Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 4: Nghịch chuyển long mạch, trục xuất thời không

Chẳng phải vì tên Hiện Quang âm mưu tính kế, mà ta mới ra nông nỗi này? Lũ kiến hôi các ngươi... lần này ta quyết giết sạch! A... a... a..." Giữa trận pháp, Thắng há mồm gào rú, tiếng kêu đầy căm phẫn và thù hận, quỷ khí bao trùm toàn thân.

"Không... không xong rồi... yêu nghiệt quá mạnh, mắt xích không thể chịu nổi nữa!"

Các vị thiền sư liều mạng trì chú, ấn pháp quyết gia trì trận đồ nhưng dường như chẳng mấy hiệu quả. Quỷ khí trên người Thắng ngày càng lớn mạnh, bắt đầu ăn mòn các mắt xích, khiến những vết nứt dần xuất hiện.

"Đạo Viên, ngài mau nghĩ cách, nếu để nó thoát ra, thế gian ắt sẽ chìm vào địa ngục!" Một vị thiền sư lo sợ lớn tiếng hô về phía Đạo Viên, ngay cả kim thân của vị thiền sư này cũng bắt đầu xuất hiện những vết nứt, đang lan rộng.

Đạo Viên lúc này cũng không biết phải làm sao. Pháp lực của ông đã cạn kiệt, đáng lý ra phải tiêu tán, nhưng thức thần của ông vẫn kiên trì chống đỡ.

"Giờ chỉ có cách là xâm nhập vào tiềm thức của đứa bé kia, quấy nhiễu tên yêu nghiệt này từ bên trong... nhưng e rằng không ổn. Với tình hình hiện tại thì linh hồn của vật chủ có lẽ đã bị tên yêu nghiệt này hấp thụ rồi," Đạo Viên lưỡng lự thầm nghĩ.

"Đạo Viên..." Đạo Viên đại sư còn đang mải suy nghĩ, bỗng nghe thấy một tiếng nói trầm ấm vang lên từ lòng đất. Thanh âm vừa quen thuộc lại mang chút xa xăm ấy khiến tâm Đạo Viên chợt loạn nhịp: "Sư... Sư phụ? Là ngài ư?"

"Ta xin lỗi con, vì đã để con gánh vác trọng trách này thay ta... Ta không ngờ ngày này rồi cũng đến..." Thanh âm nhẹ nhàng nhưng ấm áp ấy như một luồng pháp lực thần kỳ bao trùm các vị thiền sư, giúp họ được chữa trị kịp thời, tránh khỏi tan vỡ.

"Hiện Quang... khà khà, tên khốn nhà ngươi!" Đang bị các sợi xích siết chặt, yêu nghiệt phải quỳ rạp dưới đất, khó khăn ngẩng đầu nhìn về phía trước.

Trong hư không mờ ảo, một đoàn Phật quang hiện lên, đan xen thành một tôn Phật hiền hòa, từ từ nhìn xuống: "Dạ Minh... ngươi vẫn chưa chịu hối cải? Chỉ cần tẩy rửa được quỷ khí, ngươi ắt sẽ..."

"Đừng nói nhảm! Tên khốn nhà ngươi lừa ta hàng trăm năm, giờ vẫn còn định lừa sao? Lần này lão tử quyết thoát ra! Chờ ta thoát ra được, ta sẽ giết sạch bọn ngươi!!!" Khuôn mặt Thắng trở nên dữ tợn, gầm rú điên loạn.

"Đành vậy. Giết không được mà trấn áp cũng không xong. Đành phải dùng cách này vậy." Chỉ thấy tôn Phật tỏa ra ánh sáng kim quang, một tay chắp trước ngực, tay còn lại ấn xuống mặt đất.

"Sư phụ? Ngài là muốn... muốn... trục xuất hắn khỏi thế giới này, giam cầm trong vô tận thời không? Nếu làm vậy, chẳng phải ngài sẽ..." Đạo Viên sợ hãi nhìn về phía Hiện Quang thiền sư.

"Ta giờ là kẻ đã chết, chỉ còn tồn tại chút ý niệm mà thôi. Ta trụ được đến giờ là để giải quyết hắn. Giờ hắn đã phá phong ấn, mà các con cũng cạn kiệt pháp lực, chỉ còn cách này thôi... Tan biến thì có sao? Dù sao thì bản chất của ta ở thế giới này cũng không có thực."

Vừa dứt lời, ngài lập tức ấn hai tay xuống đất, pháp lực ào ạt tuôn chảy vào lòng đất. Kim quang quanh thân ngài cũng dần tan biến, hư ảnh ngày càng mờ nhạt.

Hiện Quang thiền sư trong hình hài trong suốt quay đầu về phía Đạo Viên đại sư lẩm bẩm. Dù không nghe rõ, ông vẫn có thể hiểu được ý tứ của sư phụ.

