(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 43: Năm hệ pháp tắc (2)
Chứng kiến cảnh tượng đó, Thắng không khỏi vui mừng ra mặt.
Sau khi có thêm ba đứa trẻ này gia nhập, Thắng có thể cảm nhận rõ ràng tiểu thế giới đang dần thăng cấp. Pháp tắc không còn cần hắn liên tục điều khiển nữa, giờ đây có sự trợ giúp của mấy đứa trẻ này, tiểu thế giới mỗi phút mỗi giây đều không ngừng phát triển.
Nhìn Lão Tứ và Tiểu Thảo vẫn còn ngơ ngác đứng đó, chưa biết làm cách nào để hòa nhập vào thế giới này, Thắng liền đưa ra gợi ý cho chúng.
“Tiểu Thảo, con là pháp tắc hệ Mộc phải không?”
“Vâng, thưa cha.”
“Vậy con có thể dùng pháp tắc của mình để gia cố cho thế giới này được không? Bởi vì nơi đây không có pháp tắc Mộc hệ nên rất cần sự góp sức của con!”
Thắng mỉm cười hiền hòa hỏi cô bé đáng yêu trước mặt. Càng nhìn, Thắng càng cảm thấy hình như đây là giống cái thì phải. Chết tiệt, cỏ mà cũng có đực cái ư? Thắng thầm tặc lưỡi, xua đi suy nghĩ quái đản trong đầu mà lẩm bẩm: “Nó là con gái nuôi, là con gái nuôi!!!”
“Con làm được sao?” Tiểu Thảo chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn Thắng, tràn đầy chờ mong hỏi.
“Được, chắc chắn được!” Thắng khẳng định, nhưng trong đầu hắn lại thầm nghĩ: “Nếu không làm được thì ta phải nuốt chửng con thôi!” Thật đúng là suy nghĩ quái dị.
Nghe lời Thắng, Tiểu Thảo đưa đôi tay nhỏ bé chắp vào nhau, pháp tắc bên trong cơ thể cứ thế trào ra cuồn cuộn. Trong hư không, pháp tắc sinh mệnh cũng theo pháp t��c của Tiểu Thảo mà hòa làm một, thâm nhập xuống mặt đất.
Bên cạnh, Thắng thầm cảm thán: “Pháp tắc thật mạnh mẽ, lại còn vô cùng tinh thuần.”
“Ầm, ầm!”
Hàng vạn chồi non từ dưới đất mọc lên, nhanh chóng lan tỏa khắp mặt đất. Những vùng đất do Lão Nhị sáng tạo cũng bắt đầu xuất hiện các chồi cây non điên cuồng nảy nở, có thể thấy rõ bằng mắt thường tốc độ phát triển của các mầm non.
Chỉ sau khoảng mười phút, trước mặt Thắng giờ đây là một cánh rừng rộng lớn, sinh cơ bừng bừng. Không khí tươi mát tràn ngập khắp tiểu thế giới, một thế giới âm u chết chóc trước đó giờ đây đã hoàn toàn tràn đầy sức sống.
Cứ như vậy, Tiểu Thảo đã có cho mình một phần thế giới riêng.
“Nhưng vẫn không có linh khí tự sinh...” Cảm nhận trong hư không không có chút rung động nào của linh khí khiến Thắng khá khó hiểu. Cây cối đã có, mà linh khí lại không hề xuất hiện. Vậy chỉ có thể kết luận rằng linh khí không được tạo ra từ cây cối như oxy.
Còn đang trầm tư suy nghĩ, Thắng cảm giác như có thứ gì đó đang kéo kéo ống quần hắn. Đưa mắt nhìn xuống thì thấy đó là Lão Tứ, nó đang đứng dưới chân mà kéo ống quần mình.
“Có chuyện gì thế hả Tiểu Kim?” Thắng thực sự không biết phải làm gì với đứa trẻ này.
“Cha! Thế con thì sao?” Lão Tứ dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ con, tuy trông khá nội liễm nhưng tư duy vẫn còn chưa trưởng thành.
