Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 421: Hoá hình

“Không đi?” Người thần bí hơi nghiêng đầu, giọng nói trầm thấp đến đáng sợ.

“Vậy thì lưu lại nơi này, khỏi phải đi!”

Hắn khẽ nhấc tay, không gian quanh Thắng lập tức vặn vẹo.

Từng tầng không gian như bị thao túng, đè nén, rồi chồng chất lên nhau, tạo thành một khối cầu khổng lồ giam hãm hắn bên trong.

“Chiêu thức này...” Hắn lơ lửng trong khối cầu, đánh giá không gian bao quanh mình.

Cách thao túng này, cùng quy luật vận hành của nó, có chút tương đồng với bức tường vô hình từng giam giữ hắn trước đây. Chỉ khác ở chỗ, bức tường này xảo diệu hơn nhiều, từng tầng không gian chồng chất lên nhau đều được gắn kết với nguyên tố pháp tắc một cách hài hòa, xen kẽ, không hề rời rạc.

Nếu xâu chuỗi hai sự việc này, chiêu thức giống nhau, tu vi mạnh mẽ, thêm vào đó là việc Ánh đã bị đối phương bắt đi, vậy việc phong cấm ở căn biệt thự chắc chắn là do kẻ này gây ra.

Lý do vì sao đối phương chỉ phong cấm hắn mà không ra tay tiêu diệt... hắn nghĩ mãi không ra, đành tạm gác lại.

Lúc này, các tầng không gian vẫn đang tiếp tục chồng chất, co rúm, thu hẹp lại, tựa như muốn vây hãm không cho hắn hoạt động.

Bên ngoài, những tầng không gian ấy vẫn liên tục gia cố, không hề có dấu hiệu dừng lại. Dù đã có ba tầng không gian bao bọc, nó vẫn trùng điệp bồi đắp thêm tầng thứ tư, thứ năm.

Lo sợ càng nhiều tầng không gian thì càng khó thoát thân, nhân lúc tầng thứ năm còn đang hình thành, Thắng liền hành động.

Chỉ thấy hắn vung tay, pháp tắc không gian cao cấp lập tức được kích hoạt. Để đảm bảo, hắn còn kêu gọi Wolf ra trợ chiến.

Có sự giúp sức của Wolf, tốc độ phá hủy bức tường không gian cũng nhanh hơn.

“Tuy mới chỉ cấp Tông, nhưng khả năng của ngươi thật đáng nể đấy!”

Người thần bí điềm nhiên như không có gì, nhẹ nhàng từng bước đạp lên khoảng không vô định mà tiến về phía trước, tựa như dưới chân hắn là một tấm kính trong suốt vậy.

Nhìn tư thái nhẹ nhàng, không hề áp lực hay chật vật như Thắng, có thể thấy khoảng cách giữa hắn và đối phương không phải cùng một đẳng cấp như hắn đã tính toán.

“Con mẹ nó, tên này không phải cấp Quân Chủ!” Thắng thầm mắng.

Đối phương tới càng gần, sức mạnh càng lộ ra bản chất.

Rõ ràng là Vương đỉnh phong, chỉ còn cách cấp Hoàng một chút xíu. Nhưng dù vậy, một kẻ Linh đỉnh phong như hắn cũng không tài nào chống lại. Cách biệt là quá lớn, trong khi đó đối phương còn nắm giữ một loại pháp tắc ở cấp độ cao cấp.

Lý do vì sao kẻ đó nhận định hắn là c��p Tông chứ không phải cấp Linh, đơn giản vì thần hồn hắn ở đẳng cấp này. Đối với những người sở hữu pháp tắc, hay dùng pháp tắc để chiến đấu, cái họ quan tâm nhất chính là thần hồn, sau đó mới đến thể chất.

Thần hồn Thắng lúc này là cấp Tông, thể chất là cấp Linh.

Tuy thần hồn hắn mạnh thật đấy, song vẫn không thể sánh được với đối phương – một kẻ cả về thể chất lẫn thần hồn đều ở Vương đỉnh phong. So với hắn, ví hắn như con hổ nhỏ gặp con voi già cũng chẳng phải là ngoa ngôn.

Nếu tiếp tục chiến đấu, kẻ phải chết chắc chắn là hắn chứ không phải đối phương.

