(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 42: Năm hệ pháp tắc (1)
Quả nhiên...
Nhìn về phía linh điền vừa mới thu vào, đúng như Thắng dự đoán, chúng cũng bắt đầu diễn hóa như những con cá trong ao. Chúng tranh nhau hấp thu linh khí trong tiểu thế giới này, làm cho linh khí trong đan điền Thắng cũng dần trở nên loãng đi, không còn cô đặc như ban đầu.
Chưa dừng lại ở đó, Thắng còn thấy mấy thứ kỳ trân dị bảo mới lạ mà bá đạo. Chúng là những thay đổi rõ ràng nhất trong cả vườn thuốc. Tổng cộng có năm vật thể: hai cây thảo dược, một ngọn lửa cháy mãi không tắt và hai khối tiểu thạch. Chúng được chia thành năm màu: xanh dương, vàng, nâu, đỏ và lục.
Thắng không biết từ khi nào vườn thuốc của mình lại xuất hiện năm kỳ bảo này, và hắn cũng chưa từng thấy chúng bao giờ. Chắc hẳn đây lại là do tiểu thử vô tình trộm được về từ nơi nào đó, giúp Thắng kiếm được một khoản tiền lớn.
Chỉ thấy toàn bộ linh khí trong tiểu thế giới bị năm loại cây này điên cuồng cắn nuốt đến không còn một chút. Những xác hung thú Thắng đã vứt vào trước đó cũng tình cờ nằm cạnh năm cây này. Sau khi hết linh khí, chúng chuyển sang hút cạn linh huyết từ những xác hung thú đó.
Những cảnh tượng này cứ thế đập vào mắt Thắng, khiến hắn không khỏi rùng mình.
“Mẹ nó, không phải thu nhầm mấy thứ tà dị đấy chứ...”
Khi hắn còn đang hoang mang suy nghĩ thì cảnh tượng tiếp theo đã hoàn toàn thay đổi nhân sinh quan của hắn.
Chỉ thấy năm kỳ bảo kỳ dị đó được bao trùm bởi những luồng sáng rực rỡ, tỏa ra hương dược nồng đậm, khiến Thắng dù chỉ đứng gần ngửi hương thơm cũng cảm thấy tinh thần chấn động.
Sau một hồi, cả năm luồng sáng đó mới dần tan đi, bên trong xuất hiện năm đứa bé kỳ dị. Chúng chỉ to bằng nắm tay, lơ lửng giữa không trung, mỗi đứa lại mang một màu sắc khác nhau làm đặc trưng riêng, trông vô cùng đẹp mắt.
Sau khi đùa giỡn giữa không trung một lúc, cảm thấy nhàm chán, chúng mới dừng lại và chú ý đến Thắng. Chúng vội bay tới gần, khuôn mặt bầu bĩnh của đứa nào đứa nấy đều hướng về phía Thắng mà gọi.
“Cha!!!” “Cha!!!” “...”
Cả năm đều hô to khiến Thắng đang ngẩn người cũng phải bừng tỉnh, ấp úng: “Đây... đây là...”
“Cha, con là tiểu Dương, đây là tiểu Thổ, đây là tiểu Mộc, đây nữa...” Một đứa bé mang màu xanh dương tiến lại gần, nó như người anh cả của nhóm, đứng ra giới thiệu với Thắng.
Sau một hồi nghe Tiểu Dương, Thắng cũng hiểu sơ tình hình.
Chúng trước đây là những cây thảo dược đã sống được năm nghìn năm, đều đã thức tỉnh linh tr�� nhưng chưa thể thoát khỏi thân xác phàm. Cũng may nhờ có Thắng đưa chúng đến đây, thoát khỏi sự trói buộc của quy tắc thiên đạo, thành công phá bỏ thân xác cây, tiến vào trạng thái tiên thể.
Đại khái, loài thảo dược hay kỳ bảo gì đó có hai cấp độ, là phàm thân và tiên thể. Sau khi thức tỉnh linh trí, các loài này sẽ tu luyện đến cấp phàm thân đỉnh phong rồi xé bỏ thân xác phàm mà đạt được tiên thân, hay còn gọi là tiên thể.
Vì chịu sự trói buộc của thiên đạo nên chưa có kỳ bảo nào có thể thoát khỏi thân xác phàm mà thành tựu tiên thân. Nhờ có Thắng nên chúng mới được như hiện tại, thế nên cả năm kỳ trân dị bảo này đều coi hắn như cha mẹ mình.
Nói đến đây Thắng lại nghĩ đến cây cự sam khổng lồ dường như cũng có linh hồn, hình như nó còn tự nhận mình là Đại Thụ Giới. Chắc hẳn nó cũng đã đạt đến ngưỡng cao nhất, chỉ là không thể thoát khỏi sự trói buộc của thiên đạo nên không thể thoát khốn để phi thăng.
Nghĩ vậy, Thắng lại nảy lòng tham, dấy lên ý định thu phục Đại Thụ về dưới trướng mình.
Nhìn n��m tên tiểu tinh linh đang tung tăng trước mặt, Thắng có thể cảm nhận trong người chúng đều được pháp tắc gia trì. Hẳn đó là lý do vì sao chúng có thể sinh ra linh trí.
Tiểu Dương là lớn nhất trong nhóm, tiền thân của nó là một gốc thảo dược hệ thủy. Trong nhóm, nó là đứa đốn ngộ pháp tắc đầu tiên, nên cũng được bốn đứa còn lại đồng lòng đề cử làm lão đại.
