(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 408: rút lui
Thành phố Lào Cai, nằm ở vùng Tây Bắc Việt Nam, giáp với Trung Quốc.
Bên ngoài thành phố là một doanh trại được dựng lên tạm bợ. Nhìn bao quát, lực lượng chính ở đây là những quân nhân cấp một đã được tiêm huyết thanh.
Mọi người thay phiên nhau trực gác. Một số được phân công hỗ trợ sơ tán dân chúng về thủ đô để bảo toàn tính mạng, số khác thì cầm súng, chia thành các tiểu đội nhỏ tiến vào thành phố Lào Cai để tiêu diệt tàn dư địch.
Trong một căn lều bạt lớn, tám người đang ngồi đối diện nhau bàn bạc công việc.
“Với tình hình hiện tại, rất khó để giải phóng Lào Cai. Bọn chúng quá mạnh và đông, trong khi Chiến Thần Lạc Hồng binh đoàn chỉ có vỏn vẹn trăm người. Giờ đã có hai mươi người hy sinh, số còn lại đều bị trọng thương, không những thế, người mạnh nhất trong chiến đội cũng đã ngã xuống... Nếu còn cố chấp đánh tiếp, e rằng chúng ta sẽ chịu tổn thất vô cùng nghiêm trọng!”
“Tôi thấy hay là chúng ta rút lui về Hà Nội cố thủ, như vậy phòng tuyến sẽ chắc chắn hơn!”
Một vị thiếu tướng đứng dậy, nét mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, trình bày ý kiến với những người có mặt.
Trong lều, mấy người đảo mắt nhìn nhau, ai cũng thấy rõ sự uể oải cùng lo lắng trong mắt đối phương, nhưng hơn hết là sự chờ mong được rút quân về cố thủ, thay vì liều chết tại đây.
“Không được, nếu chúng ta rút lui, vậy lòng dân sẽ ra sao? Mọi người hiện tại đều đang đặt hết hi vọng vào các chiến sĩ, anh bảo rút lui là rút lui? Vậy tính mạng những người đã hi sinh thì tính thế nào?”
Một vị sĩ quan mặc quân phục, khuôn mặt trẻ trung, tầm ba mươi lăm, ba mươi sáu tuổi, đứng dậy quả quyết phản đối.
Người này có thân hình cao ráo, tuy không quá vạm vỡ nhưng vẫn lộ rõ vẻ cường tráng. Hai bên vai mang huy hiệu bốn sao hai gạch trên nền xanh lá cây, vừa nhìn đã biết đây là một đại tá biên phòng.
Đại tá ở tuổi ba mươi lăm không phải là điều thường thấy. Chỉ những người có xuất thân đặc biệt hoặc tài năng kiệt xuất mới được cân nhắc lên vị trí này khi tuổi đời còn rất trẻ, nói gì đến cấp thiếu tá hay thượng tá.
Ấy vậy mà người này lại làm được, chỉ trong vài năm đã giữ chức đại tá quân đội, đủ thấy thân thế không hề tầm thường.
“Đại tá Đoàn, việc này liên quan đến sự tồn vong của quân ta. Nếu cứ cố thủ ở lại, chúng ta sẽ chết vì kiệt sức!”
“Như đồng chí cũng thấy, số lượng địch vẫn đông đảo như quân Nguyên, giết mãi không hết. Không những thế, zombie biến dị cấp cao đang dần xuất hiện, không còn chỉ một mà đã lên tới sáu con...”
“Trong khi đó, chiến sĩ của chúng ta vẫn phải vật lộn với đám zombie cấp thấp, sức lực chưa kịp hồi phục, mà chúng đã liên tục tấn công. Nếu tiếp tục đánh, đội quân tinh nhuệ nhất của chúng ta sẽ chết hết!”
Vị thiếu tướng vừa đề nghị rút lui lại tiếp tục đứng d���y, khuyên giải Đại tá Đoàn.
