(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 418: Thi Vương
Nửa tiếng trước.
Tại một nơi nào đó trong khu dân cư phía đông, vài thân ảnh lấp ló sau những bức tường đổ nát, ẩn mình khỏi tầm mắt của lũ zombie.
Nhìn sơ qua, có tổng cộng năm người, tất cả đều là nam giới, không có bóng dáng phụ nữ nào.
Hai người đi trước tay cầm đao, tay kia cầm thêm một chiếc khiên được chế từ nắp nồi, chầm chậm tiến lên.
Ba người phía sau thì cầm thương đề phòng.
Nói thương thì hơi phóng đại, bởi những thứ họ cầm đều là dụng cụ quen thuộc, chủ yếu là cán chổi cùng dao thái lan được gắn lại với nhau, chế thành những cây thương tạm bợ. Trông khá sát thương.
Lúc này, một thiếu niên khoảng hai lăm, hai sáu tuổi hơi rướn người lên phía trước, thì thầm vào tai một người đàn ông tầm ba mươi, ba hai tuổi, trông có vẻ là thủ lĩnh của nhóm này.
“Anh Đạt, thật sự muốn đi nơi đó?”
“Tất nhiên, nếu không đi, chẳng biết đến bao giờ mới có cơ hội nữa, lần này là thời cơ tốt nhất rồi!” Đạt không thèm quay lại, đề cao cảnh giác nhìn về phía trước, rất sợ có biến cố xảy ra.
“Nhưng lũ quái vật này vẫn rất đông chứ!”
“Yên tâm đi, lát nữa chúng sẽ rời đi.” Đạt khẳng định trả lời.
“Sao anh biết?” Tùng nghi hoặc.
“Mày không thấy con zombie biến dị kia đã rời đi rồi sao?”
“Nó đi thì mặc nó đi chứ, xung quanh vẫn còn đông quái vật thế này, chúng ta vào sao được!”
Bộp --! !
Đạt vỗ vào trán Tùng một cái, tức giận nói.
“Ngu, con zombie bi���n dị đó là con đầu đàn, mày không thấy trước khi đi nó còn gào thét vang trời hay sao? Chắc hẳn nó định đi đánh nhau nên mới triệu tập đám đàn em theo cùng!”
“Nó khôn đến thế sao?” Tùng há hốc miệng kinh ngạc.
Đạt nhìn Tùng, cảm giác thằng nhóc này còn ngu hơn cả đám zombie ấy chứ.
“Mày không nhớ mấy hôm trước có một đội ngũ thu thập vật tư bị nó xoay vòng sao? Rõ ràng có thể ngay lập tức giết chết con mồi, nhưng nó lại không làm vậy, sau khi đùa giỡn chán chê liền bắt đám người đó đi. Mày biết bọn nó đưa họ đi đâu không?”
“Đi đâu?”
“Đi nuôi nhốt chứ đi đâu!” Đạt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nói. “Một con zombie lại biết bắt con người về nuôi nhốt, cái trí tuệ này còn kém loài người chỗ nào?”
“Khủng khiếp thế sao?” Tùng há hốc mồm.
“Hừ, thằng Mạnh cũng từng bị nó bắt về nuôi nhốt đấy.” Dừng lại một chút, hắn lại quay ra hỏi. “Thế có biết sau khi bị nó bắt sẽ ra sao không?”
Tùng thành thật lắc đầu.
“Hừm, nếu mày bị nó tóm được, nó sẽ bắt mày l·àm t·ình với hai mươi người phụ nữ, không phân biệt già trẻ, chỉ cần là giống cái nó đều bắt mày l·àm t·ình! Đến khi nào tất cả những người phụ nữ đó mang thai thì mới thôi!”
“Nghe sướng thế!” Tùng mắt tròn xoe, vô thức đưa tay đè xuống ống quần.
“Sướng cái mả mẹ mày!” Đạt đập vào đầu Tùng thêm một cái thật đau. “Nếu trong vòng hai tháng mày không khiến đứa nào thụ thai, nó sẽ cho đám zombie cận vệ cắn nuốt mày. Mà dù mày có khiến đám phụ nữ đó mang thai, sau một thời gian ngắn nó vẫn sẽ thay đổi con đực mới... con đực cũ thì sao? Tất nhiên là bị làm gỏi rồi!”
Tùng nghe vậy rùng mình.
“Vậy chúng ta càng không nên vào đó tìm vật tư, lỡ đâu con quái vật đó quay lại, chúng ta chắc chắn sẽ chết!”