Đứa thứ hai là Tiểu Thổ, đúng như tên gọi, đứa bé này là một khối linh thạch thành công cảm ngộ Thổ pháp tắc mà sinh ra linh trí, với tâm tính bình đạm như đất, được đề cử làm lão nhị.
Lão tam là một đứa bé đầu đỏ chót, tên là Tiểu Hỏa. Nó là một ngọn lửa sinh sống tại núi đá lửa, không biết vì lý do gì lại bị đưa tới đây. Tuy có được cơ duyên thành tựu tiên thể nhưng vẫn không thể làm dịu đi cơn bực tức trong nó, hiện tại nó chỉ muốn tìm cho bằng được kẻ đã trộm nó đi để thiêu rụi.
Thắng thấy vậy chỉ biết âm thầm tặc lưỡi, tiểu thử quả thật không tầm thường chút nào, chui hẳn vào núi lửa mà mang ra một đốm Hỏa Chủng, chắc hẳn là vì thấy ngọn lửa này vừa mắt nên mới mang về. Nhưng không sao, Thắng rất thích điều này.
Lão tứ thì lại trông cứng rắn nhất, toàn thân tuy đã hóa hình nhưng thi thoảng vẫn ánh lên sắc kim loại. Đây cũng là một khối tiểu thạch nhờ cảm ngộ Kim pháp tắc mà có linh trí. Khác với sự bình ổn của lão đại, điềm tĩnh của nhị ca, hay sự hống hách bốc đồng của tam ca. Thắng thấy ở tên nhóc này toát lên vẻ tự tin, cương mãnh nhưng vẫn trầm ổn. Không quá lộ liễu cũng không quá ẩn mình. Cứ như một thanh gươm đang chờ ngày xuất thế.
Cuối cùng Thắng đưa mắt nhìn sang lão ngũ, đứa em út bé bỏng nhất trong số các anh em bảo vật. Tên nó là Tiểu Thảo, cũng là một gốc thảo mộc cảm ngộ pháp tắc mà thành. Điều đặc biệt là nó không phải thảo dược quý hiếm gì, chỉ là một gốc cỏ dại thành công đốn ngộ Mộc pháp tắc. Vì vừa mới khai mở linh trí không lâu nên trí tuệ chưa được như bốn anh em còn lại.
Thắng thật sự phải phục sát đất tiểu thử rồi, dù là một gốc cỏ dại, nó cũng không tha, cứ thấy vừa mắt là thu về, thu sạch... quả thật đúng với câu “thà bắt nhầm còn hơn bỏ sót”. Tiểu thử đúng là hoàn toàn hợp với câu nói này!
Nhìn trước mặt mình có đủ pháp tắc ngũ hành, Thắng thật sự thèm khát vô cùng. Nếu cắn nuốt chúng, cảm ngộ pháp tắc để gia cố cho tiểu thế giới thì chắc chắn hắn sẽ mạnh hơn trước không ít, không những vậy còn có thêm đủ chiêu thức để bảo mệnh.
Nhưng khi nhìn thấy tâm thái hồn nhiên của chúng, Thắng thật không đành lòng ra tay chút nào. Hắn cảm thấy bản thân còn hơn cả cầm thú, nhưng nếu không hấp thụ chúng, biết bao giờ mới có thể trở nên mạnh mẽ? Con đường trở về nhà còn quá xa xôi.
Còn đang đấu tranh tư tưởng, Thắng thấy tiểu thế giới của mình thế mà lại tự vận hành pháp tắc. Cả ba loại phù văn bỗng xuất hiện, di chuyển đến chỗ năm anh em bảo vật. Năm đứa bé cũng theo đó mà phát tán phù văn, thâm nhập vào thế giới.
Nhưng chỉ có lão đại, lão nhị và tam ca là thật sự hòa nhập vào nơi đây, còn lão tứ và ngũ đệ thì khờ khạo đứng nhìn ba đại ca thể hiện bản lĩnh.
Tiểu Dương phi thân đến cái ao nước Thắng đã thu vào trước đó, rồi tiến vào đáy nước. Cái ao nước cũng vì thế mà thay đổi kịch liệt, lượng nước bắt đầu tăng lên, tràn ra những vùng trống.
Tiểu Thổ thấy vậy cũng bắt chước lão đại làm theo, nhưng thay vì phi thân xuống nước như anh cả, nó lại lao vào lòng đất. Vùng thổ nhưỡng Thắng thu vào không gian chỉ rộng chừng trăm mét, vậy mà sau khi Tiểu Thổ xâm nhập, chúng nhanh chóng biến lớn. Diện tích mở rộng đến một nửa không gian thì mới dừng lại.
Lão tam cũng không chịu kém, khi thấy lão đại và lão nhị chiếm mỗi người một phương, nó liền phóng lên không trung, lơ lửng ở đó. Cả cơ thể nó cuộn tròn lại, phát ra ngọn lửa hừng hực, chiếu rọi khắp tiểu thế giới. Sau khi đã an vị trên không trung, Tiểu Hỏa mới hô lớn.
“Trên này là địa bàn của ta, ai lên ta đốt cháy a!”
Trước đó, tiểu thế giới còn có chút u ám, nhưng khi có Tiểu Hỏa chiếm trọn cả bầu trời, nơi đây liền sáng rực hẳn lên.
Nhìn lão đại, lão nhị và tam ca đều đã có một phương lãnh thổ riêng, chỉ còn lão tứ và ngũ đệ nhỏ bé nhìn nhau, chẳng biết phải làm gì.
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free, mọi hình thức sao chép đều không được cho phép.