Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 55: Đại đạo thương ý, cảm ngộ chân long thương

Màn đêm buông xuống, cả không gian chìm vào bóng tối vô tận. Thi thoảng, những ngôi sao sáng lấp lánh tỏa ra, xua tan phần nào sự u ám, hiểm nguy. Nhưng đâu đó trong bóng tối, những đôi mắt đỏ rực vẫn âm thầm ẩn mình giữa khung cảnh hoang dã.

Sau khi đã ăn uống no nê, thỏa mãn chiếc bụng rỗng tuếch, Thắng bắt đầu tu luyện, đồng thời cảnh giới xung quanh để tránh bị tập kích bất ngờ. Bởi lẽ, hai con vật kia rất dễ ngủ, nếu để chúng cảnh giới thì có thể bị giết chết lúc nào không hay. Vì vậy, hắn phải tự mình đảm nhận trách nhiệm này.

Nhục thân Thắng đã là cấp Sư đỉnh phong, đạt đến độ bão hòa, không thể thăng cấp thêm nữa. Hiện tại, muốn đột phá, hắn cần một lượng lớn thịt hung thú cấp cao để bồi bổ cùng một không gian yên tĩnh mới có thể tiến vào cấp Tông. Nhưng lúc này, các yếu tố xung quanh chưa đủ để đáp ứng nhu cầu của hắn, nên đành phải tạm gác lại.

Vậy là Thắng chuyển sang luyện thương, múa thương, tìm kiếm ý cảnh. Lần trước, vì đốn cây mà hắn giác ngộ ra đao khí, suýt chạm đến đại đạo đao cảnh. Tuy nhiên, vì bản thân không cưỡng cầu, cũng chẳng ham hố các loại vũ khí đao kiếm, nên hắn chẳng mấy bận tâm. Đam mê từ nhỏ của hắn chỉ có thương và côn.

Thắng rà soát trong tri thức của Dạ Minh, tìm kiếm môn thương thuật phù hợp. Nhưng tìm mãi cũng chỉ là các môn đao kiếm bất nhập lưu – đối với hắn, kẻ không ưa đao kiếm, thì cho là vậy. Nếu đem ra ngoài, chắc chắn thiên hạ sẽ tranh giành. Chủ yếu Dạ Minh tu luyện quyền pháp, bởi hắn thường dùng quyền pháp kết hợp không gian pháp tắc, nên hắn chủ yếu tu luyện quyền đạo.

Thử tìm trong ký ức Đạo Viên đại sư, may mắn thay, hắn tìm được một bộ thương thuật ưng ý.

Cuộc đời Đạo Viên đại sư không hề tầm thường. Ông theo học ngài Hiện Quang đại sư từ bé, tịnh tọa trên núi Yên Tử.

Sau một lần gặp gỡ vua nhà Trần, ông theo lời mời xuống kinh đô để duyệt các bộ kinh sách trước khi được khắc gỗ và ấn hành. Tại đây, ông học thêm chút võ thuật để rèn luyện thân thể. Chính vì thế, lúc này Thắng mới có được bộ thương pháp ưng ý để diễn luyện.

Thương thuật cơ bản là cầm thương vững chãi, linh hoạt, trước quản sau khóa, trước lỏng để dễ điều khiển, sau chặt chẽ, vững vàng. Hai tay cầm thương chắc mà không cứng nhắc, linh hoạt mà không tuột.

Thế giữ thương quan trọng ở bốn điểm bình ổn: đỉnh bằng, vai bằng, chân bằng, thương bằng, gốc không rời hông. Đâm thương thì ra thẳng, vào thẳng, phải thẳng, ngay, linh hoạt, mau lẹ, kình lực mạnh mẽ từ hông xuyên thẳng thấu đến tận đầu mũi, thế thương vào ra thoắt ẩn thoắt hi���n như giao long.

Thương là loại binh khí cổ, dài, nặng, do đó khi sử dụng không thường thấy những động tác múa hoa. Động tác của thương phần lớn thiên về công lực và tính thực dụng. Pháp dụng thương thì thương đi như tên bắn, lúc hồi thương thì liền mạch như dây kéo. Trước thì có xuyên chỉ, xuyên tụ, sau thì có Lê Hoa bãi đầu, có hư thật, có kỳ chính, có hư hư thực thực, kỳ kỳ chính chính. Tiến thì dũng mãnh, lui thì nhanh nhẹn. Thế phải hiểm ác, bất động thì vững như núi, động thì mau như sấm chớp.

Luyện thương pháp thì theo thứ tự nhất tiệt, nhị tiến, tam lan, tứ triền, ngũ nã, lục trực. Thương pháp luyện đến mức tinh diệu sẽ giúp đạt được thân pháp mau lẹ, uyển chuyển.

Vì thân thương dài, biên độ động tác lớn, nên khi tập đại thương yêu cầu thân không rời thương, thương không rời khỏi trung tâm, phải có sức mạnh ở cánh tay, hông, chân và thân pháp uyển chuyển, bộ pháp nhanh nhẹn.

Khi đâm thương, cần chú ý sao cho thân pháp, bộ pháp đẩy tới trước, thương nhô lên khi đến đỉnh đầu là phải rút về, khi đè được khí giới của đối phương, phải lập tức hồi thương chuyển thế.

