(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 412: Bế quan (2)
Chẳng mấy chốc đã qua hai tháng.
Thắng cuối cùng cũng hoàn thành phong thần chiến trong thức hải, danh sách tân thần đã được định, chức tước cũng đã phong xong.
Bước tiếp theo hắn cần làm là phá hủy các hành tinh, đưa mọi thứ trở lại bản nguyên ban đầu.
Sáng tạo tuy có chút khó khăn, nhưng hủy diệt lại dễ dàng hơn nhiều.
May mắn thay, lúc này hắn đã có trong tay lượng lớn "công nhân", vốn là một ông chủ có tâm, có tầm, nên những công việc tay chân này cứ để đám tân thần mới giải quyết.
Thắng nhẩm tính, chỉ riêng chức vị trung bộ thần đã có đến hàng ngàn người, chưa kể đến những vị thần cấp thấp hơn.
Phong thần bảng do hắn thiết lập chia thành ba cấp bậc rõ rệt: tiểu bộ thần, trung bộ thần và đại bộ thần.
Tiểu bộ thần là những người không đốn ngộ được pháp tắc tự thân, nhưng lại có tu vi thâm hậu.
Không chỉ có tu vi thâm hậu, kẻ đoạt được tước vị này còn phải lập được công trạng lớn lao trong phong thần chiến.
Kế đó là trung bộ thần. Ở cấp độ này, các vị thần đã thấu hiểu và đốn ngộ pháp tắc tự thân của mình.
Dù tu vi không đạt đến mức cao, nhưng chỉ cần đốn ngộ được pháp tắc ngũ hành, thời gian hay không gian, đều sẽ được đặc cách phong làm trung bộ thần.
Trung bộ thần và tiểu bộ thần tuy cách nhau một cấp chức vụ, nhưng với tu vi vượt trội, tiểu bộ thần vẫn thừa sức đánh cho trung bộ thần ra bã.
Do đó, việc phân cấp bậc này không phải đ�� đánh giá lực chiến của các vị thần, mà chỉ là một lằn ranh để phân định quyền hạn cũng như bổng lộc mà mỗi vị thần được hưởng.
Có thể nói, xét về lực chiến, tiểu bộ thần và trung bộ thần ngang nhau, chỉ khác biệt ở cấp bậc và chế độ đãi ngộ.
Cấp bậc cao nhất là đại bộ thần. Ở chức vụ này, quyền năng vượt trội hơn hẳn hai cấp bậc trên, chỉ đứng sau duy nhất Trung Đạo – người cai quản toàn bộ thiên hà.
Tuy nhiên, để đạt tới cấp bậc này, bắt buộc phải vừa có tu vi thâm hậu, vừa đốn ngộ được pháp tắc. Thiếu một trong hai đều không thể.
Đối với tiểu bộ thần, chỉ cần đủ sức mạnh và công trạng, chắc chắn sẽ được phong tước vị.
Còn với trung bộ thần, đòi hỏi phải đốn ngộ được pháp tắc, dù tu vi hay lực chiến chưa cao cũng có thể được bỏ qua để gia nhập hàng ngũ trung bộ thần.
Nhưng đến cấp đại bộ thần lại không dễ dàng như thế. Ngoài việc bản thân phải đốn ngộ được pháp tắc, tu vi bắt buộc phải đạt đến Giới Tọa trở lên.
Vì vậy mới nói, khoảng cách từ trung bộ thần cho đến đại bộ thần nhìn như gần một thước nhưng lại xa vạn dặm.
Việc phá hủy toàn bộ vũ trụ đã được Thắng tính toán kỹ lưỡng. Theo đó, từ trung bộ thần đến đại bộ thần, những ai sở hữu pháp tắc thiên địa hay pháp tắc không gian sẽ được giao trọng trách phá hủy và tái tạo thiên địa.
Còn về đám tiểu bộ thần… đây là một vấn đề hơi khó xử. Bọn họ đều là những người không đốn ngộ được pháp tắc, khó lòng thực hiện những công việc liên quan đến cải tạo thiên địa.
Nếu để họ ngồi không thì thật chướng mắt. Suy đi tính lại, cuối cùng hắn quyết định để đám tiểu bộ thần này đi "du học".
Phật giới nhờ có Phật Tổ mà thoát khỏi luân hồi, cũng như tránh được phong thần chiến. Do đó, chúng sinh nơi đây cũng không bị cuốn vào nhân quả của phong thần bảng, sự tồn tại của Phật giới giờ đây trở nên độc lập hoàn toàn.
