(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 422: Hoá hình (2)
Cơn nhức nhối buốt óc từ trái tim khiến Thắng không thể thốt nên lời, chỉ còn biết dùng lực bóp mạnh nơi ngực với ý định xoa dịu cơn đau, nhưng dường như chẳng hề ăn thua. Cơn đau nhói buốt từ sâu trong buồng tim vẫn cứ lan tỏa, tấn công cả những bộ phận như mật, gan, phèo phổi, khiến hắn đau đớn tột cùng.
Tuy toàn bộ cơ thể hắn đang bị hành hạ bởi cơn đau nhói tột cùng, khiến hắn không thể nhúc nhích, nhưng vì trước mặt lúc này đang là địch nhân, một sơ suất nhỏ cũng có thể đoạt mạng hắn. Bởi vậy, dù đau đớn đến mấy, hắn vẫn cắn răng chịu đựng, cảnh giác nhìn chằm chằm bốn kẻ trước mặt.
Vừa lúc đó, hắn thấy một người trong số bốn kẻ kia lao lên, tính dùng pháp tắc tẩm độc tấn công hắn.
Do trải qua quá trình chịu đựng đau đớn vừa rồi, cơ thể hắn lúc này đã hoàn toàn cứng đờ, không thể kịp phản ứng né tránh, đành trúng chọn luồng khí độc đó.
Tưởng đâu sẽ chết oan chết uổng, ai ngờ trong lúc nguy cấp, Wolf lại kịp thời cải tạo gen cho hắn, giúp hắn hóa hình.
“Chủ nhân, ta đã dựa theo mã gen nguyên thủy nhất của mình, cải tạo cho ngài! Giờ đây nhục thể của ngài có thể sánh ngang cảnh giới Tông Sư đỉnh phong, kháng lại mọi loại độc tố!”
Wolf vui vẻ hóa thành một luồng tàn ảnh, bay vụt vào thức hải, phấn khích cười lớn.
“Haha, ngài hãy cảm nhận sức mạnh kinh khủng mà gen của ta mang lại! Hãy tận hưởng và cảm nhận nó mạnh mẽ đến nhường nào!”
Cảm nhận quanh thân khí huyết cuồn cuộn, khí lực trong cơ thể tuôn trào không dứt, khiến Thắng thực sự say đắm.
Để mà so sánh cơ thể hiện tại với cơ thể trong quá khứ, lúc hắn còn ở thời thượng cổ khi tu luyện Nhất Nam võ học thì hoàn toàn chẳng cùng một đẳng cấp. Với cơ thể hiện tại, hắn thừa sức tự tin đánh bại mười kẻ cùng cảnh giới của quá khứ, đủ thấy lợi ích mà việc hóa hình mang lại lớn đến nhường nào.
Sau khi hoàn toàn hóa hình, ngoài cảm giác mạnh mẽ hơn, hắn còn thấy tức ngực, như có thứ gì đó bị kìm nén, chực bùng nổ ra ngoài. Chẳng nghĩ ngợi nhiều, thế là hắn há mồm, rống lên một tiếng.
Grừ -! ! Âu... âu... ấu ! !
Hả?
Hắn tròn mắt, ngạc nhiên thầm nghĩ: “Con mẹ nó, tiếng gầm của ta sao lại bé như tiếng chó con?”
Lúc này, khí độc cũng đã tan hết, để lộ thân ảnh đã hóa hình của hắn ngay giữa trung tâm.
Thân hình chỉ cao một mét; lông vàng mọc sát da, bao phủ khắp người; mõm thì cụt ngủn, mắt thì trợn tròn, lại còn lồi hẳn ra ngoài, y hệt cặp đèn pha lắp trên chiếc xe đạp điện; đáng nói là đôi tai hắn còn to tướng, dựng đứng, trông chẳng có chút nào đẹp đẽ.
Nếu là bình thường thì trông cũng không đến nỗi nào, nhưng hiện tại hắn lại nhe răng nanh, nhếch mép, để lộ hàm răng sắc nhọn, kết hợp với đôi mắt lồi trố, thật khiến người khác phải hoài nghi về cái gọi là “dễ thương”.
Trông thật con mẹ nó dị tật.
“Là chó Chihuahua... tên này vậy mà thức tỉnh hóa hình chó Chihuahua...”
Đám người ngơ ngác nhìn nhau, sau đó chăm chú nhìn khuôn mặt trố lồi của Thắng, cứ thế nhìn nhau chừng vài phút rồi không nhịn được mà phá lên cười khằng khặc.
“Con mẹ nó, làm tao cứ tưởng nó hóa thành khủng long, kháng được độc khí của chị Lan chứ. Thì ra chỉ là một con chó cảnh lùn tịt.”
Kẻ có vẻ mặt lạnh nhạt, bất cần đời nhất lại là kẻ cười như được mùa nhất, y tùy tiện chỉ thẳng vào mặt Thắng mà cười vang vài tiếng khằng khặc.
Bị người ta chỉ thẳng vào mặt, lại còn chê cười ngoại hình của mình, Thắng thực sự khó chịu.
Khó chịu với đối phương chỉ là một phần, phần nhiều là bức xúc vì sao Wolf lại cải tạo gen hắn thành giống chó Chihuahua, một giống chó vừa lùn tịt, vừa vô tích sự.
“Wolf, giải thích!”
“Chủ nhân, lần đầu thực nghiệm nên có chút sai sót thôi ạ...” Wolf rụt cổ, khẽ nói.
Lần đầu thực nghiệm có chút sai sót cũng là lẽ đương nhiên, khó tránh. Hiểu rõ điều này, Thắng cũng không làm khó nó nữa.
Thôi thì không có mèo, đành tạm dùng chó vậy!
