(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 405: Quái vật trong hang
Càng đi sâu, đường hầm càng trở nên nhỏ hẹp, gồ ghề khiến việc di chuyển thêm phần khó khăn. Đó là chưa kể đến vô số côn trùng kỳ lạ đang trú ngụ bên trong.
Ban đầu, ở vòng ngoài chỉ lác đác vài con, nhưng khi tiến vào sâu hơn khoảng trăm mét, đám côn trùng này mới ồ ạt bay ra, khiến cả hang động vang lên những âm thanh “vò vò”.
Nếu là người thường, e rằng khó lòng vượt qua được cửa ải này.
“Hỏa phù!” Với bước đi trước, tay phải cầm một nắm phù văn quăng ra ngoài.
Những lá phù chú lơ lửng trên không, theo tiếng quát của Với mà nổ vang dội, tạo thành ngọn lửa hừng hực bao trùm đám côn trùng.
Nhiệt độ cao thiêu đốt đám trùng tử, khiến chúng liên tục giãy giụa; chỉ vài con may mắn thoát được, chạy ngược vào sâu trong hang. Số còn lại bất hạnh, sau khi vùng vẫy một hồi liền hóa thành tro bụi.
Nhìn đống tro tàn trên mặt đất, Thắng liền phần nào hiểu ra về truyền thuyết núi mặt quỷ.
Không chỉ dân bản địa, mà ngay cả dân tứ xứ cũng đều biết rằng núi mặt quỷ thỉnh thoảng lại rít lên những tiếng gầm dữ dội. Những người theo khoa học thì tin đây là tiếng gió thổi, bởi gió va chạm các vách đá mới sinh ra tiếng rít. Còn những người theo tâm linh lại tin đó là linh hồn của ngọn núi mặt quỷ.
Nhưng thực chất, tất cả đều sai, tiếng rít ghê rợn mà người đời đồn đoán thực ra là do đám trùng tử này bay theo bầy mà tạo ra.
“Thì ra là do lũ côn trùng này, cứ tưởng lũ ác linh...” Thắng thả lỏng tinh thần, quẳng Thần Kê sang một bên.
Vừa rồi lũ côn trùng kéo đến đây, Thắng còn tưởng ác linh tấn công, liền vội vàng kéo Thần Kê lại gần. Giờ thấy là lũ trùng, chỉ cần một nắm phù chú cấp một là có thể xử lý, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Là một đại năng mà còn sợ chết, quả thực chỉ có mình hắn!
“Sư phụ, chúng ta tới nơi rồi!”
Với đi phía trước, lách người qua một bên, để lộ một cửa hang nhỏ bé, chỉ rộng khoảng một mét.
Từ bên trong cửa hang phát ra một tia sáng xanh mờ nhạt. Không giống ánh sáng mặt trời, thứ ánh sáng này giống hệt ma trơi, kiểu thường thấy trong phim kinh dị.
“Đó là...?” Hắn cúi xuống, nhìn qua khe hang bé nhỏ trước mặt.
Đập vào mắt hắn là một khu rừng nhỏ, diện tích khoảng trăm hecta. Có đủ loại thực vật, chim chóc bay lượn trên đầu.
Chúng có chút giống chim nhưng lại không phải chim thật. Tuy mang hình dáng loài chim nhưng lại không có lông vũ, thứ bao bọc cơ thể chúng chỉ là lớp da sạm màu.
Chúng bay lượn trên không, dưới những tia sáng mờ ảo, tối màu, trông thật mờ ảo, hư vô...
Thi thoảng, chúng lại rít lên từng tiếng ‘crit...’ vang vọng khắp không gian. Cũng phải, đây là một không gian kín, việc tiếng kêu của chúng có thể vang vọng ra xung quanh cũng không phải là điều gì quá khó hiểu.
“Chính là nơi này, thưa sư phụ.” Với đứng bên cạnh, chỉ tay về phía vùng đất mờ ảo bởi những tia sáng màu lam nhạt nhòa.
Chui ra khỏi hốc nhỏ, Thắng đứng dậy vươn người, tham lam hít một hơi thật sâu.
“Hmmm, nơi này thật nồng đậm quỷ khí!”
Hắn nhíu mày đánh giá, rồi lại trầm ngâm suy tư.
“Nơi này có chút tương đồng với Quỷ Giới, đều có quỷ khí tồn tại... chỉ là chất lượng ở đây không được tốt lắm, vẫn bị pha tạp chút linh khí từ bên ngoài...”
Hắn xoa cằm, lẩm bẩm.
“Nói đến Quỷ Giới lại làm ta nhớ đến hai tên Quỷ Ma, không biết giờ bọn chúng thế nào...”
