Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 44: kỳ lạ linh thảo (1)

Thu vào, thu vào...

Thắng đứng trước cây cự sam, ra sức khua tay múa chân vận dụng thời không pháp tắc, nhưng đại thụ vẫn bất động, không hề suy suyển, chứ đừng nói đến việc thu nó vào tiểu thế giới. Chẳng hiểu vì lý do gì, Thắng không tài nào thu được đại thụ vào tiểu thế giới của mình như những kỳ trân dị bảo khác. Dù trong đầu hắn có muôn vàn câu hỏi, cũng chẳng ai có thể giải đáp nguyên nhân cho hắn.

"Hừ, thật vô vị."

Không đạt được ý nguyện, Thắng chán nản chẳng buồn quan tâm đến đại thụ nữa, ý định thu nạp cây khổng lồ ấy cứ thế đành gác lại. Nhìn hai con sủng thú của mình đang đứng trước mặt, Thắng thật không biết nói gì. Bạo Vương thì vẻ mặt có chút u sầu như không nỡ rời đi nơi đây, lưu luyến gốc đại thụ. Thắng thầm nghĩ, không lẽ con khủng long này có tình ý gì với đại thụ mà lại quyến luyến đến vậy?

Còn Tiểu Thử, sau khi biết đại vương của mình muốn dẫn nó đi chu du, nó mừng rỡ khôn xiết. Bởi lẽ, chuyến đi này sẽ giúp nó tìm kiếm được càng nhiều bảo vật, chứng kiến được càng nhiều điều kỳ thú. Dù biết đại vương có khả năng thu hồi mọi thứ vào một không gian riêng, nhưng Tiểu Thử vẫn không yên tâm. Sợ không gian của đại vương không đủ lớn, không chứa được nhiều bảo vật, nó vội lấy chỗ da rắn mà đại vương đã bỏ xó từ lâu, đan thành một cái túi lớn.

Nhìn Tiểu Thử khệnh khạng kéo theo cái túi lớn hơn cả thân mình mà đi, Thắng chẳng biết nói gì cho phải. Hắn cũng có khuyên bảo đôi ba câu, nhưng nó không hề từ bỏ, vẫn khư khư giữ cái túi như vậy. Thắng đành chịu, mặc kệ nó muốn làm gì thì làm.

Đồ đạc, tất cả những thứ hữu ích đều được Thắng thu hồi vào tiểu thế giới. Hiện tại chỉ còn mỗi cái chòi lá trên chạc cây là không thể thu hồi, vì chúng đã liên kết với đại thụ. Vả lại, thứ đó cũng chẳng còn tác dụng, cho vào tiểu thế giới cũng chỉ chật chỗ, nên Thắng đành từ bỏ. Chỉ là, cái chòi lá ấy dù sao cũng là kỷ niệm của hắn suốt thời gian tu luyện, không thể mang theo được cũng khiến hắn có đôi chút không nỡ lòng.

Thắng cùng Tiểu Thử leo lên đỉnh đầu Bạo Vương. Vì đã lên cấp quân chủ, thân thể Bạo Vương cũng đã to lớn hơn trước rất nhiều, với cái đầu rộng lớn như thế, Thắng và Tiểu Thử dễ dàng tìm được một vị trí phù hợp để tọa lạc. Thắng liếc mắt lần cuối về phía đại thụ, nơi đã cứu mạng hắn mấy lần và cũng là nơi ban cho hắn cơ duyên, một nơi thật sự tốt đẹp để hắn yên ổn sống qua ngày. Nhưng Thắng không thể vì vậy mà từ bỏ mục tiêu, hắn cần thoát khỏi vùng an toàn để đến chân trời mới, như vậy… đường về nhà mới sẽ không còn quá xa.

Chỉ là có chút tiếc nuối khi không thể giao tiếp lần cuối với đại thụ. Hắn thật sự muốn cảm ơn cái cây khổng lồ này một câu, chào tạm biệt nó lần cuối cùng, bởi lần này chia xa, không biết đến bao giờ mới có thể gặp lại. Sau khi xác định Thắng cùng Tiểu Thử đã yên vị, Bạo Vương mới xoay người, di chuyển hướng về phía xa xăm mà tiến bước.

Ầm! Ầm!

Tiếng bước chân từ cơ thể to lớn của Bạo Vương vang vọng khắp bốn phía, khiến đủ loại hung thú trong rừng cây sợ hãi mà bỏ chạy. Như thường lệ, Bạo Vương chắc chắn sẽ tiện miệng mà nuốt chửng vài con, nhưng hôm nay tâm trạng nó không tốt, nên cũng chẳng thèm để ý tới chúng. Thắng cũng vậy, hiện tại đầu óc hắn thẫn thờ nhìn về phương xa, chẳng hơi đâu để ý lũ hung thú bé nhỏ kia. Còn Tiểu Thử thì khỏi phải bàn, bởi nó chỉ đặt tâm tư vào bảo vật, nên thịt hung thú nó cũng chẳng mấy bận tâm.

Cứ vậy, cả ba mang theo những tâm sự riêng của mình mà bước đi về phương xa. Bỏ lại vùng an toàn phía sau, họ hướng về một vùng trời mới, nơi đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng tràn ngập cơ duyên đang chờ đợi.

...

Chít! Chít!!

