(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 410: Trùng động.
Sau khi từ Lạng Sơn trở về, Thắng lập tức vùi đầu vào phong thần chi chiến đang diễn ra trong thức hải.
Ban đầu hắn còn có chút lười biếng, định để mọi thứ diễn ra tự nhiên, nhưng kể từ khi gặp phải độc nhãn trư, hắn mới thực sự nhận ra bản thân mình nhỏ bé đến mức nào. Chỉ một con lợn cấp tông đã dọa hắn chạy mất dép, nếu để lũ Thất Tiên hay Bạo Vương biết được thì thật sự quá mất mặt.
Chính vì lẽ đó, hắn mới tập trung hơn vào việc thúc đẩy phong thần chiến. Chỉ khi nhanh chóng ổn định được vũ trụ bên trong thức hải, hắn mới có thể tiếp tục sử dụng sức mạnh của mình.
Nhưng nghĩ thì dễ, làm lại cực khó.
Phong thần chi chiến không phải cứ lao vào đánh thắng là được phong thần. Nó còn phụ thuộc vào tố chất, đạo đức của từng người để phong cho hợp lý. Dù có mạnh đến mức nào đi chăng nữa, chỉ cần nội tâm tà ác vượt quá mức chấp nhận, người đó sẽ không thể tiến vào thần vị.
Nhưng Thắng là một kẻ tham lam, những nhân lực này hắn tuyệt nhiên không muốn bỏ phí, nhất là mấy tên như Ma vương Cyrus – đều là những lao công cấp cao không thể bỏ qua!
Vậy nên, để đám tà môn này có thể làm việc cho mình, hắn đã tạo ra một vài chức vụ phù hợp cho Ma tộc.
Trong dòng chảy lịch sử nhân loại, từ xưa đến nay có nhiều truyền thuyết về địa ngục, nơi được cai quản bởi những vị thần cấp cao. Điển hình như ở Hy Lạp có thần Hades cai quản toàn bộ âm phủ, còn phương Đông lại chính là Diêm Vương.
Hắn muốn dựa vào những dữ liệu này để sáng tạo ra Ngục giới. Một vũ trụ song song có thể liên kết chặt chẽ với vũ trụ đang tồn tại, nhằm quản lý các linh hồn tà ác và những oán niệm sâu dày.
Nhưng để sáng tạo ra hai giới song song như vậy, hắn bắt buộc phải hủy bỏ dự định lập ra hai thiên hà. Năng lượng trong thức hải của hắn hiện tại chỉ đủ để tạo ra hai thế giới song song; nếu cố gắng tạo thêm một thiên hà nữa, e rằng sẽ tiêu hao rất nhiều tinh lực và năng lượng.
“Nếu ta vẫn sáng tạo ra hai thiên hà, nhưng mỗi thiên hà lại chia làm hai giới tách biệt, một địa ngục và một trần gian thì sao nhỉ?”
Hắn muốn dùng một nửa của mỗi thiên hà để cải tạo thành địa ngục, thay vì tạo ra Ngục giới độc lập. Địa ngục tuy không lớn mạnh như Ngục giới, nhưng nó vẫn có tác dụng cai quản các ác niệm, tà niệm trong vũ trụ, đưa chúng vào đúng quỹ đạo luân hồi.
“Nhưng nếu như vậy thì cần tới hai Ma vương sao…”
Hắn gãi đầu, có chút khó nghĩ.
Sáng tạo địa ngục cho Cyrus, nhưng phạm vi lẫn quyền hành của nó lại nhỏ lắm, không thể bao trùm như hai vị trung đạo cai quản thiên hà ��ược. Hắn sợ Cyrus sinh lòng ganh ghét, xung đột với hai vị Mộc thần và Thiên Chúa.
Thử nghĩ xem, Mộc thần và Thiên Chúa có thể động chạm tới toàn bộ các thế giới, miễn là chúng nằm trong thiên hà mà họ cai quản. Còn Cyrus, chỉ có thể động ch���m tới các sinh mệnh bên trong thế giới mà nó cai quản – tức là các hành tinh nhỏ có địa ngục. Những thế giới không có loại không gian này, hắn hoàn toàn không thể can thiệp. Xét một khía cạnh nào đó, tên đó thực sự yếu ớt, không có quyền năng bằng Thiên Chúa lẫn Mộc thần.
Phạm vi cai quản đã nhỏ như vậy, giờ lại thêm một Ma vương nữa, khác nào đoạt đi một nửa quyền năng của Cyrus...?
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có cách này mới giải quyết được vấn đề hiện tại.
“A, kệ nó đi, đằng nào Wolf cũng thay ta quản lý đống lộn xộn này, nghĩ nhiều chỉ thêm đau đầu!”
Đúng vậy, chẳng phải mọi quy tắc vận hành vũ trụ từ trước đến nay đều do Wolf điều hành thay hắn hay sao? Lần này cũng vậy, Wolf cũng chính là người phụ trách quản lý tất cả.
