(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 409: không tốt!
Chiều ngày hôm sau, dưới cơn mưa phùn lớt phớt, một đoàn xe thiết giáp gồm chừng mười chiếc đang chầm chậm vượt qua quãng đường ngập nước để trở về thủ đô.
Dịch bệnh bùng phát, một loại virus truyền nhiễm quái dị đã biến đổi nhân loại thành những con quái vật đáng sợ, hung ác.
Để ngăn chặn dịch bệnh lây lan sâu rộng hơn, các chính trị gia đã thiết lập ba bức tường lớn, chặn đứng các tuyến đường huyết mạch dẫn vào thủ đô.
Ba bức tường này được gọi là Hàng phòng thủ Đại Việt.
Hàng phòng thủ Đại Việt gồm ba bức tường, chia làm ba cấp độ từ một đến ba.
Cấp một là nơi chỉ có các chiến sĩ đã được tiêm huyết thanh cố thủ, đây là tuyến phòng thủ chủ chốt nên được trang bị đầy đủ các loại vũ khí hạng nặng.
Hàng phòng thủ thứ hai trông có vẻ kém kiên cố hơn, nhưng vẫn được dựng vững chắc không kém, chỉ là thiếu thốn nhiều loại vũ khí công phá hạng nặng.
Đến hàng thứ ba, chủ yếu là đội ngũ y tế và hậu cần, nơi phục vụ những người lính bị thương.
Những ai bị quái vật cào cấu đều sẽ được đưa về đây cứu chữa. Tuy trình độ y khoa còn chưa phát triển đến mức tạo ra thuốc đặc trị loại dịch bệnh này, nhưng chỉ cần người bị nhiễm chưa hóa zombie thì vẫn có thể kịp thời loại bỏ virus, kéo dài sự sống cho họ.
Vì là tuyến hậu cần nên bức tường phòng thủ này hầu như không có vũ khí hạng nặng, chủ yếu là các thiết bị y tế.
Tuy vậy, nơi này lại được coi là khu vực nguy hiểm nhất trong ba hàng phòng thủ, bởi sâu dưới nền đất là vài tấn thuốc nổ cùng mấy thùng hỏa phù được chôn giấu kỹ.
Các lãnh đạo cấp trên đã từng tính toán rằng, hàng phòng thủ số một là kiên cố nhất. Nếu nơi đó thất thủ, hàng phòng thủ số hai chỉ có tác dụng kéo dài thời gian để đội ngũ y tế hậu cần cùng các tướng lĩnh quan trọng có thể rút lui.
Quân y cũng như các chiến sĩ Lạc Hồng, đều là binh chủng rất khó đào tạo. Nếu mất đi một người, họ phải mất đến hàng năm trời mới đào tạo được người thay thế, vậy nên không thể để họ hy sinh một cách vô ích.
Còn việc chôn sâu dưới lòng đất là những kíp nổ, đây đơn giản chỉ là phương án cuối cùng, phòng khi địch đánh vào nơi này. Họ sẽ cho nổ toàn bộ để tránh thi thể đồng đội biến thành zombie, đồng thời tiêu diệt đám quái vật khi chúng xâm nhập.
Lúc này, những binh sĩ đứng trên chòi canh đều phát hiện có một đoàn xe đang nhanh chóng tiến đến. Họ vội vàng dùng bộ đàm báo cáo lên chỉ huy của mình.
Chẳng bao lâu, đoàn xe hơn chục chiếc đã dừng lại bên ngoài bức tường.
Sau khi chờ đợi chỉ thị, kiểm tra các yếu t��� nguy cơ tiềm ẩn từ đoàn người và chắc chắn không có mầm bệnh, đoàn người mới được phép đi qua.
Đoàn xe này có tổng cộng mười một chiếc, chủ yếu là thiết giáp quân đội.
Không rõ đoàn xe này đã gặp phải tình huống gì, nhưng nhìn vào các vết rách, rạn nứt trên thùng xe, các binh sĩ thủ thành không khỏi hít một hơi khí lạnh, bởi trông chúng quá thảm hại.
