(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 424: Hung Kê (Thông tin về pháp tắc hoá hình)
Tiếp tục ẩn nấp sâu trong đống đổ nát, thi thoảng Thắng lại ngó đầu ra xem xét tình hình. Dù bên ngoài vẫn yên ắng, không thấy bóng dáng nhóm người Hắc Dạ truy đuổi, nhưng cẩn tắc vô áy náy, hắn vẫn cuộn mình trong một góc như chó. Mà này, chẳng phải hiện tại hắn cũng chẳng khác gì chó là bao sao? Ví hắn như chó lúc này cũng chẳng sai biệt là bao.
Cứ vậy, hắn trốn tránh qua tới sáng hôm sau.
Bốn giờ sáng, những tia nắng ban mai nhè nhẹ, dần bao phủ khắp không gian, sưởi ấm những sinh linh run rẩy sau một đêm giá buốt, tiếp thêm sinh khí để chúng tiếp tục tồn tại trong thế giới khắc nghiệt này.
Thắng tỉnh giấc, há miệng ngáp dài, đôi mắt tròn xoe nheo lại, mông lung đảo quanh.
Thấy có ánh sáng lọt vào từ lối ra đối diện, hắn mới khẽ dịch chuyển thân thể gần sát vách tường, ngó đầu ra ngoài, khịt khịt mũi ngửi.
Sau một hồi, xác định mọi thứ đã an toàn, hắn mới lọ mọ lách thân thể nhỏ bé qua khe tường nứt vỡ.
Không gian vắng lặng, chỉ có những vũng máu đã khô cùng những tòa kiến trúc mốc meo, han rỉ, đổ nát hoang tàn, không chút sinh khí.
Nơi xa, lưa thưa vài cỗ thi thể khô quắt, ruột gan đã không còn, chắc hẳn đã bị zombie ăn sạch.
“Ui....a....”
Hắn rướn người, cảm nhận từng thớ cơ kéo giãn, khớp xương kêu lên từng tiếng “khực khực”.
Một ngày một đêm rúc vào cái lỗ nhỏ không được cựa quậy khiến hắn cứng đờ cả người, giờ được ra ngoài vặn khớp, giãn cơ, sướng thật.
“Trước tiên phải kiếm cái gì đó để ăn...”
Thắng lẩm bẩm, xoa tay lên bụng, cảm nhận từng đợt co bóp kèm theo những tiếng òng ọc phát ra, khiến hắn bất đắc dĩ thở dài.
Trạng thái hóa hình tuy rất mạnh, có thể cường hóa thể chất và sức mạnh của vật chủ, nhưng bù lại, người sử dụng lại phải hao tốn rất nhiều năng lượng khí huyết để duy trì trạng thái này.
Thường thì khi vật chủ hết khí huyết, trạng thái hóa hình sẽ tự động kết thúc, đưa người đó trở lại hình dáng con người, nhờ vậy tránh khỏi cái chết do hao tổn khí huyết.
Đó là với người thường, còn với Thắng lại khác.
Hóa hình mà hắn đang sử dụng là một dạng cố tình khởi động, không thể tự tắt khi khí huyết cạn kiệt.
Để dễ hiểu, có thể hình dung hóa hình pháp tắc mà người thường thức tỉnh là một dạng tự động kích hoạt thông minh, bình thường có thể theo chủ nhân bật tắt, nhưng nếu chủ nhân không chú ý, hệ thống đạt đến giới hạn, có thể tự động tắt.
Không như hắn, hóa hình pháp tắc là do Wolf cố tình khai mở, tựa như công tắc ��èn do người không chuyên chế tác, chỉ có thể thủ công bật tắt, nếu quá tải, sẽ bị chập cháy, đại loại là như vậy.
Cũng chính vì lý do này, bụng Thắng mới liên tục kêu réo, thi thoảng còn quặn đau vì đói năng lượng khí huyết, mà thông thường loại năng lượng này chỉ có thể cung cấp thông qua ăn uống, thôn phệ máu thịt sinh vật khác.
Hôm qua một trận chiến đã tiêu hao rất nhiều năng lượng trong hắn, nếu không phải nhục thân đủ mạnh và khí huyết sung mãn, e rằng giờ hắn đã khô héo thành bộ xương khô do hóa hình cắn nuốt rồi.
Ban đầu hắn định nhờ Wolf hủy bỏ trạng thái này hộ, nhưng gọi mãi Wolf vẫn chẳng lên tiếng, hắn nghĩ chắc hẳn Wolf đã hao mòn tinh thần quá độ dẫn tới suy kiệt, giờ chắc đang ngủ say trong thức hải để phục hồi thần hồn hao tổn.
Không thể trông chờ tên này nữa rồi!