Ban đầu, hắn tự tin nghĩ rằng bản thân có thể chiến đấu với đối phương, nhưng giờ hắn mới biết, mình đã đánh giá thấp kẻ địch. Nếu biết rõ đẳng cấp khác biệt đến vậy, hắn chắc chắn sẽ chạy xa ngàn mét... không, phải là càng xa càng tốt.

“Ngươi... tới đây là để tìm vợ mình sao?”

Người thần bí đi tới trước mặt hắn, lúc này bức tường không gian đã bị hắn cùng Wolf phá tan, chỉ còn lại một tầng ngoài cùng.

Vì quá mải chú tâm vào việc phá chiêu và tâm tư đặt hết vào tin tức về Ánh, Thắng quên mất vì sao kẻ trước mặt lại biết mục đích của mình khi tiến vào nơi này.

“Ngươi bắt cô ấy đi đâu rồi!?”

“Đi đâu? Ha... tất nhiên là bắt về làm nô lệ rồi!” Người thần bí khinh thường nói, rồi nở nụ cười quái dị.

Nghe vậy, Thắng liền điếng người, tức giận gầm lên. "Ngươi! Tên chết tiệt này!"

Bức tường cuối cùng vừa bị Wolf phá vỡ, hắn liền điên cuồng thôi động pháp tắc không gian và thời gian, tích tụ lượng lớn pháp tắc hệ Phong vào lòng bàn tay.

Hắn "nhảy không gian", xuyên qua hai mét.

Hắn bất ngờ xuất hiện sau lưng người thần bí.

Cùng lúc đó, pháp tắc thời gian cũng được gia tốc đến cực hạn, áp chế đối phương trong một khoảnh khắc, không cho kẻ thần bí kịp phản ứng.

Pháp tắc hệ Phong điên cuồng xoay chuyển, cào cấu lòng bàn tay hắn. Nhưng nhờ có pháp tắc sinh mệnh, những thương tổn đều nhanh chóng được phục hồi.

Nhận thấy pháp tắc đã được tích tụ đầy đủ, hắn liền nâng tay đánh vào gáy kẻ thần bí.

Nói thì chậm, nhưng thực chất mọi thứ diễn ra lại cực nhanh.

Ngay khi phá nát bức tường cuối cùng, hắn đã cầm theo Phong cầu xuất hiện ngay sau lưng kẻ địch, nâng tay đánh vào gáy đối phương.

Phong cầu mạnh mẽ ấy, xé rách mọi thứ xung quanh, tựa như một cơn vòi rồng ập tới kẻ thần bí.

“Nhàm chán!” Người thần bí lầm bầm, khẽ phất tay tạo ra một khoảng không, nhốt Phong cầu vào trong đó.

Mất đi không khí, Phong cầu như một ngọn lửa mất đi củi đốt vậy, nhanh chóng nhỏ dần rồi tan biến.

“Không thể nào, thời gian đã bị ta đông cứng, sao ngươi có thể hành động!?” Thắng sợ hãi kinh hô.

“Hừ, trò vặt.” Người thần bí khinh thường nhìn hắn, khàn khàn nói. “Ngay khi ngươi hành động, ta đã tạo ra một kết giới ngăn cách không gian và thời gian bên ngoài. Việc ngươi đóng băng thời gian chỉ có tác dụng với khoảng không gian và thời gian xung quanh kết giới ta tạo ra, nên đối với ta, chiêu thức vừa rồi của ngươi là hoàn toàn vô dụng!”

“Chậc... nếu là kẻ khác, khả năng cao ngươi còn kiếm được chút lợi thế với thủ đoạn này. Nhưng đáng tiếc, ngươi lại gặp phải ta!”

Vừa nói xong, người thần bí liền đưa tay tóm lấy cổ hắn, nhấc bổng lên một cách nhẹ nhõm.

Khoảng cách này... thật sự là quá lớn, vượt cấp chiến đấu thật không khả thi.

“Ngươi quá yếu đuối, lại rất tự phụ.”

Người thần bí nhàn nhạt nói, đôi mắt lạnh lùng xoáy sâu vào ánh mắt hắn, tràn đầy sự khinh bỉ.

“Nhìn xem, ngươi bị ta tóm cổ như một con gà không hơn không kém. Yếu đuối như vậy thì bảo vệ được ai? Đến bản thân còn không lo được, còn muốn bảo vệ người khác?”

