(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 402: Phá Tinh quân đoàn
Bên ngoài thức hải, thế giới thực tại.
Đâu đó trong vũ trụ bao la, cách hệ mặt trời của loài người hàng tỷ năm ánh sáng, một cuộc chiến đẫm máu đang diễn ra.
Cả thiên hà chìm trong biển lửa.
Những phi thuyền hình thoi, hình lục giác lướt đi vun vút, không ngừng bắn trả nhau bằng những tia lửa nhiệt quang hừng hực.
Cuộc chiến chưa kéo dài được bao lâu thì từ phương xa, cách thiên hà này vài chục năm ánh sáng, một chiếc phi thuyền khổng lồ đã nhanh chóng bay tới.
Nó lớn đến mức phải hai mặt trời gộp lại mới có thể so sánh được.
Dù khổng lồ như vậy, tốc độ di chuyển của nó lại cực kỳ nhanh. Để ước lượng được vận tốc của nó, người ta chỉ có thể dùng đến vận tốc ánh sáng.
Chiếc phi thuyền khổng lồ nhanh chóng tiến vào ranh giới dải ngân hà, phá nát gần hết những tiểu hành tinh cản đường.
Ngay cả những viên tinh thể cứng rắn nhất thiên hà này cũng bị nghiền nát sau khi va chạm. Cho đến khi phá hủy toàn bộ vành đai ngân hà, diệt sạch quá nửa số hành tinh con, chiếc phi thuyền này mới dừng lại.
Các chiến thuyền nhỏ bảo vệ thiên hà cũng vì thế mà khựng lại, kinh hãi nhìn con tàu đó tàn phá quê hương mình.
Chỉ riêng những chiến hạm hình thoi đang tấn công thì không mảy may bận tâm, như thể chúng đã quá quen thuộc với cảnh tượng này.
Không cần nói cũng biết, các chiến thuyền hình thoi và con tàu khổng lồ này thuộc cùng một phe.
Sau khi dừng lại, chiếc phi thuyền nhanh chóng mở các khoang xung quanh thân. Từ bên trong, hàng loạt chiến thuyền cỡ nhỏ ồ ạt bay ra, lao về phía thiên hà như ong vỡ tổ.
Các chiến sĩ bảo vệ thiên hà thấy vậy liền anh dũng lao lên liều chết. Nhưng tất cả đều vô dụng, số lượng đối phương không chỉ đông đảo mà vũ khí cũng tiên tiến hơn họ rất nhiều.
Cuộc chiến ban đầu còn có chút cân sức, nhưng sau khi chiếc phi thuyền này góp mặt, toàn bộ chiến hạm hình thoi đã chiếm được thế thượng phong, đè ép các chiến hạm lục giác đến mức không thể phản công, chỉ còn biết chịu trận chờ chết.
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, một thân ảnh bay ra từ tiểu hành tinh. Người này không cần mặc đồ phi hành gia cũng có thể duy trì sự sống trong vũ trụ, đủ để thấy không phải hạng tầm thường.
Nhìn kỹ, đó là một chàng trai khoảng mười sáu tuổi, thân thể mảnh mai, làn da tím thẫm. Trên đầu có một cặp sừng nhọn hoắt uốn cong xuống, trông giống một con dê.
Vừa thấy đối phương xuất hiện, các chiến hạm hình lục giác nhanh chóng rút về, nấp sau lưng người nọ cố thủ.
Cùng lúc đó, trong khoang điều khi���n của chiến thuyền khổng lồ, một người đang đứng quan sát thiếu niên kia qua màn hình.
Người này cao tám thước, da dẻ xù xì, đen kịt. Quanh cổ y có một lớp lông vảy màu trắng, nhưng đã ngả màu đen sẫm, trông như máu khô. Không rõ đó là máu của y hay máu của kẻ thù dính vào.
Khắp khuôn mặt y chằng chịt vết sẹo trên má và trán. Mỗi khi y cười hay nheo mắt, đều toát lên một vẻ tà ác khó tả.