“Không được, phải mau kiếm cái gì bỏ bụng thôi...!”
Tiếng bụng réo ngày càng lớn, cơn quặn đau ngày càng dữ dội hơn, báo hiệu trạng thái hóa hình đang nhanh chóng bào mòn khí huyết của hắn.
Không tiếp tục nán lại quá lâu, hắn vội vàng di chuyển, rời khỏi nơi này.
Dù nhóm người Hắc Dạ không truy đuổi, nhưng để đề phòng bất trắc, hắn vẫn chọn cách ẩn mình sau những bức tường đá đổ nát mà di chuyển.
Không có tinh thần lực, hắn cần chú ý và cẩn thận hơn.
Ngoại ô thành phố được bao bọc bởi những cánh đồng lúa xanh ngát, các hộ dân nơi đây chủ yếu là nông dân, chuyên chăn nuôi gia cầm, gia súc và trồng trọt lúa nước, nên số lượng gà vịt quanh đây khá nhiều.
Dịch bệnh bùng phát, không chỉ loài người biến dị, mà ngay cả những sinh vật yếu ớt như lũ gà, lũ vịt cũng bị dị biến, trở nên hung dữ, tàn bạo hơn.
Loài người vì vậy cũng phải đau đầu, ngoài kẻ thù là zombie ra, họ còn phải đối đầu với đám trùng độc và lũ gia súc từng được nuôi nhốt.
Tuy địch nhân tứ bề là vậy, nhưng chúng không hề đồng lòng như con người, cá lớn nuốt cá bé, chúng luôn tự tấn công, ăn thịt lẫn nhau khi thiếu thức ăn, đó là lý do vì sao nhân loại vẫn có thời gian để phát triển và sinh sôi.
Gạt bỏ đi những tạp niệm, Thắng một mạch thoăn thoắt phóng ra vùng ngoại ô.
Trạng thái hóa hình ép buộc hắn phải cắn nuốt thật nhiều lương thực, nếu không, hắn sẽ chết vì suy kiệt năng lượng.
Tận thế giáng lâm, kiếm được mấy gói bánh quy khô đã là khó lắm rồi, chứ đừng nói các sản phẩm giàu năng lượng như sô cô la.
Ban đầu hắn định tìm các loại bánh kẹo sô cô la, nhưng dạo quanh mấy cửa hàng tiện lợi gần đây đều chẳng tìm thấy cái nào, tất cả đều trống rỗng, ngay cả mì tôm hay các sản phẩm đóng hộp cho chó mèo cũng chẳng thấy tăm hơi, như thể có người đã di dời tất cả chúng đến một nơi khác.
Thất vọng, hắn chỉ đành chuyển mục tiêu sang các sinh vật biến dị.
Những ngày đầu tận thế, con người phải chật vật đối phó với các sinh vật biến dị, do thể chất yếu kém nên loài người không phải đối thủ của lũ súc sinh kia, thức ăn chủ yếu là các loại thực phẩm còn tồn đọng từ thời đại trước, sinh hoạt hết sức khó khăn.
Phải tới giai đoạn hậu tận thế, loài người xuất hiện nhiều thức tỉnh giả, tụ tập thành các thế lực lớn, bảo vệ người thường. Khi đó sức m��nh loài người đã không còn yếu ớt, đã đủ khả năng phản công lại đám biến dị, nhờ vậy giải quyết được vấn đề thực phẩm.
Về bản chất, thịt của đám quái vật biến dị rất giàu năng lượng, người thường ăn lâu ngày sẽ cường thân kiện thể, thức tỉnh giả ăn vào sẽ gia tăng khí huyết, linh lực bạo tăng.
Có thể nói thịt của chúng chính là báu vật trong thiên địa này, ngoài thiên tài địa bảo, thịt hung vật là thứ rất được ưa chuộng trong thời kỳ hậu tận thế.
Những cái này hắn đều biết rõ, chính vì vậy, nhân lúc tận thế chưa giáng lâm, hắn mới để Wolf vào rừng săn bắt thú hoang về nuôi nhốt, mục đích là để chờ tận thế đến, từ đó dưỡng ra hung vật, lấy thịt chúng làm tài nguyên tu luyện.
Nhưng biến cố ập tới quá bất ngờ, khiến mọi mưu tính và chuẩn bị từ trước cứ thế tan biến.
...
Rong ruổi trên những cung đường khúc khuỷu, hoang tàn, đổ nát, khiến Thắng không khỏi chạnh lòng.
Một thành phố nhộn nhịp trước kia, nay lại tan hoang đến không nhìn ra hình dáng, thật sự không thể tin nổi.