“Vậy còn dân chúng quanh đây, đồng chí tính ra sao? Bỏ mặc họ?”
Hoàng Thế Đoàn nhíu mày, lạnh nhạt hỏi vị thiếu tướng vừa rồi.
Lê Bảo Trung lắc đầu. “Không, chúng ta sẽ tích cực điều động nhân lực và xe cộ để đưa toàn bộ người già, trẻ nhỏ rời đi trước. Còn trai tráng sẽ được giữ lại và kêu gọi tòng quân.”
“Cái gì? Bắt dân chúng tham gia quân đội? Đồng chí nói gì vậy? Bọn họ chưa qua huấn luyện, ra chiến trường khác nào chịu chết!?” Hoàng Thế Đoàn gầm lên chất vấn.
“Đồng chí quên sao? Lực lượng của chúng ta chủ yếu chính là dân chúng. Nhóm dân quân tự vệ, tuy không được huấn luyện bài bản, nhưng định kỳ các địa phương vẫn tổ chức huấn luyện cho người dân cách cầm súng chống giặc.”
“Lần này nguy khốn ngay trước mắt, là lúc cần tới lực lượng này!”
“Hừ, nực cười!” Hoàng Thế Đoàn cười lạnh nói. “Đồng chí nói vậy không thấy ngượng mồm sao? Lần này chiến dịch hoàn toàn không có binh lính bình thường!”
“Tất cả đều là chiến sĩ đã tiêm huyết thanh. Dù có được huấn luyện bài bản cũng chưa được cấp trên ký duyệt đưa ra tuyến đầu, vậy mà giờ đồng chí lại đề nghị cho dân quân tham chiến, đây khác gì đưa thịt cho bọn zombie ăn!?”
Đám người trong sảnh đều khẽ biến sắc mặt.
Đúng vậy, lần này tham gia chiến dịch đa phần là các chiến sĩ đã được tiêm huyết thanh. Những binh sĩ không được tiêm thuốc hoặc thất bại trong quá trình tiêm đều ở phía sau làm hậu cần, vận chuyển lương thảo hay thuốc thang cho tuyến đầu, gần như không được phép tiến lên chiến đấu.
Bởi trong zombie có loại vi-rút nguy hiểm, có thể lây nhiễm thông qua cắn, cào cấu, biến nạn nhân thành một trong số chúng.
Để hạn chế số lượng địch tăng, chính quyền chỉ cho phép các chiến sĩ có sức mạnh siêu phàm – nói rõ hơn là các binh sĩ được tiêm huyết thanh – ra tuyến đầu.
Nhưng người tính không bằng trời tính, trong đám zombie đó lại tồn tại zombie cao cấp, khiến Chiến Sĩ Lạc Hồng mất đi hai mươi người. Không những thế, trong số đó còn có đội trưởng của Lạc Hồng quân, người được coi là mạnh nhất nhân loại lúc bấy giờ.
Đến Lạc Hồng quân còn thua thảm bại như vậy, đủ thấy trận đánh này ác liệt thế nào.
“Vậy theo đồng chí, chúng ta phải làm sao?” Lê Bảo Trung hơi nhíu mày, lạnh lùng hỏi.
Đối phương chỉ là một đại tá, kém hắn một cấp bậc, vậy mà dám gắt giọng chất vấn, thực sự không nể mặt hắn chút nào.
Lê Bảo Trung nhìn Hoàng Thế Đoàn bằng ánh mắt lạnh lẽo hơn.
Nếu không phải đối phương là đại tá biên phòng, lại nắm trong tay một nhóm binh sĩ cấp một, hắn thật sự muốn dùng quyền lực cấp trên đè bẹp.
Là người đã được tiêm huyết thanh, Hoàng Thế Đoàn cũng giống các chiến sĩ cấp một khác, ngoài sở hữu sức mạnh cơ thể vượt trội, hắn còn có giác quan nhạy bén.
