Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 390: Lễ cưới (kết thúc phần mở đầu, tiếp đến là tận thế hàng lâm)

Mùng một, mùng hai Tết Âm lịch là thời gian mọi người nô nức đi chúc Tết, nên các hàng quán ven đường đều đóng cửa. Không khí tấp nập, nhộn nhịp thường ngày cũng trở nên hiu quạnh.

Không biết người miền Nam thế nào, nhưng người miền Bắc khi Tết đến lại thường rất ít khi ra khỏi nhà. Mãi đến mùng ba, mùng bốn, mọi người mới nô nức rủ nhau đi chùa.

Thế nên, khắp các ngả đường tại Quảng Ninh lúc này đều vắng bóng người.

Nhưng có một nơi lại khác biệt hoàn toàn, đó là tại phường Bắc Sơn, thành phố Uông Bí, tỉnh Quảng Ninh.

Khi mọi người đều đang ở nhà, chuẩn bị chu đáo chờ bạn bè, người thân đến chúc Tết, thì tại một góc phường Bắc Sơn, nơi gần rừng núi, lại đang có một tiệc cưới linh đình.

Các hộ dân sống gần đó đều lắc đầu khó hiểu, chẳng hiểu ra làm sao.

Từ xưa đến nay, chẳng ai tổ chức đám cưới đúng vào ngày mùng một Tết Âm lịch. Dù có làm gần Tết thì cũng là trước hoặc sau đó vài tháng, chẳng ai dại gì mà tổ chức đúng đầu năm, thật sự khó hiểu.

Dù tò mò là vậy, và cũng bàn tán xôn xao khắp nơi, nhưng suy cho cùng đó cũng là người lạ không quen biết, nên họ chỉ lấy làm chủ đề bàn tán một lát rồi thôi, cũng chẳng mấy ảnh hưởng.

Bù lại, đầu năm mới có thêm chút không khí rộn ràng của đám cưới cùng loa đài ầm ĩ khiến người dân trong vùng cũng cảm thấy vui vẻ, phấn khởi hơn.

“Ha ha... chúc mừng, chúc mừng hai cháu!”

“Dạ vâng, cháu cảm ơn bác Khoa.”

Ánh lễ phép chắp tay, hơi cúi đầu cảm tạ. Đứng bên cạnh nàng, Thắng cũng làm như vậy, toe toét chào hỏi mọi người.

“Anh Quang, chúc mừng anh kiếm được một người con rể tốt.”

“Ha ha, phúc khí, phúc khí cả...” Ông Quang cũng hồ hởi phấn khởi, cười đến không ngậm được mồm, cùng vợ đón tiếp khách khứa.

Trong tiệc cưới, ngoài cô dâu, chú rể phải đón tiếp khách khứa, thì chính hai người làm cha mẹ như ông Quang, bà Hồng cũng phải ra ngoài tiếp đón. Bởi trong số những vị khách đó, không chỉ có bạn bè của cô dâu, chú rể, mà còn có đồng nghiệp của họ cũng đến.

Tất nhiên, ngay cả những vị khách không cùng máu mủ còn đến, thì làm sao có thể thiếu ông Trần, ông ngoại của Ánh được.

“Ông ngoại!”

Vừa thấy bóng hình gầy gò của ông Trần thấp thoáng từ xa, Ánh liền vui vẻ túm váy, nhanh chân bước tới gần. Váy cưới thường dài chấm đất, đi lại rất bất tiện, nên mỗi khi bước nhanh cô dâu đều phải túm váy lên để tránh bị vấp ngã.

“Ha ha, cháu gái ta cuối cùng cũng đã lấy chồng.” Trần Đại Việt cười ha hả, đưa bàn tay thô ráp, nhăn nheo vỗ đầu đứa cháu gái yêu thương.

“Ông, chú Mạnh không tới hả ông?”

Ánh ngó nghiêng, như muốn tìm ai đó.

Nhưng nhìn mãi, nàng chẳng thấy bóng dáng người chú mình yêu quý nhất đâu. Quanh ông ngoại lúc này chỉ toàn các bác, các chú trong cơ quan nhà nước, không hề thấy chú Mạnh trong số những người này.

Trần Đại Việt hiền từ nhìn cháu gái, nói: “Nó là người đứng đầu cả nước, việc bề bộn thế làm sao đến dự được! Đây, đây là quà mà nó nhờ ta gửi cho con, chúc con trăm năm hạnh phúc!”

Chỉ thấy ông ta đưa cho Ánh một quyển sổ màu đỏ, trên bìa có ghi mấy chữ “Sổ tiết kiệm”. Thắng đứng bên cạnh liền tặc lưỡi không thôi.

