Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 406: ngăn chặn hung hiểm.

Nhìn vách đá đang ngày một rạn nứt, các lớp thạch nhũ phía trên cũng theo đó rơi lả tả, hốc đá ngày một to ra khiến Với có chút run sợ.

Lần trước may mắn thoát thân, Với chỉ cảm nhận được khí thế của cấp Tông từ xa. Nay đứng gần, cảm nhận hết thảy, Với cảm thấy bản thân sẽ không còn chút hi vọng sống sót nếu phải đối đầu trực diện với con mãnh trư kia.

“Không biết vì lý do gì con lợn to xác kia không thể lập tức phá nát bức tường đá đó, nhưng có một điều ta dám chắc. Thổ địa nơi đây rất cứng rắn, chắc chắn giữ chân được nó vài phút đồng hồ...”

Vào thời thượng cổ, hay nói đúng hơn là thời tiền sử khi khủng long còn hoành hành trên trái đất, những hung thú từ cấp Sư trở lên đã có thể phá hủy một mảnh thổ địa. Dù chưa thể diệt thiên, sức mạnh phá hoại của chúng cũng không hề yếu.

Nếu để một con hung thú cấp Sư thời tiền sử oanh tạc lớp đất đá này, e rằng nó sẽ không trụ được bao lâu. Vậy mà giờ đây, một hung thú cấp Tông lại không thể phá vỡ một vách đá dày chưa tới năm phân. Điều đó đủ để thấy sự khác biệt giữa thời tiền sử và hiện đại.

Không rõ là do thế giới thăng cấp nên các vật vô tri như đất đá cũng mạnh lên theo, hay là do cấp bậc tu vi tăng nhưng chất lượng lại suy giảm, hắn không rõ điều đó. Nhưng có một điều hắn dám khẳng định: nếu con lợn kia muốn phá bỏ bức tường đá này cũng phải hao tổn rất nhiều công sức, không thể một phát là xong ngay được!

Khoảng năm phút sau, cơn chấn động bỗng dưng im bặt, các lớp thạch nhũ cũng không còn thi nhau rơi xuống. Tiếng rống giận của mãnh trư cũng biệt tăm, như tan vào hư không vô định.

“Không thấy có động tĩnh.... sư phụ, hay nó rời đi rồi?” Với hơi áp tai vào vách đá, nghe ngóng động tĩnh bên ngoài. Cậu không dám thò đầu ra nhìn, bởi lo lắng ngoài đó vẫn còn mãnh trư.

Lớp đất đá ở đây rất đặc biệt, không chỉ cực kỳ cứng rắn mà chúng còn có khả năng ngăn chặn thần thức. Chính vì vậy, Với mới phải áp tai trực tiếp vào vách đá để phán đoán tình hình bên ngoài.

“Con này lửa giận trùng thiên, vừa rồi biểu hiện rõ ràng là không muốn bỏ qua chúng ta mấy tên khốn nạn này... a phi! Là con gà khốn nạn mới đúng!”

Thắng nhổ nước bọt, mắng vốn con thần kê đã bỏ chạy ra khỏi hang.

Thật là... gà làm người chịu...! mà cũng không hẳn, trong những tác nhân gây nên chuyện này hình như có cả tên nhóc đang đứng bên cạnh đây.

Khi không đi giết vợ người ta, giờ quay lại chẳng khác nào trêu tức người? Đã thế lại còn thêm con gà khốn nạn kia, tự nhiên hứng lên đi xỉ vả con mãnh trư này, khiến nó điên điên, khùng khùng.

May mắn là vách đá cứng rắn, đủ ngăn cản mãnh trư lao vào.

Nhưng mà không khí yên lặng này thực sự khiến Thắng cảm thấy không ổn, giống như bình yên trước bão giông vậy, quá yên ắng.

“Sư phụ...”

“Ửm?” Hắn nghi hoặc quay đầu nhìn Với.

“Con cảm nhận được một chút pháp tắc chi lực... giống như có ai đó đang điều động... pháp tắc.” Với không dám chắc về cảm nhận của mình.

“Cái gì?” Thắng nhíu mày, vắt óc suy nghĩ.