Chiếc thì mất cửa, chiếc thì bay nóc, đáng sợ hơn là những vết rách dài chạy dọc thân xe, như thể bị một vật sắc bén chém xuyên qua vậy, trông thảm khốc vô cùng.
Những thứ đó vẫn chưa là gì so với những cái xác mà đoàn người đưa xuống xe. Những cái xác này lại chính là các chiến sĩ Lạc Hồng.
Tổng cộng có hai mươi cái xác, trong đó chiến sĩ Lạc Hồng chiếm năm đến sáu người, còn lại đều là binh sĩ cấp một. Không có thường dân nào, hẳn là họ đã bị bỏ lại hoặc... biến thành zombie.
“Đây... đây là?”
Một vị đại tá phụ trách phòng thủ nơi này, sau khi nghe tin quân Lạc Hồng rút về, gã liền vội vàng tới đón tiếp. Nhưng khi vừa thấy thảm cảnh của đoàn người, gã không khỏi run rẩy.
“Phòng tuyến ngăn chặn quái vật tràn ra Lào Cai đã thất thủ, địch quá mạnh và đông, nên bọn ta đành phải rút lui về đây...”
Lê Bảo Trung dùng khăn tay lau đi những vết máu còn ứ đọng trên mặt, nói.
“Trong quá trình trở lại, chúng tôi bất ngờ gặp phải cuộc tập kích của đám côn trùng. Để bảo vệ thường dân, đã có mười quân nhân Lạc Hồng hy sinh, năm người mất xác, năm người còn lại hiện đã được đưa về, chờ mai táng.
Các chiến sĩ cấp một cũng không khá hơn là bao, thiệt hại hơn một nửa. Còn thường dân thì khỏi nói, chỉ còn lại số ít sống sót mà thôi!”
Vị đại tá thủ thành nghe vậy liền hoảng sợ nuốt một ngụm nước bọt. Hắn là một trong những thành viên chủ chốt của chính quyền, nên rất rõ ràng về sức mạnh phi thường của quân Lạc Hồng.
Trên màn ảnh tuy đã được phóng đại, nhưng đó chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Thực tế, một quân nhân Lạc Hồng có thể một mình đủ sức uy hiếp cả một đội quân ba trăm người, không, có khi còn hơn.
Ấy vậy mà dễ dàng mất đi hơn hai mươi người...
Lần trước ra đi cả trăm người, giờ chỉ còn bảy mươi... Thật sự quá đáng sợ!
Đấy là còn chưa kể đến các chiến sĩ cấp một, mạnh hơn thường dân gấp mấy lần!
Lại nhìn vào thảm cảnh của đoàn xe, những chiếc thiết giáp vốn ngăn được cả đạn pháo vậy mà giờ tan nát. Người thì mất tay, mất chân, trọng thương không rõ sống chết, khiến hắn hoang mang tột độ, không biết bản thân mình và cả nhân loại đang đối mặt với thứ gì.
“Đại tá Lò Văn Sùng? Cái tên lạ thật... đồng chí không phải người miền xuôi sao?”
Nhìn vào bảng tên, Lê Bảo Trung hơi nhếch mép cười.
“Vâng...” Lò Văn Sùng đang mải suy nghĩ, nghe được vị thiếu tướng trước mặt gọi tên, liền giật mình vô thức trả lời.
“Chuẩn bị cho tôi một chiếc xe, tôi cần nhanh chóng trở lại thủ đô báo cáo tin tức!”
“Xe? Thực sự có chút khó khăn. Mấy ngày trước có một nhóm dân chúng di tản tới đây, tôi đã điều vài đồng chí dùng chúng để hộ tống họ trở về thành phố, nên hiện tại phương tiện đi lại ở đây không còn nhiều...”
Lò Văn Sùng khó khăn trả lời.
“Tin tức hiện đang rất cấp bách, đồng chí có thể cân nhắc ưu tiên tôi đư���c không?”
Tình hình hiện tại không hề khả quan chút nào. Dịch bệnh bùng phát, các loại nguyên vật liệu bất chợt leo thang, trong đó đắt giá nhất là xăng dầu.
