Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 57: Thất tiên tại tiểu thế giới (2)

“Thần Ma Đạo tổ đã đến!”

“Đạo tổ chân nhân đã đến!”

Cả bảy vị tiên nhân đang tĩnh tọa cũng đồng loạt mở mắt, lần lượt đứng dậy đón chào.

Từ trên hư không, một thân ảnh cường tráng phiêu phù xuống. Người khoác bộ y phục xanh lục, tay cầm thanh trường thương, mái tóc dài phấp phới cùng khuôn mặt nghiêm nghị, trông thật oai phong hùng dũng.

Khi thấy người thanh niên này, Thất tiên đều chắp tay cúi đầu cung kính, đồng thanh hô lớn về phía hắn:

“Đồ nhi bái kiến Thần Ma Đạo tổ!”

“Đồ nhi bái kiến Đạo tổ chân nhân!”

“...”

“Không cần khách sáo vậy đâu! Lần sau các ngươi cứ gọi ta là ông chủ Thắng, hay Thắng đẹp trai nhất vũ trụ đều được. À mà thôi! Cứ gọi là Thắng đẹp trai nhất đa vũ trụ đi! Nghe cho oai!”

Thắng phất tay, pháp tắc hư không theo đó gia trì, nâng cả bảy vị tiên nhân đứng dậy.

Nghe thấy lời Thắng nói, cả bảy người đưa mắt nhìn nhau, vẻ mặt khó xử, khóe miệng giật giật, thầm nghĩ: “Đạo tổ quả là dị nhân mà!”

Thấy họ khó xử khi xưng hô như vậy, Thắng đành phải đính chính lại.

“Thôi thì gọi ta là Giới chủ là được rồi, đừng thêm đạo nhân, đạo tổ gì gì nữa làm gì! Nghe phiền chết đi được!”

“Vâng, thưa Đạo tổ!”

Thất tiên đồng thanh đáp lời, nhưng vẫn thêm từ Đạo tổ vào sau, khiến Thắng chán đến mức không buồn nói nữa.

Bởi khi bọn họ xuất sinh, ít nhiều Thắng cũng đã giúp đỡ một phần. Nhất là lúc sáng tạo công pháp tu luyện, Thắng cũng có nhúng tay vào, truyền thụ một chút thuyết pháp, dẫn đến các tiên nhân đều coi hắn là Đạo tổ.

Và tự mặc định mình là đệ tử của y, rồi thi nhau đặt biệt danh cho hắn.

Nhóm Tiên nhân, Bá thể tiên, Luyện kim tiên và Đan tiên đều gọi Thắng là Đạo tổ chân nhân. Cả bốn người tự xưng là truyền nhân của Đạo tổ, coi thường hai vị Quỷ tiên và Ma tiên.

Quỷ tiên và Ma tiên thấy vậy cũng không cam lòng. Tất cả đều được thượng thiên (ý chỉ Thắng) dạy bảo, vậy mà phe chính đạo dám ngang nhiên nói càn, nói sai sự thật, khiến hai người họ không phục. Liền đặt biệt danh Thần Ma Đạo tổ cho Thắng để thể hiện mình cũng là một nhánh chính thống được truyền đạo.

Chỉ có Yêu tiên là không hề có ý định dây vào, đứng trung lập một phương.

Nhìn thấy chúng tiên đã tề tựu đông đủ, Thắng mới bắt đầu nói ra ý định của mình.

“Ta muốn nhờ các ngươi sáng tạo cho ta một bộ công pháp cho loài hung thú này!”

Nói rồi, Thắng hiện ra một con tam giác long đứng sừng sững trước mặt cả bảy vị tiên, khiến ai nấy ��ều trầm trồ không ngớt.

Nhìn cơ thể hùng tráng cùng sức mạnh vượt trội của nó, ai cũng muốn thu con hung thú này vào dưới trướng mình. Đây có thể là một đại cơ duyên giúp họ mở rộng môn đồ, tìm kiếm tín ngưỡng – một thứ mà Thắng hiện tại chưa bận tâm tới.

Con hung thú này không ai khác chính là Bạo Ngược. Để tiện cho các vị tiên nhân dễ bề phân tích, hắn đã thu Bạo Ngược vào tiểu thế giới của mình.

“Đạo tổ, đồ nhi thấy con súc sinh này không có trí tuệ, khó mà luyện thành đan dược. Con kiến nghị Người nên cho nó vào hầm với các loại dược thảo để rèn luyện nhục thân như tiểu đệ Bá thể tiên!”

Đan tiên vừa nói dứt lời, Luyện kim tiên nhân cũng liền hưởng ứng: “Đúng vậy, Đạo tổ! Để con hung thú này đi theo Bá thể tiên nhân là chắc chắn nhất. Thi thoảng có thể cho vào lò rèn của ta để tôi luyện thể xác. Đảm bảo nó sẽ trở nên mạnh mẽ, hung bạo!”

Nghe thấy những lời nói tàn bạo của Đan tiên và Luyện kim tiên, Bạo Ngược đứng cạnh đó mà sợ hãi. Gì mà hầm? Gì mà nướng? Ta theo đại vương nhà ta cầu th���y để tu luyện chứ đâu phải cầu để bị biến thành thực phẩm đâu! Dù ta có thích bị hành hạ đi chăng nữa, nhưng quẳng vào hầm thì đau đớn, nóng bỏng không chịu nổi đâu!

Nó lại đưa mắt nhìn về phía “chính chủ”, người được gọi là Bá thể tiên nhân.

Nó thấy một thân hình bé tí teo, còn chưa bằng con mắt của nó, đang khờ khạo cười toe toét, khiến nó cảm thấy có chút không đáng tin. “Tiên nhân gì mà chó má! Chỉ với một cước của lão tử cũng thừa sức đạp bẹp ngươi!”