Linh quang chợt lóe giống như nghĩ tới điều gì, nội tâm không kìm được mà run rẩy, vội vàng hướng Với hô lớn.

“Mau, mau gia cố bức tường đá bằng dẫn thổ phù!”

Thấy sư phụ cuống lên như vậy, Với tuy không rõ tại sao, nhưng cậu cũng đoán được một chút gì đó. Không nghĩ nhiều, Với lập tức lôi từ trong túi ra một sấp giấy hoàng chỉ có màu nâu sậm, quẳng về phía hốc hang có chút rạn nứt.

Vết nứt nhỏ bé do vừa rồi bị con mãnh trư kia va chạm, sau khi được dẫn thổ phù dán lên liền như có sức sống mãnh liệt, nhanh chóng phục hồi.

Nhìn bức tường lành lặn ngay trước mặt, Thắng mới cảm giác yên tâm một chút.

“Sư phụ, sao vẫn chưa thấy con lợn kia có động tĩnh gì?”

Chờ đợi nửa hồi vẫn chưa thấy mãnh trư công kích, Với có chút nghi hoặc quay qua hỏi sư phụ mình.

Thắng nhíu mày, theo lẽ thường kẻ địch kích hoạt pháp tắc là chuẩn bị thế công. Đặc biệt như mãnh trư này, thời gian có chút lâu, hẳn là đánh một đòn bá đạo phá nát bức tường này mới đúng. Chính vì lẽ đó hắn mới sai Với dùng lượng lớn dẫn thổ ph�� gia cố phòng thủ.

Nhưng lúc này im lặng dị thường, khiến hắn bắt đầu sinh nghi.

Không lẽ con lợn này từ bỏ rồi? Vừa rồi thôi động pháp tắc chỉ là đang hù dọa hai người mình sao?

Đúng lúc hắn đang vắt óc suy nghĩ thì một tiếng nổ “ầm” vang lên, bức tường đá vừa được gia cố lập tức vỡ nát như mưa sa bay thẳng tới hai người họ.

“Sư phụ!”

Với làm ra phản ứng trước tiên, lợi dụng thân thể cứng như cương thiết nhanh chóng lao vọt tới trước người sư phụ, lấy thân chặn lại cơn mưa đá.

Sư phụ hắn hiện tại không khác phàm nhân là bao, nếu dính phải những khối đá va đập này e rằng sẽ thương tích đầy mình. Có thể đối phương sẽ không vì những trận mưa đá này mà mất mạng, nhưng là một đồ đệ, Với không nghĩ nhiều như thế, nội tâm cậu đơn giản chỉ muốn sư phụ mình an toàn.

Sau một hồi đất đá văng tứ tung, bụi cát cũng dần lắng xuống để lộ phía trước một hốc đá lớn.

Ban đầu nơi đó chỉ lớn tầm một mét, nhưng sau tiếng nổ vừa rồi đã rộng ra đến ba mét trở lên.

Thắng híp mắt nhìn lại, xuy��n qua lớp bụi đang mịt mù thấy được một thân ảnh to lớn, đen đúa đứng chắn ngang cửa hang.

Nó phì phò, sắc lạnh nhìn qua bên này.

Chạy!

Không có Tiểu Thử, thể nội sức mạnh cũng không thể dùng. Việc chạy thoát khỏi tầm mắt của một con hung thú cấp Tông nghe chừng là viển vông. Tuy vậy, hắn vẫn muốn thử xem vận may bản thân thế nào.

Theo hắn học tập một đoạn thời gian, Với cũng là linh cơ nhất động, không cần sư phụ ra lệnh thì cậu cũng biết lựa chọn tiếp theo nên làm cái gì.

Với tóm lấy tay sư phụ kéo mạnh sang một bên, tiện đà cúi xuống để cơ thể Thắng tựa vào lưng mình. Cậu dùng tấm lưng dài rộng nâng đỡ Thắng, một đường lao vọt ra khỏi hang sâu.

Con mãnh trư thấy vậy liền rít lên một tiếng, điên cuồng đuổi theo sau.

Nó bước đi lảo đảo, liên tục va vào thành vách hang đá.

Hẳn là vừa rồi công phá bức tường kia khiến nó bị choáng váng, không thể chạy thẳng một đường.