“Kẻ yếu thường biết lấy yếu địch mạnh, nhưng một kẻ yếu như ngươi lại tự phụ cho rằng mình mạnh, đi đối đầu với kẻ mạnh hơn mình tận mấy cảnh giới.”

“Hành động ngu dốt như vậy, ngươi nghĩ mình có thể sống được ở tận thế này sao?”

Người thần bí dùng lực ngày càng mạnh, khiến Thắng bắt đầu hoa mắt vì thiếu oxy. Miệng hắn há to như muốn nuốt chửng một ngụm khí lớn, nhưng vì cổ bị chèn ép quá mạnh nên không thể thở nổi.

Thấy hắn ngớp ngáp như vậy, người thần bí liền nới lỏng tay để hắn khỏi chết ngạt.

Như tìm lại được đường sống, hắn cố há miệng nuốt lấy những ngụm khí thật lớn, phải đến ba ngụm, đầu óc mới tỉnh táo trở lại.

Thấy đối phương đã tỉnh táo, người thần bí mới tiếp tục nói.

“Chắc lúc trước ngươi nghĩ tận thế vừa hàng lâm không lâu, nên coi thường các tân nhân loại và các sinh vật ở thế giới này?”

Nghe vậy, Thắng liền chấn kinh không thôi.

Sao kẻ này lại biết suy nghĩ của hắn?

“Ngươi hẳn là đang tự hỏi vì sao ta biết suy nghĩ của ngươi phải không? Hừ, không phải chỉ có ngươi mới dùng được Thiên Nhĩ Thông, nên là cất nó đi, đừng có cố dùng nó dò xét ta!”

Vừa rồi hắn có dùng Thiên Nhĩ Thông để thăm dò nội tâm của kẻ đối diện, nhưng thật kỳ lạ, ngoài tiếng lòng của các sinh vật xung quanh ra, hắn không thể nghe thấy tiếng lòng của kẻ trước mặt này. Đối phương tựa như vô hình, không hề có tư tâm như những sinh vật khác.

Một kẻ tâm không tạp niệm, khó mà nắm bắt. Hẳn là đã tu luyện qua thiền định, đạt tới nhị thiền quán tâm, từ đó sinh ra thần thông Thiên Nhĩ cùng khả năng quán tâm thượng thừa.

“Có phải lúc trước ngươi luôn tự tin vào thần hồn của chính mình? Nên mới coi thường bọn họ?”

Người thần bí chỉ tay xuống bên dưới, nơi cả bốn đội trưởng Hắc Dạ đang ngước mắt nhìn lên.

“Nếu ta phong ấn thần hồn của ngươi, vậy ngươi có thể dựa vào thể chất mà chiến đấu với bốn người đó hay không đây? Nếu ngươi có thể thoát khỏi bốn người đó, ta sẽ thả ngươi đi!”

Không đợi hắn kịp trả lời, người thần bí đã khua mạnh tay, quẳng Thắng xuống dưới.

Từ độ cao chục mét mà rơi xuống đất, dù là cấp Sư, nếu không kịp phản ứng thì chết là cái chắc.

Hắn định sử dụng không gian pháp tắc để tiếp đất, nhưng kỳ lạ thay, tinh thần lực của hắn tựa như rỗng tuếch, không tài nào gọi ra pháp tắc, dù là hệ Phong cũng không được.

Sao thế này!?

“Ngươi đã bị ta phong ấn toàn bộ tinh thần lực, mọi sức mạnh liên quan tới tinh thần đều không thể sử dụng để chiến đấu. Mặc kệ ngươi có thần hồn cấp Tông, một khi không thể dùng tới nó, cấp Tông cũng chỉ có vậy mà thôi!”

Người thần bí lơ lửng trên không trung, hơi cúi đầu nhìn hắn như thể đang nhìn một thứ đồ chơi vậy.

“Để xem, với cơ thể cấp Linh đó, ngươi sẽ làm gì đây?”

Bên tai liên tục vang lên những âm thanh vù vù, tiếng hô giết bên dưới ngày một gần hơn, báo cho hắn biết khoảng cách giữa m��nh với mặt đất không còn xa. Nếu không kịp phản ứng, hắn sẽ chết.

Cái khó ló cái khôn.

Hắn nhắm mắt lại, quát nhẹ. "Wolf, cho ta mượn tinh thần lực!"

