Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 398: zombie biến dị

“Mấy thứ đó là gì vậy, tiểu đội trưởng?” Dũng hào hứng hỏi Khoa.

Đây là lần đầu hắn thấy cảnh tượng lạ lùng này, nên cảm thấy phấn khích và tò mò cũng là lẽ thường tình.

“Đó là một loại phù thuật, có tên hỏa phù.” Khoa bình thản đáp.

“Phù thuật? Hỏa phù? Đó là thứ gì?” Sáng nhíu mày, trầm tư suy nghĩ.

Phù thuật? Cái này liệu có liên quan gì đến bùa ch�� mà các pháp sư, đạo sĩ thường dùng hay không?

“Tôi cũng không rõ, chỉ biết những thứ này được cấp trên phân phát xuống, mỗi tiểu đội đều được trang bị hàng trăm, hàng ngàn tờ phù.” Khoa nhún vai, tiếp tục nói.

“Đừng nhìn chúng như đống giấy lộn mà coi thường, nếu gom lại đốt, uy lực có thể sánh ngang một quả bom nguyên tử đấy.”

Ngẫm nghĩ, đúng là vậy.

Ban đầu, cấp trên gửi hai rương phù văn vào kho vũ khí, bọn họ đều cười cợt, chẳng coi ra gì. Nhưng sau khi được chiêm ngưỡng một trăm tờ gộp lại và đốt, đám người mới kinh hãi trước sức mạnh của chúng.

Một tấm phù có thể không mấy uy lực, nhưng khi gom lại và đốt, sức mạnh của nó giống như một quả bom. Uy lực lớn hay nhỏ tùy thuộc vào số lượng phù.

Giờ nghĩ lại, trong kho đạn dược còn có hai rương phù văn đây, nếu để hai rương này tiếp xúc với lửa...

Chậc chậc, mới nghĩ tới thôi, Khoa đã cảm thấy rét run dù đang đứng trước ngọn lửa hừng hực.

Hắn vội lắc đầu, xua tan những ý nghĩ nguy hiểm đó ra khỏi đầu.

“Thật không ngờ, nhìn bề ngoài trông tầm thường, nhưng khi dùng tới lại phát huy sức mạnh kinh khủng đến vậy, nền khoa học quân sự Việt Nam quả là ngày càng phát triển mà...” Sáng không ngừng thán phục.

Theo như hắn thấy, mấy tấm bùa chú mà các đạo sĩ thường dùng cũng chỉ là thứ lùa gà. Còn mấy tấm bùa do người lính kia dùng thì khác xa, đây chắc chắn là ý tưởng khoa học mới.

Nguyên lý hẳn là dùng mẹo nào đó để tẩm thuốc súng vào tờ giấy kia. Cái này hẳn là để ngụy trang, nhằm khiến kẻ địch coi thường mà bất cẩn.

Việc rải lượng lớn giấy bùa trên nền đất vẫn có hiệu quả đánh lừa hơn là gài bom.

Chắc chắn là vậy, chỉ có như thế mấy tấm phù kia mới kinh khủng đến vậy.

Sáng gật gù, tự cho suy nghĩ này là đúng.

Hắn ta không biết rằng, thực ra trong đống phù văn này chẳng có gì gọi là thuốc nổ, thứ mà mấy tấm giấy này chứa thực chất là những sợi ngụy pháp tắc hệ hỏa.

Con người là vậy, họ sẽ phủ nhận những điều mình chưa thấy và khẳng định những gì mình đã thấy, đã học dù chưa biết đúng sai. Cái này gọi là chấp ngã.

“Đúng vậy, nhìn chúng như đống giấy lộn vậy thôi chứ uy lực thì khỏi phải bàn.” Khoa gật đầu.

“Anh có biết cách chế tạo ra loại đồ vật này không?” Sáng hơi quay đầu, tò mò hỏi.

