Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 414: Bức tường vô hình.

Cuối thu, những cơn gió heo may man mác thổi qua các tán cây đã thưa thớt lá, khiến chúng khẽ lay động, rồi từng chiếc lìa cành, chao mình rơi xuống.

Dưới mặt đất, một khoảng sân rộng tự bao giờ đã ngập đầy lá khô, chúng nằm rải rác la liệt.

Thi thoảng, những làn gió nhẹ lại lướt qua, mang theo hơi lạnh giá, khiến vài loài vật đang kiếm ăn dưới đất phải rụt mình run rẩy.

Thật lạ, thường thì giữa đông sương giá mới ghé thăm. Nhưng giờ mới cuối thu, còn chưa sang đông mà thời tiết đã trở nên se lạnh.

Kẽo~ kẹt.

Thắng mở cánh cửa gỗ, bước ra hành lang. Một luồng gió lạnh từ cuối cầu thang thoảng đến, mang theo chút bụi bặm, khiến mái tóc đã mấy tháng chưa cắt của hắn tung bay lòa xòa.

Hắn đưa tay khẽ vuốt những sợi tóc mái đang lòa xòa trên mặt sang một bên.

“Kỳ lạ, mới có bốn tháng mà tóc đã dài thế này rồi sao? Chắc phải đi cắt bớt mới được!”

Hắn hơi nhún vai, đi về phía trước, cất tiếng gọi lớn.

“Vợ ơi!”

Âm thanh vang vọng khắp hành lang, nhưng lạ thay, không một tiếng đáp lời.

Hắn lại lớn giọng gọi thêm vài tiếng nữa, nhưng đáng tiếc, mọi thứ vẫn chìm trong im lặng.

Đôi lông mày sắc như kiếm của hắn khẽ nhíu lại, hiện lên vẻ khó hiểu.

Thường ngày, hễ nghe thấy tiếng hắn gọi, Ánh chắc chắn sẽ là người đầu tiên xuất hiện. Vậy mà lúc này gọi đến mấy bận, chẳng thấy người đâu, cũng chẳng có tiếng đáp lại.

Không lẽ đã đi đâu?

Hắn bèn phóng thần thức ra, kiểm tra khắp trang viên biệt thự.

Hửm? Không có người!

Đôi mày kiếm của hắn nhíu sâu hơn, lòng hắn cũng dâng lên chút bồn chồn.

Trước khi bế quan, hắn đã dặn Ánh đang mang bầu không nên đi lại lung tung, bởi tình hình dịch bệnh đang diễn biến căng thẳng, đã hoàn toàn thoát khỏi tầm kiểm soát của hắn.

Giờ không thấy Ánh và Nguyệt đâu, hắn không khỏi lo lắng.

“Chờ đã!”

Hắn mở Thiên nhãn, nhìn xuống tầng dưới, nơi treo chiếc đồng hồ điện tử.

Chiếc đồng hồ này hắn không biết của hãng nào, đắt tiền hay không, bởi đây là vật trang trí đã có sẵn từ trước khi hắn dọn về đây. Nhưng nhìn họa tiết và chức năng có thể báo cả giờ lẫn ngày tháng, hắn cũng đoán được món đồ này không hề rẻ.

“Ngày 15/11?”

“Con mẹ nó, không ổn rồi!”

Một người phụ nữ mang thai đủ chín tháng mười ngày thường sẽ sinh nở.

Ánh đã mang thai từ tháng hai, tính từ lúc đó tới giờ cũng đã được mười tháng, cũng là lúc con hắn nên chào đời.

Nhìn xung quanh vắng lặng, lại có chút bụi bặm, hắn đoán tám, chín phần vợ hắn hẳn đã sinh xong. Giờ không thấy người chắc là đã ở bệnh viện hoặc về nhà ngoại nhờ bố mẹ vợ chăm sóc.

Trong lòng hắn lúc này vừa vui, vừa lo lắng lại xấu hổ.

Hắn vui mừng vì bản thân đã được làm bố, lo lắng không biết có mẹ tròn con vuông không, hay lại như lời Wolf nói, một trong hai sẽ chết.

Phần còn lại chủ yếu là xấu hổ và tự trách, trách bản thân quá vô trách nhiệm khi vợ đang quằn quại trên bàn mổ thì hắn lại an nhàn ở đây.

Tuy hắn không muốn vậy, tất cả là do quá trình cải tạo thế giới bên trong thức hải mà ra, nhưng nội tâm hắn vẫn cảm thấy áy náy và tự trách.

Không kịp chờ đợi, hắn vội quay trở lại căn phòng, tìm chiếc smartphone.