Việc Lê Bảo Trung bộc lộ ác ý, hắn liền nhận biết được. Chỉ là hiện tại đang trong tình thế nguy cấp, hắn không muốn so đo với tên cấp trên đần độn này.
“Chúng ta vẫn tiếp tục cố thủ, cho một số chiến sĩ hộ tống dân chúng về thủ đô, nhân tiện báo cáo tình hình và yêu cầu tổng bộ hỗ trợ thêm mấy rương hỏa phù!”
Hoàng Thế Đoàn nghiêm nghị đứng đấy, đôi mắt như ưng mà đảo qua toàn trường.
Ở đây, người này tuy cấp bậc không phải cao nhất, nhưng cũng là đại tá có danh có tiếng. Chưa kể điều đó, chỉ riêng khí thế của y cũng đủ khiến đám người kiêng nể vài phần.
“Haha, đồng chí là đang đùa sao?” Lê Bảo Trung cười lạnh nói. “Chờ tiếp viện? Đồng chí đừng có đùa!”
“Từ đây về tới thủ đô phải mất tận mấy tiếng đồng hồ, nếu chỉ đi một người. Nhưng đồng chí nhìn xem...”
Lê Bảo Trung chỉ tay ra ngoài, nơi các nạn dân đang chen chúc nhau nhận lương khô, nước uống.
“Nạn dân rất đông, việc đi lại sẽ bị chậm trễ rất nhiều! Đừng nói là đi thẳng một đường về tới thủ đô là xong. Đồng chí nên nhớ, sau khi vi-rút bùng phát, không chỉ ở tuyến đầu này mà ngay cả những khu vực xung quanh cũng đang bắt đầu biến đổi!”
“Mới mấy ngày trước, người của chúng ta phát hiện đám ấu trùng phát triển rất nhanh, chúng bắt đầu kết bè kết lũ tấn công các thành phố phía sau. May mắn là khi đó chỉ có vài con, không mấy đáng lo ngại.”
“Nhưng hiện tại lại khác, bọn chúng như ăn phải thần dược, phát triển rất nhanh chóng. Một khu vực bán kính hai kilomet, cách chúng ta năm cây số, giờ đều là hang ổ của chúng. Trong số đó, ngoài đám ruồi nhặng ra còn có mấy con rết cực lớn và hung dữ.”
“Riêng việc xử lý đám quái vật này thôi cũng đã tốn rất nhiều thời gian rồi. Giờ đồng chí lại muốn hộ tống dân chúng? Rồi chờ hậu phương đưa đồ qua đây tiếp tế? E rằng khi đó đồ chưa tới, quân ta đã chết sạch rồi!”
Nghe vậy, Hoàng Thế Đoàn liền nhíu mày lại.
Đối phương nói không sai. Nếu là trước đây, bọn họ chỉ cần điện đàm báo về tổng bộ là được. Nhưng không hiểu sao mấy ngày nay sóng radar như bị thứ gì đó quấy nhiễu, không thể liên lạc về thủ đô.
Trong khi đó, cách nơi đóng quân của họ vài cây số có một ổ trùng độc. Nơi này có đủ loại trùng độc từ rết, nhện, kiến... đều bị biến dị, thi thoảng lại tấn công qua đây.
Mấy con như rết, nhện rất ít khi đi vào quốc lộ, chỉ có bọn ruồi nhặng là thường xuyên tới kiếm ăn. Hẳn là do mùi máu quá nồng nên thu hút bọn chúng, vừa hay làm cản trở tuyến đường di tản của quân đội.
Giờ muốn về thủ đô bắt buộc phải chiến đấu với bọn chúng, nhưng như vậy sẽ tốn kém rất nhiều thời gian. Đó là chỉ tính một nhóm tinh nhuệ đi, còn nếu mang theo dân chúng? Chắc chắn sẽ mất hơn hai ngày đi đường.
Nhưng hiện tại tình hình nguy cấp, ác nhân, hay còn gọi là zombie cao cấp theo cách nói của bọn họ, lại đang dẫn thi triều tấn công hướng nơi đóng quân.