“Đại nhân, không được! Tên kia không chỉ phong ấn tinh thần lực của ngài, đến cả kinh lạc dẫn tới đan điền Thần cũng bị phong bế.”

“Cái gì?” Mặt Thắng xám ngoét như đít nhái, hắn thật không ngờ đối phương lại chơi chiêu hiểm đến vậy.

Thấy mặt đất chỉ còn cách mình năm, sáu mét, hắn liền không nghĩ nhiều, vội vàng xoay người trên không trung, tung ra một cước thật mạnh.

Sóng Cước!

Một cơn sóng khí từ bàn chân hắn lan ra, tạo thành lực đẩy khiến cơ thể hắn kịp thời giảm tốc, không còn rơi nhanh nữa.

Cứ vậy nhẹ nhàng như yến, sà xuống tiếp đất, như không có chuyện gì xảy ra.

“Đó là Sóng Âm Cước, một trong những chiêu thức cực khó luyện của Cường Thân Quyết! Sao tên đó lại biết chiêu thức này!?”

Tên nhóc nhỏ tuổi nhất trong số bốn đội trưởng kinh hãi hô lên, không dám tin nhìn về phía Thắng.

“Thật không thể tin được, có vẻ như tên này đã từng tham gia qua khóa huấn luyện đào tạo Lạc Hồng chiến sĩ của Nhà nước chăng?”

“Nếu vậy thì nên cẩn thận, kẻ này không dễ đối phó đâu!”

Bốn đội trưởng nhìn nhau gật đầu, rồi cùng nhau lao tới vây Thắng vào giữa, không cho hắn thoát thân.

“Đại nhân, với tình trạng hiện giờ của ngài, nếu chiến đấu với tất cả bọn chúng e là có chút khó khăn!” Wolf hiện ra bên cạnh hắn, khẩn cấp nói. “Ta nghĩ ngài nên nhanh chóng tìm cách chạy trốn, còn nữ chủ nhân, chúng ta từ từ giải cứu sau cũng được. Cây xanh thì sợ gì không có củi đốt? Chỉ cần ngài chạy thoát, đột phá đến cấp Tông, đám người này chẳng là gì!”

“Ta biết, ta cũng đang nghĩ cách nhanh chóng thoát khỏi cái chỗ của nợ này đây!”

Thắng lúc này đang rất gấp. Đối với pháp tắc, hắn hoàn toàn tự tin, nhưng hiện tại tinh thần lực không thể vận dụng, tương đương với việc hắn không thể gọi ra pháp tắc. Mọi sự tự tin hắn có lúc trước cũng theo đó tan vào hư vô.

Bây giờ thứ hắn trông cậy vào chỉ có cỗ thân thể cấp Linh này, và chút linh lực đang chảy trong cơ thể mà thôi.

“Đại nhân, ta vừa nghĩ ra một cách có thể nâng cao thể chất của ngài trong một khoảng thời gian nhất định!”

“Là cách gì!?”

“Ngài còn nhớ tới tên nhân loại mà chúng ta mới gặp sáng nay chứ?”

“Kẻ sở hữu pháp tắc Hóa Hình sao?”

“Đúng vậy, sau khi gặp người này, tôi đã kiểm tra qua cơ thể của hắn.”

“Hóa Hình do nhân loại tự động thức tỉnh khác hoàn toàn với Hóa Hình từ yêu biến thành người thông qua công pháp.”

“Loại Hóa Hình này có khả năng thay đổi toàn bộ cấu trúc gen của chủ thể, từ đó đưa chủ thể biến thành sinh vật có mã gen tương đồng. Ví dụ, một người có khả năng thay đổi cấu trúc mã gen từ loài người sang mã gen loài chó, cơ thể người đó sẽ thay đổi theo cấu trúc gen mới để tương đồng với loài vật đã chọn.”

“Không những thế, ngoài hình dạng được thay đổi, người đó còn nhận được các năng lực giống với sinh vật họ biến thành. Như loài chó, có khứu giác siêu việt con người, khi biến thành chó, kẻ đó cũng sẽ sở hữu loại năng lực này.”

“Vậy thì sao? Ngươi giải thích cho ta thì có tác dụng gì? Không thấy tinh thần lực ta không thể sử dụng hay sao?” Thắng âm thầm quở trách, không quên cảnh giác nhìn bốn người xung quanh.

Đám người này chưa vội ra tay, hẳn là có ý định thăm dò hắn trước.