Chỉ mới đây thôi, trước khi tiến vào mật thất tu luyện, hắn nhớ Uông Bí vẫn tràn đầy sinh khí, ấy vậy mà giờ đây, đứng trước mặt hắn là một cảnh tượng hoang tàn, chết chóc, đâu đâu cũng có xác chết cùng những vũng máu khô đặc, đen kịt khắp cả con đường.
Càng ra ngoại thành, xác chết lại càng nhiều hơn, tất cả đều rỗng ruột, bị mặt trời phơi đến quắt hết lại.
Cạnh những cái xác là hằng hà sa số vũng máu khô, chúng dày đặc, đông kết lại khô giòn.
Mỗi bước chân của hắn đạp lên là một tầng vảy máu vỡ vụn, đủ thấy nơi này từng có rất nhiều người bỏ mạng, hơn hẳn trong thành phố.
“Tận thế buông xuống, nhân loại chủ quan, chắc vì tiếc của nên vẫn lì lợm trụ lại thành phố, để tới khi zombie tấn công mới hoảng loạn chạy ra ngoại ô, cuối cùng vẫn là muộn, một số thành quái vật, số còn lại thành xác chết không thể di chuyển...”
Hắn lắc đầu lẩm bẩm.
Loài người chưa từng thật sự thấy zombie đáng sợ, còn nghĩ chúng vừa chậm chạp, vừa yếu ớt như trên phim ảnh nên mới chủ quan. Chứ thực tế sau khi biến đổi, bọn này đã mạnh ngang bán linh, hơn hẳn người thường mấy lần.
Ngoại trừ người đã qua huấn luyện, học võ công, còn lại người dân thường thì chỉ là tay mơ, trở thành thức ăn cho đám quái vật.
Hắn chỉ dừng lại một chút, vì những người đã khuất tiếc thương một chút, rồi lại tiếp tục chạy về phía trước.
Bụng hắn ngày càng kêu lên những âm thanh réo rắt, cơn quặn đau ngày càng dữ dội hơn, đầu óc hắn thi thoảng cũng hoa mắt vài lần.
“Không ổn, máu lưu thông lên não ngày càng không đủ... phải mau chóng kiếm thức ăn, nếu không kịp bổ sung khí huyết, e rằng sẽ chết não mất!”
Đầu hắn toát ra những giọt mồ hôi lạnh, kinh hãi bước nhanh hơn nữa.
Đi thêm khoảng hai cây số, trước mặt hắn liền xuất hiện vài cái xác zombie, khắp người chúng loang lổ những lỗ hổng lớn bằng cuốc chim.
“Đây là... Gà điên!”
Hắn nhìn lên những vết thương đó mà đánh giá, đôi mắt đang khép hờ bỗng mở trừng và sáng rực.
Gà Điên, hay còn gọi là Hung Kê, chúng là những con gà ta được nuôi nhốt để lấy thịt và trứng ở thời đại trước. Khi tận thế giáng lâm, gia cầm phản tổ, trở nên to lớn, hung mãnh và tàn bạo hơn, chúng sẵn sàng tấn công tất cả các sinh vật mà chúng nhìn thấy, bởi vậy mới có tên thuần Việt là Gà Điên.
Gà Điên không mạnh, chúng đáng sợ ở chỗ sống theo bầy đàn, chúng nhờ vào khả năng sinh sản siêu việt mà tạo ra đế chế riêng của mình, chỉ trong vòng một tháng, một con gà mái có thể đẻ ra trăm quả trứng, mạnh hơn gà siêu trứng bình thường gấp trăm lần.
Ông trời không cho ai hoàn hảo quả thật không sai, lũ gà này tuy có khả năng sinh sản siêu cấp, nhưng sức mạnh chỉ ở mức trung bình, mạnh hơn đứa trẻ mười tuổi đôi chút chứ không thể như zombie, siêu việt hơn người thường.
Nếu nó mà như đám zombie, khả năng thế giới này đã bị bọn chúng thống trị, chứ không đến lượt các sinh vật khác hoành hành.
Nhìn những cái xác chi chít vết mổ, Thắng đoán gần đây hẳn là có ổ hung kê, từ vết tích đoán ra ổ này cũng cỡ ngàn con, có khi hơn.
Cũng tốt. Đang ở trạng thái hóa hình, hắn cần thật nhiều thực phẩm để phục hồi thể lực và duy trì sức mạnh, trong cái tận thế này mà không có thực lực phòng thân thì chỉ có thể làm thức ăn biết đi.
Không kịp chờ đợi, hắn hít hít cái mũi chó, đánh hơi xung quanh.
Như bản năng phần “con” trong người hắn bùng nổ, chiếc mũi nhỏ nhắn, vừa mới bạc nhược, uể oải vì thiếu khí huyết giờ lại bừng bừng lay động, liên tục nhấp nhô theo từng tiếng khịt mũi.