Người này chỉ chăm chú nhìn vào màn hình lớn, dõi theo thân ảnh mảnh mai đang lơ lửng ngoài không gian kia.
Phải mất chừng năm đến sáu phút, sau khi đã chán mắt nhìn cảnh thiếu niên kia tàn sát đồng bạn, gã mới không nhanh không chậm cất tiếng.
“Brota!”
“Đại nhân!”
Từ phía sau gã, một tên ngoại tinh nhân lù lù bước tới.
Tên này có vài điểm tương đồng với gã: đều sở hữu làn da đen kịt và lớp lông vảy trắng bao quanh cổ. Chỉ khác là hắn thấp bé hơn, không cao to lực lưỡng bằng gã.
“Ngươi ra ngoài tiêu diệt tên kia đi, khả năng cao đối phương chính là kẻ mà Thần Chủ đang tìm kiếm!”
“Đã rõ!” Brota nhận lệnh, nhanh chóng rời khỏi con tàu mẹ.
Không như thiếu niên bên ngoài, tên này buộc phải khoác lên mình một bộ chiến y trước khi rời khỏi con tàu mẹ.
Chỉ vài phút sau, hắn đã xuất hiện trước mặt chàng thiếu niên trẻ tuổi có làn da màu tím.
“Các ngươi là ai!? Sao dám vi phạm điều luật đa thiên hà, ngang nhiên đánh chiếm chúng ta?” Người thanh niên hầm hầm, tức giận chất vấn.
Vì hiện tại đang ở ngoài không gian, mọi lời mà đối phương nói đều không thể truyền tới tai Brota. Nhưng hắn lại nghe rõ mồn một, tựa như có kẻ đang lẩm bẩm trong đầu mình.
“Tên nhóc nhà ngươi cũng biết truyền âm thuật, quả thực không thể xem thường!”
“Hừ, bớt lảm nhảm đi. Các ngươi hôm nay dám xâm phạm Ngân Tinh, đừng hòng sống sót rời khỏi đây!”
Dứt lời, chàng thiếu niên da tím động thân, bay vọt về phía Brota.
“Thằng nhóc hỗn xược!” Brota cũng không vừa, hắn truyền âm quát tháo, đôi tay nắm thành quyền ứng đối thiếu niên.
Oanh!
Tuy không phát ra tiếng nổ, nhưng lực lượng mạnh mẽ từ cú va chạm của hai nắm đấm cũng đủ để Brota cảm nhận được.
Thật mạnh!
Brota lùi về sau, thần sắc ngưng trọng nhìn thiếu niên trước mặt.
‘Quả không hổ danh con của vũ trụ, sức mạnh quả thực không thể xem thường!’
Brota thầm nghĩ trong đầu, khuôn mặt tràn đầy cảnh giác nhìn thiếu niên.
“Chịu chết đi!”
Thấy Brota lùi về, thiếu niên kia liền tiên hạ thủ vi cường, gầm lên, truyền âm quát tháo, tiện đà tung ra một quyền đầy uy lực, mang theo sức mạnh đủ sức chấn nát cả hành tinh, giáng thẳng lên người Brota mà không hề có ý nương tay.
“Không ổn, uy lực của quyền này có thể sánh ngang cấp độ thiên hà! Nếu đón đỡ, ta chắc chắn sẽ chết!”
Brota toát mồ hôi lạnh, nhanh chóng lùi về sau, ý đồ tránh thoát cú đấm này.
Nhưng kỳ lạ thay, không gian xung quanh dường như bị cô đặc lại, trói chặt khiến hắn không thể nào thoát ra.
Trong phi thuyền, tên chỉ huy vừa ra lệnh cho Brota chiến đấu, khi thấy cảnh này, lông mày gã liền nhếch lên, ánh mắt đầy ẩn ý nhìn thiếu niên đang tung quyền.