Dựa vào lưng đệ tử mình, Thắng thi thoảng ngoái lại nhìn con mãnh trư.

Vừa rồi khi chưa phá cửa hang, con lợn này trông khá uy mãnh, khí t���c bức người. Nhưng sau khi phá hủy thành công, nó liền trở nên đù đờ thấy rõ, các thớ cơ cũng từ thô to đang dần dần héo rút. Khí tức cũng không còn thô bạo như ban đầu.

Chẳng lẽ là do dùng quá nhiều pháp tắc nên bị phản vệ?

Thắng âm thầm phỏng đoán. Nhìn biểu hiện của con mãnh trư kia, hắn dám khẳng định quả thực là vậy. Nhưng hắn không dám để Với dừng lại, trái lại còn muốn tăng tốc rời đi.

Con lợn kia tuy đã bị choáng váng, lực chiến giảm, nhưng cũng không giảm bao nhiêu, hiện tại chắc cũng ngang với cấp Sư mãnh thú. Đều là cấp bậc bọn họ không thể trêu chọc vào.

Chạy được một đoạn, bọn họ liền tới đoạn đường khúc khuỷu, thu hẹp, chỉ đủ một người đi. Với vì vác theo Thắng nên đi lại vẫn coi như dễ dàng, chỉ có mãnh trư là khó khăn. Mỗi lần đi qua là nó phải thôi động pháp tắc tới phá ra một con đường, sức lực cũng vì vậy ngày càng yếu, tốc độ theo đó chậm lại.

Thắng vì không phải liều mạng chạy nên chú ý được con mãnh trư kia hành động. Từ những gì quan sát, hắn liền đoán được con lợn rừng kia có pháp tắc loại tăng cường sức mạnh hay nhục thân loại hình.

Thường loại pháp tắc này bám trụ vào thể chất vật chủ, dùng nhiều hoặc quá độ sẽ dẫn tới gánh nặng cơ bắp, khiến cơ thể rơi vào trạng thái suy yếu trầm trọng.

Nhìn con lợn kia ngày càng mệt mỏi, cơ bắp rút đến chỉ còn lớp da, hắn liền tin tưởng cái suy nghĩ này.

Thêm một đoạn đường nữa truy đuổi, con mãnh trư kia có vẻ như kiệt sức, nó không thèm đuổi tiếp hai người.

Đứng tại trong hang hẹp đen tối, nó rống lên những cơn giận dữ vang vọng khắp hang động. Tiếng rống rất lớn, truyền ra cả bên ngoài núi đá mặt quỷ, khiến dân chúng nơi đây tưởng rằng quỷ thần hiện thế trách phạt người dân, làm bọn họ sợ đến nhao nhao quỳ xuống tạ tội.

Trong hang.

Thấy con mãnh trư không tiếp tục theo đuôi, hai thầy trò mới dừng lại lấy sức.

“Sư phụ, con lợn kia không tiếp tục đuổi theo.”

Với nhìn chăm chú vào hang sâu, thấy không còn bóng dáng lợn rừng liền thở ra một ngụm trọc khí.

“Nó bị hao hết khí lực nên mới vậy, may mà thổ nhưỡng nơi đây đủ c���ng rắn, nếu không chúng ta chỉ sợ đã trong bụng nó rồi!”

Thắng nghĩ mà sợ. May mắn là con lợn này không bá đạo như bọn khủng long, nếu không quả thực hắn đã chết không có chỗ chôn.

Mà nghĩ lại không biết nên nói may mắn hay đen đủi.

Bình thường ra pháp tắc không phải con hung thú nào cũng giác ngộ được, chỉ có các sinh vật có tuệ năng mới có thể ngộ được chút da lông. Nhìn con lợn vừa rồi hẳn là đã ngộ tới chuẩn pháp tắc, không phải loại tầm thường. Nhưng với trí tuệ như vậy đáng lẽ ra nó phải nói được tiếng người mới đúng, đằng này lại không.

Hắn thật đen đủi khi gặp phải một con hung thú ngu ngốc nhưng lại đốn ngộ được pháp tắc.

Cái này thực giống khi đi học hay đi làm, hắn chỉ cần được nâng đỡ, dù có ngu dốt thế nào cũng được lên lớp, lên chức vụ cao. Xét ra, con lợn hẳn là có trong m��nh cái gọi là thiên mệnh chi tử đi.