Thương pháp của Đạo Viên đại sư cũng như các môn phái khác, đều có đâm, thọc, khều, gạt, lăn, giã, lắc, quấn, đỡ, đè, chặn… Các thức trong thương pháp gồm triền thương, lan thương, phá thương, phá lan, trung bình, tử phục sinh.

Nhất tiến nhất thoái, nhất thượng nhất hạ, thủ pháp, lỗ pháp, thoa pháp, đề pháp, khán pháp, tiếp pháp, thân pháp, tọa pháp, trì pháp, lục phong lục bế.

Thắng cứ thế theo thương pháp của Đạo Viên đại sư mà múa luyện. Lúc đầu có hơi cứng rắn, nhưng luyện nhiều thành quen. Chẳng bao lâu đã uyển chuyển như xà, dũng mãnh như rồng, tiến lui nhịp nhàng.

Toàn bộ tâm trí Thắng đều đổ dồn vào cây độc giác thương, mọi thứ xung quanh dường như không còn tồn tại. Ý thức dần rơi vào một loại ý cảnh huyền diệu khó tả thành lời.

Cây thương vẫn vậy, vẫn theo thao tác của Thắng mà tung ra, lúc thì đâm, thọc; lúc thì gạt, lắc... và mỗi động tác tung ra đều có chút hư ảnh thoắt ẩn thoắt hiện.

Lúc đầu thì mờ ảo, hư vô, sau dần nguyên hình hiển lộ. Khi thương vừa đâm ra, giao long gầm thét; khi thương vừa gạt về, giao long quất đuôi.

Phải nói, mỗi thương, mỗi thức đều như giao long hóa hình, khí thế cũng theo đó mà bắn ra, khiến bốn phía rung chuyển. Những con giao long do Thắng diễn hóa tựa như thật sự tồn tại, chúng dũng mãnh mà bắn xa hàng chục mét.

Trong bụi cỏ gần đó, vài con hung thú săn đêm, đôi mắt đỏ ngầu thèm khát dõi theo Thắng cùng hai con Tam Giác Long. Tưởng rằng đêm nay có một bữa tiệc thịnh soạn, bỗng nhiên thương ý của Thắng lao tới.

Một cảm giác nguy hiểm ập xuống đầu chúng, định quay mình bỏ chạy, nhưng... đã không còn kịp nữa rồi.

“Oanh!!!”

Thương ý mạnh mẽ như rồng, bá đạo, chỉ trong chớp mắt đã đánh trúng thân hung thú cấp Sư trung kỳ. Khiến nó xuất hiện một lỗ lớn trên thân, vừa chạy được vài ba bước thì ngã lăn ra, mắt trợn trừng sợ hãi nhìn về phía đồng bạn. Chết không nhắm mắt.

Cả đàn hung thú thấy vậy sợ hãi bỏ chạy tán loạn, ánh mắt thèm khát ban nãy giờ đây đã chuyển thành hoảng sợ tột độ.

Minh Vương và Bạo Ngược đang ngủ say, giật mình tỉnh giấc bởi tiếng động lớn. Quay lại, chúng thấy Thắng vẫn đang mải mê diễn luyện thương pháp, không thấy có hung hiểm nào, chúng lại gục đầu xuống, tiếp tục giấc ngủ.

Thắng hoàn toàn không hay biết những chuyện này, vẫn cứ thế vô thức múa thương. Cứ thế, hắn chìm sâu vào ý cảnh, tiến gần hơn tới thương đạo.

Cánh cửa đạo cảnh mà đao khí mang lại, hắn không chạm tới được, nhưng thương pháp ý cảnh lại giúp hắn vươn tới cánh cửa đại đạo.

Trong tiềm thức hắn, một phù văn ẩn mình bắt đầu xuất hiện.

Trong tiểu thế giới, cũng theo sự biến chuyển của Thắng mà vài tia pháp tắc bắt đầu xuất hiện. Chúng đầu tiên là những cây thương, sau đó dần dần chuyển hóa thành giao long uốn lượn, bay lượn khắp thiên địa.

Ba con dực long như cảm nhận được điều gì đó, cả ba chúng đều bay vút lên trời, cảm ngộ thượng thiên.

Bên dưới hồ nước, đàn cá vảy rồng cũng bơi về phía mặt nước, lấy đà nhảy vọt lên, rẽ sóng, uốn lượn giữa không trung, tựa như cũng muốn tranh thủ một phần.

Rừng rậm, các “tiên nhân” do mộc khí hóa hình cũng bắt đầu ngồi xuống cảm nhận, vô thức tiến vào ý cảnh để diễn hóa pháp tu.

Những thứ này cứ thế vô thức diễn ra từng phút từng giây, mà người làm chủ của tất cả lại không hề hay biết.

Hắn vẫn chìm đắm trong đạo cảnh do thương pháp mang lại, cánh cửa đại đạo đang dần được hắn mở ra, thương pháp cũng vì vậy mà thoăn thoắt du tẩu.

Nếu ở đây có một vị tiên sư thương pháp nhìn thấy Thắng múa thương, chắc chắn sẽ kinh hãi thốt lên:

“Đây là, đại đạo thương ý!!!”

Mọi quyền lợi của bản văn này đều thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free