(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 393: Mối hoạ (1)
Đầu tháng 3 là khoảng thời gian mùa xuân bắt đầu, tiết trời cũng dần ấm lên, bỏ lại cái giá buốt của đại hàn phía sau để nhường chỗ cho sự thanh mát của kinh trập.
Thời điểm này, chỉ những vùng đồng bằng, trũng thấp mới cảm nhận được sự chuyển mình rõ rệt của thời tiết khi sang xuân. Còn những vùng núi cao phía Tây Bắc lại không được như vậy, tiết trời nơi đây vẫn còn se lạnh, lại thêm mưa đầu mùa triền miên khiến sương mù giăng kín, làm cho dân bản quanh đây phải chịu cái giá rét thấu xương.
...
Vẫn như thường lệ, A Hành dậy rất sớm để chuẩn bị bữa sáng. Tính toán hôm nay sẽ vào rừng kiếm ăn, nên hắn đã nấu nhiều thêm cơm nắm để dự phòng.
A Hành là người dân tộc Mông, sống tại xã Bản Lang, huyện Phong Thổ, tỉnh Lai Châu.
Là người bản làng, kinh tế cùng miếng ăn đều gắn liền với núi rừng Tây Bắc. Với sản vật phong phú của chốn rừng thiêng, A Hành có thể nuôi được cả gia đình bốn miệng ăn no đủ mà chẳng phải lo nghĩ gì nhiều.
Hôm nay là một ngày đặc biệt, có thể nói là ngày đổi đời của gia đình A Hành.
Chuyện là hôm qua, khi A Hành cùng người bạn A Tráng đi rừng trở về, họ phát hiện một dấu chân to lớn, kỳ lạ. Lấy làm lạ, cả hai liền không hẹn mà cùng nhau lần theo dấu vết, cuối cùng phát hiện một con vật lạ.
Nó khá to, chỉ bằng một con chó bản (giống chó lai sói, dáng người nhỏ nhắn, tính hung hãn). Thân thể nó rất kỳ lạ, không có lông lá, chỉ có làn da nhẵn mịn, thi thoảng lại có vài phiến vảy phân bố không đồng đều.
Hai người bọn họ vì sợ làm nó hoảng mà bỏ chạy nên không dám tới gần, chỉ len lén nhìn từ xa. Tất cả những gì họ thấy được chỉ là phía sau con thú, không nhìn rõ diện mạo để phán đoán, nên cũng chẳng biết nó là loài gì.
Khi đó, A Tráng định đến gần bắt con vật kỳ lạ kia thì bị A Hành giữ lại. Gã cũng như A Tráng, cũng tò mò và phấn khích, nhưng nghĩ tới việc tay không bắt thú thì khó khả thi. Trong khi đó, bọn họ còn chưa biết con vật này hung hãn hay không nên cũng chẳng dám xông tới.
Vậy là hai người quyết định về nhà, chờ sáng hôm sau quay lại, mang theo vũ khí để tăng khả năng bắt được con thú đó.
Tối hôm đấy trở về, A Hành có đến nhà một thầy giáo trong bản, người được cả làng gọi là "thư viện sống", để hỏi han về loài thú kỳ lạ này.
Đây là bí mật của riêng gã cũng như A Tráng nên tất nhiên không nói rõ ràng, chỉ ỡm ờ dò hỏi về loại thú có vảy đó là loài gì. Cuối cùng, điều này khiến gã thất vọng, vì cái thứ mà gã cùng A Tráng thấy thì thầy giáo chưa hề gặp bao giờ. Khi đó, thầy chỉ nói đùa rằng nếu bắt được con này bán chắc chắn sẽ được giá lắm, nhưng tiếc thay, trên đời làm gì có loài nào kỳ lạ đến thế.
Thầy giáo nửa đùa nửa thật rồi không để ý đến A Hành nữa mà rời đi.
Cũng sau cuộc nói chuyện với thầy giáo, A Hành càng thêm khẳng định đây là một loài thú quý hiếm, đến thầy giáo giỏi nhất làng còn chưa thấy qua bao giờ cũng đủ biết nó giá trị đến mức nào.
Chính vì vậy, A Hành càng thêm phấn khích, mong chờ trời thật mau sáng để cùng A Tráng đi bắt con thú kỳ lạ kia về bản.