Mộc giới và Thiên đường cũng vậy. Nhờ hai vị đứng đầu đạt đến Trung Đạo mà các giới của họ không phải tham gia phong thần bảng. Tuy nhiên, không được như Phật giới, hai giới này vẫn nằm trong vòng luân hồi lục đạo.
Dù vẫn nằm trong vòng luân hồi, song song với thiên hà và chưa hoàn toàn tách biệt, nhưng xét về một khía cạnh nào đó, chúng vẫn được coi là những giới cao cấp.
Vừa hay, ba giới này cũng nhờ vậy mà trở thành những trường hợp đặc thù, được đặc cách, không bị phá đi lập lại như các giới khác.
Điển hình là Tiên giới, tuy mạnh mẽ ngang với Thiên đường, nhưng vì không có ai đạt đến Trung Đạo hay thoát khỏi luân hồi, nên giới này vẫn nằm trong danh sách cần bị phá hủy.
Có thể nói, toàn bộ các giới trong vũ trụ này đều nằm trong danh sách cần được cải tạo, chỉ trừ ba giới Phật, Mộc và Thiên đường vẫn an nhiên tự tại.
Hiện tại, hắn cần một không gian đủ lớn để chứa sáu ngàn tiểu bộ thần. Vừa hay, ba giới này lại hội tụ đủ điều kiện.
Hắn muốn dùng ba giới này làm "lớp học vỡ lòng", đào tạo sáu ngàn tiểu bộ thần kiến thức cơ bản về cách quản lý.
Sau này, khi tân vũ trụ hình thành, dù là một viên thiên thạch nhỏ bé nhất cũng cần có người cai quản, chỉ có như vậy mới mong vũ trụ được hài hòa và vận hành ổn định.
Đừng nghĩ việc quản lý một viên thiên thạch là nhỏ nhặt. Các ngươi có từng nghe đến hiệu ứng cánh bướm chưa? Chỉ cần một con bướm vỗ cánh với tần suất nhất định, tại một địa điểm nhất định, sẽ tạo ra một cơn bão có thể hủy diệt toàn bộ thành phố cách nó hàng trăm kilomet.
Vậy nên, đừng bao giờ đánh giá thấp những thứ nhỏ bé nhất, bởi đến một lúc nào đó, ảnh hưởng của chúng có thể to lớn đến mức kinh ngạc.
Thắng muốn tạo ra một vũ trụ ổn định, với kết cấu chặt chẽ.
Tuy khó khăn, nhưng làm từ từ hẳn là được.
Hiện tại, dù vũ trụ cũ chưa bị phá hủy, nhưng việc đào tạo tân thần từ trước cũng là một nước đi đúng đắn, tránh để khi tân thần tiếp nhận chức vụ mà quá bỡ ngỡ, gây xáo động toàn bộ không gian bên trong.
Vậy là, trong thức hải của hắn giờ đây, ba giới lớn nhất bỗng chốc trở thành một "nhà trẻ khổng lồ", với đủ loại chủng tộc bay lượn xung quanh và những âm thanh ê a chào hỏi vang vọng.
Việc dạy học, hắn không cần lo lắng, đã có Wolf thay hắn gánh vác mọi phiền muộn. Thắng chỉ cần tìm kiếm sách vở liên quan đến quy luật khoa học phương Tây cùng những huyền bí phương Đông từ bên ngoài, rồi quẳng hết cho Wolf đọc và nghiên cứu.
Sau khi tiếp thu khối kiến thức khổng lồ đó, Wolf sẽ là người thay hắn đứng ra dạy bảo đám thần tiên này.
Còn vấn đề hủy diệt vũ trụ thì đã có hắn cùng các trung bộ thần và đại bộ thần lo liệu.
Sau khi mọi việc đã ổn thỏa, hắn mới dồn toàn bộ tâm trí vào việc hủy bỏ các hành tinh.
Vũ trụ của hắn hiện tại đã không còn ổn định và đẹp mắt như trước. Khắp nơi trong không gian giờ đây đều là những tiểu thạch vỡ vụn cùng xác người trôi nổi trong hư không mênh mông.
Tất cả đều là xác của các đại năng tử trận trong phong thần chiến. Số ít khác là của thường dân, do vụ nổ tinh cầu mà bay ra ngoài không gian.
Những tiểu hành tinh khi xưa vốn tràn đầy sức sống, nay lại ảm đạm, chết chóc đến đáng thương.
Nhiều nơi xác người chất thành đống, không thấy đâu là điểm dừng.
Đó là cảnh tượng ở các hành tinh cấp thấp. Còn những hành tinh như Trái Đất lại ôn hòa hơn rất nhiều.
Dù xác người, xác thần và xác yêu chất cao như núi, nhưng vẫn có rất nhiều sinh vật may mắn sống sót sau phong thần chiến.