Vài triệu năm về trước, so với dòng thời gian mà Trái Đất đã trải qua, quả thực không phải một đoạn thời gian ngắn; ít nhiều cũng đã trôi qua hàng trăm thế kỷ, hàng ngàn nền văn minh khác nhau. Nhưng đối với Thắng, khoảng thời gian đó chỉ như mấy năm.
Hắn thì vẫn vậy, vẫn yếu ớt như thế, không có mấy thay đổi. Còn đám chúng sinh mà hắn thả ra ngoài để xây dựng nền móng cho bản thân, giờ gần như biệt tích, không còn thấy tăm hơi. Chỉ còn lại những đống giấy vụn được coi là thánh tích lịch sử kể về chúng.
Ngũ hành huynh đệ không rõ tung tích, dự là đã cùng đám người Yêu tiên chết trong trận đấu với ngoại tộc giới tọa vào thời thượng cổ.
Hai người Quỷ Ma cũng vậy, không rõ hành tung.
Sau khi được cử sang dị giới, mọi liên kết đều đã bị đứt đoạn. Khi đó hắn không quá lo lắng, bởi trong linh hồn vẫn còn bản cam kết với Cốt Tộc, nên có thể cùng đám người đó liên lạc. Nhưng sau này, khi xuyên qua không gian và thời gian, sợi dây liên kết này cũng vì thế mà đứt gãy, bản cam kết trong linh hồn không rõ vì sao biến mất.
Tình hình của chúng ra sao, hắn hoàn toàn không biết. Chỉ biết đám con cháu của Quỷ Ma vậy mà có thể phát triển đủ loại hình văn minh, đưa Ma Tộc phát triển đến mức đáng kinh ngạc. Chính những văn tự mà hắn từng đọc là thành quả quý giá mà chúng để lại.
Nhìn khung cảnh u ám, lại phần nào có tà khí ở nơi đây khiến hắn không nhịn được mà nhớ tới Huyết Giới.
...
“Sư phụ, con lợn một mắt đó có cả một bầy ở bên dưới...”
Với chỉ tay về phía trung tâm khu rừng, nơi quỷ khí nồng đậm nhất.
“Đi qua đó xem sao!”
Thắng đang định nh��y xuống vách đá thì Với ở phía sau giữ hắn lại.
“Khoan đã sư phụ, dưới đó có một con lợn hung dữ, rất mạnh!”
“Lợn hung dữ, rất mạnh?” Thắng nghi hoặc.
Với gật đầu, sau đó kể lại câu chuyện mình biết.
Chuyện là mấy ngày trước, khi Với tìm được đến đây, cậu bắt gặp một đàn lợn kỳ lạ. Đàn lợn này có một con cái và năm con con.
Vì hiếu kỳ, Với đã âm thầm tiến gần hơn đến đàn lợn để quan sát nhưng chẳng may bị lợn mẹ phát hiện và tấn công.
Tự vệ, Với đã ra tay giết chết con lợn mẹ. Thấy đàn con nheo nhóc, cậu định bắt hết về cho sư phụ xem thì bỗng trong khu rừng vang lên một tiếng rống giận dữ.
Từ trong khu rừng vọt ra một bóng đen to lớn, đen ngòm. Khí thế tỏa ra bức người, hung hãn.
Tự thấy không phải đối thủ của nó, Với đã nhanh chóng ôm lấy thi thể lợn mẹ mà chạy trở về. Dù sao cũng đã mất công hạ gục, thay vì để lại đây thì đem về làm lương thực vẫn là hợp lý nhất.
“Vậy khả năng cao con lợn đó là lợn đực... Nếu vậy thì toang, nó chắc chắn rất hận mày!”
Vừa nói xong, h���n liền thấy nơi xa có một trận bão cát bụi mù đang cuồn cuộn vọt về phía này cùng những âm thanh uỳnh uỳnh vang vọng khắp đại địa.
Với thấy cảnh tượng này liền biến sắc mặt, sợ hãi nói.
“Sư phụ, hình như là nó! Nó phát hiện chúng ta!”
“Con mẹ nó, quả là nó hận mày đến tận xương tủy rồi! Chạy mau!”
Đoạn, Thắng liền mặc kệ Với, quay đầu chui trở lại vào cái hang bé nhỏ vừa rồi.
Với thì hắn không lo lắng, bởi tên nhóc này ít nhiều cũng là cấp linh đỉnh phong.
Chỉ có hắn yếu ớt, ở lại chờ đợi thì chỉ có chết.
Nhìn một màn bụi đất bay đầy trời như thế, ít nhiều con lợn đó cũng có cấp Sư trở lên.
