Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 46: Thu hoạch

Rào rào!!!

Cơn mưa như trút nước, xối xả đổ xuống khu rừng nguyên sinh cổ xưa. Những tiếng sấm ầm vang khắp cả đất trời, thi thoảng những tia sét xé toạc màn đêm, giáng xuống làm rung chuyển cả khu rừng.

Theo bản năng, mọi sinh vật đều sợ hãi những điều chúng không biết. Nên khi sấm sét lớn giáng xuống, các hung vật đều tranh nhau tìm nơi trú ẩn, phủ phục dưới đất mà sợ hãi trời cao.

Thắng định thử một lần tắm mưa giữa vùng đất hoang dã cổ xưa này, nhưng khi một tia sét đáng sợ giáng xuống, hắn lập tức sợ tái mặt, vội vã thu cả người và hai sủng vật vào tiểu thế giới để tránh mưa.

Vì không gian bên trong chỉ rộng khoảng ngàn cây số, Thắng không cho Bạo Vương tự do đi lại, sợ cơ thể khổng lồ của nó sẽ tàn phá hết cây cối và bảo vật nơi đây.

Chỉ có Tiểu Thử là vui vẻ nhất. Sau khi tiến vào tiểu thế giới, nó lăng xăng chạy khắp nơi, đặc biệt khi thấy năm anh em Ngũ Linh, nó như điên như dại dí đuổi theo, khiến cả năm anh em sợ hãi không ngừng.

Ngay cả Lão Tam, vốn nổi tiếng bá khí cuồng ngạo, khi nhìn thấy bộ dạng hung thần ác sát của Tiểu Thử cũng phải sợ hãi bỏ chạy, khiến cả vùng không gian trở nên náo loạn không yên.

Cuối cùng, Thắng đành phải ra tay trấn áp con chuột này, mọi thứ mới trở lại như cũ.

Vừa tiến vào tiểu thế giới, Thắng không khỏi kinh ngạc. Hắn vậy mà cảm nhận được một luồng pháp tắc ngũ hành đang tự động liên kết với tiểu thế giới. Dù hiện tại chưa thể sở hữu, nhưng về lâu dài, điều này chắc chắn sẽ giúp hắn dễ dàng cảm ngộ ngũ hành. Chuyện đó chỉ còn là vấn đề thời gian.

Không chỉ vậy, hắn còn nhận ra sự hiện diện của một loại pháp tắc cấp cao hơn: Luân hồi pháp tắc. Đây có thể nói là pháp tắc cốt lõi để vận hành vũ trụ, bởi tất cả thế giới từ nhỏ đến lớn đều chỉ là một vòng xoay nhỏ trong bánh xe luân hồi mà thôi. Nếu thực sự chứng ngộ được luân hồi pháp tắc, bước tiến của hắn chắc chắn sẽ vượt xa Dạ Minh.

Thế nhưng, nói thì dễ, làm mới khó. Dù Thắng đã đọc qua định nghĩa, khái niệm về luân hồi từ nhà Phật, nhưng để thực sự nhập tâm thấu hiểu và đốn ngộ thì không hề dễ chút nào. Đến cả Đức Phật còn phải trải qua một chặng đường dài mới đắc ngộ chân lý, thì hắn, một kẻ phàm tục với tư duy hữu hạn, sao có thể sánh bằng?

Vì thế, mục tiêu đốn ngộ luân hồi tạm thời bị hắn gác lại. Hắn tập trung chủ yếu vào ngũ hành pháp tắc, tiếp đến là thời gian pháp tắc, sau đó tìm cách mở đường trở về nhà – đó mới là điều hắn hướng tới.

Cầm trên tay đống Tạo Khí Mộc (tên do Thắng tự đặt, bởi hắn không biết rõ chúng là gì, đành tạm gọi một cái tên gần với tính chất), Thắng quay sang đưa cho Tiểu Thảo rồi nói:

“Tiểu Thảo, con xem xem có thể bồi dưỡng loại cây này không?”

Tiểu Thảo, với thân hình nhỏ bé chỉ bằng nắm tay, nhận lấy Tạo Khí Mộc. Mỗi gốc cây cao chừng hai mươi phân, cao hơn Tiểu Thảo cả mấy cái đầu, nhưng vẫn được cô bé nâng niu trên tay một cách dễ dàng.