Dù sao việc hóa hình cũng giúp thể chất hắn tăng lên không chỉ một cảnh giới đâu. Việc chạy khỏi nơi này bằng thân xác yếu ớt trước kia chắc chắn là điều không thể.
Tuy ngoại hình không được đẹp, nhưng chất lượng thì miễn chê.
Ngẩng đầu nhìn bốn tên đội trưởng Hắc Dạ, hắn thấy đám người này vẫn đang vì vẻ ngoài của hắn mà cười khoái trá.
Nhân lúc đối phương còn đang lơ là, Thắng liền lao vọt lên trước, giơ chân quét mạnh một cước ngang mặt người phụ nữ gần nhất.
Muốn phá vây, cần phá vây từ điểm yếu nhất của địch.
Trong bốn tên đội trưởng đang vây công hắn, người phụ nữ vừa dùng độc khí là người có nhục thân yếu nhất, còn ba người đứng cạnh không là thể chất thức tỉnh giả thì cũng sở hữu sức mạnh cơ bắp không hề kém cạnh.
Hắn không biết với một cước toàn lực của mình thì ba người kia liệu có đỡ nổi không, nhưng hắn tin chắc cú đá này tung ra, người phụ nữ đó không thể ngăn cản.
Quả là thế, vừa thấy Thắng bật tốc lao tới, quét một cước thẳng vào mặt, người phụ nữ đó lập tức biến sắc, nhưng tốc độ của hắn lại quá nhanh, ả ta không kịp phản ứng.
“Chị Lan, cẩn thận!”
Tên thiếu niên nhỏ tuổi nhất trong nhóm bốn người kia vậy mà kịp thời phản ứng, bật tốc lao lên phía trước, tốc độ nhanh như chớp, không hề kém cạnh Thắng.
Chỉ thấy thân thể nhỏ bé của hắn như bị kích thích, bỗng chốc phình to, cũng giơ chân quét về phía Thắng.
Hai bên va nhau, phát ra một tiếng nổ kinh hoàng.
Ầm -! !
Lực đá quá mạnh, khiến cả hai bắn ngược ra sau.
Tên thiếu niên kia lộn người lại, dùng cơ thể dẻo dai nhanh chóng thay đổi tư thế và tiếp đất nhẹ nhàng.
Nhìn tên nhóc trước mặt có thể ngăn chặn được một cước toàn lực của mình, Thắng liền nhíu mày.
Nếu không phải có Wolf giúp hắn hóa hình, sợ rằng cú quét vừa rồi đã khiến hắn đi tong một chân.
“Nguy hiểm thật! Tên nhóc này vừa rồi hẳn là dùng pháp tắc cường hóa, kết hợp với tư thế phát lực đó, chắc chắn là ‘Cường Thân Quyết’ rồi! Hai thứ kết hợp lại, sức mạnh thực sự kinh khủng!”
Hắn âm thầm đánh giá, cảnh giác nhìn tên nhóc tuổi nhỏ này.
“Chị Lan lui ra sau đi, loại này cận chiến cứ để tôi lo. Tuấn và Mạnh phối hợp chiến đấu!”
Một thân hình lực lưỡng từ phía sau người phụ nữ đi lên, che chắn cho nàng, cùng tên nhóc vừa rồi sóng vai đứng ngang hàng.
“Kẻ này...” Nhìn hình thù của đối phương, Thắng lập tức kinh ngạc.
Đây là lần đầu tiên trong đời, hắn thấy một kẻ nhân loại có sừng mọc trên đầu.
Lúc trước dùng thần thức quét qua, vì không để ý đến kẻ này nên không nhìn rõ hình dạng. Giờ nhìn lại, hắn thực sự lấy làm lạ.
Đừng nói là kẻ này bị vợ cắm sừng, tức giận quá nên mọc sừng nhé!?
Hắn kinh ngạc thầm nghĩ, có thể... khả năng này cũng có thể xảy ra chứ.
“Vương nói đúng đấy, chị nên lui về sau đi, đối thủ không phải loại dễ chơi đâu. Đánh không lại, chẳng may chị bị thương, thì ai chăm sóc con bé Hồng? Sợ là đến lúc đó thủ lĩnh lại lôi bọn này ra róc xương thì khổ chứ!”
Một tên đàn ông gầy gò bước ra, với khuôn mặt bất cần đời hếch lên và móc ráy tai bắn về phía trước.
Kẻ này chính là tên đã cười cợt hắn khi trước, tên Tuấn.
“Vậy được rồi, ba người cẩn thận. Tôi sẽ ở phía sau yểm trợ.” Lan gật đầu, lui về phía sau.
“Mạnh, trong ba người chúng ta, chú mày cận chiến là mạnh nhất. Từ sức mạnh đến cách đấu, mày đều vượt trội, vậy nên chú mày sẽ là chủ công.”
“Còn Vương, mày chịu trách nhiệm quấy rối hắn, dùng Quang Minh Khiên làm tên đó choáng váng, còn việc đánh lén cứ để tao lo!”
Tuấn hơi nghiêng cổ, thân thể cúi xuống, hai tay tiếp đất, mông nhấc lên cao.
Một làn khói xanh nhè nhẹ thoát ra từ các lỗ chân lông, những sợi lông đen nhánh nhỏ li ti trên người gã dần dài ra, ngả màu từ đen sang trắng.
Chỉ sau vài phút, cả người gã đã hóa thành một con sói trắng to lớn, cao một mét rưỡi, thân dài gần hai mét.
Cũng là hóa hình thành chó, nhưng để so sánh, con chó này trông còn oai phong, uy mãnh hơn hẳn Thắng hiện tại.
Từ kích cỡ cho tới ngoại hình, Thắng không đủ tư cách để so sánh với Tuấn.
Mọi quyền sở hữu nội dung này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép tr��i phép.