(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 54: lại vào tiểu thế giới
Cái vị mặn chát kèm mùi đất nồng nồng khiến Thắng không tài nào nuốt trôi, đúng là cái mùi vị chết tiệt khó ăn.
Thắng hướng về phía mỏ muối, phất tay thu chúng vào tiểu thế giới. Sau đó, hắn quay lại chỗ Minh Vương cùng Bạo Ngược.
Cả hai vẫn thòm thèm nhìn Thắng, nhưng hắn vờ như không thấy. Hắn nhảy lên lưng Minh Vương mà ngồi.
“Đi thôi, đã đến lúc về!”
Nói đoạn, Thắng không thèm để ý đến chúng nữa mà ngồi xuống, tiến vào tiểu thế giới bên trong.
Thời gian bên ngoài và bên trong khác hoàn toàn nhau, một ngày ở ngoài bằng một tháng ở đây. Chính vì thế mà Thắng rất ít khi tiến vào nơi này, phần lớn để mặc lũ nhóc muốn làm gì thì làm, bởi một nơi không mang lại hiệu quả cho bản thân, trái lại còn khiến tế bào cơ thể già đi, thì ở lại lâu có tác dụng gì? Cứ ở bên ngoài tìm kiếm những cảm ngộ mới là tốt nhất.
Khoảng thời gian Thắng không còn đi vào tiểu thế giới cũng đã được nửa tháng, tương đương một năm hai tháng trong đó.
Nhìn khung cảnh thay đổi hoàn toàn khiến Thắng không khỏi ngạc nhiên.
Rừng cây do Tiểu Thảo chăm sóc giờ đây đã lớn mạnh vượt bậc, cây nào cây nấy cao gần trăm mét, đồ sộ chẳng khác gì cây cối bên ngoài.
Trong số các cây Tạo Khí Mộc do Thắng mang vào, đã có bảy cây thành công hóa hình, tự nhận mình là tiên nhân đạo cốt, thấu hiểu thiên đạo, cảm ngộ được pháp tắc tu tiên. Chúng có thể nhìn vào vạn vật mà diễn hóa ra cách thức tu luyện cho từng loài. Điều này khiến Thắng phải thốt lên: “Thật con mẹ nó là kỳ trân!”
Không chỉ vậy, những quả trứng mà ba đứa nhóc Tiểu Dương, Tiểu Hỏa và Tiểu Kim đã phân biệt cũng đã nở thành công.
Dường như chúng đều bị ảnh hưởng từ người nuôi dưỡng, cả ba con dực long vậy mà đều mang trong mình pháp tắc.
Dực long do Tiểu Dương nuôi dưỡng được đặt tên là Thủy Long. Nó mang trong mình khả năng khống thủy và tạo mưa, vì vậy việc tưới nước cho rừng cây của Tiểu Thảo do nó phụ trách.
Còn dực long của Tiểu Hỏa là một Hỏa Long, có thể tạo hỏa và khống hỏa theo ý muốn. Không biết Tiểu Hỏa đã dạy nó kiểu gì mà ngọn lửa của nó còn mạnh hơn cả lúc Tiểu Hỏa phóng ra. Quả là hậu sinh khả úy. Cũng vì thế mà bầu trời của Thắng hiện tại tồn tại hai mặt trời hừng hực.
Vì sức đốt bá đạo của Hỏa Long mạnh hơn nên cây cối không thể tồn tại. Dù Tiểu Dương cùng Thủy Long đã cố gắng dập lửa nhưng không thành. Đành để mặc một góc như vậy, dần dần nơi đó trở thành một hoang mạc cỡ nhỏ.
Còn dực long do Tiểu Kim nuôi dưỡng l���i chẳng có vẻ gì nổi bật. Trái ngược với hai anh của nó, Kim Long này khá bình dị, giống hệt Tiểu Kim, không phân tranh háo thắng, không thể hiện mình nổi trội hơn người, cứ bình thường vậy thôi.
Nếu Thắng không kiểm tra, chắc cũng nghĩ nó chỉ là một con dực long bình thường.
Khi hắn tra xét, lại phát hiện con dực long này có đến hai pháp tắc quán thân. Một là kim hệ pháp tắc do ảnh hưởng từ Lão Tứ nuôi dạy. Loại thứ hai là lôi hệ pháp tắc tiềm ẩn sâu bên trong, có vẻ như chưa được khai phá.
Tóm lại, đây là một con dực long có tiềm chất rất mạnh.
Hiện tại hắn cũng không có quá nhiều thời gian quản những thứ này, liền sử dụng thần thức để liên lạc với Tiểu Thổ.
Chẳng mấy chốc, Lão Nhị đã xuất hiện trước mặt Thắng, khỏe mạnh và tung tăng.
Mới một giờ trước còn uể oải không chút sức lực, vậy mà chỉ sau một tiếng, tên nhóc này đã sinh long hoạt hổ, khiến Thắng nhận ra thời gian trôi nhanh cũng có cái diệu dụng của nó.
“Tiểu Thổ, con giúp ta quản lý mỏ muối này. Nếu được, hãy nhân đôi nó lên cho ta, ta cần một lượng lớn loại mỏ này. Khi cần, con hãy tìm Tiểu Thảo cùng bạn của con bé để nghiên cứu. Ta mong chờ ở con!”
Nói rồi, Thắng vỗ đầu nó vài cái, rồi đưa mắt nhìn khắp tiểu thế giới một lượt.