“Mẹ, thằng nhát cáy này... Nhìn đi, bọn chúng đang dần dần rút lui kìa.” Đạt đưa tay ra chỉ.
Theo hướng mà Đạt mách, Tùng thấy đám zombie đang dần rời đi.
Cả tòa bệnh viện rộng lớn lúc nãy còn đông nghịt lũ xác sống vậy mà giờ đây chỉ còn lác đác khoảng chục con, nhưng chúng cũng không nán lại quá lâu, chỉ lảo đảo một lát rồi kéo nhau ra khỏi cổng viện, giống như bị một thứ gì đó kêu gọi vậy.
Chờ bọn chúng đi khuất, khoảng sân rộng lớn cũng đã vắng hoe, không còn một bóng, Đạt mới lên tiếng.
“Đi.”
Đám người đang nấp sau bức tường đổ nát lập tức vọt ra, mắt nhìn ngó xung quanh đề phòng cảnh giác.
Sau khi xác định xung quanh an toàn, Đạt mới dẫn theo đồng bọn đi vào tòa bệnh viện.
Bệnh viện Thụy Điển là bệnh viện đa khoa khu vực hạng 1 trực thuộc Ủy ban nhân dân tỉnh Quảng Ninh, có diện tích lên tới 26.000 mét vuông với nhiều chuyên khoa cùng cơ sở vật chất phong phú, tiên tiến.
Chính vì trang thiết bị đầy đủ, nơi đây đã trở thành địa điểm khám chữa bệnh hàng đầu của nhiều người dân trong tỉnh lẫn các vùng lân cận.
Ngày thường, nơi này đông đảo dân qua lại, dù không phải bệnh nhân thì cũng là người đến thăm nom hoặc khám bệnh, tấp nập.
Nhưng giờ đây, nơi này lại lặng ngắt như tờ, không có lấy một bóng nhân loại.
Cảnh vật cũng chỉ còn cây cối và những xác chết chất đống la liệt từ sân đến dọc hành lang, không đâu là không thấy xác người.
Đạt dẫn theo bốn người cầm sẵn v·ũ k·hí tự chế, đề phòng đi vào cổng viện.
Qua những cái xác, đến bên ngoài đại sảnh thì dừng lại, Đạt lo lắng, dáo dác nhìn vào bên trong.
Trong đại sảnh lúc này là một khoảng không u tối, không một ánh đèn, chỉ có nền gạch đen kịt thấm đẫm máu người v�� xác chết, lan từ dãy cầu thang ra tận sân ngoài, tựa như một con ác quỷ đang há mồm, thè lưỡi chờ đợi con mồi tự chui đầu vào chỗ chết vậy.
Tùng sợ hãi, nuốt một ngụm nước bọt.
“Anh Đạt, bên trong liệu còn zombie không?”
“Hừ, sợ cái gì. Rất có thể đám quái vật đó đã rời đi, không còn con nào ở lại, mà nếu có lưu lại, cũng là zombie bình thường, không phải loại cao cấp, mấy loại đó thì anh lo được.”
Đạt giơ tay lên, khoe chút cơ bắp trên cánh tay mình.
Lời hắn nói là thật, không phải nói khoác.
Trước đây hắn là một gymer, sức lực vốn đã hơn hẳn người bình thường, khi tận thế ập đến, hắn lại thức tỉnh thành công một loại dị năng, đó là hóa vượn.
Loại dị năng này vừa xuất hiện liền cường hóa sức mạnh và khả năng kháng lực (phòng thủ) của hắn lên một tầm cao mới, và sẽ còn tăng thêm nếu hắn hóa vượn hoàn toàn.
Nhưng vì ngoại hình biến đổi khó coi cộng với việc sợ bị người khác xa lánh, sợ bị nhà nước bắt đi giải phẫu, nên hắn không dám sử dụng.
Nhưng như vậy cũng đã đủ rồi, với cơ thể rắn rỏi, mạnh mẽ từ trước, lại được tăng cường nhờ dị năng này, dù không hoàn toàn hóa vượn thì sức mạnh của hắn cũng tương đương bán linh, kết hợp với kỹ thuật vật lộn, hắn hoàn toàn có thể hạ gục hai con zombie bình thường.
Đây chính là lý do vì sao hắn tự tin, dám đi vào cái chỗ c·hết tiệt này.
“Phải đấy, có anh Đạt ở đây thì sợ gì đám chó c·hết kia!” Một thiếu niên trong nhóm có khuôn mặt trẻ trung, khoảng mười chín, hai mươi tuổi, hăng hái vuốt mông ngựa.
