(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 49: cuộc sống trong tộc đàn
Nhảy xuống khỏi lưng con giác long, Thắng nhanh chóng tiến đến chỗ con giác long bị thương nặng đang nằm ở phía trước.
Khi thấy Thắng đến gần, con giác long này không hề tỏ ra hung hãn hay có bất kỳ hành động quá khích nào. Nó ngoan ngoãn nằm phủ phục, chờ đợi Thắng. Dường như nó đã quen với việc này rồi.
Lại gần kiểm tra, Thắng nhận thấy vết thương của nó cũng không quá nghiêm trọng. Trên thân chỉ bị rách một mảng không lớn lắm, tứ chi vẫn lành lặn, chỉ cần bồi dưỡng một chút là nó sẽ ổn định trở lại.
Để nó có thể nhanh chóng quay lại hoạt động, Thắng không ngần ngại dùng một chút pháp tắc sinh mệnh để chữa trị cho nó.
Một luồng sáng xanh lục thoát ra từ tay Thắng, nhanh chóng thâm nhập vào cơ thể con giác long. Có thể thấy rõ bằng mắt thường, các tế bào mới đang sinh trưởng nhanh chóng, vết thương cũng nhờ đó mà liền lại như chưa hề xuất hiện.
Bởi vì pháp tắc sinh mệnh đã hòa nhập vào tiểu không gian, nên hắn không cần phải câu thông hay liên kết gì với trái tim nữa.
Nằm dưới đất, con giác long thoải mái hưởng thụ. Cảm giác da thịt tái sinh khiến nó chìm đắm trong sự thư thái. Đây đã là lần thứ mười nó bị thương nặng đến mức này rồi.
Điều này khiến Thắng cảm thấy khó hiểu. Trước đây, con giác long này là kẻ sợ chết nhất trong đàn, cứ thấy hung thú là nó chạy nhanh nhất, gần như chưa từng bị thương.
Nhưng trong một lần không may mắn, nó bị tập kích bất ngờ, suýt chút nữa thì mất mạng. Nhờ có Thắng cứu giúp, nó mới giữ được tính mạng, và cũng từ đó, nó như bị nghiện vậy. Cứ thấy kẻ địch tấn công là nó lao vào đầu tiên, trong khi đồng loại thì bỏ chạy tán loạn.
Thậm chí nhiều lúc yên bình quá, nó còn chủ động đi tìm mấy con hung thú ăn thịt để tấn công, rồi sau đó lại điên cuồng chạy về cầu cứu Thắng chữa trị.
Ban đầu Thắng không để ý, nhưng sau mấy ngày chỉ duy nhất con này có hành động lạ như vậy, hắn bắt đầu suy nghĩ không biết có phải nó có "máu M" hay không. Tuy nhiên, ý nghĩ này nhanh chóng bị hắn gạt sang một bên, bởi nhờ nó mà Thắng có được lượng lớn thịt hung thú, giúp hắn đột phá lên cấp sư đỉnh phong. Thế nên, nó càng điên cuồng, Thắng lại càng thích thú.
Thế nên hắn đã đặt cho nó một cái tên riêng là Bạo Ngược. Và có vẻ nó rất thích điều này...
Bỏ lại Bạo Ngược đang nằm một góc rên rỉ, Thắng di chuyển tới chỗ đống xác hung thú.
Con nào con nấy cũng khổng lồ, nặng hơn chục tấn mỗi con. Tất cả đều là hung thú cấp linh đỉnh phong. Với chỗ thịt này, tuy không thể giúp Thắng đột phá nhục thân lên cấp tông, nhưng về mặt dinh dưỡng để chống đói thì hoàn toàn đủ dùng.
Không hiểu sao càng lên cấp, sức ăn của hắn lại càng lớn khủng khiếp.
Trước kia, chỉ cần một hai miếng thịt là hắn đã no căng bụng rồi, nhưng dần dần từ hai miếng thành một con, từ một con thành hai con. Và hiện tại, phải năm con hung thú cấp linh mới đủ lót dạ, nếu không hắn sẽ có cảm giác đói lả người.
Hiện tại, hắn thật sự đã trở thành một kẻ ăn uống vô độ, chẳng kém cạnh gì Bạo Vương.
“Minh Vương, giúp ta đem mấy cái xác về!” Thắng hướng về con giác long mà hắn vừa cưỡi lúc nãy và hô lớn.
Như thể nghe hiểu lời nói của Thắng, con giác long được gọi là Minh Vương liền đi tới chỗ hắn đang đứng. Con này là một con giác long trưởng thành, là con của giác long đầu đàn, có triển vọng trở thành thủ lĩnh sau này. Và nó cũng là con đầu tiên có thiện cảm với Thắng, cho phép hắn ngự trên lưng mình.
Với khả năng dũng mãnh, cùng sức chiến đấu phi thường, Thắng đã chọn nó làm tọa kỵ và đặt tên là Minh Vương.
Khi Minh Vương đã lại gần đống xác, Thắng mới lấy ra đống dây thừng mà hắn đã nhờ tiểu Thảo bện, đồng thời gia trì thêm pháp tắc hệ kim để làm dây kéo.
Một đầu dây được buộc ngang lưng Minh Vương, mấy đầu còn lại thì buộc vào xác của những con hung thú ăn thịt. Vì cơ thể chúng khá lớn và nặng nề, nên không th��� để một mình Minh Vương kéo hết về được.
“Mẹ nó, Bạo Ngược!!! Nhanh ra đây giúp một tay!!!” Đang nằm vặn vẹo rên rỉ trong sung sướng, Bạo Ngược nghe thấy tiếng quát lớn của Thắng. Nó liền tỏ thái độ không thích, thở phì phò vài cái rồi miễn cưỡng vực dậy, lủi thủi đi làm việc.