Giờ muốn thoát khỏi đây, chỉ có tiên hạ thủ vi cường. Nhưng với nhục thân cấp Linh, lấy một địch bốn thật sự có chút khó khăn với hắn.

“Ngài không nhìn ra điểm mấu chốt sao? Hóa Hình không nhất thiết phải dùng tới tinh thần lực, bởi nó không hoàn toàn là pháp tắc thông thường. Hóa Hình chỉ như một loại công tắc bật mở bóng đèn, khi bật lên nó sẽ sáng, tắt đi thì sẽ tối...”

“Nói cho dễ hiểu thì bản chất của pháp tắc Hóa Hình không phải biến đổi chủ thể thành các sinh vật khác, mà là đưa cấu trúc gen hiện tại của người đó phản tổ, trở về trạng thái nguyên thủy, rồi từ trạng thái nguyên thủy đó tìm tới nhánh tiến hóa khác.”

“Các sinh vật đang hiện diện trên thế giới này vốn dĩ là từ những vi sinh vật đơn bào tiến hóa mà thành, nên nói về khía cạnh nào đó, tất cả động th��c vật trên hành tinh này đều có chung một cấu trúc gen cố định giống nhau. Và từ cấu trúc gen cố định này sẽ có các nhánh tiến hóa khác nhau, tạo ra các dạng tiến hóa đa dạng và riêng biệt. Việc Hóa Hình hoạt động, thực chất là quá trình đưa nó trở về trạng thái đơn sơ, sau đó thay đổi hướng tiến hóa của cấu trúc gen mà thôi!”

“Vậy ý ngươi là chỉ cần ta nghịch chuyển được cấu trúc gen, đưa nó trở lại trạng thái nguyên thủy, rồi từ trạng thái này tìm ra hướng tiến hóa của các sinh vật sau này, chọn một dạng cấu trúc, từ đấy Hóa Hình?” Thắng như hiểu ra, lập tức phỏng đoán ý của Wolf.

Từ những gì Wolf giải thích, hắn tuy hiểu ra vài điều, nhưng vì lần đầu tiếp xúc loại tư duy này nên vẫn hơi mông lung.

Nhưng nói tóm lại, trạng thái biến đổi của pháp tắc Hóa Hình tựa như cách biến đổi trong bộ phim "Tiểu đội Khủng long" mà hắn từng xem trên VTV2, cách thức đều tương tự.

“Nhưng làm sao để biến đổi đây!?”

Đúng vậy, hiện tại hắn không có tinh thần lực thì làm sao khiến cấu trúc gen thay đổi được đây? Kế này có vẻ như không dùng được rồi!

Như nhìn thấu được nỗi lo lắng của chủ nhân, Wolf vội vàng nói ra suy nghĩ của mình.

“Tuy tôi không thể vì ngài dâng hiến tinh thần lực, cũng không thể hiện hữu giúp ngài vận chuyển pháp tắc trợ chiến, nhưng để ngài Hóa Hình vẫn là làm được.”

Wolf nói không sai, vì hắn bị địch nhân phong ấn mất dây kinh lạc dẫn lên đan điền Thần, nên Wolf khó lòng giúp hắn dâng hiến tinh thần lực.

Lúc đó Wolf cũng nhìn ra điểm này, định hóa thành thực thể, ra ngoài trợ công, chiến đấu cùng hắn. Nhưng vì bản thân nó là một tàn hồn, việc rời khỏi thức hải sẽ khiến thần hồn nó tiêu hao càng nhanh hơn. Ấy là còn chưa kể nó đã ra ngoài từ trước, vì hắn phá chiêu thức của kẻ địch mà tiêu hao rất nhiều thần hồn, giờ lại bảo nó thôi động pháp tắc để đánh với đám người này thì thực không khác gì muốn mạng nó.

Cũng vì lý do này, Thắng mới không nhờ nó thay mình vận chuyển pháp tắc. Chỉ khi nào thần hồn nó phục hồi được bảy mươi phần trăm, hắn mới dám để nó sử dụng không gian pháp tắc tìm kiếm đường lui.

Nhưng hiện tại thần hồn nó còn đang suy yếu, việc mở không gian để chạy trốn là không thể nào. Chỉ còn trông chờ vào ý tưởng Hóa Hình của Wolf mà thôi.

“Bằng cách nào!?”