Sự xuất hiện của dịch bệnh khiến các loại hình vận chuyển hàng hóa bị trì trệ, xăng dầu không thể nhập vào như xưa. Việc cung không đủ cầu dẫn tới loại vật liệu này khan hiếm trong nước.
Tuy nói Việt Nam cũng có thể tự sản xuất, nhưng khả năng khai thác lại có hạn, nên chúng nhanh chóng bị hao hụt.
Để có nguyên liệu cung cấp cho quân đội, cũng như quá trình di tản dân chúng thoát khỏi vùng dịch, nhà nước đã phải chi trả rất nhiều tiền để thu mua xăng dầu từ các tư nhân. Chính vì khó khăn như thế, việc sử dụng xe cộ cần phải được phê duyệt đủ kiểu mới được phép dùng, tránh hao phí quá nhiều xăng dầu.
Đó cũng là lý do vì sao Lò Văn Sùng lại không dám để Lê Bảo Trung dùng phương tiện nơi đây dù đối phương trên mình một cấp bậc.
“Thật xin lỗi.”
Nhìn Lò Văn Sùng lắc đầu, Lê Bảo Trung nhíu mày.
Sau khi rút lui khỏi tuyến đầu, quân đội của hắn gặp phải một trận trùng triều.
Để giữ lại cái mạng nhỏ này, hắn đã không tiếc vứt bỏ hơn nửa số thường dân cùng các binh sĩ, trong đó có ba mươi người là chiến sĩ cấp một, mười người Lạc Hồng quân.
Giờ tuy đã an toàn, nhưng trực giác vẫn mách bảo hắn rằng không lâu nữa, nơi này sẽ bị đám quái vật đó vây công, phá hủy hoàn toàn.
Với đám zombie còn có cơ hội cố thủ, nhưng với bọn trùng độc, chúng còn khó nhằn hơn nhiều.
Bọn này không những có thể bay, mà số lượng còn áp đảo hoàn toàn.
Nếu hai bên đối đầu trực diện, chắc chắn bức tường phòng thủ này sẽ sụp đổ.
Mỗi giây mỗi phút ở đây khiến hắn thực sự không an tâm, rất muốn nhanh chóng chạy trở về Hà Nội, bởi chỉ có nơi đó hắn mới cảm nhận được an toàn.
Thủ đô, chắc chắn là nơi an toàn nhất!
“Đồng chí thật không thể cấp cho tôi một chiếc xe?”
“Thật sự là không thể, thưa ngài. Ngài cũng biết, trong tình hình hiện tại, rất khó để cấp xe cho ngài.” Lò Văn Sùng lắc đầu.
Xe thì cấp được, nhưng xăng thì không thể. Mà đối phương đòi xe, thực ra là đòi xăng để đi về, sao hắn không rõ điểm này chứ, dù sao cũng là một đại tá, đầu óc đâu phải loại ngu dốt.
Cái hắn từ chối chính là cung cấp xăng cho đối phương.
Nhìn tên cấp dưới quả quyết như vậy, Lê Bảo Trung tức đến nghiến răng.
Khốn nạn, hết cái tên họ Hoàng, giờ lại đến tên họ Lò này, cứ thay phiên nhau chống đối hắn!
“Tôi có tin cấp báo quan trọng cần về thủ đô ngay. Nếu tin tức này không tới được tay chủ tịch, chẳng may có vấn đề gì xảy ra, đồng chí có gánh nổi trách nhiệm hay không!?”
Lê Bảo Trung trầm giọng, chất vấn Lò Văn Sùng.
“Cái này...”
Thấy đối phương còn đang lưỡng lự, Lê Bảo Trung mới thở dài thườn thượt, ra vẻ sầu não.
Hắn bắt đầu kể cho Đại tá Sùng nghe về việc họ đã gặp phải trùng triều tấn công khi rút lui như thế nào, và theo dự đoán của hắn, chúng sẽ nhanh chóng tấn công đến nơi này.
Biết được điều đó, Sùng cũng không khỏi kinh ngạc. Nhưng giữa quân lệnh và cấp báo, cái nào được ưu tiên hơn?
Tất nhiên là cấp báo rồi!