Đang ngồi ngay ngắn trên đầu khổng lồ của Bạo Vương, bỗng Tiểu Thử kêu to hai tiếng rồi phóng vụt đi thật nhanh. Tốc độ của nó nhanh đến mức Thắng chưa kịp ghé mắt nhìn đã thấy nó mất hút. Chỉ sau một lát, Tiểu Thử đã mang về một gốc cây kỳ lạ, trên thân phát tán linh khí dồi dào khiến Thắng kinh ngạc không ngớt.

"Không ngờ còn có thứ như thế này tồn tại."

Cầm trên tay gốc cây nhỏ bé, cảm nhận linh khí đang phát tán ra từ nó làm Thắng vui sướng không thôi.

"Vậy là ta có thể cung cấp linh khí cho tiểu thế giới rồi. Đem nó vào trong rồi giao cho Tiểu Thảo chăm sóc là tốt nhất."

Vì từ khi rời đi, hắn chưa từng trở lại tiểu thế giới dù chỉ một lần, nên không hề biết bên trong đã bắt đầu tự sản sinh linh khí. Vì thế, khi nhìn thấy gốc cây này, hắn thật sự vui sướng khôn cùng. Có thêm linh khí, tiểu thế giới sẽ càng nhanh phát triển.

"Còn loại cây nào như thế này không, Tiểu Thử?" Thắng chờ mong nhìn về phía con chuột bé nhỏ của mình.

Thấy tâm trạng đại vương của mình vui vẻ, Tiểu Thử nhanh chóng gật đầu. Khi nãy đang ngồi tu luyện, bỗng nó cảm nhận được nơi đây có rung động linh khí lớn, mang theo ý muốn đào bảo mà đến. Nhưng đến nơi, nó chỉ thấy một vườn cây kỳ lạ, những cây phát tán linh khí mà thôi. Với kẻ tu luyện quỷ khí như nó, linh khí thật sự chẳng có tác dụng gì, mà nói thẳng ra thì có cho nó cũng chẳng thèm. Nhưng nghĩ đến đại vương, hẳn ngài ấy thích những thứ kỳ lạ như thế này, nên nó thử mang về xem xét. Quả nhiên, đại vương của hắn rất vui vẻ khi thấy thứ này.

Tiểu Thử chỉ hướng cho Bạo Vương đường đi. Ngồi trên đỉnh đầu, Thắng mong chờ nhìn về phía trước. Chẳng mất bao lâu, cả ba đã tới một vách đá dựng đứng cao vút, xuyên hẳn tầng trời mây. Hình thù nó khá kỳ dị, trông như một thanh kiếm khổng lồ vậy. Chỉ nhìn sơ qua là thấy không có đường lên rồi.

"Ngươi tìm thấy vật này ở đây sao?" Thắng khó hiểu hỏi. Theo lời Tiểu Thử nói thì trên vách đá này có rất nhiều, nhưng theo hắn nhìn thì đâu thấy cây nào đâu.

"Phía trên, trên đỉnh kia thưa đại vương, chúng có rất nhiều, con không thể mang theo hết được." Tiểu Thử truyền đạt ý tứ qua tâm linh tương thông.

Thắng gật đầu tỏ ý đã biết, sai Bạo Vương tiến lại gần vách đá. Cơ thể Bạo Vương sau khi tấn cấp đã cao đến hơn mười lăm mét, vậy mà khi đứng cạnh vách đá này, nó chỉ như một con thằn lằn con.

"Cái này... phải cao đến hàng ngàn mét là ít." Khuôn mặt Thắng méo xệch, để trèo lên đây lấy loại cây này cũng thật là một thử thách lớn. Tiểu Thử với thân hình nhỏ bé mà có thể dễ dàng leo đến đỉnh cũng quả thật không tầm thường.

"Đành phải sử dụng pháp tắc thôi, không thể bỏ qua tài nguyên này được." Nói rồi, Thắng xác định tọa độ trước mặt, mở cánh cửa thời không để đi qua. Mỗi lần như vậy, hắn đều vượt qua được hơn một trăm mét. Chẳng mấy chốc, Thắng cũng đã thành công leo đến đỉnh, nhưng do dùng quá nhiều pháp tắc mà thần hồn hao hụt đáng kể, hiện tại chỉ còn lại một phần ba. Dù vậy, vẫn đủ để hắn tự mình đi xuống. Nhìn xung quanh, khung cảnh thật tráng lệ khiến Thắng phải trầm trồ không ngớt.

Đứng cạnh mép vách đá, nhìn về nơi xa, Thắng có thể thấy những hòn đá to lớn như hòn đảo trôi nổi trên không trung.

"Đó… đó là… đảo lơ lửng trên không?" Thắng há hốc mồm, hắn không thể tin được thứ chỉ có trong truyện cổ tích này lại có thể xuất hiện ngay trước mắt mình. Vội vàng lấy chiếc điện thoại đã lâu không dùng tới, nhanh chóng mở nguồn để chụp khung cảnh trước mặt. Để sau này khi trở về thời hiện đại, hắn còn có cái mà đăng Facebook khoe chứ. Dù lúc đó có bị cho là ảnh ghép, hắn vẫn vui vẻ đón nhận. Bởi, làm gì có ai được mở rộng tầm mắt như hắn cơ chứ.

Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free, mong quý độc giả ủng hộ để chúng tôi tiếp tục cống hiến.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free