Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 41: Chuẩn bị rời đi

Cứ thế, một tuần trôi qua kể từ khi Thắng thành công khai mở đan điền, tạo ra tiểu thế giới của riêng mình.

Trong khoảng thời gian này, Thắng không còn tu luyện linh lực tự thân nữa mà chuyển sang luyện thể cùng thần hồn. Nhờ có nguồn cung từ Bạo Vương và tiểu thử, Thắng đã đột phá nhục thể tới cấp Sư trung kỳ, tương đương với Kim Đan trung kỳ.

Giờ đây cơ thể Thắng vô cùng rắn chắc, có thể nói đao thương bất nhập, mạnh mẽ không khác gì một con hung thú hình người.

Trước kia, tuy Thắng có chút tập tành gym ghiếc, nhưng thật sự là chẳng ra sao nên cơ thể không được đẹp mắt, đôi lúc có chút tự ti, mặc cảm. Hiện tại thì khác rồi, với cơ thể rõ từng đường nét cơ, hắn dám đảm bảo khi các chị các cô mà thấy đều sẽ mê mẩn ngất ngây.

Không chỉ rèn luyện nhục thân mà bỏ quên thần hồn, suốt một tuần này, Thắng chia đều thời gian để tu luyện cả hai. Ngày thì luyện thân thể, đêm thì luyện thần hồn. Phải nói là hiện tại cả hai đều phát triển đồng đều, khiến tinh thần và cơ thể hắn đều hài hòa.

Nhờ thế mà thần hồn cũng từ cấp Linh sơ kỳ phục hồi đến cấp Sư trung kỳ. Chỉ còn một tiểu cảnh giới nữa là đạt đến đỉnh phong.

Hiện tại cả nhục thân lẫn thần hồn đều ở mức bão hòa, linh khí trong tiểu thế giới cũng đã dày đặc như mây. Việc tiếp tục tu luyện cũng không còn nhiều ý nghĩa, Thắng quyết định dừng lại, xuống xem xét tình hình rồi chuẩn bị rời đi.

Bây giờ muốn thăng cấp, mạnh mẽ hơn thì cần phải cảm ngộ pháp tắc. Nếu chỉ ngồi lì một chỗ mà không đi khắp bốn phương để mở mang tầm nhìn, sẽ rất khó để đốn ngộ. Vì thế, khi cảm thấy mình đã đủ sức tự vệ, Thắng quyết định rời đi, ngao du đây đó xem sao.

Nhẹ nhàng nhảy xuống khỏi chòi lá, Thắng lơ lửng trên không trung. Đây là một trong những cách vận dụng thời không lực: dùng thân thể bản thân ẩn mình vào một tọa độ không gian nhỏ để tránh lực hút Trái Đất, sau đó xác định tọa độ cần đến mà cắt mở không gian, di chuyển tới đó. Cách thức này khá giống chiêu thức của Obito trong Naruto, chỉ khác là khi xuất hiện hay biến mất, không có vòng xoáy mà thay vào đó là một cánh cửa thời không hình tròn.

Nhờ Dạ Minh đã khai phá khá tốt, Thắng giờ đây chỉ cần thừa hưởng, không cần tốn quá nhiều công sức suy nghĩ cách vận dụng. Nếu cảm thấy tầm thường, hắn có thể tự mình sáng chế thêm.

Nhẹ nhàng hạ xuống mặt đất, Thắng chậm rãi tiến về phía Bạo Vương đang nằm. Đã một tháng rồi hắn chưa xuống thăm Bạo Vương và tiểu thử, trong lòng chợt dâng lên chút nhớ nhung.

Một tháng trước, sau khi khai sáng ra một giới, Thắng có nhờ Bạo Vương thu thập một lượng lớn tài nguyên để bản thân có thể an tâm tu luyện trên chòi lá, nào ngờ việc ấy kéo dài ròng rã cả một tháng. Khi ấy, Bạo Vương mới ở cấp Tông trung kỳ, sắp đột phá đến đỉnh phong. Giờ đây, nó đã thành công tiến nhập cấp Quân chủ sơ kỳ.