Phải nói là bọn chúng khá nhân tính, linh trí đã đạt đến trình độ của một đứa trẻ hai tuổi rồi. Cũng nhờ vậy mà Thắng dễ dàng giao tiếp với chúng hơn.
Nhìn nó chán nản, uể oải đi tới, Thắng thực sự sôi máu. Hắn tiện tay quất một cái roi lên người nó. Người thì ra sức làm việc, kẻ lại nằm một chỗ chơi sung sướng, hỏi sao Thắng không phát điên cho được? Bình sinh hắn ghét nhất những kẻ hay chơi lười làm.
Nhưng hiệu quả chẳng thấy đâu, ngược lại chỉ nghe thấy tiếng rên rỉ sung sướng từ con giác long này. Thắng thật sự không còn gì để nói, chỉ đành cất cái roi đi và buộc chỗ dây thừng còn lại vào thân nó cùng đống xác.
“Oanh, oanh!” “Xoạt, xoạt!” Tiếng bước chân cự đại va chạm cùng tiếng xác thịt ma sát với mặt đất làm vang vọng khắp vùng xung quanh.
Cả đàn giác long đi ra nhìn ngắm chiến tích mà các "chiến sĩ" đem về. Trước kia, việc nhìn thấy những đống xác hung thú ăn thịt này đều khiến chúng hoang mang, lo sợ. Nhưng giờ đây, quan điểm sống của bọn chúng đã thay đổi kể từ khi Thắng xuất hiện. Sự hoang mang lo sợ đã được thay thế bằng sự điên cuồng, máu chiến.
Tuy vẫn giữ tập tính ăn cỏ, không hề động vào chút thịt nào, nhưng hành vi của chúng hiện tại lại giống với loài ăn thịt hơn.
“Rống, rống!” Lũ giác long con vui sướng hú lớn, loăng quăng phía sau những "chiến sĩ" giác long mới trở về. Trong ánh mắt của chúng đều ánh lên vẻ hâm mộ và chờ mong.
Theo tập tục của đàn, những con giác long lớn tuổi bắt đầu đi ra, tiến về phía Thắng. Chúng hạ thấp cơ thể xuống, như thể muốn quỳ lạy một vị thần nhân.
Việc này đối với Thắng cũng đã trở thành một thói quen.
Ở thời hoang cổ, chỉ cần các loài sinh vật có chút linh trí và nhận thức, khi bắt gặp một kẻ mạnh hơn mình thì sẽ tự khắc bày tỏ lòng tôn kính, tôn thờ như một vị thánh thần.
“Được rồi, các ngươi tản ra đi! Ai về nhà nấy, ai về nhà nấy!” Thắng phủi tay, hướng về bầy đàn xua đuổi. Hiện tại hắn đang rất đói bụng, không có thời gian đâu mà cùng lũ khủng long này tổ chức nghi lễ gì đó.
Sau khi thành công xua đuổi cả đàn giác long đi, Thắng mới bắt đầu kiếm củi khô về để chất bếp mà nấu ăn.
Vì bật lửa của Thắng đã hết từ lâu, nên mỗi lần đốt lửa, Thắng đều lôi tiểu Hỏa ra làm mồi lửa để nhóm. Tuy cu cậu có chút không thích, phụng phà phụng phịu, nhưng vẫn phải ngoan ngoãn làm cái bật lửa dự phòng.
Không thích ư? Thắng đã có cây roi mây được tiểu Thảo chế tạo, lại còn được gia cố thêm chút cứng rắn từ pháp tắc hệ kim của tiểu Tứ. Ngay cả lão Nhị kiên cố đến mấy cũng phải khóc oa oa khi bị đánh, thì nói gì đến nhục thân yếu đuối như tiểu Hỏa? Chẳng qua chỉ được cái nóng xung quanh người chứ có gì đâu!
“Bùng bùng!” Ánh lửa bùng lên, những giọt mỡ thơm ngon tí tách chảy xuống, mùi hương ngào ngạt từ miếng thịt bay ra làm Thắng không ngừng nuốt nước bọt.
Sau m���t khoảng thời gian sinh sống tại cổ địa hoang dã này, không chỉ giúp tâm tính hắn trở nên kiên cường, cứng rắn mà còn rèn cho hắn một khả năng nướng thịt tuyệt vời.
Lúc đầu, hắn còn nướng thịt bên cháy bên sống, nhưng giờ nhìn xem! Thịt được nướng chín vừa tới, rìa ngoài giòn tan, bên trong chín đủ để giữ lại trọn vẹn dinh dưỡng.
Cảm nhận hương thơm ngào ngạt, Thắng không kịp chờ đợi mà đút hết vào miệng. Vị đậm đà của thịt khiến hắn như đang bay bổng trên thiên đường. Chỉ là... thiếu chút vị mặn mà thôi.
“Để xem khi nào rảnh rỗi, phải kiếm chút muối về mới được. Chỗ muối trong ba lô đã hết sạch rồi!”
Vừa nhai ngấu nghiến, hắn vừa lẩm bẩm.
Một bên, lũ giác long con vẫn cứ tròn xoe đôi mắt nhìn Thắng, chúng có vẻ khá tò mò về thứ trên tay hắn.
Giải quyết xong chỗ thịt hung thú, Thắng mới thỏa mãn tìm một chỗ nghỉ ngơi. Việc tu luyện không thể cứ mãi cắm đầu vào là tốt được, đôi khi phải để tinh thần thư giãn, thoải mái thì việc tu luyện mới đạt hiệu quả cao.
Chẳng phải các cụ có câu “d���c tốc bất đạt” đó sao.
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free.