Khoa lắc đầu đáp: “Tôi cũng không rõ... bọn tôi khi nhận loại vật phẩm này chỉ được dạy cách sử dụng, còn về xuất xứ hay cách chế tác, chúng tôi hoàn toàn không có thông tin cụ thể.”

“Là vậy sao? Đây hẳn là bí mật quốc gia rồi...” Sáng xoa cằm gật gù, tự suy diễn.

“Tình hình ở đây đã tạm ổn, chúng ta mau tiếp tục tiến vào trung tâm thành phố, hội tụ cùng các Chiến Thần Lạc Hồng. Tôi thực sự muốn chiêm ngưỡng thứ sức mạnh siêu việt của nhân loại đáng sợ đến mức độ nào!”

Khoa nâng báng súng, nhanh chân đi trước.

Nghe đồn Chiến Thần Lạc Hồng có thể lấy một địch mười, chống lại cả trăm người lính cấp một như bọn họ. Khoa là người có lòng tự trọng cao, hắn muốn xem liệu đám người đó có thực sự mạnh như lời đồn, có thể lấy một địch mười, chống lại cả trăm tên lính như mình hay không.

“Tốt, chúng ta cũng mau theo đi. Dũng, chú mày mau mở máy quay, chuẩn bị quay lại những tư liệu quý giá!” Sáng thúc giục Dũng, tay phải lăm lăm chiếc micro, chỉ cần có biến là hắn sẽ ngay lập tức hóa thân thành phóng viên phóng sự.

Đoàn người theo Khoa tiến vào trung tâm thành phố, tiếng súng nổ cùng gào rú của lũ quái vật ngày càng lớn dần và rõ ràng hơn.

“Tiểu đội 1, mau qua cánh trái tấn công. Tiểu đội 2 phía sau yểm trợ!”

“Chỉ huy, cánh phải thất thủ, cần viện trợ!”

“Không ổn, địch nhân quá đông...”

“Con mẹ nó, lũ quái vật này sao giết mãi không chết!!!”

Hàng loạt những tiếng chửi bới trong bất lực cùng tiếng gầm gừ của lũ quái vật khiến khung cảnh nơi đây thực sự hỗn loạn.

Người người qua lại, nháo nhào lao lên rồi rút về, quái vật cùng zombie cuộn vào nhau như thủy triều dày đặc kéo tới, giết không xuể.

Càng ngày, số người bên ta ngã xuống càng nhiều. Máu tươi đỏ lòm, quyện với huyết nhục tươi mới, khiến cả không khí xung quanh dấy lên một mùi tanh nồng. Zombie lẫn quái vật cũng theo mùi tanh nồng đó mà nhỏ dãi, gào thét phấn khích.

Chúng điên cuồng, lao vọt về phía quân tiên phong, miệng há ra, để lộ những chiếc răng sắc nhọn lởm chởm, đen ngòm.

Gào!!!

Bọn này tốc độ cực nhanh, chỉ trong chớp mắt đã lao thẳng vào đội hình, xé nát cơ thể của hai người lính cấp một.

“Mau rút về, là loại zombie mới. Các anh em Lạc Hồng tiểu đội, mau giải quyết nó!”

“Rõ!!!”

Các chiến sĩ gầm lên, quẳng đi hai khẩu tiểu liên đang cầm trên tay, tiện tay rút đoản đao phía sau ra. Lưỡi đao sắc bén, dưới ánh nắng mặt trời, nó hắt lên một luồng sáng sắc lạnh, rực rỡ.

“Giết!!!”

Tiếng rống giận vang vọng trời cao của các Chiến Thần Lạc Hồng khiến các binh sĩ đang bị thương như cảm thấy dòng máu Âu Lạc trong mình sôi trào. Bọn họ bỏ mặc thương thế, gầm lên giận dữ như được tiếp thêm sức mạnh từ các Chiến Thần Lạc Hồng, tay nắm chặt súng, điên cuồng xả về phía đàn zombie.

Dưới cơn mưa bão đạn dữ dội, nhiều đầu zombie cấp một đã không qua khỏi mà ngã vật xuống đất, tạo thành một bức tường xác chết cao đến ngang bụng.