Nhưng nghĩ lại cũng thầm may mắn, may mà con lợn đó ngộ là loại hình sức mạnh pháp tắc. Chứ nó mà đốn ngộ nguyên tố, cụ thể hơn là thổ hệ.... chậc chậc, sợ là ngày này năm sau hắn sẽ cùng Với lên bàn thờ, còn con hắn sẽ thành con hoang không cha, nghĩ thôi đã thấy sợ...

“Sư phụ, chúng ta mau chóng rời khỏi đây chứ?” Với xin ý kiến sư phụ mình. Cậu thực sự không muốn ở lại đây thêm giây phút nào, bởi uy áp từ con lợn rừng kia khiến cậu vô cùng sợ hãi.

“Không vội, hiện tại nó đã không thể tiếp tục truy đuổi, chúng ta ở lại thêm vài giờ cũng không sao.” Thắng lắc đầu, nói ra ý của mình. “Bên ngoài vẫn còn rất nhiều người, nếu để nó thoát ra ngoài e rằng sẽ có rất nhiều người chết.”

“Nhân lúc nó đang trong yếu kỳ, chúng ta cho sập nơi này, đóng lại cửa hang, bố trí thêm pháp tắc mà nhốt nó lại!”

“Nếu không làm sớm, đợi nó phục hồi lại sức mạnh, ắt sẽ ra bên ngoài gây tai họa...”

“Nhưng đất đá nơi này rất cứng rắn, sao làm sập được đây...?” Với mặt mày buồn khổ nói.

Đối phương là hung thú cấp Tông trung kỳ, mạnh đến như vậy mà còn khó khăn trong việc phá bức tường đá nơi đây, phải có pháp tắc mới hủy được ngăn cách. Phá xong còn bị choáng váng đầu óc, đủ thấy đất đá cứng đến đáng hận. Trong khi đó, bọn họ chỉ dừng lại ở cấp Linh, pháp tắc còn chưa lĩnh hội được cái gọi là chuẩn pháp tắc thì phá kiểu gì? Chẳng lẽ bằng niềm tin sao?

“Dùng cái này!”

Từ trong không gian, Thắng lấy ra một chồng hỏa ấn phù.

“Cái này...” Với dở khóc dở cười, không hiểu ý của sư phụ.

Dẫn phù sức mạnh tương đương với chuẩn pháp tắc còn không ăn thua, trong khi đó hỏa ấn phù lại chỉ là loại ngụy pháp tắc cấp thấp. Thay vì lấy ra lượng lớn dẫn hỏa phù, sư phụ lại lôi ra một chồng hỏa ấn phù, sư phụ đây là đang đùa hắn sao?

Như nhìn ra được suy nghĩ của Với, Thắng chỉ cười cười nói. “Nhìn xem đây.”

Thắng đặt cạnh chồng hỏa ấn phù một can xăng, rồi đổ dọc theo hành lang một dải chất đốt chủ yếu là xăng và dầu, những thứ dễ cháy.

Sau khi đổ thành một dải, cách chồng hỏa ấn phù tầm trăm mét, hắn mới lấy ra que diêm, quẹt vào vỏ bao để lấy lửa, rồi búng vào rãnh dẫn xăng dầu.

Với: “...”

Sư phụ đây là đang đùa nghịch hay sao? Hỏa phù chỉ cần kích hoạt linh lực là cháy rồi, đằng này người còn đem xăng dầu làm vật dẫn, dùng que diêm để gọi lửa, thật là khó hiểu mà!

Nhìn ngọn lửa nhỏ bùng lên, cháy thật nhanh vào hang sâu trong động, Với vẫn chưa hình dung ra được sư phụ đang làm gì. Phải tới khi ngọn lửa được xăng dầu dẫn tới chồng hỏa ấn phù trong hang, cu cậu mới biết sự đáng sợ của phù văn cùng dầu hỏa khi kết hợp.