“Vậy mà có không gian pháp tắc... Liệu tên này có thật là dị loại, kẻ được mệnh danh là con của vũ trụ (vũ trụ chi tử)?”
“Nếu quả thực là tên này, Thần Chủ hẳn sẽ rất vui mừng đây!”
Tên chỉ huy nhếch mép cười, quay người rời khỏi khoang điều khiển, nhanh chóng tiến về phía cửa thông ra bên ngoài.
Không như Brota, gã không cần mặc đồ bảo hộ cũng có thể ra ngoài vũ trụ.
Lúc này, khoảng cách giữa thiếu niên kia và Brota chỉ còn vài chục thước. Sức mạnh từ quyền pháp này cực kỳ kinh khủng, tuy chưa chạm tới thân thể hắn, nhưng sóng xung kích đã ép hắn chịu trọng thương. Nếu ăn trọn một quyền, hắn chắc chắn sẽ tan xương nát thịt.
Xong rồi!
Hắn nhắm mắt chờ chết, nội tâm không khỏi thất vọng về bản thân.
Đường đường là phó đội trưởng của binh đoàn Phá Tinh, cấp bậc chỉ sau Đại đội trưởng Crack. Vậy mà chết trong tay một tên thiếu niên không có tên tuổi, thật khiến hắn chết trong sự ô nhục.
“Vậy là đủ rồi! Ngươi có thể đi chết được rồi!”
Không biết từ đâu, một tiếng nói trầm thấp văng vẳng, vang vọng trong hư không vũ trụ. Khiến thiếu niên đang tung quyền đánh về Brota bỗng khựng người lại, sợ hãi kêu lên thất thanh: “Đại năng cấp Thiên Hà!?”
Cùng lúc đó, trong hư không mờ mịt xuất hiện một bàn tay khổng lồ.
Bàn tay này vô cùng quỷ dị, nó không hề có da thịt hay xương khớp, mà chỉ toàn những viên tinh thể... nói đúng hơn là các hành tinh con quay theo quỹ đạo, tạo thành một bàn tay khổng lồ.
Brota đang buông tay chờ chết, khi thấy cảnh này liền vui sướng thất thanh: “Đại nhân đang ra tay cứu ta...!”
Bàn tay với uy thế cực lớn, đánh thẳng về phía thiếu niên kia.
Thiếu niên kia gầm gừ, giải phóng toàn bộ sức mạnh trong cơ thể ra ứng đối.
Mỗi lần thiếu niên đó thôi động sức mạnh, các tiểu hành tinh trong dải ngân hà như được cộng hưởng, tập trung lại xung quanh y, mặc cho y sử dụng.
Nhờ sự gia trì này, thiếu niên đó đã đánh ngang tay với tên chỉ huy kia.
Nhưng cũng chẳng được bao lâu, thiếu niên này nhanh chóng kiệt sức, không còn đủ sức tranh phong với tên chỉ huy kia. Cuối cùng thảm bại.
Tên chỉ huy Crack tóm lấy cổ thiếu niên da tím, nhấc bổng lên không trung. Đôi mắt y híp lại đánh giá.
Phía xa, các chiến hạm hình lục giác của thiếu niên thấy vậy liền liều mình lao lên, ý đồ muốn cứu đối phương. Nhưng đáng tiếc, tên chỉ huy Crack quá mạnh, chỉ với một cái phất tay, toàn bộ chiến hạm đều bị tiêu diệt tan tác.
“Không... không được làm hại họ...”
Bị bóp chặt cổ, thiếu niên đau đớn nhăn mặt, cố gắng dùng truyền âm thuật cho Crack.
“Muốn ta không làm hại họ ư? Tốt thôi, vậy ngươi hãy thành thật nói cho ta biết... nếu câu trả lời hợp ý, ta sẽ thả ngươi và hành tinh của ngươi. Nếu không, ta sẽ giết sạch!” Crack thích thú nhìn thiếu niên như sói đói nhìn con mồi.