“Pháp tắc Hóa Hình là loại pháp tắc thay đổi cấu trúc gen người... Việc vận dụng nó không hề hao tốn quá nhiều thần hồn giống loại hình nguyên tố, hay các loại siêu hình pháp tắc khác. Việc ngài cần làm bây giờ là thả lỏng cơ thể, việc còn lại cứ để tôi xử lý!”

“Mã gen con người vốn dĩ đã yếu hơn các sinh vật khác, một khi được thay đổi, sẽ mạnh mẽ hơn lúc trước gấp mấy lần tùy theo cấu trúc được biến đổi. Hiện tại ngài đang là Linh đỉnh phong, sau khi Hóa Hình, khả năng sẽ tiến vào cấp Sư, hoặc hơn!”

“Được, vậy thì làm nhanh đi!” Thắng vội vàng thúc giục, toàn bộ cơ thể cũng theo đó mà thư giãn, mặc cho Wolf tự ý hành động.

Wolf đã ký kết khế ước sinh mệnh với hắn, nên cũng không quá lo lắng việc nó táy máy tay chân. Hắn hoàn toàn tin tưởng Wolf sẽ không làm gì quá khích mà tổn hại tới mình.

Được sự chấp thuận từ chủ nhân, Wolf lập tức rời khỏi thức hải, hóa thành một làn gió nhẹ xâm nhập vào cơ thể hắn.

Men theo các mạch máu, thẩm thấu dần vào nội tạng, Wolf bắt đầu hiện diện như một phần của cơ thể hắn.

Từ trái tim cho đến lục phủ ngũ tạng, đều được nó bao bọc, quán thâu khắp nơi.

Trái tim ban đầu có chút nhức nhối, nhưng sau khi hoàn toàn hòa làm một với Wolf, Thắng không còn thấy đau nhói như ban đầu, thay vào đó là sự khoan khoái khó tả.

“Chủ nhân, chuẩn bị Hóa Hình!”

Trong tiềm thức, một giọng nói vừa gần lại vừa xa văng vẳng xung quanh đầu, không thể xác định.

Ngay khi hắn còn không hiểu ra sao, thì một cơn đau nhói từ tận sâu trong tim bộc phát. Quá bất ngờ, hắn khụy xuống, tay trái vô thức đưa lên ngực bóp mạnh, khuôn mặt méo xệch vì đau đớn.

Vừa mới khoan khoái chưa được bao lâu, hắn đã lập tức bị một trận đau nhói ập tới khiến không kịp định thần.

“Hắn sao vậy?” Bốn đội trưởng khó hiểu nhìn Thắng. “Trông có vẻ như bị trọng thương.”

“Hừ, chắc tên này đang định giở trò. Mau kết thúc hắn, tôi còn phải đi chăm con nuôi của thủ lĩnh, hôm nay còn bao việc chưa làm đây!”

Người phụ nữ duy nhất trong bốn người tiến lên, đầu hơi nghiêng phát ra vài tiếng răng rắc, sau đó không chần chừ, lập tức lao lên trước.

Chỉ thấy ả ta xòe năm ngón tay, giữa lòng bàn tay như có hấp lực, hút toàn bộ không khí xung quanh tích tụ vào một điểm, hóa thành một quả cầu đen ngòm, thi thoảng phát ra chút mùi hôi thối.

“Ăn hết độc khí của ta đi!”

Người phụ nữ đó vừa lao tới gần liền gầm lên, khối cầu chứa đầy khí độc từ lòng bàn tay ả bắn ra, bay thẳng tới trước mặt Thắng.

Oanh - ! !

Hắc Cầu nổ, không khí xung quanh lập tức hóa đen, bị ăn mòn bởi khí độc.

“Dính phải chiêu này của chị Lan, tên kia chết là cái chắc!”

“Ừm, hẳn là vậy...”

“Chưa chắc, ta cảm nhận được phía trước vẫn còn hơi thở.” Một người đàn ông trong số bốn đội trưởng hơi nhíu mày, đôi mắt tràn đầy cảnh giác nhìn vào trong màn sương khói dày đặc khí độc mà phản biện.

Quả là như vậy, sau khi sương độc tán đi được một phần ba, cả bốn người lập tức thấy được một thân ảnh đang đứng sừng sững giữa làn khói đen kịt này.

“Không thể nào, chiêu này không thể tổn thương đối phương sao?”

Bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free