"Khi ta trục xuất hắn, con hãy đi vào thức hải của thằng bé, ngăn tên Dạ Minh kia dùng pháp phá không như vừa rồi, rồi sau đó thoát ra... Đây là lời khẩn cầu cuối cùng của ta..."

Nhìn hư ảnh của sư phụ dần biến mất, Đạo Viên đại sư ngăn lại cảm xúc đang dâng trào trong lòng. Dù gì ��ng cũng là một vị thiền sư, từng là Quốc sư nhà Trần, việc kiềm chế cảm xúc đối với ông không hề khó.

"Sư phụ đã vì thế gian mà hy sinh, thì con cũng nguyện như thầy mà thôi... Miễn sao thế gian này được thái bình, dù có bị giam cầm nơi tận cùng thế giới cũng cam lòng." Vừa dứt lời, ông liền hóa thành ánh sáng, bay thẳng vào đầu Thắng.

Do đang bị các vị thiền sư khóa thân, không thể cử động, Đạo Viên đại sư dễ dàng xâm nhập vào thức hải của Thắng.

Mọi việc diễn ra quá nhanh, khiến Dạ Minh không kịp điều khiển cơ thể Thắng mà phản ứng. Cơ thể bị kìm hãm khiến hắn không thể kịp thời né tránh.

Sáu vị thiền sư và cả Hiện Quang thiền sư đã đủ khiến hắn đau đầu, giờ lại thêm tên này xâm nhập vào bên trong quấy phá hắn. May mắn thay, hắn đã liên kết linh hồn mình với tiềm thức của chủ thể, nên giờ đây cái thể xác này giống như ngôi nhà tạm bợ của hắn. Đạo Viên xâm nhập vào đây chẳng khác gì cá nằm trong chậu, dễ dàng xử lý.

Giờ chỉ cần tiêu diệt được hai cánh, phá ra một đường máu là hắn có thể thoát kh���i trận pháp này.

Không thấy Hiện Quang thiền sư đâu, dù không biết ông ta đang giở trò gì, nhưng lúc này hắn buộc phải nhanh chóng hủy diệt thế trận, nếu không cục diện sẽ xoay chuyển.

Trên thực tế, cục diện đã xoay chuyển ngay khi Hiện Quang thiền sư biến mất và Đạo Viên đại sư đã xâm nhập vào cơ thể Thắng. Chỉ cần chờ đúng thời cơ Đạo Viên đại sư bộc phát kết hợp cùng Hiện Quang thiền sư khởi động long mạch nghịch chuyển là sẽ thành công.

Cả sáu vị thiền sư đều tập trung cao độ vào Dạ Minh, cả sáu người đều biết chắc chắn tên yêu nghiệt này sẽ dồn toàn lực để tấn công phá trận. Thắng bại đều nằm ở khoảnh khắc này.

Kim quang ngũ sắc của Hiện Quang thiền sư, sau khi được truyền xuống mặt đất, thẩm thấu sâu vào lòng đất, xuyên qua các lớp địa tầng, và xâm nhập vào long mạch.

Như cảm nhận được sự kích thích, lớp đất đá này liền biến đổi hình thế. Các mạch nước ngầm đang chảy xuôi bên dưới bắt đầu bị xoay chuyển, chảy ngược lại, giống như một con mãnh long đang quay mình chuyển thế.

Mặt đất ph��a trên, nơi Thắng đang bị các dây xích kim quang ghì chặt, bắt đầu xuất hiện những vết nứt và sụp đổ, khiến toàn bộ khu di tích lịch sử Yên Tử bắt đầu lay động mạnh mẽ.

Những người đi hành hương đều sợ hãi tìm nơi trú ẩn. May mắn thay, lúc này là giữa trưa, mọi người đều đang nghỉ ngơi ở các trạm dừng chân nên không có ai leo núi. Nếu không, tai nạn thảm khốc đã xảy ra rồi.

Khi đang tham quan thích thú bên trong chùa Vân Tiêu, Đạt và Tuấn cảm nhận được sự rung lắc nhẹ, rồi mạnh dần lên theo từng đợt. Quá hoang mang, cả hai vội vứt bỏ đồ đạc mà chạy ra ngoài.

Nhìn quanh quất, không thấy bóng dáng Thắng đâu, Đạt liền quay sang Tuấn hỏi, giọng đầy sợ hãi: "Nãy Thắng ngồi đây mà, giờ chạy đi đâu rồi?"

Tuấn nghe vậy cũng ngơ ngác đáp: "Hay anh ấy trốn ở đâu đó rồi?"

"Cũng có thể..." Chưa nói dứt lời, Đạt liền nhìn về phía vườn tháp. Dù hơi xa nhưng vẫn có thể thấy một thân hình quen thuộc đang quỳ gối, chống tay xuống đất.

