(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 45: Kì lạ linh thảo (2)
Một tiếng kêu đinh tai nhức óc đột ngột vang lên từ trên đỉnh đầu, kéo Thắng thoát khỏi cơn bần thần, bừng tỉnh khỏi khung cảnh huyền ảo trước mắt.
Phía trên, một thân hình to lớn với sải cánh ước chừng năm chục mét đang lững lờ trôi trên bầu trời. Cơ thể đồ sộ của nó che khuất ánh sáng, đổ xuống mặt đất một cái bóng khổng lồ.
Nó chẳng thèm để ý đến một sinh vật nhỏ bé như Thắng, cứ thế bay về phía trung tâm núi đá. Nơi đó, Thắng nhìn thấy một gốc cây khổng lồ, trông còn lớn hơn cả cự sam khổng lồ từng thấy trước đây.
Vì mải ngắm khung cảnh hùng vĩ, cùng với đó là bị phù vân dày đặc che khuất, Thắng không thể nhìn rõ sự tồn tại của gốc cây. Mãi đến khi có sự xuất hiện của một đầu hung thú biết bay cỡ lớn này, xé gió, phá tan màn sương mờ ảo, hắn mới thực sự nhìn rõ trung tâm.
Để tránh mang họa vào thân, Thắng không dám tiến đến tìm hiểu, lỡ mò nhầm vào tổ của nó thì e rằng tai họa ngập trời. Chỉ nhìn cơ thể to lớn của nó cũng đủ biết nó kinh khủng đến mức nào. Ít nhất cũng phải cấp Quân Vương như Bạo Vương. Trước cấp Tông, Thắng chỉ có thể miễn cưỡng chạy trốn, nói gì đến một đầu hung thú cấp Quân Vương biết bay như thế này.
Nhưng ông trời có vẻ không muốn vậy.
Nhìn xung quanh, Thắng không hề thấy một gốc cây nào giống với thứ mình đang cầm trên tay. Dù đã mò mẫm khắp nơi, lật tung cả đá đất bị bao phủ nhưng vẫn không tìm thấy tung tích nào.
Nhớ l���i tiểu thư đã khẳng định với mình rằng có rất nhiều loại cây như này tồn tại và mọc trên đỉnh vách đá. Điều này càng làm Thắng khó hiểu, lẩm bẩm tự hỏi: “Mẹ nó, sao lại không thấy cây nào?”
“Không lẽ... nó ở phía trên?”
Thắng ngước nhìn cái cây to lớn phía trước, nơi con hung thú cỡ lớn kia vừa trú ngụ trên đỉnh.
Loài hung vật biết bay thường hay chọn làm tổ trên những nơi cao ráo. Nếu không phải vách đá treo leo thì cũng là những loại cây cỡ lớn đủ vững chắc để làm tổ. Nhìn thấy cái cây này, kết hợp với sự xuất hiện của con hung thú vừa rồi, Thắng phần nào đoán ra đây chính là tổ của nó.
Mà loài hung vật lại rất đề cao lãnh thổ, nên nếu Thắng bây giờ mà mò lên đó, bị con hung thú này bắt gặp thì có cho hắn mười cái mạng cũng không thể thoát.
Thắng dự định quay trở về, cùng hai sủng vật rời khỏi nơi đây. Dù kỳ vật này đối với hắn quan trọng thật đấy, nhưng để so sánh với cái mạng nhỏ thì thật sự không dám đánh đổi. Chơi một ván mà chỉ có một mạng thì không nên mạo hiểm.
Đang chuẩn bị đi xuống thì bỗng từ xa, một tiếng rống lớn đầy uy mãnh truyền tới. Theo đó là một hình ảnh khổng lồ không kém gì con hung vật vừa rồi, dần hiện rõ trong những áng phù vân dày đặc.
“Grao!!!”
Nhìn thấy cảnh này, Thắng kinh hãi không thôi. Lại xuất hiện thêm một đầu hung cầm khủng bố.
“Két, két!!!”
Cùng lúc đó, con hung vật mà Thắng bắt gặp lúc đầu cũng rít lên một tiếng đáp trả. Thân hình khổng lồ từ trên đỉnh đại thụ bay ra, bay vọt về phía con hung cầm mới đến.
“Có vẻ bọn chúng không thân thiện nhau lắm.” Thắng nấp một bên, nhìn cảnh tượng trước mặt.
Lúc này, cả hai áp sát nhau, tạo nên những luồng gió lớn khiến mây mù xung quanh tan biến. Nhờ đó, Thắng có thể dễ dàng chứng kiến toàn cảnh hơn.
Khi mới nhìn thấy con hung vật phát ra tiếng “két, két” này, vì bị ảnh hưởng tầm nhìn, Thắng không thể thấy rõ hình thù nó ra sao, chỉ có thể phán đoán qua hình ảnh phản chiếu. Giờ đây, hắn mới thực sự nhìn thấy rõ ràng. Đó là một con dực long, nói cho phổ thông thì là một con khủng long bay thời cổ đại.
Còn vị khách mới đến là một con hung cầm, thân hình nó đồ sộ không kém cạnh dực long là bao, nhìn qua thì khá giống một con đại bàng khổng lồ. Bộ móng đại bàng (ưng trảo) khủng bố, sắc nhọn khiến Thắng vừa nhìn đã vô thức rùng mình.
“Thật kỳ lạ, thời kỳ khủng long thống trị mà đã có đại bàng tồn tại sao?” Thắng ngạc nhiên thầm nghĩ, theo như kiến thức có hạn của hắn thì loài này phải mãi về sau, khi động vật có vú xuất hiện, chúng mới tồn tại.