Cấp độ này tương đương với thời kỳ đỉnh phong của Dạ Minh khi còn ở Quỷ giới. Tuy nhiên, dù chỉ với cấp Quân chủ nhỏ bé, tên quỷ tộc này lại dám đối đầu với Ma Thần Chủ, và dù đã gây trọng thương cho đối phương, hắn cũng vì thế mà tan xương nát thịt, chỉ còn lại chút thần hồn cầu sinh.

Ở Quỷ giới, cấp bậc được phân chia rõ ràng. Cấp thấp nhất là Linh, sau đó đến Sư, Tông, Quân, Vương, Hoàng và cuối cùng là Giới Chủ. Liệu có cấp độ cao hơn nữa hay không thì không ai rõ, bởi chưa từng có ai có thể nghịch thiên đột phá khỏi Giới Chủ.

Đó là cách phân chia cấp bậc chung cho toàn bộ Quỷ giới, còn theo từng tộc, chúng sẽ có tên gọi và đặc điểm riêng biệt.

Vì thế, có thể thấy rằng Dạ Minh, chỉ bằng cấp Quân nhỏ bé của bản thân, lại có thể khiến một vị đại năng cấp Giới Chủ phải chịu thiệt thòi đôi chút, điều đó đủ chứng minh môn Tạo Giới Pháp này phi phàm đến nhường nào. Nếu được ban thêm thời gian phát triển, có lẽ hắn đã vươn tới cấp độ mà không ai với t��i được, nhưng tiếc thay, đó chỉ là một chữ "nếu".

Nghe thấy tiếng động, Bạo Vương đề phòng cảnh giác nhìn quanh. Khi nhận ra người đến là Thắng, nó mới thả lỏng tâm tình, vui vẻ tiến lại gần làm nũng.

Sau khi tấn cấp Quân chủ, Bạo Vương đã thoát khỏi trạng thái ấu trùng, giờ đây nó đã trưởng thành và có thể phát tán độc tố trên thân. Đầu óc nó cũng không còn đơn thuần như trước, linh trí đã được khai mở, trở nên thông minh hơn rất nhiều.

Nhìn thấy "đại bảo bối" nhà mình đã lớn, Thắng thật sự hài lòng, vui vẻ vuốt ve cưng nựng nó.

Mãi một lúc sau, Thắng mới dừng lại, ra chỉ lệnh cho Bạo Vương chuẩn bị dọn dẹp để rời khỏi nơi này. Khi biết rõ ý của Thắng, Bạo Vương có chút không đành lòng, buồn bã không thôi.

Sau khi linh trí khai mở, nó cũng có chút nhân tính, đã coi nơi này là nhà của mình. Nhưng khi biết được chủ nhân muốn dẫn mình rời đi nơi đây, nó thật sự không đành lòng rời xa ngôi nhà nhỏ này. Tuy nhiên, đây là chỉ lệnh của chủ nhân, nó phải làm theo mà thôi.

Bạo Vương tiến lại gần cái cây, tựa đ���u vào. Một luồng hơi thở từ đó phun trào ra, xâm nhập vào mi tâm nó.

Lúc này Thắng đã đi đến vườn thuốc nên không thấy cảnh tượng vừa rồi. Hiện tại hắn chỉ muốn nhanh chóng thu toàn bộ khu vườn thảo dược vào không gian của mình, không để ý nhiều đến những thứ khác.

Ra đến nơi, Thắng thấy tiểu thử đang chăm chỉ đào hố, bên cạnh có mấy cây linh dược trông khá lạ mắt. Có vẻ như nó đang chuẩn bị trồng xuống, nhằm tăng thêm sự đa dạng cho vườn linh dược này.

Khi cảm nhận được sự rung động quỷ khí phát ra từ tiểu thử, Thắng thật sự bất ngờ với tiến độ của con chuột nhỏ này. Chỉ trong một thời gian ngắn như vậy mà nó đã thành công tiến vào cấp Tông viên mãn, chỉ còn thiếu một chút nữa là đạt đến cấp Quân chủ như Bạo Vương rồi.