Nghe vậy, Tùng mới vô thức nhìn lên cánh tay thô ráp có phần rậm lông kia, nội tâm mới an tâm trở lại.
Hắn suýt nữa thì quên, đại ca hắn là một người rất mạnh, từng cứu bọn họ thoát khỏi lũ quái vật kinh dị đó mà.
Có chỗ dựa dẫm, lòng cũng an hơn phần nào.
Tùng cùng ba người nữa chầm chậm theo sau đại ca, đôi mắt vẫn rất chăm chú đề phòng bốn phía.
Tuy có đại ca bên cạnh, nhưng lỡ đâu xui xẻo có một con từ trong dãy hành lang sâu hun hút kia phi ra, cào bọn họ một cái thì sao? Tốt nhất vẫn là đề cao cảnh giác.
Bọn họ đi hết tầng một, đến gần căng tin, một thành viên trong nhóm định vào lấy chút lương thực thì bị Đạt ngăn lại.
“Tạm thời đừng lấy, chúng ta ưu tiên thuốc men trước, đợi khi xong việc thì thu thập một chút cũng không muộn.”
“Vâng đại ca.” Người thiếu niên gật đầu, vội vàng theo sau đại ca.
Năm người cứ vậy đi lên bậc thang.
Không gian u ám, lại thêm mùi h·ôi t·hối của những cái xác đang bị phân hủy, kèm theo mùi ẩm mốc tanh hôi từ những vũng máu đã khô, khiến mấy người dù đã nhìn thấy bao cảnh máu me cũng phải nhăn nhó mặt mày vì mùi hôi thối và cảnh tượng thê thảm này.
“Thái, Hoàng, Phong, ba đứa mày đi hướng kia, tìm kiếm phòng chứa thuốc men, thu thập toàn bộ các loại kháng sinh vào balo. Còn Tùng, sẽ đi với tao.”
Tới tầng hai, Đạt liền phân phó, tách ra tìm kiếm vật tư.
Ba người kia dù sao cũng từng là người từng trải, có chút kinh nghiệm, dù có gặp một zombie bình thường cũng có thể cùng nhau giải quyết, nếu nhiều hơn cũng có thể chạy, nên Đạt không lo lắng.
Chỉ có thằng Tùng là khiến hắn bận tâm.
Năm người tách ra, đi về hai hướng ngược lại.
Đạt cùng Tùng đi bên trái, còn ba người kia đi bên phải.
Tầng hai là khoa vi sinh, trước hắn từng làm bảo vệ ở đây nên cũng biết sơ qua. Nhưng vì chỉ làm có vài tháng, nên không rõ phòng nào chứa thuốc kháng sinh, nên mới phải tách nhau ra tìm kiếm.
Tận thế, thứ quan trọng nhất ngoài thức ăn, chính là thuốc kháng sinh.
Đói, có thể nhịn vài ngày, chỉ cần uống nước là sống được một tháng, nhưng nếu cơ thể bị thương nặng mà không có kháng sinh hỗ trợ, thì cái chết sẽ không còn xa nữa.
Hai người dò xét một lúc, cuối cùng cũng thấy căn phòng có chứa thuốc kháng sinh. Cả hai hí hửng đi vào, bắt đầu thoải mái thu gom.
“Anh Đạt, thật nhiều kháng sinh quá! Nếu đem bán cho q·uân đ·ội, chúng ta chắc chắn sẽ đổi được súng ống.”
Tùng phấn khích cho đống thuốc kháng sinh vào balo, dù balo đã chật cứng, hắn vẫn cố nhồi nhét thêm.
“Haha, lấy nhiều chút, anh mày phải đổi được một thanh ngụy thần binh mới được!”
Đạt cũng vui sướng không ngớt lời.
Đang lúc hai người phấn khởi tột độ thì cuối dãy hành lang bên tay phải, nơi ba tên đồng bạn đang khám phá bỗng vang lên một tiếng hét lớn, sau đó im bặt.
“Là tiếng thằng Hoàng!” Tùng tái mặt lại, hoảng sợ nhìn đại ca.
Đạt cũng không khá hơn là bao, khắp khuôn mặt toát ra những giọt mồ hôi lạnh lẽo, đôi bàn tay vô thức nắm chặt cây thái đao.
