thực nơi này mới xứng đáng là nơi sinh sống của Đạo tổ ngài!”
Yêu tiên có chút hâm mộ, vui thích mà tung tăng xung quanh. Nhưng nàng đâu có biết, thực ra nơi đây mới là tổ địa của nàng, của cha mẹ nàng. Vì tên gian tặc Đạo tổ nào đó mà nàng cùng các huynh đệ phải rời xa mảnh đất đản sinh ra mình.
Hiện tại, khi tiến vào nơi đây, yêu tiên như một người con xa quê quay lại chốn cũ, thăm lại cố hương mà thôi. Nhưng vì không biết nguyên nhân, nàng mới coi đây là thánh địa riêng biệt của Đạo tổ.
Nghe lời yêu tiên nói, Thắng không mặn không nhạt mà "ờ" một tiếng rồi vội chuyển chủ đề.
“Vậy thì tốt, chúng ta mau xuất phát kẻo muộn!”
Nói rồi, không chờ yêu tiên kịp phản ứng, Thắng đưa tay bắt lấy thân hình bé nhỏ của nàng, đặt lên đầu mình rồi tiếp tục cuộc hành trình.
Vì yêu tiên đã thành công đốn ngộ, hắn cũng chẳng kiêng kỵ gì mà sử dụng pháp tắc thời không. Dùng ra-đa không gian để né tránh những con hung thú cấp cao, nhờ vậy mà tốc độ di chuyển cũng nhanh không kém.
Nhìn mặt trời đã treo quá đầu, bụng Thắng cũng bắt đầu đánh trống ùng ục. Thắng cùng yêu tiên không tiếp tục di chuyển mà hướng tới một cây đại thụ gần đó để nghỉ ngơi.
Hắn lấy từ trong không gian ra một bộ xoong nồi bằng đồng, đây là sản phẩm Thắng nhờ Kim Tiên chế tạo.
Lúc đầu, gã này chỉ thích chế tạo mấy thứ quái dị, không đâu vào đâu nên tiến triển rất chậm. Sau này, thấy chướng mắt quá, Thắng đành tự tay đưa cho gã vài ý tưởng chế tác.
Sau khi thành công chế tạo cây binh khí hình búa đầu tiên, gã này như diều gặp gió, tu vi cùng tri thức tăng tiến không ngừng.
Dần dần, Kim Tiên đã chạm đến tiên khí ý cảnh, khiến binh khí sản sinh linh trí. Hắn tạo ra một thần binh lợi khí gọi là Bá Vương Chùy, trao cho Bá Thể Tiên sử dụng.
Danh tiếng của hắn cũng theo đó mà vang khắp tiểu thế giới. Điều này khiến hai huynh đệ Quỷ, Ma phải hạ mình đến cầu xin hắn chế luyện một đôi vũ khí phù hợp.
Vì không có khúc mắc gì với hai huynh đệ này, cộng với việc hai tên này tự xung phong làm công không lương cho hắn mười năm, nên Kim Tiên không ngần ngại đồng ý. Dùng hai cây binh khí có linh đổi lấy hai tên người giúp việc không mất một đồng quả thực là một món hời lớn, tội gì mà không nhận!
Từ đó, trong nhà Kim Tiên liền nhiều thêm ba thành viên mới: hai huynh đệ Quỷ, Ma cùng với Bạo Ngược.
Thấy đông vui như vậy, Thắng cũng vào góp vui. Hắn bắt Kim Tiên phải chế tác cho mình đủ bộ nồi niêu xoong chảo, mỗi bộ phải đảm bảo có linh tính thì hắn mới coi là đạt yêu cầu.
Đang hớn hở khi có thêm mấy tên người hầu thì Đạo tổ cho hắn một sắc lệnh, làm hắn khóc không ra nước mắt. Chế tạo một thanh binh khí có linh đâu phải dễ dàng? Chậm thì vài ngày, lâu thì vài tháng chứ!
Dù đã cố gi���ng giải cho Thắng rằng không thể tạo nhiều thứ như vậy trong một sớm một chiều được, nhưng vẫn bị Thắng kiên quyết từ chối.
"Thời gian lâu ư? Không sao, ta có thể gia tốc." Hắn nghĩ, chỉ sợ không thể làm thời gian chậm lại, chứ để thời gian trôi nhanh thì quá dễ dàng với hắn.
Thế là Thắng sử dụng pháp tắc thời gian bên trong tiểu thế giới, gia tốc dòng chảy thời gian. Khiến một giờ ngoại giới tương đương một ngày trong tiểu không gian, nay trở thành một giờ ngoại giới tương đương một năm trong tiểu không gian.
Thời gian thoắt cái trôi qua, một năm trong tiểu thế giới cũng bằng một giờ bên ngoài. Thắng hài lòng tiến vào tiểu thế giới, tiếp nhận các thành phẩm để làm cơm.
