Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 389: Trần lão tâm tư

Tại căn biệt thự, cả gia đình Ánh và Thắng đang cùng ngước nhìn bầu trời đầy sao, chờ đợi pháo hoa đêm giao thừa.

“Úi cha mẹ ơi, sét gì to thế!”

Bà Hồng giật nảy mình, sợ hãi vội ôm chặt cánh tay ông Quang, mắt dõi về phía xa. Cuối chân trời, bà thấy một cột sét khổng lồ xé toạc không gian, giáng thẳng xuống đất, tựa như vị thần khổng lồ đang trút cơn thịnh nộ xuống trần gian.

“Thật đáng sợ...” Ông Quang cũng kinh hãi đến há hốc mồm.

Minh Nguyệt đã lẩn đi đâu mất, chẳng ai hay. Chỉ có Thắng và đại đệ tử Với là vẫn bình chân như vại.

Ánh: “Cái đó là... thiên đạo đang tức giận sao?”

Thắng lắc đầu cười khẩy: “Không phải, đây là pháo hoa do thằng đó bắn chơi, ăn mừng năm mới thôi.”

“Bắn pháo hoa bằng sét?” Ánh nửa tin, nửa ngờ nhìn Thắng.

“Haha, đợi thằng đệ tử kia về, hỏi nó là biết ngay thôi!” Thắng chẹp chẹp miệng, chẳng mấy bận tâm.

Vừa rồi, hắn đã dùng thiên nhãn thông để quan sát dị tượng. Dù không thể thấy rõ hiện trường vì khoảng cách quá xa, nhưng thông qua cách thức lôi điện xuất hiện, hắn đoán đây hẳn là chiêu thức của Bảo.

Bảo không có thiên phú luyện khí hay nội công, nhưng tư duy đốn ngộ lại cao đến lạ thường. Trong khi Thắng còn đang mò mẫm đốn ngộ ngụy pháp tắc để tạo ra phù văn mới, thì Bảo đã thành công đốn ngộ chuẩn lôi hệ pháp tắc và phong hệ pháp tắc.

Nhưng vì hắn quá yếu, không thể tận dụng triệt để hai loại năng lượng này, nên mới trông yếu ớt như vậy. Chỉ cần Bảo tiến vào được cấp Linh, gã liền thừa sức treo Với lên đánh.

Bởi những pháp tắc Với sở hữu cũng chỉ là ngụy cấp bậc, trong khi Bảo đã đốn ngộ hai loại pháp tắc tấn công thuần túy đạt đến chuẩn cấp. Nếu chỉ chênh nhau một đến hai cảnh giới, Bảo thừa sức đánh bại đại sư huynh.

Đáng tiếc, được cái này thì mất cái kia. Bảo chỉ được cái đốn ngộ pháp tắc, còn tư chất tu luyện thì lại bằng không.

Biết rõ chiêu thức vừa rồi là của Bảo, Thắng cũng chẳng mấy bận tâm. Sau khi an ủi mọi người, hắn cùng cả nhà vào nhà dùng cơm đêm giao thừa.

Thực sự thì mọi người cũng muốn ngắm pháo hoa, nhưng đã chờ dài cổ mà vẫn không thấy một bông nào bắn lên. Hẳn là do đợt sét vừa rồi uy lực quá kinh khủng, khiến dân chúng sợ hãi trốn hết vào trong nhà, không dám ra ngoài bắn pháo hoa.

...

Ở một nơi nào đó tại Quảng Bình.

“A...!”

“Lang, ngươi sao thế?” A Lử lo lắng hỏi.

Mo Lang lắc đầu ra hiệu không sao, rồi nói: “Con huyết ngải cương thi mà ta bỏ lại Quảng Ninh đã bị người diệt rồi!”

“Cái gì? Sao có thể!” A Lử kinh hãi.

Huyết ngải cương thi dù sao cũng là một đại cương thi cấp cao, ngay cả một luyện khí ngũ trọng cũng không phải đối thủ của nó. Trong khi đó, ở Quảng Ninh làm gì có thầy pháp nào cao tay đến vậy? Việc huyết ngải cương thi bị tiêu diệt thật khiến A Lử khó tin.

“Quảng Ninh không thể ở lại nữa rồi, địch nhân đang chờ chúng ta ở đó. Mày mau gọi cho thằng Thạnh. Bảo nó chuẩn bị tìm một nhà trọ ba người, chúng ta sẽ xuống phía Nam sinh sống...”

Nghe vậy, A Lử liền nhíu mày hỏi:

“Không quay lại Quảng Ninh ư? Chẳng phải mày bảo ở đó mày còn một cây huyết ngải sao? Không định thu về à?”

“Điên à, giờ nơi đó đã bị phát hiện rồi. Đến tám chín phần đồ đạc đã bị đối phương thu mất, giờ quay lại thì khác nào đâm đầu vào chỗ chết?”

“Mày cũng thật sợ chết đấy Mo Lang.” A Lử khinh khỉnh nói.

“Hừ, thế mày không sợ à? Mấy tên đó toàn là cao thủ đấy. Cách đây không lâu, bọn chúng đã phá hủy kế hoạch thi vương của tao, sau đó còn đánh tao phải chạy kh��i bản. Mới vài tháng trước, một trong số chúng đã tiêu diệt tử sắc cương thi của tao chỉ với một chiêu. Giờ cũng vậy, huyết ngải đại cương thi cũng không tránh khỏi một kiếp nạn. Vậy mày nghĩ xem, chúng ta có cơ hội đánh thắng chúng không?”