“Đư... được...”
“Tốt, nói cho ta biết... Phân thân Vũ Trụ đang ở đâu?”
“Phân... phân thân gì cơ? Ta nghe không hiểu...”
“Hừ, chính là người mà các ngươi cần phò trợ, đưa y lên nắm quyền cả vũ trụ...” Tên chỉ huy hơi nghiêng đầu, lạnh nhạt. “Đừng nói là ngươi không biết!?”
“Ta... ta thật sự không biết!” Thiếu niên quả quyết lắc đầu.
“Hừ, vậy sao? Để ta xem ngươi giữ miệng được bao lâu!”
Nói xong, gã liền giơ tay ra, từ đầu ngón tay tích tụ một quả cầu năng lượng màu đỏ. Nó lớn dần theo từng phút, từng giây, cho tới khi to bằng một cái bát lớn mới từ từ tách ra, bay về phía hành tinh của thiếu niên.
Khối cầu này bay rất nhanh, chẳng mấy chốc đã xâm nhập vào bên trong tinh cầu.
Không một tiếng vang hay tiếng nổ, chỉ có khung cảnh tráng lệ như pháo hoa, những đóa hoa lửa bắn văng tung tóe, đất đá, lục địa bay khỏi tinh cầu.
Một nửa hành tinh cứ vậy nát bấy, diệt chủng quá nửa sinh linh.
“Không!!!” Thiếu niên trợn trừng mắt, những tia máu chằng chịt khắp con ngươi. Y đau đớn nhìn quê hương bị tàn phá.
“Vừa rồi ta phá hủy chỉ là khu vực ít sinh mệnh. Nếu lần này ngươi không nói ra, ta sẽ một kích tiêu diệt toàn bộ!”
“Ta... ta nói...”
Thiếu niên đau khổ nhìn quê nhà, khẽ cúi đầu cam chịu.
“Tốt, nói cho ta biết... tên đó hiện đang ở đâu?”
“Ta thật sự không rõ người mà ngươi nói tới ở đâu... nhưng ta cảm nhận được, cách hành tinh của ta hàng tỷ năm ánh sáng, có một tinh cầu gọi là Lam Tinh. Chính nó thường xuyên kêu gọi ta. Đặc biệt là gần đây, tần số cộng hưởng ngày càng lớn... có vẻ như người mà các ngươi đang tìm đã bắt đầu trưởng thành rồi... Nếu ngươi không tới nhanh, e rằng sẽ chết dưới tay đối phương đấy...”
Thiếu niên hít một hơi thật sâu, trầm trọng nói ra.
“Ồ, vậy sao? Rất cảm ơn thông tin của ngươi... Đáng lẽ ngươi sẽ được sống, nh��ng tiếc thay, ta lại không hài lòng với câu trả lời này...”
Nghe vậy, thiếu niên kia liền quýnh lên, trừng mắt vấn tội: “Ý... ý ngươi là sao!?”
“Là... Brota, tiêu diệt thiên hà này!”
“Rõ, thưa đại nhân!”
Dứt lời, Brota vác theo cái thân tàn tạ bay về con tàu mẹ.
Bị tóm chặt cổ, thiếu niên da tím tức giận vùng vẫy, gào thét.
“Ngươi... ngươi lừa ta!”
“Lừa ư? Ta đâu có lừa? Ta đã nói từ đầu rồi, nếu câu trả lời thỏa mãn ta, các ngươi sẽ được thả. Nhưng đáng tiếc, câu trả lời đó không khiến ta hài lòng, nên các ngươi đi chết đi thôi...”
“Ngươi...”
Còn chưa kịp nói thêm câu gì, thanh niên này đã bị tên chỉ huy bẻ gãy cổ, vứt xác vào hư không.
Hắn quay người, bay trở về phi thuyền. Phía sau hắn, cả một thiên hà khổng lồ đang bị oanh tạc, phá nát bởi những khẩu đại bác to lớn gắn trên thân con tàu mẹ.