Khi thấy các anh chị mình cùng Tiểu Thảo đều đã có cho mình một phần thế giới riêng, mà tất cả không gian hiện tại đã bị chiếm hết. Trên trời là của Tam Ca, dưới nước là của Lão Đại, Lão Nhị là đại địa bên dưới, mặt đất thì Tiểu Thảo đã tạo rừng. Gần như là không còn chỗ nào phù hợp cho nó nữa. Tiểu Kim chỉ có thể quay sang mong chờ Thắng tạo ra một mảnh không gian khác để nó cũng có địa bàn riêng.
Như hiểu được ý của Lão Tứ, Thắng liền nghẹn lời. Hiện tại thời không thạch đã hết, tuy từng phút từng giây tiểu thế giới vẫn đang không ngừng mở rộng nhưng nó lại quá chậm. Hơn nữa, Lão Đại và Lão Nhị cũng đang tranh giành từng tấc đất, làm gì có không gian nào cho Tiểu Kim phát triển đư��c chứ?
Thắng cũng đã nghĩ hay là nuốt chửng Tiểu Kim, cảm ngộ pháp tắc mà tự mình củng cố. Nhưng khi thấy đứa nhỏ này tinh anh như vậy, Thắng thực sự không đành lòng!
“Nếu không, con thử coi toàn bộ thế giới này là nhà xem sao. Con thấy đấy, có rất nhiều cây cối do Tiểu Thảo sáng tạo bị chết khô, con giúp ta chặt chúng xuống làm dinh dưỡng cho Lão Nhị là được.
Nam nhi đại trượng phu, con cần phải có tư duy rộng mở. Hãy coi Lão Nhị là giường, Tam Ca là mái nhà, thi thoảng giúp Tiểu Thảo cắt vài cọng lông là được rồi!”
Thực sự bảo hắn đưa ra giải pháp thì đúng là khó thật, hắn chỉ biết nói đại thế thôi để thằng bé này đỡ cảm thấy tủi thân. Hắn cũng không mong chờ vào thằng bé này có thể giúp mình cân bằng ngũ hành, vì vậy, hắn càng nhìn thằng bé, lại càng muốn nuốt chửng nó.
Nghe được lời cha dạy, Tiểu Kim như rơi vào đốn ngộ, cứ đứng ngây người ra đó.
Thấy Tiểu Kim cứ ngốc nghếch đứng đó, Thắng cũng không bận tâm nữa. Hiện tại tiểu thế giới như vậy là quá ổn rồi, còn hơn cả sự mong đợi của hắn. Rời ý thức ra khỏi đan điền, Thắng bắt đầu chuẩn bị tiến tới chỗ cây cự sam, xem có thể thu nó vào không gian hay không.
Sau khi Thắng rời đi không lâu, Tiểu Kim liền bừng tỉnh trở lại. Nhìn xung quanh không thấy cha đâu, nó liền có chút u buồn.
Nhưng chẳng được bao lâu, nó lại phấn khởi vui sướng, bởi sau khi ngộ ra lời cha dạy, nó liền biết cách vận dụng pháp tắc của mình rồi.
Không giống như mấy anh em còn lại bám trụ một chỗ, Tiểu Kim lại vẫn giữ hình hài nhỏ bé, bay lượn khắp không gian. Cứ mỗi lần như vậy, pháp tắc hệ Kim lại từ trên người nó lan tỏa xuống.
Những rừng cây chết khô cũng theo đó mà bị đốn hạ, giúp Tiểu Thảo mở thêm không gian sáng tạo cây mới. Những cái xác khô sau khi bị chặt sẽ bị Lão Nhị nuốt vào, dần dần chịu ảnh hưởng từ Thổ pháp tắc mà sinh ra các loại khoáng sản. Còn những thân cây vẫn giữ Kim hệ pháp tắc thì sau khi chịu ảnh hưởng của Thổ hệ pháp tắc tự động sinh ra các mỏ kim loại đặc biệt.
Trên bầu trời, cảm giác mình làm bá chủ một vùng rộng lớn khiến Tiểu Hỏa nảy sinh tâm cuồng ngạo, ngày càng cuồng nhiệt mà tỏa ra nhiệt năng, khiến Lão Đại và Tiểu Thảo bên dưới than vãn không ngừng, Lão Nhị trầm tính hơn nên không nói năng gì.