Không gian hiện tại đã rộng lớn gấp đôi lần trước. Sinh vật nơi đây vẫn chỉ toàn cây cối, một số sinh vật linh trí hóa hình cùng mấy con cá lớn tung tăng dưới hồ nước. Vẫn chưa có gì gọi là hệ sinh thái phong phú.
“Xem xét khi nào rảnh, mình phải nghiên cứu sáng tạo ra loài mới. Hoặc là... cướp sinh vật từ ngoại giới đáp vào đây để phong phú cảnh vật mới được!” Vừa tự lẩm bẩm xong, Thắng liền thoắt cái biến mất.
Đứng bên cạnh, Tiểu Thổ thấy cha đã đi khỏi, nó liền sử dụng pháp tắc tự thân bao bọc mỏ khoáng mạch này, từ từ chìm xuống thềm lục địa.
Nó cũng bắt đầu hướng dẫn các tiên nhân cùng Tiểu Thảo xem xét, phân tích, liệu có thể giúp mình nhân bản thêm một mỏ muối khác hay không!
Khi Thắng xuất hiện trở lại ngoại giới, thời gian cũng chỉ mới trôi qua vài giây đồng hồ. Lúc này, Minh Vương cùng Bạo Ngược cũng mới chỉ bước được vài bước mà thôi.
Nhìn thấy Thắng bỗng nhiên biến mất rồi lại bỗng nhiên xuất hiện cũng không làm chúng quá tò mò hay sợ hãi. Bởi vì đối với chúng, Thắng đã thuộc phạm trù thần nhân. Nên dù có kỳ quặc đến đâu, chúng cũng không quá để tâm, miễn là Thắng ở cạnh, bảo vệ an toàn cho tộc chúng là được.
Vì không có Tiểu Thổ dẫn đường, Thắng đành phải tự thân vận động, sử dụng ra đa không gian để cảm nhận xung quanh, tránh dây vào lũ hung thú ăn thịt cấp cao.
Thời gian cứ vậy mà trôi qua, mặt trời lúc nào còn treo trên đỉnh đầu, giờ đây đã chìm dần xuống, chuẩn bị nhường chỗ cho một màn đêm vô tận.
Thắng ra hiệu cho Minh Vương và Bạo Ngược dừng chân, chuẩn bị tìm một chỗ nghỉ tạm thời.
Tiếp tục một mình mò mẫm đi tìm thức ăn. Lúc này trời đã nhá nhem tối, hắn cần phải nhanh chóng tìm kiếm con mồi về đốt lửa trại trú qua đêm. Hắn sợ nếu cố đi nữa thì sẽ không kiếm được thức ăn, chỗ nghỉ ngơi cũng không có, dễ dàng bị hung thú tập kích vào ban đêm.
Tuy bản thân đã mạnh hơn trư���c nhưng ở nơi tồn tại nhiều hiểm nguy như này, biết đâu trong đêm tối còn có những hiểm nguy nào rình rập.
Để lại hai con vật gặm cỏ, Thắng luồn lách qua những bụi cỏ cao lớn để tìm kiếm con mồi.
Cũng như buổi trưa, hòa mình vào thiên nhiên, kết hợp với ra đa dò xét, chẳng mấy chốc Thắng đã tìm thấy con mồi ở một nơi không xa.
Lần này không phải cự ngạc mà là một con rắn lớn, mới chỉ ở cấp Linh Trung Kỳ.
Loài rắn phát hiện con mồi bằng nhiệt độ. Nên khi Thắng vừa tiến vào phạm vi cảm nhận của nó, hắn đã ngay lập tức bị phát hiện. Cảm nhận sự cường mãnh cùng khí huyết cuồn cuộn từ Thắng, con rắn chẳng thèm quan tâm đến mọi thứ xung quanh, cứ thế mà lao về một hướng khác để chạy trốn.
Đối thủ kinh khủng như vậy, ở lại chiến đấu chỉ có nước chết.
Thấy con bò sát này vừa động, Thắng liền vội vàng phóng cây thương ra, ý định chặn đường đi của nó. Nhưng con rắn này khá nhạy cảm, nó phát giác được nơi cây thương phóng tới, vậy mà vội vàng điều chỉnh thân thể, thành công né tránh. Tuy nhiên, nó vẫn bị tạo thành một vết xước trên đuôi.
Nhìn bóng dáng con rắn lớn cứ thế biến mất, Thắng tiếc nuối không thôi. Hắn đành phải đi kiếm con mồi khác thay thế.
Người ta nói trời không phụ lòng người quả không sai. Sau nhiều lần mất công tìm kiếm, Thắng đã thành công tìm được một con hung thú cấp Sư.
Vẫn là một con cự xà. Nhưng con này có vẻ hung bạo hơn, khi thấy Thắng tiến tới, nó không bỏ chạy như con lần trước. Trái lại, nó còn lấy tốc độ thật nhanh lao về phía Thắng.
Con cự xà nhỏ bé không hề biết kẻ trước mặt là một con hung vật hình người. Chỉ giao đấu vài chiêu, Thắng đã thành công hạ sát con cự xà này mà không cần vận dụng thời không pháp tắc, chuẩn bị cho bản thân một bữa ăn tối thịnh soạn.
Mọi quyền lợi và bản quyền đối với tác phẩm này đều thuộc về truyen.free.