(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 39: thời không thạch cao cấp
Việc cơ thể không còn tu vi khiến Thắng cảm thấy hụt hẫng. Mấy ngày qua, hắn đã quen với cảm giác linh lực luân chuyển trong người, nay đan điền trống rỗng, linh lực tiêu tán, sự hụt hẫng này cũng là điều dễ hiểu.
Thắng quyết định ra ngoài ngắm cảnh, thay đổi không khí để tâm trạng thư thái hơn, sẵn tiện kiểm tra tình hình của hai con sủng vật.
Vừa nhìn xuống, Thắng đã thấy một đống thịt hung thú được chất gọn gàng ở một góc. Với lượng thịt này, hắn thừa sức tiến nhập cấp Linh trung kỳ, chưa kể đến những linh đan thảo dược trong vườn thuốc.
Mặc dù tu vi đã mất hết, nhưng nhục thân của Thắng vẫn giữ ở cấp Trúc Cơ, hay nói đúng hơn là tương đương cấp Linh ở Quỷ giới. Không những vậy, sau trận kích nổ đan điền vừa rồi, cơ thể hắn còn được pháp tắc sinh mệnh gia trì, nên giờ đây đã thay đổi hoàn toàn. Lúc này, nhục thân hắn thậm chí còn mạnh hơn cả một con bạo chúa cấp Linh.
Với cơ thể mạnh mẽ như vậy, Thắng dễ dàng trèo xuống thân cây một cách nhẹ nhàng, chẳng hề tốn chút sức lực nào. Nếu không có pháp tắc sinh mệnh tồn tại, chắc lúc này hắn đã không dám đi ra ngoài mà hẳn đang đóng cửa bế quan, chờ khôi phục tu vi mới dám xuất hiện.
Hiện tại là giữa trưa, mặt trời đã đứng bóng.
Nhìn ngó xung quanh, Thắng không thấy Bạo Vương đâu, có vẻ nó đã ra ngoài đi săn và chưa biết lúc nào sẽ trở về.
Tò mò về Tiểu Thử, không biết mấy ngày nay nó thế nào, có ngoan ngoãn làm theo lời mình dặn hay không. Thắng không vội trở lại chòi lá tu luyện mà ung dung tiến đến vườn thảo dược để kiểm tra tình hình.
Vừa đến nơi, Thắng đã phải choáng ngợp trước khu vườn tràn ngập dược hương này.
Trước đây, khu vườn này khá sơ sài, chỉ có khoảng hai ba chục gốc thảo dược. Giờ nhìn xem, khắp vườn toàn là cây thuốc, đếm sơ sơ cũng phải đến năm mươi, sáu mươi cây. Số lượng tăng đến gấp đôi khiến Thắng sung sướng không thôi.
Lúc này, sâu dưới lòng đất, Tiểu Thử đang chăm chú tu luyện thì nghe thấy tiếng động từ trên mặt đất truyền tới. Nó vội dựng lông mao, kêu lên những tiếng chít chít rồi từ nơi ẩn núp phóng ra.
Đang mải ngắm vườn linh dược của mình, Thắng bỗng thấy một bóng đen nhỏ bé bay vụt ra chặn trước mặt. Nheo mắt nhìn kỹ, hắn thấy một con chuột nâu đen, lông bóng mượt, toàn thân hừng hực quỷ khí.
"Tiểu Thử?" Thắng không chắc chắn mà gọi lên, bởi con chuột trước mặt này trông khác hoàn toàn.
Ngoại trừ màu lông, không có điểm nào liên kết được với Tiểu Thử mà hắn thu phục mấy ngày trước.
"Đại vương? A a a Đại vương!!!"
Sau khi xác định người đến chính là Đại vương của mình, Tiểu Thử liền lao tới, quỳ rạp xuống đất, trông không khác gì những kẻ cuồng tín.
Nhìn con chuột trước mặt, Thắng không khỏi kinh ngạc.
Trên cơ thể nó tỏa ra một luồng uy áp nhẹ nhàng, tuy đã được kiềm chế khi gặp Thắng nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được thông qua những rung động tinh tế. Mấy ngày không gặp, Tiểu Thử đã điên cuồng đột phá đến cấp Sư trung kỳ. Thắng thật không dám tin, nghi ngờ con chuột này có phải là cưỡi tên lửa tu luyện không mà lại nhanh đến thế.
Thấy Đại vương chỉ nhìn mình chằm chằm, Tiểu Thử lo lắng trong lòng. Nó thật sự sợ Thắng đột nhiên đổi ý, biến mình thành món ăn, nên mỗi khi thấy Thắng trầm tư là tim nó lại loạn nhịp.
"Được, rất tốt! Chỉ trong thời gian ngắn mà đã đạt được cấp Sư trung kỳ. Rất tốt, lần sau càng phải cố gắng hơn nữa, thì mới giúp ta được nhiều việc!"
Thắng hài lòng gật đầu, tỏ vẻ chẳng đáng là bao, nhưng vẫn không quên khuyên nhủ cổ vũ. Song thực s��� thì trong lòng hắn đang vui như mở hội. Một con sủng thú tiến cấp đồng nghĩa với việc hắn có thêm một thủ hạ mạnh mẽ, sao có thể không hài lòng cơ chứ.