“Đây rồi!”
Hắn nhe răng nhếch mép, để lộ hai chiếc nanh chó sắc nhọn, dãi dớt chảy lòng thòng, mắt sáng quắc như đèn pha ô tô, trố lồi, suýt bung ra ngoài.
Hắn khoái chí, cong người, chồm hổm, lực tụ vào hai đùi, đạp mạnh, phi nước đại về phía trước.
Bật tốc phóng nhanh, bốn chân như vó ngựa giáng xuống đại địa khiến bụi đất bay tứ tung.
Phương xa, cách đường lớn hai trăm mét, có một trang trại chăn nuôi nằm im lìm sau cánh đồng lúa hoang tàn.
Tất cả còn lại chỉ còn đống rơm khô, mạ đứt gốc, lúa gãy đổ, không còn nguyên vẹn để tiếp tục phát triển hay thu hoạch.
Thi thoảng trong cánh đồng lúa hoang tàn lại xuất hiện vài thân ảnh, lớn chừng chiếc xô to, chúng lắt léo qua những đống rơm núi, chất đầy lúa mạ đã bị gãy đổ, không rõ là do con người hay các sinh vật biến dị đắp lên làm tổ, chỉ biết chúng to lớn, tựa như đống rơm mà nhà nông chất lên sau mỗi vụ gặt.
Thi thoảng chúng cục tác, có lúc lại kẹc kẹc, mơ hồ còn khằng khặc như ma cười quỷ khóc, nghe mà rợn hết cả da gà.
Thắng chạy tới gần một gốc tre bên vệ đường liền dừng lại, không tiến sâu thêm.
Tình trạng hắn lúc này đang không được tốt, đầu óc thi thoảng còn choáng váng, không thể trực tiếp cường công.
Hai đánh một không chột cũng què, trong khi đó đối tượng là một đàn hung kê có số lượng lên đến hàng nghìn con, giờ mà hùng hổ xông vào, e rằng khi đi ra thân hắn sẽ thành cái sàng mất!
Tốt nhất vẫn là đánh lẻ tẻ, tóm từng con một rồi thịt, chờ tới khi thể lực phục hồi, trở lại trạng thái hóa hình toàn thịnh rồi lao vào sống chết với chúng cũng không muộn.
Nghĩ là làm, hắn không vội vàng lao lên mà âm thầm hạ thấp người, dùng thân hình nhỏ bé của giống chó Chihuahua ẩn mình sau những rặng tre, từ từ xâm nhập vào cánh đồng lúa.
Để tránh bị phát hiện, hắn lựa chọn đi theo hướng có những bụi lau sậy rậm rạp.
Lau ở đây như thể đã biến dị, chúng lớn và to như những cây cau trong vườn nhà, thân chúng cứng rắn, mọc thẳng đứng, cao tầm ba mét, trên đỉnh là những bông lau trắng muốt đang đong đưa theo gió; dưới gốc lau là những tán lá to dày, dài thượt, chúng xen kẽ, chen chúc như đang tranh giành không gian, thi thoảng phát ra vài tiếng sột soạt, kèn kẹt khá lớn.
Thắng ẩn mình sau những rặng lau sậy, lợi dụng những tán lá xum xuê đan chéo che đi thân hình nhỏ bé của giống chó Chihuahua.
Chihuahua tuy có hình thể nhỏ, lực chiến không cao, nhưng lại có lợi thế là dùng thân thể bé nhỏ đó ẩn mình sau các bụi cỏ lớn để tránh hiểm nguy cũng như săn mồi, Thắng lúc này tận dụng rất tốt lợi thế ấy.
Sột soạt – sột soạt! !
Cục ta, cục tác?
Gần bụi lau, có một đôi gà trống mái đang hì hục giao phối, bỗng nghe thấy tiếng động lạ liền dừng lại, nghiêng đầu nhìn quanh.
Rào rạt –!
Một cơn gió nhẹ thổi qua, thổi vào bụi lau sậy to lớn, khiến cả bụi đung đưa, phát ra những tiếng sột soạt cùng kẽo kẹt.
Hai con gà nghiêng đầu nhìn nhau, cục ta cục tác vài tiếng rồi tiếp tục ôm ấp tình tứ, chẳng thèm để ý tới bụi lau bên cạnh.
Sau khi mân mê, mổ lông cho gà mái, gà trống liền tựa thế nhảy lên lưng bạn tình, bắt đầu nếm mùi yêu đương mặn nồng mà không hề hay biết sâu trong rặng lau sậy, một đôi mắt trố lồi như cặp đèn pha đang chăm chú nhìn chúng.
Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, xin vui lòng tôn trọng.