“Ngừng bắn, các chiến sĩ cấp một mau rút lui, việc còn lại cứ để tiểu đội Lạc Hồng!”

“Có được không? Vừa rồi các vị đã chiến đấu một trận rồi, giờ lại lao lên tiếp, liệu có nguy hiểm quá không!?” Một tên binh sĩ cấp một đứng lên hô lớn.

Nhìn quân hàm của đối phương, không cần đoán cũng biết đây là đội trưởng của tiểu đoàn tiên phong lần này.

“Yên tâm, các anh câu giờ vậy là đủ rồi, còn lại cứ để bọn tôi lo!”

Đi đầu chiến đội Lạc Hồng là một người đàn ông trung niên, khuôn mặt đầy vết nhăn, trông có vẻ già nua. Tuy nhìn không có sức sống là mấy nhưng sâu trong đôi mắt của đối phương, có thể thấy được sự cương liệt và hung mãnh dị thường.

Đôi mắt này rất sắc bén, không biết đã trải qua bao gian khổ mới luyện được đôi mắt hung thần như vậy.

“Được rồi, vậy việc còn lại trông cậy vào các anh.” Đội trưởng tiểu đoàn tiên phong gật đầu, mau chóng dùng bộ đàm ra lệnh rút lui.

Hỏa lực vừa giảm, đám zombie lập tức ồ ạt lao lên.

Vừa rồi, cơn mưa bão đạn chỉ tiêu diệt được đám zombie cấp một, còn zombie cấp hai thì chỉ hạ gục được một đến hai con. Trong khi đó, số lượng của đám zombie cấp hai không phải là ít, ước tính cũng phải lên đến cả trăm đầu, vậy mà cuộc xả súng vừa rồi chỉ cướp đi tính mạng vài con, đủ thấy đám zombie cấp hai này hoàn toàn không tầm thường.

Đám zombie cấp hai sau khi nhảy qua bức tường xác chết liền lao vọt về phía quân tiên phong, đôi mắt chúng đỏ rực, thèm khát như muốn ăn tươi nuốt sống các binh sĩ vậy.

Nhưng chỉ đi được vài bước, không còn đám cấp một bảo hộ, vài con cấp hai đen đủi đã bị hậu phương của quân tiên phong bắn cho thủng ngàn lỗ trên thân.

Đương lúc mọi người khinh thị, nghĩ rằng đám zombie cũng chỉ có vậy thì bên trong bầy zombie bỗng xuất hiện một thân ảnh nhỏ bé, nó thoăn thoắt như khỉ, lướt qua lại giữa các con zombie cấp hai.

“Thật nhanh!” Đội trưởng của tiểu đoàn tiên phong kinh hãi hô lớn khi thấy một con zombie nhỏ gầy đang dùng tốc độ cực nhanh phóng qua tường xác, lao vọt về đây.

Thấy vậy, các binh sĩ liền ngay lập tức đứng ra phía trước làm tấm bia thịt ngăn cản công kích vừa nhanh vừa uy mãnh của đầu zombie này.

Đứng phía sau các đồng đội, tên đội trưởng đang định lớn tiếng quát mắng, bắt đám người này rút lui thì bỗng há lớn miệng, khuôn mặt đầy vẻ sợ hãi không nói lên lời.

Lúc này, ngay trước mặt gã là một cảnh tượng hết sức kinh hoàng, sợ là đến lúc chết gã vẫn bị ám ảnh bởi cảnh tượng đó.

Các chiến sĩ, đồng đội cùng vào sinh ra tử với gã đang liên tục ngã xuống như rơm rạ.

Đầu zombie này như hóa thành vô hình, chỉ trong tích tắc không thấy, nó đã xuất hiện trước mặt gã cùng hơn chục cái đầu người đang trợn tròn mắt, lắc lư qua lại. Máu từ những cái đầu chảy xuống, nhỏ xuống đôi ủng quân nhân của y, khiến nó ẩm ướt, tanh nồng.