A Hành hẹn A Tráng tại bìa rừng. Sau khi gặp mặt, cả hai liền hăm hở tiến vào rừng sâu Tây Bắc.
Bọn họ băng rừng, vượt suối, thẳng tiến về hướng núi Pờ Ma Lung – nơi họ đã bắt gặp con thú kỳ lạ ấy.
Con đường rừng gập ghềnh, khó đi, lại thêm những cơn mưa xuân ào ạt như thác đổ khiến bước chân hai người càng thêm nặng nhọc. Thế nhưng, nghĩ đến viễn cảnh đổi đời, họ lại càng thêm hào hứng, quên đi mọi vất vả.
Giai đoạn này, những địa điểm du lịch leo núi vẫn chưa phát triển rầm rộ. Khi ấy, đất nước còn đang trên đà phát triển, nên người dân cũng chưa mấy quan tâm đến loại hình du lịch này. Phải đến mấy năm sau, khi đời sống người dân được ổn định, người ta mới bắt đầu tìm đến niềm vui thú nơi rừng núi thiên nhiên. Khi đó, Pờ Ma Lung mới trở thành một địa danh không thể thiếu của các phượt thủ, nhờ vậy mà người ta mới quan tâm, cải tạo lại đường sá để du khách thuận tiện tham quan, thám hiểm hơn.
Nhưng đó là sau này, khi nền kinh tế Việt Nam đã phát triển một bước mới. Còn hiện tại thì khác, những con đường dẫn lên núi Pờ Ma Lung vẫn chỉ là lối mòn bị che khuất bởi những bụi cây gai rậm rạp.
A Hành cùng A Tráng cầm dao rựa liên tục phát quang, mở đường, vừa để tránh rắn rết, vừa phòng dã thú bất ngờ tấn công.
Chẳng mất bao lâu, hai người đã tới gần một gò đất thoáng đãng, xung quanh có vết cỏ bị cắn trụi. Đây hẳn là dấu vết của con vật ấy. Hai người không dám manh động, nhanh chóng leo lên cây cao ẩn nấp.
Trời mưa rả rích khiến cả hai ướt sũng như chuột lột. Nhưng vì gia đình, chịu khổ một chút cũng chẳng đáng là gì.
“Nó đến rồi...” A Hành ẩn mình trên chạc cây, đôi mắt chăm chú nhìn xuống mảnh đất trống.
Nơi đó lúc này đang có một con thú rừng kỳ lạ lững thững bò đến. Dù màn mưa đã che khuất tầm nhìn, nhưng A Hành và A Tráng vẫn có thể nhìn thấy một vài nét của con thú.
“Mẹ, chuột gì mà to vậy?” A Tráng thốt lên.
“Sụyt, khẽ tiếng...” A Hành vội vàng đưa một tay lên miệng, ra hiệu cho bạn nói nhỏ.
Hai người trú trên hai cái cây khác nhau, nhưng vì hai cây này chỉ cách nhau một mét nên họ vẫn có thể trao đổi với nhau.
“Mẹ nó chứ, anh Hành! Con chuột này liệu có phải là ma không? Trên đời làm gì có thứ quái dị nào to lớn đến vậy?”
“Anh cũng chịu. Muốn biết nó là thứ gì, chỉ còn cách bắt về, đưa cho thầy mo hoặc thầy giáo trong làng thì may ra mới biết được...” A Hành lắc đầu.
Đúng vậy, thứ mà hai người họ đang thấy không phải là dị thú gì, đó là một con chuột to lớn. Bình thường, kích thước loài chuột rất nhỏ, nhưng con này thực sự khác thường, vậy mà nó to bằng cả một con lợn nái.
A Tráng quay sang hỏi A Hành. “Giờ sao anh?”
“Còn sao? Tất nhiên là bắt nó về rồi! Tuy không biết có bán được tiền hay không nhưng đem nó nấu lên cũng được mấy mâm cơm đấy!”
Sau khi quyết định được chủ đích, cả hai liền không đợi mưa tạnh, lập tức tụt xuống cây, nhanh chóng đi về phía cửa hang nơi con chuột vừa bò ra.
“Mày sang bên kia đặt bẫy, tao ở đây canh. Kẻo lát nữa nó chạy ra, thoát mất thì uổng.” A Hành phân phó.