Việc thất thủ chỉ còn là vấn đề ngày một ngày hai. E rằng khi quân tiếp viện mang theo mấy rương hỏa phù tới, nơi này đã thành bình địa.
Kế sách của Thiếu tướng Lê Bảo Trung là dùng dân quân làm mồi nhử, để quân tinh nhuệ của họ cùng Lạc Hồng quân rút về hậu phương cố thủ.
Tuy vô nhân đạo, nhưng kế sách này thực sự là hợp lý.
Việc đào tạo Lạc Hồng quân đâu phải dễ dàng gì? Những người này như tài sản quý báu của quốc gia, quan trọng không kém gì phi công chiến đấu.
Nếu để cả 80 người còn lại chết tại đây, hủy xác thì không sao, nhưng đen đủi bị thi hóa, chẳng phải thế giới sẽ có thêm một con quái vật?
Dù cho vị thiếu tướng đó vì mạng sống bản thân mới đưa ra quyết định này, nhưng vô hình chung nó lại là điều hợp lý cho quốc gia.
Có vài vị tướng sĩ theo phe thiếu tướng cũng rõ ràng điều này. Tất cả đều vì lợi ích bản thân, và lợi ích này lại đi đôi với cái gọi là lợi ích quốc gia, hy sinh vài người dân bình thường cũng đâu có gì to tát?
Chỉ là nếu làm như vậy họ sẽ mang tiếng trái với quân quy.
Lấy dân làm gốc.
Nhưng việc đưa người già trẻ nhỏ an toàn rời đi, chỉ để lại trai tráng chống trả hẳn là vẫn được chứ?
Thôi rồi, chuyện này thực sự quá nhức đầu. Cứ để hai người kia đối đầu, bàn luận đi, xem ai thắng thì theo người đó!
Thành thử ra, cả căn lều lúc này chỉ có Lê Bảo Trung cùng Hoàng Thế Đoàn đối chất, phản bác lẫn nhau, còn đám người ngồi trong chỉ chực chờ giương mắt nhìn hai người, chờ đợi kết quả.
Đứng cãi nhau với cấp trên, Hoàng Thế Đoàn cũng rõ điểm này. Chỉ là trái tim quân nhân của gã không cho phép làm trái lời thề vì nước, vì dân.
Không đợi Hoàng Thế Đoàn kịp nói, Lê Bảo Trung đã lên tiếng hỏi với tông giọng trầm thấp.
“Đại tá Đoàn! Anh có thực là vì nước, vì dân hay không?”
“Tất nhiên!”
“Nếu vậy sao tôi chuẩn bị cho quân rút lui, anh lại ngăn cản!?”
“Nơi này là hiểm địa. Nếu chúng ta rút, lũ quái vật đó sẽ thừa cơ tấn công tới thủ đô. Khi đó, dân chúng sẽ bị đám quái vật đó ăn thịt, đồng chí....”
Lời còn chưa dứt, Lê Bảo Trung đã chặn họng y.
“Vậy đồng chí có biết để đào tạo một chiến sĩ Lạc Hồng khó khăn tới cỡ nào không? Cần tốn bao nhiêu tài nguyên của quốc gia không? Đồng chí phải biết, bức tường ngăn cản bọn quái vật đó chính là những người này! Nếu họ chết ở đây, vậy tương lai dân tộc sẽ đi về đâu!? Có thể giờ đây sẽ phải hy sinh rất nhiều dân chúng, nhưng đó chính là tiền đề cho sự tồn vong của chúng ta về sau. Đồng chí thử nghĩ xem, một chiến sĩ Lạc Hồng thành zombie đáng sợ hơn, hay dân thường thành zombie đáng sợ hơn!?”
“Cái này...” Hoàng Thế Đoàn bị nghẹn họng.
Đối phương nói rất đúng, điều này hắn cũng đã nghĩ tới rồi. Chỉ là lời thề vì dân của hắn quá lớn, khiến hắn không nhẫn tâm thấy dân chúng chết một cách tức tưởi.