Hắn định gọi cho Ánh để hỏi tình hình, nhưng chiếc điện thoại đã lâu không sạc vốn đã hết pin. Hắn lại phải đợi thêm vài phút chờ điện thoại sạc pin rồi mới nhấc máy gọi.

Hử? Số máy hiện không liên lạc được!

Nhìn lại màn hình, hắn thấy cột sóng không còn một vạch nào, hoàn toàn mất sóng.

“Chuyện gì đây? Sao không còn sóng rồi?”

Không cam lòng, hắn lại leo lên sân thượng, thử ở vị trí cao hơn xem có bắt được chút sóng nào không, nhưng có vẻ vô ích, cột sóng vẫn không có vạch nào.

Điện thoại không có sóng thì xác định không thể dùng để gọi được nữa, hắn vội nhét vào túi quần rồi nhảy từ sân thượng xuống.

Sau khi ổn định lại vũ trụ trong thức hải, các loại pháp tắc cơ bản trong cơ thể hắn đều có thể vận dụng được.

Khi vừa nhảy khỏi sân thượng, quanh người hắn lập tức tụ lại một lớp gió mạnh, đẩy ngược hắn lên làm giảm tốc độ rơi, khiến quần áo và tóc phất phới như thần nhân hạ phàm.

Vừa hạ xuống sân trước, hắn liền nhíu chặt đôi lông mày.

“Cái gì thế này? Từ bao giờ quanh nhà ta lại có một tầng không gian chất chồng lên thế này?”

Trước mặt hắn lúc này là một khoảng không gian vặn vẹo, hư ảo bao quanh toàn bộ căn biệt thự. Nó nhấp nhô như mặt nước, lại cô đặc như gương.

Vừa rồi leo lên sân thượng, vì mải lo tìm sóng điện thoại nên hắn cũng không chú ý tới bức tường hư ảo này. Đến tận bây giờ hắn mới nhìn thấy cảnh tượng kỳ lạ này.

Ánh lúc này không có ở đây, lại bất thình lình xuất hiện một thứ không rõ ràng như bức tường không gian, khiến hắn trở nên cực kỳ âm trầm.

Loại thao tác này không thể là Ánh, vì từ trước tới nay hắn chưa từng dạy nàng chiêu thức nào như vậy, và đặc biệt, nàng cũng không có pháp tắc không gian. Nên việc bỗng nhiên xuất hiện không gian phong tỏa đối với hắn là một tin xấu.

“Chủ nhân, liệu có phải do bọn Thiên Thể đã phát hiện nữ chủ nhân mang thần thai, nên đã đến trước khi ngài tỉnh mà bắt đi cả phu nhân và thiếu chủ nhân rồi chăng?”

Từ không trung, Wolf hiện ra dưới dạng thực thể.

Từ khi tạo hai thiên hà, pháp tắc sáng tạo của Thắng cũng tấn thăng, đạt tới đại pháp tắc, không còn cách cảnh giới tối thượng bao xa. Nhờ vậy mà hai thiên hà trong thức hải của hắn đã có chút tương tác với hiện thực, không còn bị bài xích quá nhiều, nên Wolf mới có thể trực tiếp hiện thân, không như mọi lần xuất hiện dưới dạng hư ảo.

Đang lo lắng, nghe được lời nói của Wolf, lòng Thắng liền lộp bộp một cái. Nhưng bỗng nghĩ ra điều gì đó, hắn lại lắc đầu nói.

“Hẳn là không phải, nếu là đám người đó thì ta đã chết trong quá trình cải tạo lại thiên hà rồi!”

“Cũng đúng... nếu thực là bọn ch��ng, đã nên xử lý ngài rồi mới phải, đâu nhất thiết phải bày ra một đạo cấm chế nhốt ngài trong đây...” Wolf gật đầu, ra vẻ đồng tình.

Nếu thực là kẻ thù, không nhất thiết phải giữ lại mạng sống của tân chủ nhân, rồi làm mấy trò vô nghĩa như phong tỏa không gian xung quanh làm gì, cứ chém giết thẳng tay là được.

Nếu là hắn, hắn sẽ thẳng tay chém đầu đối phương, chẳng có nghĩa lý gì để lại một mầm họa!

Vậy nên lời chủ nhân nói không sai, kẻ làm ra phong cấm này không hẳn là kẻ thù, nhưng cũng chưa chắc đã thiện lành.

Đã bắt vợ chủ nhân đi, thì đã coi như kẻ thù không đội trời chung.

“Giải quyết cái thứ này đã rồi tính sau!”