Trong hai người, A Hành không giỏi đặt bẫy bắt thú, nhưng lại thuộc làu đường đi lối lại cùng tên các loại thảo dược. Cũng vì vậy mà cả bản vẫn gọi hắn là “ma rừng”. A Tráng thì ngược lại, hắn không giỏi định hướng, cũng chẳng biết tên thảo dược nào, nhưng bù lại, tài bố trí bẫy và săn thú rừng lại hơn hẳn A Hành. Điểm mạnh của người này bù đắp cho điểm yếu của người kia, A Hành và A Tráng liền trở thành một bộ đôi săn thú khét tiếng trong bản.
Cũng bởi thế, công việc quan trọng như đặt bẫy mới được giao cho A Tráng.
Cặm cụi một lúc thì trời cũng dần tạnh mưa, bẫy cũng đã được A Tráng hoàn thành.
“Anh Hành, bẫy xong rồi!”
“Tốt, giờ thì rào chắn xung quanh lại, chỉ để một lối đi thẳng đến chỗ cái bẫy kia.” A Hành chỉ đạo, đôi mắt không quên nhìn vào cửa hang.
A Tráng gật gù, nhanh chóng theo sự chỉ đạo mà làm việc. Chẳng bao lâu, mọi thứ cũng hoàn tất.
“Tốt, giờ chỉ cần chờ nó ra khỏi hang sa bẫy là được.”
Hai người nhanh chóng nấp vào bụi cây gần đó, chờ đợi.
Chừng mười phút sau, mưa tạnh hẳn, con chuột lớn mới từ trong hang chui ra.
Nó khịt khịt mũi, đánh giá xung quanh một vòng. Hẳn là khí tức của A Hành và A Tráng vẫn còn vương, khiến nó vô tình đánh hơi thấy mà đề phòng.
Nhưng may mắn làm sao, mùi cơ thể của hai người bọn họ đã được cơn mưa vừa rồi xóa bỏ đi phần nào, những gì còn sót lại chỉ là chút tàn hương thoang thoảng.
Sau khi nhìn ngó xung quanh, thấy không có gì bất thường, con chuột biến dị cỡ lớn liền chậm rãi bò về phía trước, hướng thẳng đến cái bẫy A Tráng đã giăng sẵn.
Hai người nấp trong bụi hồi hộp chờ đợi, tay nắm chặt cán dao, chăm chăm nhìn về phía trước, chỉ chờ con mồi sa bẫy là họ sẽ lập tức lao ra, giáng cho nó vài nhát chí mạng.
Đúng như dự đoán, con chuột vừa đến gần bẫy liền phát hiện thức ăn A Tráng đã để sẵn. Vì chủ quan, nó vội lao tới định cắn nuốt.
Ngay khi nó chuẩn bị há mồm ăn trọn chỗ thức ăn thì ngay lập tức một lực mạnh truyền đến chân, kéo phăng nó lên cao. Chẳng biết từ lúc nào, một sợi dây thừng rắn chắc đã quấn chặt lấy chân sau của nó, treo nó lủng lẳng giữa không trung.
Nấp trong bụi cỏ, A Tráng và A Hành thấy vậy liền lập tức lao ra, chém liên tục vào con chuột lớn, khiến nó đau đớn gào thét dữ dội.
Chém được một hồi, con chuột lớn như đuối sức, nằm im lìm, mặc cho hai người ra tay.
Cảm thấy đã đủ, A Hành ra hiệu cho A Tráng dừng tay, bắt đầu kiểm tra con mồi.
Con chuột này không biết là loài gì, liệu có phải chuột tinh hay ma rừng hóa thành không, hai người đều không rõ. Cái họ quan tâm hơn cả là cải thiện cuộc sống gia đình.
Ban đầu, họ định bụng bắt sống, nhưng sau khi phát hiện nó là một con chuột khổng lồ với vẻ ngoài hung tợn, đôi răng lanh sắc nhọn cùng cơ thể thô bạo, A Hành linh cảm con chuột lớn này rất có thể là yêu tinh. Bởi vậy, khi ra tay, hắn không chút tiếc sức, chém cho đến khi con chuột chết hẳn mới thôi.
“Anh Hành, nó... thật là chuột.” A Tráng vẫn không dám tin, có chút kinh hãi nhìn cái xác đầy máu đang đung đưa giữa không trung.
Toàn bộ câu chuyện này được đăng tải độc quyền tại truyen.free, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.