“Cha ơi, linh khí của chúng thật dồi dào! Tiểu Thảo sẽ cố gắng giúp cha chăm sóc chúng thật tốt!”

Tiểu Thảo thích thú ôm mấy gốc Tạo Khí Mộc bay đi. Vốn dĩ cô bé được khai sinh từ họ nhà mộc, lại còn thức tỉnh pháp tắc hệ Mộc. Thế nên, khi thấy Thắng mang về một đám cây nhờ mình chăm sóc, cô bé vui lắm, chăm chút tỉ mỉ mong có thêm bầu bạn. Các lão ca ai nấy đều có việc riêng, chẳng mấy khi có thời gian rảnh để chơi cùng, nên đôi lúc Tiểu Thảo cũng khá buồn.

Giờ thì tốt rồi, chỉ cần chờ những cái cây này sản sinh linh trí, Tiểu Thảo sẽ có thêm đồng bạn. Vì sao cô bé lại tin những cái cây này sẽ sinh ra linh trí? Bởi cô bé có thể dùng mộc hệ pháp tắc để cảm nhận đồng loại. Từ sâu bên trong chúng đều ẩn chứa những tia pháp tắc rời rạc, chỉ cần được chăm sóc cẩn thận, chúng sẽ tự khai sinh linh trí mà thôi.

Sau khi đã sắp xếp xong đống Tạo Khí Mộc, Thắng mới quay lại kiểm tra ba quả trứng mà mình vừa thu về.

Cả ba quả trứng đều to đến hai mét, bên ngoài vỏ được bao bọc bởi những hoa văn kỳ lạ, thi thoảng lại phát ra ánh sáng xanh nhè nhẹ.

Đưa tay áp lên bề mặt ba quả trứng, Thắng cảm nhận được những luồng sinh cơ hừng hực đang tuôn chảy bên trong.

Phần nhân bên trong của chúng không còn là lòng đỏ hay lòng trắng nữa mà đã thành hình, chỉ cần ấp thêm một thời gian nữa là chúng sẽ nở. Chỉ có điều linh hồn của chúng còn khá nhỏ yếu.

Vì thế, Thắng quyết định dùng thần hồn của mình để gia cố cho cả ba quả trứng, tăng cường sức sống cho chúng. Dù sao sau này chúng cũng sẽ là một thành viên trong tiểu thế giới của hắn, không thể để mất đi một sinh mạng nào.

Vừa kết thúc quá trình bồi dưỡng linh hồn cho ba quả trứng, bỗng có bốn quả cầu từ đằng xa bay tới. Đó là Lão Đại, Lão Nhị, Lão Tam và Lão Tứ.

“Cha!!!” Cả bốn đồng thanh kêu lên khi đứng trước mặt Thắng.

“Có chuyện gì thế mấy đứa?” Thắng khó hiểu nhìn về phía chúng, không biết có vấn đề gì.

Cả bốn đứa chỉ ậm ừ, liếc nhìn Thắng rồi lại đưa mắt nhìn những quả trứng, chẳng ai nói nên lời. Ngay cả Lão Tam vốn nóng nảy, bực bội cũng phải cúi đầu, cả người đỏ bừng vì ngượng ngùng không thôi.

Thắng gãi đầu, thật sự không hiểu mấy anh em này đang gặp phải chuyện gì mà cứ ấp úng mãi.

Như lấy hết can đảm, Lão Đại tiến lên một bước, lắp bắp hỏi Thắng: “Cha... cha, người có thể cho chúng con nuôi... nuôi dưỡng chúng không ạ?”

Thắng kinh ngạc nhìn cả bốn đứa, thì ra chúng đến đây là để xin sủng vật.

“Vì... vì thấy Tiểu Thảo có thứ để chăm sóc, nên... nên bọn con cũng muốn ạ!” Tiểu Dương ấp úng, câu từ lủng củng thể hiện rõ sự lo lắng và ngượng ngùng của nó.