Nhưng tên đội trưởng đó không màng đến những thứ này, bởi gã hiện tại đang chết chân tại chỗ. Nỗi sợ trong người quá lớn, khiến hắn mất đi khả năng cầu sinh hay bỏ chạy.

Keng!

Một tiếng kim loại va chạm thanh thúy vang lên, không biết từ lúc nào, trước mặt tên đội trưởng tiểu đoàn tiên phong đã xuất hiện một người đàn ông trung niên.

Nhìn kỹ lại thì là người ban nãy đã khuyên y rút quân về.

Đúng vậy, kẻ này không phải ai khác, chính là đội trưởng của chiến đội Lạc Hồng.

Ngay khi con quái vật kia tấn công, người chiến sĩ này đã cầm theo thanh đoản đao đặc biệt lao lên đón đỡ. Nhưng vì tốc độ của đối phương quá nhanh, hắn không thể kịp thời cứu các chiến sĩ kia, chỉ vừa kịp lúc cứu mạng vị đồng đội này.

“Đồng chí Vương, mau phục hồi tinh thần, rút lui về phía sau!”

Hắn vừa cảnh giác nhìn đầu zombie, vừa gân cổ hướng phía sau gào thét.

Con quái vật này rất mạnh, hắn cảm nhận được e rằng bản thân không phải đối thủ của nó, nên hắn không dám chủ quan thả lỏng.

“Tôi... tôi...” Từ trong cơn mê man tỉnh lại, đội trưởng Vương mới như chợt hoàn hồn, vội vàng nhảy ngược về sau, miệng ú ớ.

Vừa rồi cảnh tượng quá khủng bố, lại thêm uy áp từ con quái vật kia tỏa ra làm gã hoàn toàn mất đi sự tự chủ, nếu không phải có vị kia ra tay, sợ là hắn đã chết từ thủa nào.

Bên này chiến trường.

Sau khi cứu đồng đội một mạng, đội trưởng Lạc Hồng Chiến đội liền dùng sức đẩy con zombie kia ra, một đao chém tới. Nhưng tốc độ của nó quá nhanh, khiến nhát chém bị hụt.

Thấy vậy, hắn lại lấy thế mà phóng đi, đâm, chém đều dùng tới. Nhưng đáng tiếc, toàn bộ công kích của gã đều bị hụt đến kỳ lạ.

“Không ổn, con quái vật này bi��t dùng võ!”

Trong thế giới này, các sinh vật đều có thể tự nhiên lĩnh ngộ ra võ kỹ. Võ giúp vật chủ phát huy thứ sức mạnh khủng bố, hay những khả năng khác thường. Đơn cử như báo đốm, loài này từ khi sinh ra đã ngộ được một loại võ có thể giúp chúng tăng tốc trong khoảng thời gian ngắn, đạt đến tốc độ siêu việt.

Và đặc điểm chung của các loại võ kỹ tự nhiên này là khả năng khống chế cơ bắp, nội tạng.

Vừa rồi, trong quá trình giao đấu, tên đội trưởng này đã cảm nhận được một chút rung động từ các thớ cơ bắp của đầu zombie kia, với một người từng luyện qua cường thân quyết như hắn không khó để cảm nhận những rung động nhỏ bé này.

Dựa vào những bước di chuyển nhẹ nhàng, lại thêm sự rung động cơ bắp theo tần số, hắn dám khẳng định đầu zombie này đã lĩnh ngộ cái gọi là võ thuật tự nhiên.

Võ thuật này thường chỉ có các sinh vật sở hữu trí tuệ mới lĩnh ngộ được, vậy mà con zombie vô tri trước mặt lại có thể sở hữu chúng, khiến gã thực sự kinh sợ không thôi.

Vậy là lũ quái vật này đang ngày m��t tiến hóa, trí khôn e rằng cũng chẳng khác gì các loài hổ báo!