...
Trong khoang điều khiển.
“Cho ta xem tư liệu về một tinh cầu tên Lam Tinh.”
[Đã rõ, thưa thuyền trưởng...]
AI lạnh nhạt trả lời, sau đó trình chiếu trước mặt tên chỉ huy một bộ hình ảnh 3 chiều.
Đó là một thiên hà tầm trung, gồm các hành tinh con quay quanh lỗ đen vũ trụ.
AI không dừng lại, tiếp tục phóng to toàn bộ màn hình, cho đến khi tới hệ mặt trời, để lộ ra một tinh cầu màu xanh lam đang quay quanh thái dương.
“Đó là Lam Tinh sao?”
[Theo như tư liệu, đó chính là Lam Tinh. Một vùng đất khô cằn, nằm xa các Đại Thiên Tinh.]
Đại Thiên Tinh là các thiên hà to lớn, cao cấp, bên trong có đầy đủ các loại sinh vật và nền văn minh vượt xa các thiên hà tầm trung như dải ngân hà mà loài người đang sinh sống.
“Cái tên Lam Tinh nghe có chút quen thuộc... Sticky, ngươi còn tư liệu nào khác về tinh cầu này không?”
[Thưa ngài, Lam Tinh trước đây là một hành tinh lạc hậu nên ít được các thiên thể (cư dân vũ trụ) chú ý, và bị coi là vùng đất không người muốn đến. Sau này Thần Minh đại nhân đánh vào tiên vực, tiên giới thất thủ. Tiên chúng rời bỏ quê hương, trốn chạy tới đây. Khi đó, Thần Minh đại nhân đã sai một binh đoàn truy sát theo sau...]
“Đuổi tới tận Lam Tinh?”
[Đúng vậy, đuổi tới tận Lam Tinh... Ban đầu, tổng bộ còn nhận được tin tức báo cáo từ các chiến binh. Nhưng sau khoảng vài triệu năm, tần số liên lạc cũng ngày một giảm dần, cho tới chục triệu năm gần đây, nhóm binh sĩ này hoàn toàn biệt tích.]
“Vậy là binh đoàn này khả năng cao đã bị tiêu diệt...”
[Cũng có thể...]
“Chậc chậc chậc... Thật có ý tứ... Vậy là đứa con của vũ trụ lần này, khả năng cao là hậu duệ của đám tiên nhân...”
Tên chỉ huy xoa cằm, đôi mắt híp lại như đang suy tính điều gì đó.
“Brota!”
“Có tôi, thưa ngài.”
“Ngươi dẫn theo một chi đội, nhanh chóng tới Lam Tinh để thám thính, tìm kiếm tung tích đứa con của vũ trụ. Nhớ kỹ, không được làm loạn. Chờ có lệnh của ta, ngươi mới được hành động...”
“Đã rõ!” Brota gật đầu, nhanh chóng rời khỏi khoang điều khiển.
Nhìn bóng lưng khuất dần của tên thân tín, chỉ huy Crack âm thầm lẩm bẩm.
“Con tàu mẹ di chuyển cần mất một khoảng thời gian. Nếu tăng tốc, cũng phải mất mười năm mới đến nơi... Sợ rằng khi đó, tên kia đã phát triển đến mức bá đạo...”
Để Brota đi trước thám thính, nếu đối phương quả thực là kẻ đó... ta có thể ra lệnh hắn tiêu diệt tên đó cũng không muộn...
Nếu không phải con tàu này quá đắt tiền, ta thật sự muốn nhanh chóng tới tiểu hành tinh kia, xem thử hậu nhân của tiên nhân trong truyền thuyết mạnh tới mức nào. Một chủng tộc có thể chiến đấu ngang hàng với Thần Minh đại nhân, chắc chắn không phải loại tầm thường!”
Toàn bộ nội dung chuyển ngữ này được truyen.free bảo vệ bản quyền.