Thắng bước tới bức tường mờ ảo, đưa tay áp vào đó, toan dùng cường công phá vỡ không gian giam cầm.

Thôi động pháp tắc hệ phong vào lòng bàn tay hắn, chuẩn bị một kích toàn lực.

Trước đây, khi còn tu luyện theo Tạo Giới pháp, ngoại trừ sinh mệnh, thôn phệ và pháp tắc không gian đạt chuẩn cấp và cao cấp, toàn bộ pháp tắc khác của hắn đều chỉ là ngụy cấp bậc, uy lực yếu ớt. Phải kết hợp nhiều yếu tố mới có thể tạo ra một chiêu thức nguyên tố có mức sát thương cao.

Nhưng sau khi tu luyện Tạo Thế pháp, sở hữu cao cấp pháp tắc sáng tạo, toàn bộ năng lực nguyên tố như phong, hỏa, lôi... đều tấn thăng thành chuẩn cấp bậc, nên uy lực là miễn bàn.

Đấy là còn chưa kể tới pháp tắc sáng tạo của hắn vừa mới tấn cấp lên đại pháp tắc. Chỉ cần đợi một chút thời gian để đám sinh vật trong thức hải đốn ngộ hoàn toàn ngũ hành pháp tắc, đưa năm pháp tắc này đốn ngộ đến cảnh giới cao hơn, hắn liền có thể sở hữu ngũ hành pháp tắc cao cấp.

Khi đó, trong đồng cấp, không, phải nói là từ cấp Tông đổ xuống, hắn không sợ một ai cả.

Tu vi có thể mạnh, nhưng vẫn bị trói buộc bởi thân xác phàm. Chỉ có pháp tắc càng mạnh, uy lực mới lớn.

Lực lượng pháp tắc siêu việt tu vi trong thân thể hắn là một dạng chất biến. Cho dù hắn có thể nhẹ nhàng trấn áp đồng cảnh giới, nhưng khi đứng trước pháp tắc tối thượng chân chính, hắn vẫn như cũ bé nhỏ. Đây chính là sự khác biệt về cấp bậc pháp tắc.

Cấp Sư, cấp Tông hay cấp Quân Chủ cũng vậy; tất cả chỉ là lực lượng của thân xác, giống như nước, mà pháp tắc lại giống như thể rắn kết tinh, là khối đá.

Nước dù có mạnh đến đâu, cũng không thể phá nát hòn đá nhỏ. Họa chăng cũng chỉ có thể khiến nó xuôi dòng mà trôi đi, chứ không thể nào hủy diệt được nó.

Mà muốn thực sự hủy diệt, cần thời gian dài bào mòn.

Tích thủy phá thạch cần rất nhiều thời gian. Điều này cũng tương đương với việc một pháp tắc đứng yên bất động, không phản kháng, tùy ý kẻ mang tu vi tự thân công kích, thì cũng khó mà bị tổn hại. Trừ khi đối phương hao hết thần hồn, không thể tiếp tục thôi động pháp tắc, nếu không thì khó mà đánh trúng được đối phương.

Như trên, nếu nói cảnh giới tu vi là một con sông lớn, khi ném một hòn đá nhỏ vào lòng sông đang chảy cũng có thể khiến nó lay động. Còn nếu là hòn đá to lớn, có thể chấn động toàn bộ mặt sông, thậm chí ảnh hưởng đến dòng chảy.

Người ta nói cảnh giới tu vi càng cao, khả năng trảm sát càng thấp. Nhưng với pháp tắc, lại hoàn toàn trái ngược.

Ngươi dù có yếu, nhưng chỉ cần sở hữu pháp tắc cao cấp, hoặc kinh khủng hơn là t��i thượng, ngươi liền như một đứa bé biết dùng súng. Mặc kệ đối phương già đời bao nhiêu, kinh nghiệm chiến đấu thế nào, chỉ cần thấy họng súng chỉ vào mặt là y như rằng vô thức rét run.

Vậy nên mới nói, một tên tu vi thấp mà sở hữu pháp tắc, giống như một đứa trẻ cầm một khẩu súng trên tay. Dù nó là ngụy pháp tắc, chỉ như một con dao nhỏ, nhưng cũng đủ khiến đồng cấp phải khốn đốn.

Chuẩn pháp tắc thì càng mạnh mẽ hơn, như con dao đã được mài sắc bén. Việc có thể vượt cấp chém giết địch là chuyện có thể xảy ra, trừ khi kẻ sở hữu pháp tắc ngu dốt không biết sử dụng mới bị phản sát.