Đúng là người có tiền, đi mừng cưới bằng sổ tiết kiệm chứ không phải phong bì như thường dân. Tuy không biết bên trong có tổng cộng bao nhiêu tiền, nhưng với địa vị của đối phương, hắn cũng đoán không dưới một trăm triệu.

Chỉ còn vài ngày nữa là tận thế ập đến, dịch bệnh sẽ bùng phát vào cuối tháng 2 dương lịch. Khi đó, Việt Nam đang chống chọi khá tốt, nhưng đến gi���a tháng ba, dân chúng bắt đầu bất cẩn, dẫn tới dịch bệnh bùng phát, tiễn một lượng lớn dân chúng cùng chính quyền địa phương đi gặp Diêm Vương.

Số tiền này tuy nhiều nhưng đối với hắn đã chẳng còn quá quan trọng, một khi tận thế đến thì đống giấy lộn này chỉ có vứt xó, chẳng dùng được. Đấy là còn chưa kể trong thẻ của tên Sát Lang vẫn còn mấy trăm triệu tồn lại đây, hắn đã tiêu hết đâu chứ.

Nhưng dù sao đây cũng là tấm lòng của người ta, Ánh và Thắng thực sự không tiện từ chối, cứ nhận cho phải phép. Mục đích hôm nay mời mọi người tới không phải để mừng cưới, chủ yếu chính là bố trí cho họ một chút trận pháp phòng thân.

Khách khứa đến dự đều đã được hai người họ phát phong bao lì xì có ẩn chứa trận pháp. Sau khi nhận, những trận pháp này ngay lập tức tiềm ẩn, tiến vào cơ thể khách khứa, bồi dưỡng tinh khí thần cho họ.

Cuối cùng, khách khứa đã thưa dần, chỉ còn lại ông ngoại Ánh. Về phần chú Mạnh, dù chờ mãi cũng không thấy ông ấy tới, vì công việc bận rộn.

Thắng mới ra mắt họ hàng bên đấy chưa lâu nên cũng chẳng rõ mấy người này có quyền hành gì trong bộ máy nhà nước, chỉ nghe phong phanh là có địa vị nhất nhì tại Việt Nam. Hẳn là chức vụ rất cao, có lẽ là bộ trưởng bộ nào đó nên Tết đến vẫn phải đi làm.

Nhưng thôi, người ta có công có việc, không đến được cũng nên thông cảm. Dù họ không đến được, nhưng vẫn gửi ‘tình cảm’ đến chung vui là được rồi.

Để cảm ơn tấm ‘chân tình’ này, Thắng đã quyết định tặng riêng cho người chú mà Ánh quý nhất một viên bích ngọc có khắc phù văn.

Loại này cao cấp hơn các trận phù đang ẩn trên người các khách khứa khác, ngoài việc có thể thanh lọc linh khí xung quanh, nó còn giúp chủ nhân bảo vệ tính mạng.

Loại trận pháp bảo mệnh này rất khó chế tạo, đòi hỏi người chế tạo phải kỳ công tỉ mỉ. Ngoài việc vẽ lên đó hai loại trận pháp, người tạo bích ngọc phù còn phải dùng dao khắc họa thêm trên bề mặt miếng ngọc một tầng phù văn để duy trì sự ổn định. Nói chung là khá lằng nhằng và rắc rối.

Cũng vì vậy mà hắn chỉ luyện chế được năm miếng ngọc. Ba miếng hắn đã tặng ông Quang, bà Hồng và Minh Nguyệt. Hai miếng còn lại hắn đang đắn đo, không biết tặng cho ai. Ánh thì không cần rồi, bởi cô ấy đã có cốt tiên bên mình. Còn Với thì khỏi phải nói, tên này mạnh mẽ như quái vật, chẳng cần đến loại bích ngọc tầm thường này.

Cuối cùng hắn nhớ đến ông ngoại Ánh nên đã để lại cho ông ấy một viên, còn lại một viên giữ trong người.

Giờ đây hay tin người chú mà Ánh quý nhất không đến được, nghe nói vì đang giữ chức vụ cao trong nhà nước nên công tác triền miên. Suy nghĩ một hồi, hắn liền tặng người đó nốt viên còn lại.

Còn việc nhờ ai gửi hộ thì tất nhiên là ông Trần rồi. Sau đám cưới, họ còn bận nhiều việc, nhờ ông ngoại vẫn là hợp lý nhất.

Sau khi đã đưa hai miếng ngọc cho ông Trần cùng với phong bao lì xì cho các bác, các chú, ông Quang liền dẫn mọi người vào trong trước để xếp mâm. Thắng cùng Ánh ở bên ngoài chờ thêm một chút nữa. Sau khi thấy không còn ai đến, hai người mới vào bên trong mời rượu.