“Tam Ca, tém tém lại chút, ngươi làm hơi nước của ta bốc hơi hết cả rồi!” Từ dưới mặt hồ rộng lớn, tiếng vang vọng xuyên thẳng lên bầu trời.
Trước đây, Thắng thu vào tiểu thế giới chỉ là một cái ao nhỏ, nhưng sau khi có Tiểu Dương gia nhập, nó đã phát triển thành một cái hồ rộng lớn.
“Đúng đấy Tam Ca, ngươi làm cây cối của ta chết cháy hết cả rồi!” Tiểu Thảo ẩn mình dưới một gốc cây lớn nhìn hướng rừng cây đang cháy hừng hực mà than thở.
Do sức nóng từ Tam Ca quá lớn, gây ra tình trạng khô hạn mà rừng cây do Tiểu Thảo sáng tạo không thể chịu nổi dẫn đến hiện tượng cháy rừng.
Hiện tại Tiểu Kim cũng chịu khổ không kém, vì thời tiết quá gay gắt nên nó lựa chọn ngâm mình trong hồ nước của Lão Đại.
“Khà khà khà!” Bên trên đỉnh đầu, Tiểu Hỏa thấy quyền năng của mình thật mạnh, khiến nó vô cùng đắc chí mà cười lớn.
“Anh cả ơi, anh mau giúp em với!�� Thấy Tam Ca không có ý định thu hồi nhiệt độ, Tiểu Thảo vội hướng Lão Đại cầu xin sự giúp đỡ.
Tiểu Dương dù gì cũng là anh cả, thấy đứa em út như vậy cũng không đành lòng. Nhưng bản thân lại ở dưới đáy nước không thể ngoi lên mà giúp đỡ được. Lâu ngày ở dưới đáy hồ đã quen với không khí lạnh, giờ ngoi lên gặp nhiệt độ của Tam Ca nữa thì chỉ có sốc nhiệt mà chết.
Nhưng Tiểu Dương vội nghĩ ngay đến phía trên đỉnh đầu, nơi đó là những đám mây do hơi nước bốc lên mà tích tụ lại. Tuy chúng chỉ là những giọt nước nhỏ, nhưng vì trên đó tích tụ một lượng lớn hạt nước nên nó cũng không khác gì một cái ao nước biết lơ lửng trên không.
Vì được tạo thành từ nước nên chúng vẫn thuộc quyền điều khiển của Lão Đại. Thế nên lúc này, Tiểu Thảo chỉ thấy có một đám mây lớn khổng lồ đang bay tới chỗ mình, rồi ào ạt trút xuống những giọt nước lớn, tạo ra một trận mưa xối xả phủ xuống đám cây rừng đang bị cháy hừng hực.
Thành công dập tắt đám cháy, mang lại nhiệt độ cân bằng cho khu rừng của Tiểu Thảo, giúp vùng đất khô nứt thêm phần tươi mới, tràn đầy sinh cơ.
Cuộc sống của cả năm đứa cứ như vậy mà diễn hóa, như một bánh xe tự vận hành, cả năm hệ pháp tắc cứ thế vận chuyển không ngừng với nhau, tạo thành một đồ án ngũ hành ngự trị giữa hư không. Vô tình tạo ra một chút pháp tắc luân hồi.
Có vẻ như không phải là tự nó sinh ra, đúng hơn là pháp tắc luân hồi đó tự đi vào để làm cốt lõi cho vòng xoáy ngũ hành vậy. Khi một phương thế giới có đủ ngũ hành tương sinh tương khắc, tự nhiên luân hồi sẽ xuất hiện, đẩy bánh xe vận mệnh xoay chuyển, đi vào quỹ đạo của luân hồi.
Linh khí cũng từ đó mà tự động sinh ra, và Thắng, người sáng tạo ra nơi này, lại không hề hay biết những điều này. Hiện tại, hắn còn đang mải miết với gốc cây đại thụ kia.
Tất cả các bản chuyển ngữ đều là sản phẩm độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.