Đến đây Thắng mới hiểu ra, thì ra là vì ganh tị với Tiểu Ngũ nên chúng mới như vậy. Cũng được, hiện tại hắn không có thời gian ấp trứng, thôi thì cứ để chúng nó giành giật một chút cũng chẳng sao. Chúng thay mình ấp trứng cũng là một chuyện tốt.

“Nhưng ở đây chỉ có ba quả trứng, mà trong bốn đứa thì sẽ có một đứa phải chịu thiệt thòi. Ta đồng ý cho các con, nhưng phải tự phân chia cho đàng hoàng. Đứa nào dám tranh giành, ta sẽ cho ăn đòn đấy, nghe chưa?”

“Dạ!!!” Sau khi được Thắng chấp thuận, cả bốn đứa vui vẻ náo nức.

Nhưng chỉ một lát sau, đến khi chia trứng, chúng bắt đầu mặt nặng mày nhẹ nhìn nhau.

Lão Tam sợ mình không có phần, liền vội vàng ôm một quả trứng bay vút lên trời. Hơi nóng hừng hực tỏa ra từ thân nó khiến mấy anh em còn lại không dám đến gần ngăn cản. Dù thân hình chỉ nhỏ bé bằng nắm tay, nhưng nó lại nâng một vật cao hai mét bay đi, trông thật buồn cười.

Lúc này chỉ còn hai quả trứng, cả ba đứa nhỏ đều đưa mắt nhìn nhau.

Sau một hồi bàn bạc, Lão Nhị và Lão Tứ đồng ý nhường một quả cho Lão Đại, với lý do là anh cả, cũng cần phải có sủng vật riêng, không thể để Lão Tam ngông cuồng lấn lướt. Ngay sau đó, Lão Đại mang theo một quả bay về phía đáy nước, bắt đầu nuôi dưỡng quả trứng thuộc về mình.

Lúc này chỉ còn lại một quả trứng. Thấy vậy, Lão Tứ liền quay sang nói với Nhị ca của mình:

“Đệ vẫn thích một mình lang thang, không quen bị gò bó. Thôi thì quả trứng này Nhị ca cứ mang về nuôi dưỡng, để còn theo kịp Lão Đại và Lão Tam...”

Tuy nói vậy, nhưng ánh mắt của Tiểu Kim lại bán đứng chính nó, thi thoảng vẫn liếc nhìn quả trứng đầy thèm muốn.

Tất cả cảnh này đều lọt vào mắt Lão Nhị. Dù sao Tiểu Kim từ khi tới đây đều chịu thiệt thòi. Trong khi các huynh đệ khác đều có cho mình một phương lãnh thổ riêng, thì Tiểu Kim lại phải lang bạt, phiêu bạt bốn phương. Giờ đây các anh em đều có sủng vật, mà Tiểu Kim lại chọn nhường lại cho mình, khiến Lão Nhị không khỏi hổ thẹn.

“Không được, Tiểu Kim! Quả trứng cuối cùng này đệ cứ lấy đi. Hiện tại ta còn rất nhiều việc để làm, không rảnh rỗi để ấp mấy thứ vô vị này đâu. Vì vậy, đệ cứ lấy đi!”

Nói rồi, Lão Nhị liền quay người phóng đi, không thèm ngoảnh mặt nhìn lại. Vì nó biết, nếu quay lại nhìn, chắc chắn sẽ bị Tiểu Kim ép nhận quả trứng bằng được.

Đưa mắt nhìn theo hướng Nhị ca đã đi xa, Tiểu Kim rưng rưng nước mắt thầm nghĩ: “Cảm ơn Nhị ca, đệ chắc chắn sẽ nuôi dưỡng quả trứng này thành tài.”

Ở nơi xa, Thắng đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này. Hắn cứ nghĩ rằng những linh vật này tuy đã hóa hình nhưng vẫn sẽ hành xử vô tri, không ngờ chúng vẫn có đạo đức và tình người.

Hắn âm thầm nhớ đến Tiểu Thổ, tự nhủ sẽ tìm cho nó một quả trứng phù hợp, để Tiểu Thổ không phải chịu thiệt thòi.

Toàn bộ diễn biến câu chuyện này, với bản văn hoàn chỉnh nhất, chỉ có thể được tìm thấy tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free