Nhìn năm người – Kim Tiên, Bá Thể Tiên cùng hai huynh đệ Quỷ, Ma và Bạo Ngược – phờ phạc khi phải còng lưng chế tác một lượng lớn đồ gia dụng có chứa linh khí, Thắng chẳng có gì ngoài sự hài lòng. Hắn vỗ vai bọn họ động viên.
Trong một năm ở tiểu thế giới, cây lúa vậy mà được Tiểu Thảo chăm sóc, đã phát triển thành một vùng đất rộng lớn chỉ toàn lúa nước. Với số lúa này, không ngoa khi nói rằng hắn có thể nuôi sống hơn vạn người trong vòng một năm.
Vì tiên nhân ngày ngày đứng giảng đạo lý, nói về nhân sinh thường tình, tự coi mình là bậc thánh nhân, chê bai đủ thứ, thậm chí chê cả lúa nước mà Thắng mang về.
Bị đụng chạm đến lòng tự ái, Thắng liền bắt tên tiên nhân này đi học cách làm lúa, xay xát thành gạo. Vì làm thủ công thực sự vất vả mà Thắng lại không có thời gian làm việc này, nhờ Kim Tiên chế tạo cối xay thì còn lâu mới xong, nên hắn tóm luôn tên thánh nhân này về làm công.
Lúc đầu, gã không đồng ý, nhưng bị sức uy hiếp của Thắng buộc phải uất ức, xắn áo vén quần mà làm.
Nhìn thân hình nhỏ bé chỉ chưa đầy một mét, trông như người lùn, khiến hắn có chút xao lòng. Nhưng nghĩ tới việc gã này chỉ biết chạy nhảy lung tung, tự cho mình là nhất, không chịu khó làm việc như hai huynh đệ Quỷ, Ma, thì hắn lại thật sự không vui.
Vỗ vào đầu tên tiên nhân này, Thắng gật gù bảo.
“Nghe đây, rèn đôi tay, chắc đôi chân. Lao động là vinh quang! Nhớ chưa? Chân lý cả đấy!”
Nói rồi, không để ý đến tiên nhân nữa, Thắng cầm theo chỗ gạo vừa thành phẩm thoát khỏi tiểu thế giới để làm cơm trưa. Hắn để lại tiên nhân ngẩn ngơ ngước lên trời mà lẩm bẩm một mình.
“Chân lý? Lao động là vinh quang sao? Ta... ta hình như ngộ ra điều gì đó!”
Rồi gã ra sức làm việc, mồ hôi lã chã như mưa. Thay vì kiêu căng ngạo mạn như trước, giờ đây gã như thấu hiểu hồng trần, tiến vào hư cảnh bên trong. Trong vô thức, gã tiến sâu vào tiềm thức.
Sợi tiềm thức này cũng theo đó bay khỏi chốn thiên địa, bay thẳng vào ý thức của Thắng. Khiến Thắng đang chuẩn bị xoong chảo bỗng "ồ" lên một tiếng.
Đây ắt hẳn là một loại ý cảnh đại đạo nhập thể chăng, mà lại xâm nhập vào tiềm thức của mình, khiến Thắng như hiểu ra đôi điều.
Vậy là từ trước tới nay, hắn cảm ngộ thiên địa pháp tắc, ý cảnh đại đạo đều là tự mình đi sâu vào tiềm thức của thế giới. Mở ra cánh cửa đại đạo chính là mở ra tiềm thức của một thế giới, từ đó mà hắn lấy được cảm ngộ.
Chẳng lẽ, một thế giới cũng giống như mình? Về bản chất, mình đang tồn tại trong thân thể của kẻ khác sao? Vừa nảy ra suy nghĩ đó, hắn đã rùng mình và vội bác bỏ. Chắc không phải là trùng hợp đến vậy chứ.
Để tiên nhân chịu khó làm việc, Thắng vội đi vào tiềm thức, dẫn dắt ý thức nhỏ bé ấy đến một khung cửa lóe sáng hình ảnh. Đây là đoạn ký ức của Dạ Minh khi bị Ma tộc bắt làm nô lệ.
Để không ảnh hưởng tới tâm lý của tiên nhân, Thắng cắt bỏ đoạn đầu và đoạn cuối, chỉ giữ lại quá trình làm việc hăng say, cày cuốc ngày đêm trong hầm mỏ. Không những vậy, Thắng chỉ để gã này đứng ngoài cảm ngộ, còn muốn tiến sâu vào bên trong ư? Mơ đi!
Tiến vào trong là cảm nhận được cả tâm tình của kiếp sống ấy, nếu để gã tiến quá sâu sẽ ảnh hưởng không tốt đến tâm lý.
Truyen.free là đơn vị duy nhất sở hữu quyền biên tập bản văn này, mong độc giả tìm đọc tại nguồn chính thức.