Lễ cưới này họ chỉ mời người trong gia đình cùng mấy người b��n thân thiết nên số lượng chỉ khoảng chục mâm. Tuy ít, nhưng chất lượng mâm cỗ đều thịnh soạn, đầy đặn, đủ loại sơn hào hải vị đắt tiền.

Tính sơ sơ mỗi mâm cũng khoảng vài chục triệu, nói chung giá khá đắt đỏ so với bình dân.

Đúng là người có tiền, làm gì cũng hoành tráng.

Lễ cưới diễn ra rất suôn sẻ, mọi người đều hài lòng, chúc nhau say khướt.

Tiệc vui chóng tàn, chẳng mấy chốc, mọi người đã lác đác về hết. Trước khi đi, Thắng và Ánh có giữ lại, nhắc nhở về tận thế sắp ập đến.

Nhưng một sự kiện vô lý như vậy, khi nói ra liệu có ai tin đây? Thành thử ra, khi nghe được tin tức chấn động này từ hai người, những người được nhắc nhở chỉ cười cười ứng phó cho xong. Họ nghĩ cô dâu chú rể hẳn là do uống nhiều rượu quá nên nói loạn, chẳng một ai tin tưởng.

Nhưng may thay, trong số những người đó lại có một người thực sự tin vào lời nói của hai người họ, đó chính là ông Trần, ông ngoại Ánh.

Nếu là người thường tự nhận là tiên tri, nói ra dự ngôn như vậy chắc chắn sẽ bị ông ấy gông cổ vào tù vì tội truyền bá tin tức linh tinh, khiến người dân hoảng loạn, hoang mang.

Nhưng kẻ trước mặt là ai, ông ấy rất rõ ràng. Đây là một vị tiên nhân, vừa rồi nhắc nhở chính là lời tiên tri của thần, ông ấy thực sự không dám khinh thường.

Sau khi từ biệt, ông ấy liền lập tức quay lại thủ đô, tìm người con nuôi bàn chuyện phòng bị cho tận thế. Cũng nhờ vậy mà khi tận thế ập xuống, Việt Nam mới trụ được tháng đầu tiên. Đáng tiếc, người dân ý thức kém, lại thêm chủ quan, nên dịch bệnh mới bùng phát trên toàn lãnh thổ, khiến người dân lầm than.

Đám cưới kết thúc cũng là lúc hai vợ chồng ông Quang về lại Hà Nội. Trước khi đi, Thắng cũng có nhắc nhở về tận thế, nhưng kết quả đều giống những khách khứa khác, đều cười cười ứng phó cho qua.

Biết việc này khó có thể giải thích, Thắng cùng Ánh đành để họ trở lại thủ đô. Dù sao trong nhà bố vợ hắn đã bố trí một loại siêu cấp trận pháp, bảo hộ họ khi tận thế ập đến cũng không phải khó khăn.

Loại trận pháp này rất mạnh, dù là trăm con zombie cấp linh cũng khó mà công phá, trừ khi là hơn trăm con. Nhưng như vậy cũng đủ dùng, bởi khi tận thế ập đến, trong tuần đầu tiên, zombie mới sinh chỉ ở cấp bán linh. Phải sau một tuần, nó mới ổn định tiến hóa, đạt cấp chuẩn linh quái vật. Tới khi đó, chính hắn đã lên Hà Nội đón người rồi thì cũng chẳng có gì đáng sợ nữa.

G�� chứ, hắn chỉ sợ gặp Kaguya lần trước thôi, còn lại lũ quái vật cấp linh bình thường, hắn thì sợ gì chứ.

Sau khi hai ông bà rời đi, căn biệt thự chỉ còn Ánh, Thắng, Minh Nguyệt và Với.

Bảo thì không có ở đây, hiện hắn đang bên ngoài cặp kè với gái. Sau hôm đi bắt cương thi về, hắn chỉ tạt qua đây chúc mừng sư phụ cùng sư nương một chốc rồi xin phép rời đi. Nghe nói hắn theo một lão gia họ Trần xuôi nam trượng nghĩa.

Trước khi đi, Với có tặng cho hắn cây Trấn Ma Thương. Hiện tại cu cậu thuần tu quyền pháp, đã chán ngán cây thương này. Để không thì phí hoài, nên đã chuyển giao cho Bảo. Bảo cũng không ngu mà từ chối, bởi hắn biết, cây thương này không hề tầm thường, có nó, hắn như hổ mọc thêm cánh.

Cũng từ đấy, phương Nam liền có một vị thánh nhân xuất thế, cứu vớt chúng sinh khỏi bể khổ, người đời gọi là Trần đạo sĩ.

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, được chỉnh sửa cẩn thận để truyền tải nội dung một cách tự nhiên và trọn vẹn nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free