Thần Kê mà hắn mang theo tưởng chừng sẽ hữu dụng, nhưng không ngờ, giờ đây nó lại thành một kẻ vô dụng. Kẻ địch còn chưa tới nó đã bỏ mặc ông chủ chạy trước ra ngoài, thấy cảnh này Thắng chỉ có thể cắn răng gồng cơ đít, xiết cơ mông hòng chạy nhanh hơn Thần Kê.
Với thì chu đáo hơn, biết sư phụ hiện tại không thể chiến đấu. Cậu gắng ở lại vài giây sắp xếp vài cái bẫy, sau đó quăng ra ngoài vài tấm dẫn hỏa phù bay về phía màn khói bụi mịt mờ trước mặt.
Làm xong tất cả, Với mới quay đầu chạy ngược ra. Tốc độ rất nhanh, chỉ trong chớp mắt đã không còn hình bóng.
Lúc này, tại vách đá mà hai người vừa đứng bỗng nhiên rung động, đất đá vỡ nát, lăn xuống vách vực.
Vì hốc hang đó nằm lưng chừng nên địa hình khá cheo leo, hiểm trở.
Sau một hồi bụi bay tán loạn, đất đá rung chuyển, không gian cũng dần yên tĩnh lại. Khói bụi cũng theo đó mà tan đi, để lộ một thân ảnh to lớn cỡ con trâu mộng.
Nó có chút giống với độc nhãn trư mà Với mang về, chỉ khác về kích cỡ và cặp răng nanh sắc nhọn phô ra bên ngoài.
Những bẫy rập mà Với chuẩn bị trước đó đã bị nó dễ dàng phá bỏ, dù là dẫn hỏa phù cũng chỉ có thể làm bộ lông nó xén vài centimet, chẳng thấm vào đâu.
Nó khịt mũi bên ngoài hang động, đôi mắt lạnh lẽo đến mức sát khí cô đặc. Sau một hồi, nó liền húc mạnh đầu vào hang định chui qua, nhưng vì cơ thể quá cỡ, chỉ lọt được nửa cái đầu. Tức giận, nó phì phò gầm lớn.
“Rống!!! Ỉn ỉn...”
“...”
“Ỉn ỉn?” Thần Kê đang lao đầu chạy phía trước liền dừng lại, đôi mắt không khỏi nhìn về phía sau. Khi thấy con lợn khổng lồ kia bị giữ lại bên ngoài, hai con ngươi nó liền lộ vẻ gian xảo.
Thấy Thần Kê không tiếp tục chạy, tư thế vậy mà hiên ngang không sợ hãi đi ngược trở lại khiến Thắng đầu đầy dấu hỏi chấm, nghi hoặc nhìn về phía sau. Vừa hay thấy độc nhãn trư đang bị chặn bên ngoài, không thể chui vào trong hang.
Hắn dừng lại, thở phào nhẹ nhõm. May mắn, con lợn này đuổi tới cửa hang liền bị chặn lại.
“Độc nhãn trư hẳn là sinh vật thời cổ đại, không phải động vật bị biến dị bởi chất phóng xạ như ở tương lai người ta đồn đoán... Không biết vì sao ở tương lai nó có thể rời đi khỏi đây, nhưng thật may mắn khi phát hiện tiền thân của độc nhãn trư ở nơi này... Mình chỉ cần phong ấn nơi này, gia cố thêm một tầng huyễn ảnh tránh người thường lạc vào đây thì chắc chắn tương lai sẽ giảm bớt một hiểm họa!”
Hắn thầm thấy may mắn khi đã phát hiện ra khởi nguồn của độc nhãn trư. Ở tương lai, loài này là loài cực kỳ nhanh chóng thích nghi. Tuy có thể lấy thịt làm lương thực, nhưng độ nguy hiểm phải nói là cực lớn.
Ngoài khả năng thích nghi, chúng còn phát triển cực kỳ nhanh chóng. Theo như những gì hắn biết, chỉ vẻn vẹn một năm, nó đã chiếm lĩnh toàn bộ một mảnh thổ địa ở phương Bắc. Nếu không phải Trung Hoa Dân Quốc còn vài đầu đạn hạt nhân, e rằng người Hoa đã bị tuyệt chủng bởi giống mãnh trư này.
Nói đến cũng kỳ, đám lợn này sau khi thoát ra liền tiến lên hướng Bắc, không thèm bén mảng tới hướng Nam, thành ra khi đó Việt Nam chỉ tốn công sức chống lại zombie các loại.
Nhưng đời mà, biết đâu đấy. Có thể ở tương lai diễn biến sẽ là như vậy, còn hiện tại thì không! Sợ hiệu ứng cánh bướm xảy ra, đám lợn này sẽ xuôi Nam đánh về. Thắng muốn cùng Với ra tay phong ấn nơi này lại, tránh biến cố bất ngờ xảy ra.