"Quả thực yêu nghiệt, thiên phú khiến người ta phải ghen tị không thôi!" Thắng thầm cảm thán. Dù giọng điệu có chút ganh tị, nhưng cảm giác sung sướng còn nhiều hơn. Còn gì vui hơn khi sủng vật của mình ngày càng mạnh mẽ cơ chứ!

"Tiểu thử!!!" Thắng tiến tới hô lớn.

Vì quá chăm chú vào vườn thuốc nên tiểu thử không hề để ý rằng Thắng đã xuất hiện phía sau từ lúc nào. Mà cũng phải thôi, bởi khi Thắng di chuyển, hắn đã sử dụng thời không pháp tắc gia trì nên tiểu thử không hề cảm nhận được sự rung động. Vì vậy, việc nó không biết Thắng đến là điều đương nhiên. Chỉ đến khi Thắng hô lên, nó mới giật mình quay người lại.

Thấy người đến là Thắng, nó liền bỏ dở công việc, chạy đến bên chân hắn mà liếm láp.

"Đừng làm ồn nữa, chuẩn bị đồ đạc. Chúng ta sẽ lên đường, rời khỏi đây!"

"Rời khỏi ư? Thế vườn thuốc này thì sao, Đại vương?" Tiểu thử khó hiểu hỏi lại Thắng. Đây toàn bộ là công sức của nó, bảo nó bỏ lại mà đi thật sự chẳng khác nào giết nó một mạng.

Thắng mỉm cười, vẫy vẫy tay về phía tiểu thử, ý muốn nói "ngươi không phải lo".

Vừa rồi, sau khi "giao lưu" với Bạo Vương, hắn đã ra phía hồ nước thử thu gom vào trong không gian xem có được không, và quả nhiên là được. Không những vậy, các đầu cá cũng được truyền tống vào trong. Khi tiếp xúc với linh khí trong cơ thể Thắng, chúng như gặp phải kích thích điên cuồng mà biến hóa.

Từ những con cá tầm thường, dài hai mét, giờ đây chúng phát triển tới bảy mét có thừa, vảy trên người óng ánh như vảy rồng, thậm chí còn bắt đầu xuất hiện móng vuốt.

Nhìn hình dáng chúng, Thắng không khỏi ngớ người, bởi hình thù hiện tại của chúng khá giống với long tộc mà hắn từng xem trên phim ảnh, tiểu thuyết.

Cũng vì vậy mà Thắng xác định được tiểu thế giới của mình có thể thu nạp cả vật sống lẫn vật chết. Không những thế, nó còn có thể tạo điều kiện cho các sinh vật sống tại đây tiến hóa một cách thần kỳ.

Một bên, tiểu thử thấy Đại vương của mình đưa tay ra, một hàng phù văn bay tới linh điền rồi bao bọc vào trong. Chỉ chốc lát sau, toàn bộ biến mất tăm, để lại một cái hố sâu hoắm.

"Đây... đây là gì?" Tiểu thử kinh hãi không thôi, miệng lắp bắp chỉ trỏ.

"Chỉ là một chút tiểu xảo vặt vãnh thôi, nhanh chuẩn bị đồ đạc, chúng ta lên đường!" Thắng ngẩng cao đầu, cố tình thể hiện chút "ngầu" cho tiểu thử xem.

Thấy Đại vư��ng của mình chỉ coi đó là tiểu xảo nhỏ, trong khi nó biết rõ đây cũng là một dạng thần thông, không những thế còn cao cấp hơn những gì nó biết rất nhiều. Vậy mà Đại vương lại không coi ra gì, chứng tỏ trên người ngài ấy chắc chắn còn ẩn chứa những thủ đoạn cao thâm khác.

Nghĩ vậy, tiểu thử càng thêm sùng bái nhìn Thắng, độ trung thành của nó đã cao đến mức báo động. Trong tâm trí nó, Thắng giờ đây đã tồn tại như một vị thần minh, không gì có thể lay chuyển được vị trí của Đại vương mình.

Bản quyền của tác phẩm này thuộc về truyen.free, mời quý bạn đọc đón đọc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free