Có thể thấy, việc đốn ngộ pháp tắc cũng vô cùng quan trọng, không kém gì tu luyện cảnh giới tăng lên.

Đó cũng là lý do vì sao Thắng tích cực xây dựng vũ trụ, tích cực mở rộng quy mô vũ trụ như vậy, chủ yếu chính là để kiếm cho mình càng nhiều pháp tắc hơn, từ đó hắn sẽ có rất nhiều lá bài tẩy để sử dụng.

Chuẩn phong hệ pháp tắc vừa được thi triển, không khí xung quanh lập tức phát ra từng tiếng rít gào. Quần áo hắn cũng phần phật như đang hưởng ứng, thi thoảng có vài lớp vải bị cắt thành từng vết rách nhỏ.

Hẳn là do mới sở hữu chuẩn pháp tắc chưa lâu, nên khả năng thao túng của hắn còn chưa thành thục.

Nhưng chỉ sau vài giây điều khiển, những tia phong nhận do chuẩn pháp tắc hệ phong gây ra đã ngay lập tức thu nhỏ lại, co rút về lòng bàn tay hắn, thành một khối cầu nhỏ xoay chuyển với tốc độ chóng mặt.

Rasengen dị bản do thuần túy pháp tắc hệ phong đã hình thành!

Thử nghiệm xem mức độ công phá của nó mạnh tới đâu!

Thắng đưa khối cầu năng lượng màu xanh nhạt về phía trước, áp vào thành tường hư ảo.

Hắn buông ra khối cầu, vội nhảy ngược ra sau, tay trái giơ lên, gọi ra chuẩn pháp tắc hệ thổ, dựng lên hai bức tường đá cứng rắn chắn trước mặt.

Cùng lúc đó, khối cầu dính vào bề mặt bức tường vô hình chưa đầy 0,2 giây liền ngay lập tức phát nổ, quét bay toàn bộ cây cối và đất đá trong vòng trăm mét. Đến căn biệt thự cũng bị những lưỡi dao sắc bén từ phong nhận chém thành từng vết dài sâu, hằn lên bức tường xi măng, để lộ một vài thanh sắt.

Đến bức tường đá do Thắng tạo ra cũng bị chém thành hai mảnh. Nhưng vì hắn tạo ra hai lớp tường đá, nên phong nhận chỉ chém được đến nửa bức tường đá thứ hai liền dừng lại.

Cuồng phong đi qua, để lại nơi đó một hố sụt to lớn, sâu khoảng một mét.

“Đến chuẩn pháp tắc phong hệ cũng không thể phá hủy...? Chủ nhân, có khi nào đây là pháp tắc không gian cao cấp?” Wolf trôi nổi bên cạnh hắn, miệng lầm bầm suy đoán.

“Có thể.” Hắn gật đầu, đáp.

“Vậy ngài mau dùng pháp tắc không gian, rời khỏi nơi này để tìm nữ chủ nhân.”

Wolf hối hả giục hắn.

Hơn ai hết, Wolf cực kỳ lo lắng cho nữ chủ nhân, không, phải nói là lo lắng cho tiểu chủ nhân hơn.

Tiểu chủ nhân rất có khả năng chính là chuyển thế của một trong Thập Nhị Đại Đạo, mười hai vị đã từng thống trị vũ trụ thời cổ xưa.

Trong truyền thuyết, vào thời kỳ sơ khai, khi các hành tinh, tinh vân không hoạt động theo đúng quỹ đạo, chúng vận hành hỗn loạn, dẫn tới các hành tinh va chạm vào nhau, gây ra nhiều cuộc chiến.

Lúc bấy giờ, sinh ra một vị Thần, tự xưng là Đạo Vực, dẫn dắt mười hai người được gọi là Thập Nhị Đại Đạo dẹp tan các thế lực trong vũ trụ, thống nhất thành một thể hoàn chỉnh với các quy tắc vận hành khác nhau, tránh xung đột.

Sau khi vị Đạo Vực kia ẩn mình, Thập Nhị Đại Đạo cũng theo đó mà biến mất.

Nhưng mỗi khi vũ trụ xảy ra biến loạn, xuất hiện một tên ác ma, sẽ tự nhiên mà dưỡng dục ra một Tân Đạo Vực, dựa theo ý chí vũ trụ mà thay nó tiêu diệt tên ác ma đó, bảo vệ vũ trụ.

Nhưng một mình Tân Đạo Vực không thể đấu lại tên ác ma kia. Chính vì lẽ đó, Thập Nhị Đại Đạo mới được sinh ra để phò trợ Tân Đạo Vực.