Nghĩ vậy, hắn liền giao phó cho Wolf nhiệm vụ tìm tân Ma vương và đào tạo hai vị trung đạo, còn bản thân thì thúc đẩy phong thần chiến tại các giới. Bớt đi một việc, đầu óc hắn cũng nhẹ nhõm hơn rất nhiều, mọi chuyện có vẻ diễn ra suôn sẻ hơn.
Trong vũ trụ tại thức hải, hắn dùng không gian pháp tắc để mở ra một thông đạo liên kết với các giới. Thông đạo này được hắn gọi là cổng không gian, còn các sinh vật bên trong lại gọi nó là trùng động.
Trùng động là một không gian xuyên qua, được liên kết với một thế giới khác. Mỗi thế giới đều có số lượng lớn trùng động, tương đương với số thế giới có trong thức hải.
Tại Tiên giới, các tu tiên giả coi trùng động là các bí cảnh. Những bí cảnh liên thông với thế giới cấp thấp như Trái Đất lại được coi là nơi lịch luyện cho các con em thế gia, để họ xuống đó du ngoạn. Vì Trái Đất có cấp bậc tu luyện cực thấp, chỉ có vài sinh vật tu luyện tới viên mãn nên không quá nguy hiểm, vô tình trở thành nơi các giới cao cấp gửi con em đến lịch luyện.
Ngoài Tiên giới, còn có Ma tộc, Phật giới, cùng các tín đồ Thiên Chúa... gần như tất cả các Đại Thiên thế giới đều có người đặt chân tới đây. Thế nên, Trái Đất bước vào thời kỳ đa đạo, đa phái, đa chủng tộc. Bởi lẽ, ngoài những sinh vật của Đại Thiên thế giới, còn có các sinh vật từ Trung Thiên và Tiểu Thiên cũng tới đây kiếm tìm chút cơ duyên.
Đối với các giới cấp thấp, Trái Đất lại trở thành một bí cảnh đầy kỳ ngộ, hấp dẫn khó mà chối từ. Tuy có nguy hiểm tới tính mạng, nhưng bù lại lợi ích có thể kiếm được gấp đôi, nên họ thay phiên nhau ồ ạt đi qua trùng động tiến vào Trái Đất.
Nhìn Trái Đất có vẻ nhộn nhịp như vậy, nhưng chiến đấu ở đây lại ít lắm, không thể sánh bằng Ma giới lãnh địa.
Từ khi trùng động được khai mở, các giới có thể liên thông với nhau. Ngoài việc cử con cháu đi qua các giới lịch luyện, các đại năng của từng giới cũng không thể bỏ qua phong thần chiến một cách thờ ơ, mà ngược lại, cực kỳ quan tâm đến nó.
Vốn đã có thù từ trước, Phật giới, Tiên giới và Thiên Đường – ba Đại Thiên thế giới – lập tức dẫn nhau đi vào trùng động có liên kết với Ma giới, làm một trận chém giết kinh thiên động địa. Bấy giờ, cả toàn bộ Đại lục Ma giới đều đỏ rực một màu máu tươi, tanh nồng mùi huyết nhục, xác chất như rạ. Không chỉ có Ma tộc, mà cả tu tiên giả, La Hán, Bồ Tát hay Thiên Sứ cấp cao đều la liệt thành những ngọn đồi nhỏ, đếm không xuể, khiến huyết khí càng thêm ứ đọng.
Ngay cả Thắng, khi nhìn thấy cảnh tượng nơi này cũng lập tức rùng mình. Hắn vô thức nhớ tới bộ phim Phong Thần Bảng của Trung Quốc, và khi đem ra so sánh, Phong Thần Bảng đó chẳng là cái thá gì so với phong thần nơi đây. Trên phim toàn là các tướng lĩnh va chạm, thiệt mạng chỉ có vài trăm ngàn binh sĩ và tướng lĩnh. Còn nơi đây thì khác, không chỉ có hàng vạn thần ma, mà ngay cả các Ma tộc cấp thấp cũng bị đưa vào danh sách đồ sát, không hề nhân nhượng.
Không những thế, chiến trường còn có xu hướng mở rộng. Các Ma tộc sau khi bị các Đại Thiên thế giới đồ sát liền tức giận, dồn dập phản công, đánh vào các giới được liên kết. Gặp phải thế giới cấp thấp, bọn chúng sẽ thôn phệ toàn bộ, cướp đoạt thiên đạo, biến thành quỷ sào để nuôi ma, nhằm dưỡng ra càng nhiều tộc nhân phục vụ chiến đấu. Ma tộc dễ sinh sản, dễ nuôi và nhanh tấn cấp, nên đã nhanh chóng chiếm lại được vị thế.
Ma tộc tuy cấp bậc cao nhưng lại khá tạp nham, xét về cùng cấp thì không thể đấu lại được với các cao thủ của những giới kia. Tuy nhiên, được cái số lượng lại bù đắp vào chất lượng nên cách biệt đó cũng không mấy đáng kể.
Nhìn đám sinh vật này chém giết từng ngày, người chết như rạ, khiến Thắng cảm thấy mạng người thật chẳng khác gì cây cỏ.