Chỉ là đáng tiếc, người tính không bằng gà tính!
Trong khi hắn còn đang suy tính nên dùng trận pháp nào phong ấn nơi đây thì con gà của hắn, Thần Kê đại ca lại hiên ngang, khệnh khạng đi tới trước mặt đầu mãnh trư đang thò nửa đầu vào khịt khịt, ỉn ỉn.
“Quác! Con lợn chết bầm, dám dí bản Đại Vương!? Báo hại bản Vương giật cả mình!”
Nghe được lời trách mắng của Thần Kê, độc nhãn trư liền sinh bất mãn, rống lên từng đợt rồi lại ỉn ỉn vài cái như muốn nói điều gì đó.
“Làm sao? Còn ý kiến!?” Thần Kê giơ đôi chân gà nhỏ bé đạp đạp vào mũi độc nhãn trư, trợn mắt quát. “Mẹ nó, dám lấy cấp bậc ra dọa ta? Mang tiếng là cấp Tông trung kỳ mà lại không thể nói tiếng người, cái loại phế vật như mày đúng là đáng chết!”
“Sao? Giận rồi? Giận thì kệ mẹ mày, dám dọa bản Đại Vương, xem bản Đại Vương trị ngươi ra sao!”
Nói rồi, Thần Kê liền dùng hết sức bình sinh quay mông vào mặt độc nhãn trư, bắn vào mắt nó vài bãi la sát.
Phân gà mang tính cay, nếu là gà bình thường ắt không làm độc nhãn trư cảm nhận được sự khó chịu. Nhưng khổ là con gà này lại là cấp linh, đột phá giống loài thành Thần Kê trong truyền thuyết. Cấp độ tuy yếu nhưng bản chất đã không phải một con gà tầm thường. Vị cay của phân gà cũng vì vậy nhân đôi.
Khi mắt của mãnh trư bị dính phân gà, nó liền cảm nhận được một hồi đau rát.
Chỉ một chút đau rát đó sao có thể làm mãnh trư bị thương? Cái nó bị tổn thương chính là lòng tự tôn của một con lợn cấp Tông trung kỳ bị một con gà cấp linh ỉa vào mặt.
Đau thể xác chưa chắc đã đến một phần trăm, nhưng đau tâm lý phải lên đến hàng ngàn lần.
Từ thuở khai sinh cho đến nay, bản thân là một con lợn rừng mạnh mẽ trong thế giới này. Sẽ không nói quá nếu gọi nó là chúa tể nơi đây, vì trong không gian này chỉ có nó là đạt tới cấp Tông trung kỳ.
Nó uy vũ, nó bá khí, nó hách dịch... chỉ có nó mới được phép đi hạ bệ, sát hại cùng khinh bỉ các chủng tộc khác. Chưa có loài nào dám đứng lên chống lại, dù là hung thú cấp Tông sơ kỳ. Chỉ có duy nhất lần này nó bị một con gà bé tí bằng móng chân, cấp bậc còn chưa chạm tới cấp Sư hung thú vậy mà dám đứng trước mặt nó sỉ vả, lại còn ỉa lên bộ mặt uy phong bá khí, hỏi sao nó chịu đựng cho được!
Nỗi tức giận khi ngửi thấy mùi cừu nhân còn chưa nguôi ngoai, nay lại bị một con gà bé tí khinh thị khiến quả bom nổ chậm bên trong thân nó bùng phát. Mọi lý trí cứ vậy đánh mất, nó điên cuồng húc mạnh vào vách đá thô dày.
Sức mạnh của một hung thú cấp Tông không phải là loại một vài dã thú có thể so sánh, mỗi cú va chạm vào thành vách đá đều tạo ra một cơn dư chấn dữ dội, khiến cho Thắng cùng Với cũng phải lảo đảo không thôi.
Đứng gần mõm lợn rừng nhất, lão Thần Kê lúc này gần như phải chịu đựng toàn bộ, từ dư chấn cho tới khí thế của đầu mãnh trư kia tỏa ra, làm lão Thần Kê với vẻ mặt 'ta đây' lúc nãy giờ đã trắng bệch. Sợ hãi co giò mà chạy, để lại ông chủ mặt xám như đít khỉ.
“Mẹ nó, cứ tưởng là một đầu hung thú cấp Sư, thì ra là một con hung thú cấp Tông...”
Cảm nhận được khí tức từ độc nhãn trư, khuôn mặt Thắng lập tức hiện rõ sự căng thẳng, lo lắng.
“Sư phụ, phải làm sao đây!?”
Quyền sở hữu bản dịch này thuộc về truyen.free.