Ở một nơi kỳ dị như thế này, đến kỳ bảo từ Quỷ Giới còn xuất hiện, thì việc có sự hiện diện của một con đại bàng cũng là điều bình thường. Muốn tìm kiếm sự logic ở nơi đây thì đúng là nực cười.
Chỉ đứng xa nhìn, Thắng vẫn có thể cảm nhận được sự rung động từ không khí truyền tới. Cuồng phong cuồn cuộn khiến Thắng thi thoảng có chút bất ổn, phải lùi về sau.
“Thật mạnh!” Cảm nhận luồng dư uy phả tới khiến Thắng khiếp sợ không thôi.
Nhìn tình trạng này, hẳn hai con hung vật đều có cấp bậc còn cao hơn hẳn Bạo Vương. Không phải cấp Quân Vương sơ kỳ như Bạo Vương có thể so bì được.
“Với tình hình như thế này thì cuộc chiến còn lâu mới chấm dứt, nhân cơ hội này mà chuồn đi thôi!” Thắng vội vàng di chuyển tới gần vách đá, đưa tay lên chuẩn bị cất cây kỳ bảo vào trong không gian thì tầm mắt ngưng lại. Một ý tưởng táo bạo cũng theo đó mà lóe lên nhanh chóng rồi vụt tắt.
Đưa mắt nhìn lên phía trên, hai con hung vật vẫn mải mê vờn nhau sống chết, không những vậy, chúng còn di chuyển ngày một xa khỏi nơi đây.
Thắng cắn răng một cái, quyết định làm theo cái ý tưởng vừa lóe lên trong đầu kia. Đó là lên xem tổ, kiếm chác chút gì đó.
Vì cả hai con hung thú dần rời xa, dư uy cũng đã yếu bớt, Thắng nhẹ nhàng di chuyển lên trên đỉnh ngọn cây.
Cây này Thắng không biết là gì, nhưng bề ngang của nó phải lên đến hai, ba trăm mét là ít. Chiều cao thì hắn khó mà ước lượng được.
Vận dụng pháp tắc, Thắng thành công lên tới đỉnh. Nơi đây có cành lá chi chít được tết vào nhau tạo thành một cái tổ, xung quanh rìa là những loại cây kỳ lạ mọc như nấm. Từ chúng, Thắng nhìn thấy những thân cây quen thuộc, trông khá giống với cái cây mà tiểu thư cầm về. Ước chừng phải đến chục gốc.
Điều làm Thắng kinh hỉ hơn nữa là phía trung tâm, có ba quả trứng lớn đang nằm tại đó. Mỗi quả đều to đến mức kinh người, ước lượng cũng phải tầm hai mét mỗi quả, cao hơn đầu người.
“Phát tài, phát tài rồi!” Thắng hô lên sung sướng, vội vàng không kịp suy nghĩ mà thu luôn ba quả vào trong không gian trữ vật.
Khi cảm giác mọi thứ đã ổn thỏa, hắn mới tiến tới chỗ mấy gốc cây, mục tiêu ban đầu của hắn.
Một hàng cây nhỏ mọc chi chít xung quanh một cái cây cỡ lớn. Tuy nói là lớn nhưng thực ra nó chỉ cao vỏn vẹn hai mét. So với các cây cùng loại xung quanh thì đúng là lớn thật.
Trên thân nó, Thắng cảm nhận được sự rung động linh khí cuồn cuộn, tuôn trào mạnh mẽ hơn hẳn các cây còn lại.
“Đây hẳn là cây mẹ phải không?” Thắng suy tư tự nhủ.
Đưa tay ra, vận chuyển pháp tắc thời không với ý định thu nó vào, nhưng điều kỳ lạ là nó không hề bị lay động. Khá giống với sự kỳ lạ của cây cự sam trước đây, như có thứ gì đó đang ngăn cản hắn vậy.
“Bỏ đi, không nên quá tham lam. Nhanh chóng thu hết đống cây nhỏ này rồi còn đi xuống trước khi con dực long kia quay lại.” Thấy thời gian không còn nhiều, Thắng tự nhắc nhở bản thân.
Thu hết gốc cây kỳ lạ có thể sản sinh linh khí vào tiểu thế giới, Thắng vẫn có chút tiếc nuối nhìn về phía gốc cây mẹ. Nếu có nó, Thắng thật sự không phải bận tâm nhiều đến sự phát triển của tiểu thế giới về sau nữa. Chỉ cần gốc này sinh ra một rừng cây linh khí, hắn có thể không làm mà hưởng rồi. Đáng tiếc là không thể thu hồi được.
“Rồi sẽ có ngày, ta tìm ra nguyên nhân, sau đó thu hết chúng vào trong tiểu thế giới để bản thân sử dụng.” Thắng âm thầm quyết tâm, ánh mắt càng thêm kiên định, thể hiện lòng tham vô đáy của mình.
Thả người nhảy xuống từ gốc cây to lớn này, Thắng nhẹ nhàng tiếp đất trên nền đá bóng loáng. Sau đó sử dụng pháp tắc thời không để di chuyển đến chỗ hai con sủng vật đang chờ đợi mình. Cũng may cho hắn, vừa xuống tới nơi thì thần hồn đã hao kiệt, khiến hắn vô lực, bần thần nằm vật trên đầu Bạo Vương.
Cùng lúc đó, từ phía xa, một đầu dực long cũng mang theo thương thế bay về tổ. Chứng kiến cái tổ của mình rỗng tuếch, trứng chẳng còn, linh thảo dưỡng long ấu kỳ cũng mất tăm, chỉ còn lại mỗi cây mẹ, dực long như chó phải bả. Điên cuồng gào thét, phá tan tành mọi thứ.
Toàn bộ nội dung này, được trau chuốt từng câu chữ, thuộc về bản quyền của truyen.free.