Vừa rồi quan sát lũ zombie cộng với việc đi vào đây không gặp con nào, hắn cứ đinh ninh rằng bọn này đã đi hết, giờ nghe thấy tiếng thét, tám chín phần là có một con zombie biến dị hoặc nhiều hơn thế, nên thằng Hoàng mới hoảng loạn hét lên như vậy.
“Đi...”
Đạt nói khẽ, mau chóng đeo lên chiếc balo, đôi chân thoăn thoắt ra khỏi hành lang. Phía sau hắn, Tùng cũng vội vàng bám theo.
Đạt đi trước, lao nhanh tới cuối hành lang cánh phải, muốn xem thử mấy tên kia thế nào.
Càng tới gần, nội tâm hắn lại càng sợ hãi, lo lắng. Trực giác hắn mách bảo, phía trước rất nguy hiểm.
Nhưng nơi đó có đàn em của hắn, không thể bỏ mặc chúng m·ất m·ạng tại đây được, nên đành cắn răng tiến đến xem xét tình hình.
Nhìn cửa phòng khám mở toang, bên trong thì u ám, tĩnh lặng. Đạt chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, bàn tay nắm chặt tấm khiên cùng thanh thái đao, dũng mãnh xông vào bên trong.
Tùng đi sau thấy vậy, cũng theo đại ca tiến vào.
“Đó là....?”
Vừa vào bên trong, Tùng liền nhìn thấy hai cỗ t·hi t·hể bị moi ruột gan đang nằm dưới nền nhà, đối diện cách bọn họ không xa, có hai thân ảnh, một gầy gò ốm yếu, một vạm vỡ như tượng.
Nhưng cảnh tượng lại có chút kỳ lạ, tên gầy gò ốm yếu kia vậy mà tóm cổ kẻ to cao nhấc bổng lên như thể đang tóm một con gà.
Nhìn trang phục người cao to kia, Tùng liền nhận ra đây chính là Hoàng, còn hai cái xác đang nằm dưới đất chính là Thái cùng Phong, còn kẻ gầy gò đang tóm cổ bạn mình thì hắn hoàn toàn không quen biết.
Tiến vào đây chỉ có năm người bọn họ, không thể nào có người thứ sáu. Trong khi đó bọn họ đã rình rập rất lâu, từ khi đám zombie rời đi thì chính họ là những kẻ đầu tiên bước vào.
Vậy... tên gầy gò đó rất có thể chính là zombie!
“Là... thi vương! !”
Đạt lạnh run, vô thức nuốt một ngụm nước bọt.
Hắn cậy bản thân có sức mạnh hơn người, nên vào thời kỳ đầu tận thế, khi mà mọi người trốn chui trốn nhủi thì hắn lại ra ngoài thu thập vật tư và chiến đấu với lũ zombie cấp thấp.
Cũng vì vậy mà tầm nhìn và kiến thức cũng sâu rộng hơn nhiều, dù không dám nói là hơn người, nhưng hơn hẳn Tùng là chắc chắn.
Chỉ cần nhìn qua, hắn liền nhận ra đứng trước mặt mình là một con thi vương.
Chạy !!!
Hắn quay người, túm lấy Tùng đang đứng chôn chân kéo mạnh ra ngoài.
Thi vương thấy vậy liền gầm lên giận dữ, hai cái xác đang nằm bất động bỗng nhúc nhích, sống dậy. Chúng gào thét, vùng dậy truy đuổi Đạt và Tùng.
Thấy thế, Đạt liền đá Tùng bay ra xa, nâng khiên chặn lại hai con zombie đang lao tới, rống to.
“Chạy mau!”
“Anh Đạt...” Tùng sợ hãi nhìn đại ca.
“Mẹ nó, mau chạy đi! Mày ở lại chỉ làm vướng chân tao thôi, đi mau!” Đạt tức giận quát lớn.
Nếu không phải tên nhóc này có nét giống em trai hắn, hắn thật sự lười lo cho mạng sống của người khác.
Nhìn đồng bạn đã hóa zombie đang điên cuồng tấn công đại ca, lại thêm phía sau thi vương chầm chậm đi tới, Tùng sợ hãi tột độ, vội vàng bò dậy bỏ chạy.
Hắn cùng Đạt không thân, chỉ là gặp nhau trên đường chạy trốn d·ịch b·ệnh. Vì Đạt mạnh, nên hắn mới đi theo để nương tựa, giờ mạng sống bị đe dọa, bảo hắn ở lại cùng c·hết thì không đời nào.
Bản chất con người vốn sống ích kỷ, người khác hi sinh vì mình thì được, nhưng mình không thể hi sinh vì người khác.