"Thắng ở kia!" Nói rồi Đạt chỉ tay về phía vườn tháp cho Tuấn thấy.

Vết nứt d��ới chân ngày càng lớn dần, khiến những hố sụt bắt đầu xuất hiện.

Nó kéo theo cơ thể Thắng xuống. May mắn thay, Dạ Minh vội điều khiển cơ thể ôm chặt lấy thành đất.

"Tên Hiện Quang này lại giở trò quỷ quái gì?" Dạ Minh nghiến răng ken két, thầm nghĩ, lòng đầy căm phẫn.

Sáu vị thiền sư giờ chỉ còn năm người, cả năm đều đang liều mình ngăn cản yêu nghiệt thoát ra.

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, chỉ trong chưa đầy một giây, một vị thiền sư đã tan biến mãi mãi.

Sau khi cảm nhận mặt đất nứt toác, Dạ Minh kìm nén sự hoảng loạn trong lòng, nhìn về phía sáu vị thiền sư rồi quyết định ra tay. Hắn định bụng dùng chiêu mạnh nhất là ‘Phá Không Quyền’, đánh về phía hai vị gần nhất nhằm mở ra một đường máu.

Đâu ngờ vào khoảnh khắc mấu chốt, Đạo Viên đại sư ở trong thức hải quấy phá khiến hắn đánh hụt, dù vậy vẫn trúng một vị thiền sư. Hắn còn chưa kịp phi ra thì đã bị hai vị thiền sư mỗi người một bên dùng xiềng xích giữ chặt hai tay chân.

Chớp lấy thời cơ, ba vị còn lại bay lên trên đỉnh đầu Dạ Minh, lấy một người làm trọng tâm, hai người đứng sau tọa trấn hỗ trợ. Chỉ cần người phía trước không trụ được thì hai người phía sau sẽ truyền pháp lực phụ giúp.

Trấn Ma Chưởng được đánh ra. Uy lực tuy không mạnh bằng Đạo Viên đại sư, nhưng lại thắng ở chỗ đúng người, đúng thời điểm.

Chưởng pháp giáng xuống đầu Dạ Minh, khiến hắn vừa định bay lên đã bị đè xuống lỗ hổng trên mặt đất. Dù đã bị khóa chặt cả tay lẫn chân, hắn vẫn còn sức mà cố gắng bám víu vào thành đất.

Khi hắn còn đang cố gắng bò lên, bỗng một bàn tay vàng nhạt óng ánh từ dưới lỗ đen vươn lên, tóm lấy chân Thắng mà kéo xuống.

Sau chiêu Phá Không Quyền vừa rồi, Dạ Minh đâu còn sức mà chống đỡ nữa. Thần hồn hắn giờ đang chịu thương tổn nghiêm trọng từ chiêu quyền ấy.

Lúc này, hắn chỉ có thể bất lực mặc cho bàn tay kia kéo xuống vực sâu, cất tiếng nói: "Đi, đi theo ta, từ giờ ngươi không cần phải dối lòng mình để đi hại người nữa..."

"A... A... Mẹ kiếp! Ta chính là muốn hại người đấy, thả ta ra! Tên khốn Hiện Quang nhà ngươi!!!" Dạ Minh vô vọng hét lớn, giãy giụa trong bất lực.

Tiếng hét của hắn xa dần, xa dần... cho đến khi không còn một tiếng vang nào trong vực sâu này nữa.

Mọi thứ dần chìm vào yên tĩnh. Các thiền sư thở dài vì cuối cùng cũng hoàn thành sứ mệnh, rồi cũng theo đó biến mất như chưa từng xuất hiện.

Rung chấn của toàn bộ khu di tích Yên Tử cũng theo đó mà dừng lại, không có nơi nào bị thiệt hại nặng nề về người và của cải... chỉ có khu vực chùa Vân Tiêu, vườn tháp Vọng Tiên Cung là bất ổn.

Khu vực đó bị tàn phá nặng nề, nơi trung tâm vườn tháp xuất hiện một hố sâu đen ngòm không đáy. Nó như minh chứng rằng nơi đây từng xảy ra một trận địa chấn kinh hoàng nhất từ trước tới nay của chốn linh thiêng này.

Giờ đây, chỉ có Đạt và Tuấn là còn hãi hùng kinh khiếp, vì chính mắt họ đã nhìn thấy người bạn của mình nhảy múa điên loạn rồi rơi xuống cái hố nứt kia. Hai người chỉ kịp lao ra thì Thắng đã biến mất dưới đáy vực sâu, cùng với câu hét vang vọng:

"Tên khốn Hiện Quang nhà ngươi!!!"

Bản văn này được biên tập và thuộc quy��n sở hữu của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free