“Tấm lòng của Đại tá Hoàng Thế Đoàn tất cả chúng ta đều rõ, nhưng lúc này đang là bước đường cùng rồi... vì đại cục, chúng ta đành phải hy sinh những anh hùng thầm lặng đó...”
Lê Bảo Trung ngẩng đầu nhìn lên, đôi mắt rơm rớm như muốn khóc. Không rõ là thật thương tâm hay giả bộ, nhưng lúc này đây, hình tượng một vị tướng vì dân chúng mà thương tiếc lại khắc sâu lòng người đến lạ thường.
“Đại tá Hoàng Thế Đoàn là người trung nghĩa, biết vì nước, vì dân, là một nhân tài mà đất nước khó có được! Lần này rút lui, đồng chí hãy mang theo mọi người trở về, nơi này để ta cố thủ, câu kéo chút thời gian...”
Lời nói nhẹ nhàng mà sầu thảm, bi thiết, khiến đám người vừa nghe liền giật mình.
Những kẻ thường qua lại với y thì giật mình không biết sao hôm nay người này lại gan to đến vậy, còn người không rõ lại giật mình vì vị thiếu tướng này thật quả c���m, dám vì bọn họ ở lại chặn hậu, cho các binh sĩ có đường sống sót.
Người chấn động nhất không phải đám người, mà là đại tá Hoàng Thế Đoàn.
Vừa mới cùng đối phương đối chất hắn lại kinh ngạc, không ngờ bản thân đã hiểu sai vị thiếu tướng này.
Bỏ qua cấp bậc, người đàn ông đó sẵn sàng cùng các dân quân ở lại cố thủ, đây hoàn toàn là chịu chết!
Chẳng lẽ cái ác ý vừa rồi là ta cảm nhận sai? Là ta đa nghi, có lòng tiểu nhân nghĩ xấu?
“Thiếu tướng, ngài...!” Hoàng Thế Đoàn run giọng.
“Đi thôi, nơi này hãy cứ để ta lo...” Lê Bảo Trung lắc đầu, nhưng nội tâm lại thầm gào thét. “Con mẹ nó, mau mau thể hiện bản lĩnh a, trung nghĩa của ngươi đâu? Mau nói vì ta mà thay thế a!”
“Không ngờ ngài là người như vậy. Trước đây ta có đôi chút ác cảm với ngài, lần này mới biết là mình sai, ta xin cúi đầu nhận tội!” Hoàng Thế Đoàn bước đến trước mặt, cúi đầu về phía thiếu tướng.
Thấy vậy, Lê Bảo Trung cũng nghẹn họng.
Ta nguyện vì ngài thay thế đâu? Cái ta cần không phải xin nhận tội, ngươi có tội đâu mà xin, cái ta cần là sự anh dũng của ngươi a!
“Ngài là thiếu tướng, người dẫn dắt toàn quân lần này... nếu chết, ắt lòng quân lung lay... Việc ở lại cố thủ... cứ để ta tới thay thế. Dù sao ta cũng là chiến sĩ cấp một, có thể vì mọi người câu giờ được một chút thời gian...”
Hoàng Thế Đoàn hít một hơi thật sâu như muốn ngăn lại cơn xúc động.
Đứng một bên hắn, Lê Bảo Trung lại nhẹ nhõm thở ra, âm thầm may mắn, lần này cược vẫn đúng!
Đám người gồm các cấp tá, cấp úy đều xung phong muốn ở lại cùng Đại tá Đoàn, nhưng tất cả đều bị từ chối, bị Đoàn lấy quân lệnh đuổi về thủ đô.
Trong đám người này, quá nửa đều là các tướng lĩnh tài ba. Để chết ở đây thì thực là tiếc, tránh việc đất nước hao hụt nhân tài, Hoàng Thế Đoàn không thể để bọn họ hy sinh vô nghĩa được.