Đó là châm ngôn sống của hắn!
Đạt cầm khiên chặn trước mặt, cố gắng ngăn chặn đợt tấn công của hai con zombie, khiến chúng không thể vượt qua truy đuổi Tùng.
C·hết tiệt!
Hắn dùng lực, đẩy mạnh hai con zombie ra xa, làm chúng lảo đảo lui lại. Thừa cơ, hắn giơ lên thanh thái đao đánh ra một góc 60 độ, định chém bay đầu con zombie bên phải.
Nhưng khi thanh đao vừa cách cổ con zombie kia tầm một tấc, thi vương đã lao tới đạp Đạt bay ngược ra sau, thân thể va vào bức tường, mồm liên tục hộc máu.
Nếu để ý kỹ, có thể thấy được các mảnh nội tạng cũng bị hòa lẫn vào máu tươi.
Thi vương tuy sức lực không bằng zombie thuộc loại sức mạnh, nhưng về bản chất nó vẫn là zombie cấp hai, mọi chỉ số đều hơn hẳn một tên bán linh như Đạt. Với chỉ một cước, đã khiến hắn suýt m·ất m·ạng.
Thi vương không vội g·iết Đạt, mà chỉ nhe răng cười khẩy nhìn hắn, sau đó gầm gừ như đang sai bảo hai con zombie kia.
Như nhận được mệnh lệnh, hai con zombie này lập tức vượt qua Đạt, nhắm hướng Tùng vừa chạy mà phóng đi.
Chỉ mấy phút sau, khi bọn chúng trở lại, trên tay đã xách theo một tên nhân loại thừa sống thiếu c·hết, thương tích chồng chất, chủ yếu là những vết cào cấu và vết răng cắn của zombie để lại.
Với chừng ấy thương tật, dù là siêu nhân cũng c·hết chứ đừng nói là Tùng, một con người bình thường.
Thi vương nhìn Đạt, ánh mắt nó thêm vẻ cợt nhả, thích thú. Nó đưa tay tóm lấy Tùng đang thoi thóp, cắn xuống một bên má.
Đau đớn, nhưng không còn sức để phản kháng, Tùng chỉ có thể ư ử há miệng, máu từ vết rách tuôn ra, hòa quyện với nước mắt và nước dãi.
Nó nhai ngấu nghiến, nuốt xuống bụng, lại tiếp một miếng nữa, cứ như vậy lặp đi lặp lại đến khi hai bên má của Tùng không còn một chút lớp thịt nào mới thôi.
Nằm dưới đất, Đạt trợn trừng nhìn mọi thứ.
Hắn... muốn g·iết c·hết con quái vật này!
Grừ...
Hắn khẽ rên, cơ thể cũng theo đó bắt đầu biến dạng.
Chân tay như bị kích thích, chúng nhanh chóng to ra, những lớp lông vốn đã dày và rậm rạp nay lại càng thêm chi chít, dài thượt, hoàn toàn che phủ đi lớp da thịt của hắn.
Không chỉ mỗi chân tay, mà ngay cả cơ thể lẫn khuôn mặt hắn đều bị lông lá bao phủ.
Sau một hồi biến dị, hắn đã hoàn toàn trở thành một con quái vật hình tinh tinh.
Hắn đứng dậy, đôi mắt đã không còn chút nhân tính, tất cả chỉ còn lại sự hung hăng và tàn bạo.
Hắn nhìn thi vương, miệng há ra, để lộ hai chiếc nanh sắc nhọn và gào thét.
Rống!!!
Oanh --! !
Hắn tăng tốc, đạp mạnh lấy đà phóng về phía thi vương.
Tốc độ rất nhanh.
Chỉ trong chớp mắt đã ở trước mặt con thi vương gầy gò.
Hắn xoay hông, bàn tay phải nắm chặt thành quyền, cùng lúc đó chân phải tiếp tục đạp mạnh xuống đất, hông vừa xoay, toàn bộ lực dồn vào nắm đấm rồi giáng thẳng về phía thi vương.
Thi vương gầy gò, đứng trước nắm đấm vượn hóa của Đạt trông thật nhỏ bé, tựa như một con chó con gặp phải voi già, trông yếu ớt lạ thường.
Nếu không có gì xảy ra, chắc chắn thi vương sẽ bị bạo thể trước nắm đấm đầy uy lực này.
Nhưng đáng tiếc, tất cả chỉ là vẻ bề ngoài, còn bản chất lại không phải vậy.