Nếu là vài tuần trước, hắn chắc chắn sẽ không đồng ý với Trung, bởi khi đó bộ đàm còn hoạt động. Nhưng hiện nay sóng bị nhiễu, khiến việc liên lạc bị gián đoạn, ch�� có thể cử người trở về báo tin trực tiếp.
Lúc ban đầu, họ chỉ dùng xe đạp để báo tin vì tình hình chưa quá nguy cấp.
Nhưng lúc này đây, tình hình tin tức có vẻ khẩn cấp rồi, hắn bắt buộc phải dùng tới xăng dầu, cung cấp cho vị thiếu tướng này để còn trở về báo tin, nếu không hậu quả hắn phải gánh chịu còn nặng nề hơn.
Dù sao báo tin cũng là một việc quan trọng, dùng cho quân đội, cho nhà nước, nên sẽ không bị phạt đi?
Nghĩ vậy, tâm tư của Sùng cũng coi như thoải mái đôi chút.
Đây là vì nước, vì phòng tuyến của bọn họ, và hơn hết là tránh gây hiềm khích với vị thiếu tướng này. Dù sao đối phương cũng trên mình một bậc, sau này không biết liệu ông ta có lên được cấp trung tướng hay không, nhưng hiện tại không làm mất lòng thì sau này cũng sẽ dễ bề ăn nói hơn nhiều.
“Được rồi... lát tôi sẽ cấp xăng dầu cho ngài, để ngài nhanh chóng về thủ đô báo tin!”
Thấy đối phương cuối cùng cũng gật đầu đồng ý, Lê Bảo Trung liền không nhịn được mà mỉm cười.
Mục đích đã đạt được, hắn sắp được rời khỏi cái nơi chết tiệt này!
...
Thủ đô Hà Nội.
Trong một căn phòng rộng lớn đang có hai người đàn ông, một già, một trung niên đăm chiêu nhìn vào ly nước đặt trên mặt bàn.
“Tình hình không hề khả quan chút nào...” Mạnh lắc đầu, thở dài thườn thượt, rời mắt khỏi ly nước, đôi mắt xa xăm nhìn vào khoảng trời xanh thẳm bên ngoài cửa sổ.
Từ khi hắn nhận chức chủ tịch nước đến nay, đây là lần đầu tiên ông phải khổ tâm đến nhường này.
“Haizzz, không thể ngờ được... quân Lạc Hồng lại thua thảm bại như vậy.
Càng đáng sợ là côn trùng cũng biến dị, trở thành mối nguy lớn không kém...”
Ông Việt mệt mỏi, làn da nhăn nheo co rúm lại, trông càng tiều tụy và xuống sắc hơn.
Phải làm sao đây?
Hai người trầm tư, phiền muộn suy tính đối sách ứng phó.
Kẻ địch không phải quân phương Bắc, cũng chẳng phải bọn Tây lông, thứ mà họ đang đối mặt là những sinh vật biến dị mang theo mầm bệnh vô phương cứu chữa, ít nhất là cho đến hiện tại, vẫn chưa tìm ra được phương thuốc điều trị.
“Cha, hay chúng ta tìm con bé Ánh, nhờ con bé liên hệ với thằng cháu rể đó, cấp cho chúng ta thêm Hỏa ấn phù?”
“Cũng được, nhưng thứ đó tác dụng tốt như thế, sợ là không thể lấy không!”
Ông Việt thở dài.
Lần trước lấy mấy thùng Hỏa ấn phù, tên cháu rể đó không hề quan tâm đến cái gọi là tình thân, vòi lão một khoản tiền lớn.
Tiền ở đây không phải là tiền giấy, mà là vũ khí đạn dược, tài nguyên quan trọng của đất nước.
Cầm vũ khí nhà nước đưa cho người thân... chậc chậc, chuyện này cũng có thể bị quy vào tội chứ!
“Sự việc lần này liên quan đến an nguy quốc gia, thằng nhóc đó chắc sẽ không quá phận đâu, cha à...”
“Haizzz, vậy để ta hỏi thử xem sao.”
Nói rồi, ông Việt liền cầm máy lên gọi cho đứa cháu ngoại của mình ở Quảng Ninh.
Bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.