Đáng thương thay, bọn chúng cứ ngỡ bản thân đã gặp may mắn nhưng lại không hay biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu, bởi phía sau vẫn còn một tràng hạo kiếp kinh thiên động địa nữa – chính là cuộc hủy thiên diệt địa để tái lập thế gian.
Trong tràng hạo kiếp này, chắc chắn các sinh vật không nằm trong danh sách phong thần đều khó thoát khỏi cái chết.
Niềm vui của những sinh vật này chỉ tồn tại vỏn vẹn trong vài năm ngắn ngủi. Chỉ vài năm sau đó, thiên địa phá diệt, trời cao nứt vỡ, đại địa sụp đổ, khiến chúng sinh oán than mà chết đi trong tuyệt vọng.
Đại bộ thần sở hữu pháp tắc không gian thì khí thế trùng thiên, giơ tay dỡ trời. Trung bộ thần sở hữu pháp tắc thổ hệ thì oanh oanh đạp địa, phá hủy thổ nhưỡng.
Một số ít thấu hiểu âm dương thì chuyển hóa vật chất thành năng lượng, dẫn về chỗ Wolf để giúp hắn một tay.
Các bộ thần còn lại sẽ tùy theo sở trường mà phân tán khắp vũ trụ, hủy diệt các giới khác nhau, từ cao cấp cho tới hạ đẳng.
Ngoài các trung bộ thần và đại bộ thần, người của Ma tộc cũng có sự phân công rõ ràng.
Tất cả những năng lượng và linh hồn mang oán niệm nồng đậm đều được bọn chúng dẫn về một góc của vũ trụ, chờ khi kế hoạch tái tạo thiên hà đi vào hoạt động sẽ được đem ra kết thành các hạt vật chất mới.
Các thiên sứ và Phật tử cũng không hề nhàn rỗi, mỗi người đều có sứ mệnh riêng cần thực hiện.
Chẳng hạn như các Thiên sứ, họ sẽ đi vào nhân gian, nói theo cách khoa học là tiến vào các tiểu hành tinh để dẫn dắt những linh hồn thiện lành về Thiên đường cùng Chúa.
Còn các Phật tử, họ cũng như các bộ thần khác, tham gia vào việc phá hủy thiên địa.
Chỉ có điều, cách làm của họ khác biệt hoàn toàn so với chư thần. Thay vì dùng sức mạnh pháp tắc để phá hủy thiên địa, họ lại dùng tịnh độ để tịnh hóa toàn bộ vật chất, đưa mọi thứ trở về bản chất nguyên thủy vốn có.
Cây cối, đất đai sau khi nghe Phật Tổ cùng các La hán, Bồ tát niệm chú, chúng sẽ theo đó mà tọa hóa, phân rã thành những vật chất nhỏ li ti như hạt bụi bay vào hư không.
Nhìn từ xa, dòng sông đó trông như được cấu tạo từ những hạt cát bụi li ti khổng lồ.
Chúng lơ lửng trôi, xuôi dòng chảy thẳng tới một góc khuất của vũ trụ, khi���n tầm mắt khó lòng dõi tới được khúc cuối của dòng sông.
Không hề khoa trương khi gọi đó là một trường hà. Trông thật hùng vĩ và nổi bật trong không gian u tối vô tận.
Ngồi trên tầng trời cao nhất, Thắng tập trung vào pháp tắc thời gian, thôi động và thúc đẩy nó.
Các hành tinh trong thức hải có thể dùng mắt thường để thấy tốc độ tan rã của chúng ngày một nhanh.
Chúng ồ ạt bay lên, rồi chảy về con sông năng lượng cực đại đang bồng bềnh trong hư không đen tối.
Cứ thế, Thắng bỏ lại hết mọi thế sự bên ngoài, tập trung toàn bộ tâm trí vào việc phá hủy và thiết lập lại vũ trụ nơi đây.
Chớp mắt, thời gian đã trôi qua hai tháng.
Vì đây là một giai đoạn quan trọng, trước khi bế quan, hắn đã dặn dò Ánh và em vợ trước rằng trừ những việc cực kỳ cấp bách, nếu không thì đừng làm phiền hắn.
Không bị quấy rầy khiến hắn tập trung hơn, thao tác cũng nhanh hơn.
Sau hơn hai tháng, cuối cùng hắn cũng đã hoàn toàn đưa cả vũ trụ trở về dạng năng lượng thuần túy.
Ban đầu, Thắng còn nghĩ việc này thật dễ dàng, chỉ cần vài ngày là có thể hoàn thành, nhưng khi bắt tay vào làm mới biết nó khó khăn đến nhường nào.