Thời gian trôi đi, mọi thứ diễn ra như một dòng chảy vô định: người sinh rồi chết, chết rồi lại sinh, lặp đi lặp lại trong luân hồi. Hắn chứng kiến tất cả, cảm thấy sinh mệnh thật tầm thường, nhỏ bé. Có vẻ như từ trước tới nay hắn không mấy bận tâm tới điều này, chỉ vì bản thân quá bận rộn với cuộc sống và những tác động từ bên ngoài.
Giờ nhìn thế giới trong thức hải vận hành với sinh lão bệnh tử, cái chết trên sa trường, thù hận chém giết, khiến hắn như thấy được thế nào là nhân sinh. Con người sinh ra và lớn lên, chỉ cố tập trung vào bản thân và những tác nhân ảnh hưởng đến chính mình, chưa một lần dùng tầm mắt khác để tự đánh giá bản thân hay nhìn nhận mọi thứ một cách khái quát.
Lần này, dùng thiên nhãn của vũ trụ bao quát toàn cảnh, khiến hắn tự nhiên nghĩ đến bản thân, suy xét lại suy nghĩ, nhìn trực tiếp vào chính mình. Hắn thấy bản thân sao mà nhỏ bé, phàm tục.
Chợt hắn có một suy nghĩ... Hiện tại hắn đang trong vai một Thượng Đế nhìn xuống chúng sinh trong thức hải, vậy bên ngoài kia, ngoài vũ trụ bao la rộng lớn đó, liệu có ai cũng đang giống hắn, thu trọn toàn bộ vũ trụ vào tầm mắt hay không? Nếu thật như thế, vậy kẻ đó kinh khủng tới mức nào!?
Hắn chấn động trong lòng, không dám tiếp tục nghĩ nữa, đôi mắt chăm chú hơn vào các tiểu hành tinh trong thức hải, chờ đợi phong thần giai đoạn một kết thúc.
Wolf theo lệnh Thắng tìm kiếm tân Ma vương, nhưng vì các Ma tộc này thực sự trung thành, không ai dám đứng ngang hàng với Cyrus nên nhiệm vụ này thực sự khiến hắn đau khổ. Không giống vị Phật chủ kia, các Ma tộc này đều do Cyrus tạo ra, nên trong tâm trí chúng tồn tại một sự ỷ lại và trung thành vô hình. Bảo chúng đứng ngang hàng với Cyrus thực không khác nào đạp đổ niềm tin của chúng.
Thế nên, kế hoạch hai Ma vương đã ngay lập tức bị hủy bỏ. Cyrus cứ vậy trở thành Đại Ma vương, chờ tân vũ trụ hình thành, hắn sẽ được phong chức, tiếp quản toàn bộ địa ngục.
Các đại thần tiếp quản trung đạo như Mộc thần chủ, Thiên Chúa và Ma vương Cyrus đều đã được yên vị tại các chức vụ đã sắc phong. Hiện tại chỉ còn các chức vụ dành cho tiểu đạo, cai quản các giới vực cấp thấp mà thôi.
Tiến độ phong thần lúc này đã đạt được tám mươi phần trăm thành công, chỉ còn tìm ra các tiểu thần nữa thôi, và vũ trụ này sẽ được hắn hoàn thiện triệt để, dung hòa vào quy luật vô tận.
Nói thì dễ, làm thì khó. Không giống như trung đạo phong thần chỉ có ba suất, tiểu thần tuy có nhiều chức vụ nhưng lại phụ thuộc rất nhiều vào tố chất cũng như điểm mạnh của từng người mà phân định. Nói cho dễ hiểu, một kẻ giỏi Thổ hệ pháp tắc không thể đem đi cai quản hải vực được; ít nhiều cũng phải cho kẻ đó làm Thổ Địa, như vậy tác dụng mang lại mới lớn.
Thử nghĩ xem, nếu đem kẻ đó quăng vào đại hải bao la, có khác nào một con cá mắc cạn? Đừng nói là quản tốt hải vực, chỉ riêng việc đi lại thôi cũng đã là khó. Cùng lắm kẻ đó tạo ra một hòn đảo, an trú trên đó thì mới yên ổn sống tiếp. Nhưng như vậy sao có thể nắm bắt được toàn bộ hải vực? Thế chẳng phải trở thành thùng rỗng kêu to hay sao? Chức vụ không tương xứng sẽ khiến mọi việc rơi vào đình trệ.
Để tránh trường hợp này, mới có cái gọi là Phong Thần Bảng. Giờ hắn và Wolf chỉ cần chờ phong thần kết thúc, đem tố chất và điểm mạnh so với từng chức vụ, thấy cái nào ổn áp nhất, hợp lý nhất thì phong tước cho người đó. Muốn vũ trụ càng ngày càng mạnh, càng ngày càng ổn định và phát triển thì phải có nền móng vững chắc. Để hội tụ được những điều kiện này, hắn và Wolf cần làm tốt khâu chuẩn bị Phong Thần Bảng!
Toàn bộ nội dung truyện này được bảo hộ bản quyền bởi truyen.free.