Nghĩ tới đây, gã liền cảm thấy rùng mình.

Đây chính là chuyện đại sự, cần phải báo cáo lên cấp trên, nếu để bọn này tiếp tục sinh sôi, phát triển, sợ là nhân loại chết chắc.

“Đồng chí Vương nghe cho rõ!”

Hắn không quay đầu, đôi mắt vẫn lăm lăm nhìn chằm chằm vào con zombie kia, tay nắm chặt đoản đao mà rống lớn.

“Hãy mau lập tức cho tất cả binh sĩ rút lui, không được quay lại ứng chiến!”

“Đồng chí nói gì kỳ vậy!?” Đội trưởng Vương lúc này đã hoàn hồn, đang cầm trên tay khẩu AK nhắm về lũ zombie, gã tính đứng phía sau bắn yểm trợ các chiến sĩ Lạc Hồng.

“Con quái vật này không phải cấp 2, tôi nghi nó đã là cấp 2 đỉnh phong, không, có thể là quái vật cấp ba!”

“Cái gì!? Anh nói thật sao!?”

“Tôi không dám chắc, nhưng khoảng 80% là như vậy! Đối diện nó, tôi không tự tin có thể thắng được... Anh mau cho các đồng chí rút lui, về quân khu báo cáo với chỉ huy, nơi đây có một con zombie nguy hiểm xuất hiện, nó có dấu hiệu đã lĩnh ngộ võ thuật tự nhiên!”

“Không thể nào!” Vương kinh hãi, không dám tin những gì mình vừa nghe thấy.

Phải biết, thứ gọi là võ công tự nhiên đó không phải ai cũng có thể lĩnh ngộ được. Dù hắn đã là chiến sĩ cấp một, nhưng vẫn chưa đủ khả năng để tự mình lĩnh ngộ được loại kỹ năng tự nhiên này, trong khi đó đối phương chỉ là một con zombie không có trí tuệ lại có thể lĩnh ngộ, khiến hắn thực sự không muốn tin, hay nói đúng hơn là ghen tị với đầu zombie này.

“Sao còn đứng đực ra đấy? Muốn bọn này chết uổng công hay sao!?”

Tiếng tên đội trưởng Lạc Hồng quân vang lên, kéo Vương trở lại hiện thực.

Mẹ nó, ghen ghét hay kinh ngạc gì thì tính sau, hiện tại có siêu quái vật xuất hiện, cần ngay lập tức rút lui, nếu không chết cả lũ!

Thầm hạ quyết tâm, Vương nhanh chóng chỉ đạo đội quân của mình rút lui cùng tám mươi chiến sĩ Lạc Hồng.

Vì Lạc Hồng chiến đội rất khó đào tạo, nên bọn họ không thể mạo hiểm đưa các tinh binh đi nướng vào trận địa khó nhằn này.

Chính vì nhận ra được điểm này, người dẫn đầu Lạc Hồng quân mới quả quyết ở lại cùng mười chín người chặn địch, kéo dài thời gian cho các đồng đội rút lui.

Làm như vậy vừa có thể bảo toàn binh lực, giảm thiểu hao tổn của Lạc Hồng quân, lại giúp cho tổng bộ biết được sự tồn tại của loài zombie biến dị mới, từ đó tìm ra cách ứng đối.

Tên đội trưởng này không sợ đám cấp trên coi họ là kẻ lừa gạt, bởi toàn bộ trận chiến, từ khi con zombie kỳ lạ kia xuất hiện đều đã được hai tên nhà báo mới tới ghi hình. Chỉ cần cho các nhà chức trách xem đoạn clip này, cộng thêm lời chứng thực của các chiến sĩ Lạc Hồng, hắn dám chắc nhà nước sẽ hoàn toàn tin tưởng họ, từ đó đưa ra các giải pháp hợp lý nhất để đối phó con quái vật này.

Truyện này do truyen.free độc quyền cung cấp, mọi sự sao chép khi chưa được chấp thuận đều là vi phạm bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free