Thấy Đại vương hài lòng, Tiểu Thử mới nhẹ nhõm thở phào. Nhưng nó vẫn tự nhắc nhở chính mình: "Đại vương tuy có chút hài lòng, nhưng có vẻ ngài ấy vẫn mong đợi điều gì đó hơn ở mình. Mình phải cố gắng hơn nữa, không phụ lòng kỳ vọng của người!"
Cảm nhận được Tiểu Thử ngày càng cuồng nhiệt vì mình, Thắng vui vẻ vỗ đầu nó bôm bốp, rồi quay người toan về xem Bạo Vương đã về hay chưa.
"Đại vương! Chờ Tiểu Thử một chút!"
Từ đằng sau, Tiểu Thử vác cái thân thể nhỏ bé chạy tới gần Thắng mà nói.
"Còn chuyện gì sao?" Thắng khó hiểu quay đầu nhìn lại, xem con chuột bé nhỏ này muốn nói gì.
"Ngài đợi một chút, Tiểu Thử đi một lát rồi quay lại!" Nói rồi, Tiểu Thử như một thiểm điện mà lao vút đi. Từ sau khi có công pháp tu luyện, thay vì tăng cường sức mạnh như đa số hung thú khác, nó lại chọn phát triển bản thân trên phương diện tốc độ, nên dù không dùng thần thông, tốc độ của nó lúc này cũng nhanh như chớp.
Chỉ chốc lát, nó đã chất một đống khối thạch đen bóng trước mặt Thắng mà nói.
"Lần trước ngài có nhắc Tiểu Thử nếu thấy thứ này thì phải lấy về, nên Tiểu Thử đã tự ý lấy về khá nhiều, không biết..."
Còn chưa đợi Tiểu Thử nói xong, Thắng đã ngắt lời: "Haha, tốt, tốt lắm, Tiểu Thử của ta! Lần sau ngươi thấy có bảo vật gì thì cứ đem hết về đây! Ta rất vui vẻ, haha!"
"Mà nhớ, lấy càng nhiều càng tốt!"
Nói rồi, Thắng vội ôm đống khối thạch đó mà phóng đi, để lại một làn khói bụi mịt mù.
Nhìn thấy Đại vương của mình sung sướng, không tiếc lời khen ngợi, Tiểu Thử cũng cảm thấy lâng lâng vui sướng.
Mang theo tâm trạng vui vẻ, nó chui lại vào hang, cố gắng ra sức tu luyện để có thể làm hài lòng Đại vương. Được khen ngợi như hôm nay khiến lòng nó vô cùng hoan hỉ.
Ôm theo đống khối thạch này, lòng Thắng lại càng vui sướng. Còn gì có thể khiến tâm trạng hắn hớn hở hơn Thời Không Thạch nữa chứ? Không những thế, chúng còn là loại linh thạch cấp cao mà ở Quỷ giới cũng ít ai thấy được. Nhìn trên tay, cũng phải đến chục khối thạch, với số lượng này, Thắng có thể cải thiện một chút thời không pháp tắc, ít nhiều cũng có thể đưa nó lên đến tầng thứ trung đẳng.
Quay lại gốc cây đại thụ, vẫn không thấy Bạo Vương đâu, hẳn là nó vẫn mải đi săn mà chưa về. Thắng cũng không chờ đợi, nhanh chóng leo lên cây cùng đống Thời Không Thạch.
Đặt đống khối thạch xuống nền nhà, Thắng bắt đầu chế biến đống thịt hung thú mà mình đã mang lên lúc nãy.
Để tăng thêm hiệu quả, Thắng lại tiếp tục nấu chúng cùng những cây thảo dược ngàn năm.
Nhìn mớ bầy nhầy trong nồi, tuy cảm giác không được ngon miệng cho lắm, nhưng lượng lớn dược lực cùng hương thơm từ trong đó tỏa ra khiến Thắng cũng phải vô thức nuốt nước bọt.
Để khôi phục cảnh giới, cần phải mở lại đan điền. Mà muốn mở lại đan điền, phải tu luyện lại từ đầu. Lúc này đây, Thắng đang bắt đầu một quá trình mới, một bước lột xác mà chính hắn sau này cũng không dám tưởng tượng.
Cầm lấy chỗ thịt hung thú đã được chế biến, Thắng bắt đầu cắn nuốt chúng.
Những miếng thịt từ từ di chuyển xuống dạ dày, với tốc độ mắt thường có thể thấy được, chúng nhanh chóng bị hòa tan thành dinh dưỡng, thẩm thấu vào thành dạ dày và dẫn truyền tới các kinh lạc.
Có vẻ sau khi cơ thể được cải tạo hoàn toàn, chức năng tiêu hóa cũng mạnh lên không ít.
Đã có kinh nghiệm từ những lần trước, Thắng nhẹ nhàng chuyển hóa chúng thành linh lực tự thân, điều động linh lực du tẩu khắp các kinh lạc.
Hết chu thiên này nối tiếp chu thiên khác, phải đến khi hắn khai mở đan điền, chính thức bước vào hàng ngũ Linh cấp, mới thật sự là nhập môn.
Con đường tu luyện Tạo Giới Pháp cũng từ đây mà bắt đầu. Nội dung chuyển ngữ này được thực hiện và bảo hộ bởi truyen.free.