Hiện tượng nữ chủ nhân gặp phải lần này, có chút tương tự với một vị cố nhân Wolf từng quen biết trong quá khứ, đều gặp chút vấn đề trong quá trình mang thai. Nên nó đoán đến bảy mươi phần trăm đứa nhỏ trong bụng nữ chủ nhân chính là một trong những thần thai mà hắn từng gặp phải.

Còn thần thai này có thuộc Thập Nhị Đại Đạo hay không, hay là dị loại thì hắn không biết. Chỉ biết chắc chắn rằng tiểu chủ nhân thật sự không tầm thường, hắn muốn nhanh chóng nhìn xem để thực chứng.

“Được rồi...”

Thấy dùng chuẩn pháp tắc hệ phong không ăn thua, Thắng lập tức dùng tới pháp tắc không gian.

Việc sử dụng trận pháp truyền tống vốn đã quen thuộc, lần này sử dụng pháp tắc không gian để xuyên qua cũng không mấy khó khăn. Dù sao hắn cũng có kinh nghiệm sử dụng loại sức mạnh này trước khi bị mất toàn bộ sức mạnh.

Pháp tắc không gian vừa được thôi động, lập tức ngay trước mặt hắn xuất hiện một lốc xoáy bé chừng bằng lòng bàn tay. Nó xoay tròn, lan rộng dần ra, đến khi lớn bằng một người trưởng thành mới ngừng lại.

“Đi thôi.”

Thắng đi trước bước vào cánh cổng không gian, Wolf cũng lơ lửng theo sau tiến vào.

Nhưng vừa bước được tới nửa chừng, hắn liền ngừng lại. Wolf bay phía sau thấy lạ, liền nghi hoặc hỏi dò.

“Đại nhân, sao dừng lại rồi?”

“Không đi được.”

“Không đi được? Sao lại thế!?” Wolf kinh ngạc bật thốt.

“Ta cũng không rõ, có vẻ như thứ giam cầm chúng ta không phải loại pháp tắc bình thường...”

Hắn đưa tay chạm vào cánh cổng không gian do bản thân vừa tạo ra. Mặc dù có thể từ đây nhìn sang cảnh vật bên kia, nhưng khi bàn tay vừa đưa lên liền cảm thấy như chạm vào một tấm kính vô hình, không thể đi qua được.

“Là điệp gia không gian phong tỏa, chồng chất các tầng không gian lên nhau, đan xen chéo nhau.”

“Dù người bị nhốt có sở hữu pháp tắc không gian cao cấp cũng phải mất một khoảng thời gian để phá bỏ từng tầng.”

Hắn xoa cằm, giải thích.

Là một người sở hữu lượng lớn tri thức từ đại năng mang tầm vóc vũ trụ, hắn vừa nhìn thấy thủ đoạn đối phương bày ra liền nắm được bí mật ẩn chứa bên trong.

“Vậy giờ phải làm sao? Ngài có giải quyết được nó không?”

“Hừm, nếu đổi lại là ta lúc trước, có thể dùng thôn phệ cắn nuốt từng tầng một, nhưng hiện tại ta lại không có pháp tắc như vậy, nên việc phá bỏ cũng có chút khó khăn.”

“Càng đáng nói ở đây là kẻ dựng lên bức tường này tu vi không thấp, pháp tắc không gian đã đốn ngộ đến trình độ cao cấp hoặc cao hơn.”

“Còn chưa hết, thủ đoạn gia cố, chồng chất từng tầng không gian cũng thật hoàn hảo, không chút kẽ hở. Khả năng thuần thục của đối phương đối với loại pháp tắc không gian này đã đạt tới trình độ lô hỏa thuần thanh...”

“Bá đạo như thế sao!?” Wolf trợn mắt kinh hô, không đợi Thắng nói hết, nó đã chêm vào. “Vậy cuối cùng ngài có phá bỏ được không?”

“Được, nhưng cần mất chút thời gian.”

“Vậy ngài mau phá đi, còn đi tìm nữ chủ nhân và tiểu chủ nhân chứ!”

“Ta chưa vội, ngươi vội cái gì?”

Hắn là cha đứa bé còn chưa vội đến mức cuống cuồng như vậy thì thôi, một tên đầy tớ như Wolf thì cuống quýt cái gì? Nếu không phải hắn hết lòng tin tưởng Ánh, thì hắn thực sự sẽ nghi ngờ đứa con kia không phải của mình mà là của cái tên đang nhảy nhót này.

Truyện này được biên tập với sự trân trọng từ truyen.free, nơi những câu chuyện luôn được chăm chút.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free