Bạo Ngược vội lắc đầu về phía Thắng, tỏ vẻ không đồng ý.

Thắng ở bên cạnh chỉ có thể mặc kệ ý kiến của nó. Điều hắn cần là một bộ công pháp giúp toàn bộ tộc nhân tam giác long có thể hóa hình hoặc tự bảo vệ bản thân, để dù không có hắn, chúng vẫn có thể tự vệ. Bởi vậy, ý kiến của Bạo Ngược không được hắn để tâm.

Ở một bên, vị Tiên nhân cầm một cánh quạt phe phẩy, với vẻ đạo cốt chậm rãi lên tiếng: “Đạo tổ, ngài cứ để ta dạy bảo con hung thú này. Chắc chắn nó sẽ thành tựu tiên nhân, bước vào tiên lộ. Từ đó mà có nhân tính, không giống lũ ma quỷ đầu trâu mặt ngựa kia!”

“Cái gì? Các ngươi làm như chỉ mỗi nhà các ngươi có tiên lộ vậy? Còn cái gì đầu trâu? Cả nhà ngươi mới là cái lũ đầu trâu mặt ngựa, sinh con đẻ cái ra cũng đầu trâu, hơn nữa con cái khi sinh ra cũng không có lỗ đít!”

“Đạo tổ, xin ngài hãy yên tâm giao tiểu huynh đệ này cho chúng đệ tử. Đệ tử chắc chắn sẽ dạy bảo tiểu huynh đệ này thành một con hung thú bá đạo!”

“Đúng đó, Đạo tổ đại nhân, ngài cứ yên tâm giao tiểu huynh đệ này cho chúng ta, chắc chắn nó sẽ trở thành một phương bá chủ!”

Quỷ tiên và Ma tiên cứ thế mà tung hứng, kẻ xướng người họa, cùng khẩn cầu Thắng. Họ mong chờ nhìn về phía Bạo Ngược.

Đang nằm bất động, Bạo Ngược thấy hai vị huynh đệ này, tuy hình thù không có gì tốt đẹp nhưng câu từ lại rất có thiện cảm. Nó nhìn Quỷ tiên và Ma tiên ngày càng thuận mắt, kêu mấy tiếng tê tê về phía Thắng, ý muốn đi theo hai vị Quỷ tiên và Ma tiên.

Nhưng Thắng vẫn bất động đứng đó, không bận tâm đến xung quanh, chỉ nhìn về phía Yêu tiên đang ��ứng một góc.

Trong tất cả các vị tiên, chỉ có Yêu tiên là hắn chưa giúp đỡ được gì đáng kể. Dù không biết tại sao Thất tiên tranh nhau thu đồ đệ, nhưng hắn biết chắc chắn có cơ duyên nào đó cho chúng. Vả lại, Yêu tiên mới là mục tiêu của hắn lần này, bởi chỉ có công pháp của nàng mới có thể sáng tạo ra yêu tộc, nhằm đưa tộc đàn tam giác long lên một tầm cao mới. Vì thế, hắn muốn trao cho Yêu tiên một cơ hội.

“Yêu tiên? Ngươi có pháp môn nào phù hợp cho loài này hay không?” Thắng mỉm cười, hỏi Yêu tiên.

“Tiểu yêu có thể giúp hung thú hóa hình, tu luyện nhục thân và nội thể.”

Tiểu nữ tử Yêu tiên tỏ vẻ hơi sợ sệt, không ngờ Đạo tổ lại đích thân hỏi nàng. Lúc đầu nàng cũng muốn thu nhận con hung thú này làm đồ đệ, nhưng khi thấy các sư huynh tranh giành, nàng có chút tự ti không dám mở miệng. Đến khi Đạo tổ đích thân hỏi, nàng mới dám trình bày khả năng của mình.

Nghe vậy, Thắng liền gật đầu, nói với Yêu tiên: “Vậy ngươi chuẩn bị theo ta, đi dạy môn công pháp này cho một tộc đàn, khoảng trăm con!”

Nghe lời Th���ng nói, cả bảy vị tiên nhân đều kinh hãi. Vậy mà còn có cả một tộc đàn, lên tới hàng trăm con sao?

“Đạo tổ! Người có thể cho chúng đệ tử một tiểu đồ nhi được không?”

Cả sáu người còn lại đều đồng thanh hỏi Thắng cùng một câu. Ai cũng muốn có phần trong cơ duyên lớn này, rất sợ bị thiệt thòi, bị đối phương bỏ lại phía sau.

Thấy vậy, Thắng đang định từ chối, nhưng nghĩ đến việc mình cho Yêu tiên dạy cả tộc đàn ắt sẽ khiến các vị tiên nhân sinh lòng đố kỵ. Mà nhóm này lại chia thành hai phe thiện ác đối lập, chi bằng giao cho mỗi bên một con giác long coi như dập tắt lòng đố kỵ, để tránh sau này Yêu tiên gặp phiền phức.

Thắng liền gật đầu đồng ý và mang Minh Vương đang ở phía ngoài vào không gian, giao cho nhóm chính đạo gồm Đan tiên, Kim tiên, Bá thể tiên và Tiên nhân dạy bảo.

Còn riêng Bạo Ngược đã chọn sẵn hai vị Quỷ tiên và Ma tiên làm sư phụ rồi, nên Thắng cũng chẳng suy nghĩ nhiều, cứ để chúng tự đi với nhau.

Sắp xếp xong xuôi, Thắng liền thoát ly khỏi tiểu thế giới, cùng với Yêu tiên tiểu nữ, hướng về tộc đàn tam giác long đi tới.

Bản quyền tác phẩm này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép và phát tán dưới mọi hình thức khi chưa được sự cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free