Ngay chiều hôm đó, quân khu đã ra lệnh, tất cả chiến sĩ cấp một cùng Lạc Hồng quân gồm 80 người đưa dân chúng trở về thủ đô.
Để ngăn không cho zombie tấn công từ phía sau, quân đội cấp thiết tuyển thêm dân quân tự vệ.
Khi đó, những người trẻ vì nhiệt huyết chiến đấu, trung niên vì gia đình, lão già vì các chiến sĩ tương lai, đã cầm súng, ở lại chặn hậu.
Lạc Hồng quân cùng các binh sĩ cũng rất muốn ở lại, vì họ đã thề chiến đấu vì nước, vì dân. Nay dân lại vì họ mà ở lại, thực không đành lòng nhìn.
Nhưng quân lệnh như sơn, họ không thể làm gì khác ngoài việc nghe lệnh di chuyển về thủ đô.
Họ biết, trọng trách từ ngày hôm nay sẽ tăng lên gấp bội. Không chỉ vì dân chúng ở hậu phương, mà còn vì những dân chúng đã chết tại đây vì họ, họ phải sống sót, giết hết lũ quái vật, giành lại quê hương cho những người đã hy sinh!
Ánh chiều tà buông xuống, một nhóm dân quân được trang bị tận răng dưới sự dẫn đầu của Hoàng Thế Đoàn vẫy tay chào tạm biệt các chiến sĩ và gia đình họ.
Đứng trên nóc xe, các chiến sĩ đều nghiêm trang giơ tay chào, hết sức kính trọng nhìn về khu quân doanh đơn sơ trước mặt.
Nơi này đáng ra là mồ chôn của bọn họ, nhưng hiện tại lại thành mồ chôn của dân quân... Bọn họ không biết làm gì để tỏ lòng kính trọng với những người này, chỉ có nghiêm chào theo kiểu quân đội mới khiến họ thấy một chút an ủi trong lòng.
Đôi khi xúc động quá con người thường không thể nói ra lời, chỉ có hành động mới tỏ rõ được thành ý, kính trọng nhất từ sâu trong nội tâm.
Trong xe, những người phụ nữ, có già có trẻ, đều đưa đôi mắt ướt lệ qua cửa kính, nhìn những thân ảnh sừng sững đứng vẫy tay chào ngày một xa.
Một đứa trẻ ngây thơ, đôi mắt long lanh nhìn bóng dáng cha mình đang cười tươi rói, rồi cười khanh khách mách với người phụ nữ bên cạnh.
“Mẹ, bố bảo ở gần mẹ bố chẳng vui! Bố bảo mẹ như sư tử cái ấy, suốt ngày gầm gừ... mẹ nhìn xem, bố cười tươi như vậy thì chắc đúng rồi!”
Trái với thường ngày, mẹ nó vậy mà không rống giận hay nổi đoá, chỉ ôm nó thật sâu vào trong lòng, giọng nói run run.
“Đợi khi bố về... mẹ sẽ cho bố con một trận...”
Trẻ con nhạy cảm, tuy nó không biết khái niệm chia ly, nhưng sâu trong nội tâm nó lại như cảm nhận được sự mất mát gì đó khó tả.
Mẹ nó khóc, nó biết. Nó thấy bờ vai ẩm ướt cùng tiếng nức nở nghẹn ngào. Xung quanh cũng vậy, tất cả đều là một màn bi thương.
Đôi mắt ngây thơ to tròn bỗng đỏ hoe, không biết tại sao... nó lại buồn, lại muốn khóc rồi...
Bố nó, người đàn ông luôn bên cạnh để xoa lưng, an ủi mỗi khi nó khóc, nay lại xa quá, bóng dáng tươi cười đó mờ nhạt quá... nó muốn bố bên cạnh ngay lúc này...
“Nhóc con, đừng khóc... bởi từ nay về sau ta sẽ không thể an ủi con được nữa rồi...”
Bản văn này, đã được trau chuốt tỉ mỉ, thuộc về truyen.free.