Thi vương khinh thường, ném mạnh t·hi t·hể Tùng về phía Đạt.
Lúc này Đạt đã hoàn toàn mất lý trí, ở trạng thái vượn hóa, hắn thấy xác bay tới trước mặt cứ như kẻ thù, liền không hề nghĩ ngợi đấm tới.
Xác Tùng vừa gặp nắm đấm của Đạt liền không chịu nổi mà nổ tan nát, chân tay văng tứ tung, nội tạng văng vãi khắp đất, đầu thì bắn vọt lên trần nhà, dính chặt, máu me vấy đỏ sàn nhà và bức tường gần đó.
Khặc khặc khặc...
Thi vương liếm vết máu tanh ở khóe miệng, phấn khích cười.
Nó hơi nghiêng đầu, ra hiệu cho hai con zombie lao lên.
Như nhận được chỉ thị, hai con zombie nhanh chóng vọt tới, nhưng chúng chẳng khác nào bình gốm sứ, bị Đạt một đập vỡ tan.
“Con... con... mồi... bầy tôi.”
Thi vương liếm môi, nhìn con vượn trước mặt đầy vẻ thèm khát.
Nó... muốn biến con vượn kia thành zombie, hầu hạ nó.
Lúc này, Đạt trong trạng thái vượn hóa cũng đã lao tới, tiếp tục giơ nắm đấm đánh vào đầu thi vương.
Lần này nó không thèm lui về như trước, trái lại còn tiến lên, giơ chân đạp một cước vào phần bụng đầy lông lá của vượn.
Oanh --! !
Đạt bị đá bay ngược ra sau, thân thể va đập vào vách tường, bức tường nhẵn nhụi bất ngờ nứt vỡ, hằn lại hình dáng của loài vượn.
Hắn lồm cồm bò dậy, há mồm rống lớn, tiếp tục lao lên t·ấn c·ông.
Nhưng sự chênh lệch sức mạnh quá lớn, dù hắn xông lên bao nhiêu lần đi chăng nữa cũng đều bị thi vương đánh bay, thương tích vì thế mà càng chồng chất.
Sau nhiều lần thất bại, sức lực hắn dần suy yếu, mãi đến khi hoàn toàn trở lại hình dáng con người, hắn mới ngừng tấn công, bất lực nằm chờ chết dưới mặt đất.
Thi vương chầm chậm bước tới, tóm Đạt lên, đôi mắt đầy hứng thú nhìn con người trước mặt.
Từ khi nó sinh ra linh trí cho đến nay, đây là tên nhân loại mạnh nhất mà nó từng gặp. Tuy không đủ khả năng làm nó bị thương, nhưng chống đỡ được lâu đến mức này cũng đủ thấy đối phương phi thường.
Đạt rã rời, không còn sức lực để phản kháng, chỉ có thể bất lực phó mặc cho thi vương muốn làm gì thì làm.
Hắn mệt mỏi, đôi mắt mông lung nhìn thi vương, tức giận, phẫn uất, sợ hãi và bất lực liên tục hiện lên trong đôi con ngươi màu đen.
Hắn rất muốn phản kháng, nhưng vì sức lực đã kiệt, cơ thể đầy thương tích nên chẳng thể làm gì khác.
Một cơn mệt mỏi ập tới, đôi mắt đang mông lung lại càng thêm nặng trĩu như muốn díp lại.
Trước khi hắn hoàn toàn nhắm mắt, ngất lịm, hắn thấy rõ đôi răng nanh sắc nhọn cùng mùi h·ôi t·hối tanh tưởi của thi vương áp sát tới, cái chết đang vây lấy.
Ha... vật lộn một năm, cuối cùng cũng c·hết dưới miệng lưỡi lũ quái vật này...
Đạt thở ra hơi thở cuối cùng, cười cay đắng lần cuối.
Ngay sau khi thi vương áp sát miệng vào cổ hắn, cảm giác lạnh lẽo và rờn rợn lan tỏa khắp người cũng là lúc hắn thấy phía sau đầu thi vương xu��t hiện một bóng đen.
Bóng đen này vừa vặn, không lớn cũng chẳng nhỏ, tựa như một người đàn ông.
Nhưng vì quá kiệt sức, hắn không thể thấy rõ kẻ đó là ai, cũng không biết là zombie hay nhân loại, hắn chỉ có thể mang theo sự nghi hoặc này mà chìm vào bóng tối vô tận, rồi cứ thế ngất lịm đi.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.