Khi lửa nhỏ vừa đốt đến hỏa ấn phù thì một ngọn lửa lớn bùng lên, bao trùm toàn bộ phù văn. Dưới sự thiêu đốt hừng hực, toàn bộ pháp tắc trong phù văn bị kích thích, cùng lúc được phóng thích ra bên ngoài, tạo ra một vụ nổ lớn.

Sóng xung kích đánh ra, khiến mảng lớn đất đá rơi lả tả, đánh sập một đoạn hang động.

Thắng biết trước uy lực của kiểu bố trí này, nên ngay khi đốt lửa, hắn liền kéo Với chạy xa một đoạn dài, dùng dẫn thổ phù gọi ra một tấm bia đá để chặn lại sóng xung kích.

Vụ nổ qua đi, bụi đất lắng xuống. Hai người mới trở lại nơi vừa đặt hỏa ấn phù.

Hiện tại, nơi này đã không còn nguyên vẹn như trước, tất cả đã bị chắn bởi những tảng đá do phía trên hang sập xuống, không còn thấy lối vào.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Với không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh. Thì ra phù văn còn có thể dùng được như vậy.

Mặc kệ Với kinh ngạc, Thắng sau khi trở lại liền lấy ra mấy tấm dẫn thổ phù ném lên lớp đất đá ngổn ngang kia.

Ngay lập tức, các khối đá nhỏ không đồng nhất tan ra, hòa quyện vào nhau thành một khối cự thạch to lớn, thô dày.

Kiểm tra độ rắn chắc, cảm thấy thực sự có thể ngăn chặn con mãnh trư kia ra khỏi đây, hắn mới hài lòng cùng Với rời đi.

Trước khi ra bên ngoài, hắn còn cẩn thận bố trí một đại trận pháp mê hoặc để không cho phàm nhân vào trong, tránh đám đần độn đó đi lấy thuổng cuốc đào ra nơi này.

Nhân loại là loài động vật rất khó nắm bắt. Hàng ngàn năm không ai mò vào đây xem xét nên nơi này vẫn giữ được nội tình. Nhưng vừa rồi tiếng vang từ bên trong lộ ra, lại thêm các loại động đất oanh tạc phát sinh, e rằng sẽ dẫn tới dân chúng hiếu kỳ.

Dân bản địa hắn không lo, hắn chỉ lo đám khoa học gia dửng mỡ tới đây tìm tòi, kiểm tra địa chất, đào móc tìm xem tung tích thần tiên ma quỷ thì đúng là toi.

Cái này không phải lo lắng thừa, từ trước tới nay có bao nhiêu địa danh đồn có tiên ma quỷ quái chẳng bị bọn khoa học gia tới đào móc nghiên cứu hay sao? Vậy nên để tránh họa, hắn vẫn là cẩn thận vẫn hơn.

Xong hết thảy, hắn liền ra bên ngoài tìm tới thần kê, bắt nó lại giáo huấn một trận.

Lần này nguy hiểm suýt nữa mất mạng, bỏ qua cho con gà này thực sự không phải cách sống của hắn.

Nhưng đấm rồi lại xoa, sau khi dạy bảo thần kê, hắn liền cho nó chút ngon ngọt, dụ dỗ ở lại đây sinh hoạt.

Tuy lối vào đã bị chặn, bên ngoài có trận pháp che chắn nhưng lại thiếu người trông nom.

Để Với ở lại thì không ổn, bởi hắn còn một số việc cần tên đại đệ tử này đi làm. Chỉ còn mỗi thần kê là rảnh rang. Vậy nên hắn đã cho thần kê ở lại đây với mục đích trông chừng nơi này, có gì bất thường thì ngay lập tức chạy về báo cáo.

Để đảm bảo, hắn đã vì thần kê bố trí một truyền tống môn cỡ nhỏ để nó có thể thường xuyên trở về cùng đám gà mái nói chuyện “yêu đương”.

Được cái thần kê đã sinh linh trí, có thể tự mình vận chuyển pháp môn nên Thắng đã dạy nó cách dùng truyền tống môn để dịch chuyển.

Khi mọi việc đã ổn thỏa, hắn mới cùng Với lẩn vào màn đêm, rời đi vùng đất này, trở lại Quảng Ninh.

Cứ vậy một chút rắc rối liền được tạm thời giải quyết. Bản dịch này là tài sản độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép và phát tán dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free