Các sinh vật, thực vật hay đơn giản như những khối đất đá vô tri, tất cả đều mang nhân quả và luân hồi của riêng mình.
Khi hắn chuyển hóa chúng về dạng năng lượng thuần túy, vì vũ trụ cũ có Luân Hồi Bàn, nên chúng vẫn mang trong mình nhân quả của thời đại cũ.
Việc thiết lập tân thiên hà là tạo ra một thời đại mới, một nhân quả mới. Nếu thời đại mới mà nhân quả cũ, sẽ khiến toàn bộ thế giới lẫn pháp tắc rơi vào hỗn loạn.
Nhận ra điểm mấu chốt này, hắn lại phải mất thêm một khoảng thời gian nữa cùng các bộ thần để tiến hành xóa bỏ nhân quả.
Còn quá trình diễn ra ra sao, cách làm thế nào… tác giả hoàn toàn không biết, chỉ có nhân vật chính mới biết được. Xin lỗi độc giả.
Sau khi vũ trụ cũ hoàn toàn trở về hư vô, hắn liền cùng Wolf tiếp tục giai đoạn hai: chuyển hóa các dạng năng lượng xấu thành các hạt vật chất cỡ nhỏ.
Tích tụ, vận chuyển, tích tụ rồi lại vận chuyển… cứ thế cho đến khi chúng thành hình, trở thành những khối đất đá to bằng lòng bàn tay, rồi mới tiếp tục tạo ra các khối đá khác.
Wolf phụ trách một thiên hà, hắn phụ trách một thiên hà.
Chia thành hai khu vực riêng biệt, không xâm phạm lẫn nhau.
Sau khi các tiểu hành tinh, các mảng thiên thể hình thành xong, cũng là lúc đám tiểu bộ thần hoàn thành "khóa học vỡ lòng", liền bị Wolf và Thắng không hề thương tiếc ném vào bên trong để tiếp quản.
Hầu hết các tiểu bộ thần đều là những người không đốn ngộ được pháp tắc, nên được phong chức vị thần tiên để làm những việc lặt vặt.
Ví dụ, ngàn tiểu bộ thần được phong làm Thiên binh Thiên tướng. Sau khi đi vào các tiểu hành tinh liền cầm theo túi hạt giống do Mộc Thần Chủ cung cấp mà đi gieo hạt. Một số khác lại phụ giúp các trung bộ thần thuộc thổ hệ, thủy hệ đi đào đất, kiến tạo đại hải.
Trung bộ thần, vì sở hữu pháp tắc, nên công việc của họ lại càng bận bù đầu hơn.
Ngoài việc kiến tạo lại địa hình trong các tiểu hành tinh, họ còn phải cung cấp pháp tắc tự thân cho các giới đó, để thế giới ��ược vận hành ổn định.
Công việc của trung bộ thần và tiểu bộ thần là như vậy, tất cả đều xoay quanh các hành tinh.
Nếu trung bộ thần đã bận bù đầu thì đại bộ thần phải gọi là bận tối mắt tối mũi. Không những phải cung cấp cho thiên hà các pháp tắc cao cấp, mà còn phải phụ giúp Trung Đạo điều hành toàn bộ các hành tinh lớn nhỏ.
Thời gian, không gian, tất cả đều phải đúng lộ tuyến, không được phép có bất kỳ sai sót nào.
Nhìn thì đơn giản, nhưng khó khăn cực kỳ.
Nhất là việc quản lý thời gian. Ngoài việc theo dõi dòng thời gian đang trôi chảy, vị thần đó còn phải đề phòng các sinh vật sở hữu pháp tắc thời gian có nguy cơ phá hủy quá khứ và tương lai.
Mộc Thần nhìn thấy khối lượng công việc khổng lồ mà bản thân cần phải làm liền sinh ra lười biếng, âm thầm oán hận, trách Phật Tổ sao lúc trước không cứng rắn kéo hắn đi theo con đường thoát khỏi luân hồi.
Giờ nhìn lại, tuy chức vụ cao đấy, nhưng tự do đã không còn. Hắn hiện tại hoàn toàn bị trói buộc bởi thiên hà mới được lập này.
Lại đảo mắt nhìn sang Phật giới, người ta không những sống tốt qua phong thần chiến, mà chức vụ cũng ẩn chứa quyền năng ngang hàng với Trung Đạo.
Tuy chưa được phong thần, nhưng nhìn cách đối phương có thể tự do ra vào hai thiên hà của hắn cùng Thiên Chúa cũng đủ thấy quyền hạn không kém cạnh.
Mọi quyền lợi và bản quyền của văn bản này đều thuộc về truyen.free, xin chân thành cảm ơn.