“Mạnh đến vậy sao? Mấy tên đó đều là cao nhân vùng Thất Sơn à?” A Lử kinh ngạc hỏi.

Mo Lang lắc đầu: “Tao không rõ, nhìn bọn chúng khá trẻ trung, không hề giống bất kỳ ai trong đám quái nhân ở vùng Bảy Núi. Tao từng tiếp xúc qua các lão quái ở đó nên biết khá rõ từng vị. Không ai trẻ tuổi hay có đệ tử mạnh đến như thế cả...”

“Vậy đám người này từ đâu mà ra...?” A Lử nhíu mày.

“Tao có nghi vấn, khả năng bọn này từ phía Bắc xuống. Thuật của chúng đều liên quan đến phù triệt, khá tương tự Mao Sơn của Trung Hoa. Rất có thể, bọn này chính là người Hoa tiến vào đất nước mình, nhằm trấn áp đạo thuật nơi đây!”

“Nếu là vậy thì thật không ổn!”

“Tao đang tính chúng ta sẽ rút về miền Nam trốn trước, tìm đến Núi Cấm, nhờ các cao nhân ở đó giúp một tay trấn áp đám ngư��i này!”

“Được rồi, vậy chúng ta đi thôi!”

A Lử cũng là kẻ sợ chết, sau khi được Mo Lang "nhồi nhét" một số thông tin đáng sợ, hắn liền không kịp chờ đợi mà muốn rời khỏi vùng đất phía Bắc này.

Hai người không tiếp tục đi về hướng Bắc mà quay đầu đi về phía Nam.

...

Tại cánh rừng rậm phía Tây Uông Bí, nơi Bảo và nhóm người Trần lão vừa trải qua một trận chiến sinh tử.

“Haha... thật sự sảng khoái! Lâu rồi lão già này mới được hoạt động gân cốt nhiều đến vậy!”

Ông Trần ngồi bệt xuống đất cười lớn, cơ thể chằng chịt vết thương đang được cô cháu gái phụ băng bó.

“Ông lại mạnh miệng. Nếu không phải có anh ấy giúp, khả năng cao giờ ông đã cùng các cụ ngồi đánh bài rồi!”

Nghe vậy, khuôn mặt đang khoái chí của lão liền khựng lại.

Cái con bé này, lão đã già rồi rất cần thể diện, mày có cần phải nói câu đau đến thấu tâm can vậy không?

“Cô nói vậy cũng không hẳn, nếu không có ông Trần, chưa chắc chúng tôi đã tiêu diệt được con cương thi kia!” Bảo mỉm cười hòa nhã, tiến đến giúp lão Trần giải vây.

“Haha, đúng là Bảo đại sư, tuy tuổi đời còn trẻ nhưng đôi mắt vẫn thật tinh tường!”

Như thấy được chút thể diện, lão ta liền cười lên ha hả.

“Ông Trần quá khen rồi.” Bảo ngại ngùng đáp, đôi mắt vô tình lướt qua Linh. Khi thấy nàng thẹn thùng liếc trộm, tim hắn liền nhộn nhịp, hô hấp dồn dập, hồi hộp quay sang hướng khác.

“Đây... đây là phù phục hồi... Ông cầm nó trong tay, nó sẽ giúp ông phục hồi thương thế. Tuy không có hiệu quả mạnh như hồi hoàn đan, nhưng vẫn tốt hơn các loại thuốc Tây y mua bên ngoài.”

Linh thấy vậy liền đưa tay đón lấy.

Không biết là cố tình hay vô ý, đôi bàn tay ngọc ngà của nàng lại chạm vào làn da sần sùi, thô ráp của Bảo. Hắn đứng hình một thoáng, trái tim trong lồng ngực như ngừng đập, cứ thế nín thở nhìn Linh chăm chú.

Linh cũng vậy, đôi mắt không nhịn được mà mê mẩn nhìn Bảo chăm chú. Từ sâu bên trong con ngươi đó, nàng thấy một sự siêu lòng, cùng vẻ nhu hòa đầy sức hút.

Quá... quá nam tính, quá nồng nhiệt, quá ấm áp!

“Em muốn trao cho chàng tấm thân nhỏ bé này, cảm ơn chàng đã cứu vớt trái tim em. Chàng ơi, hãy lại đây ôm ấp, cùng em sản xuất tiểu hài nhi!!!”

“E hèm!”

Tiếng hắng giọng của lão Trần khiến hai người vội bừng tỉnh khỏi cơn mê.

Bảo giật mình thót tim, vội đỏ mặt quay người rời đi. Còn Linh thì tức giận nhìn chằm chằm ông nội.

“Ông nội, con thấy ông vẫn còn khỏe mà...” Vừa nói, nàng vừa đẩy mạnh tay khi băng bó, khiến vết thương bị tác động mạnh làm lão đau đến há cả mồm.

“A... nhẹ, nhẹ tay... mau, mau đưa ta lá phù của Bảo đại sư đây, ta không cần cháu băng bó đâu...” Ông Trần giơ tay định giật lá phù hồi phục từ tay cháu gái, nhưng vì đang bị thương nên độ linh hoạt không còn tốt, dù cố gắng đến mấy lão vẫn không thể lấy được tấm phù.

“Cái này sao? Đồ tốt như vậy không nên lãng phí quá, ông để con cất đi. Đợi khi nào thật sự cần, con sẽ đưa ông dùng. Còn hiện tại... con sẽ băng bó vết thương cho ông!”

Linh híp mắt nhìn lão Trần. Đôi mắt vốn ngoan ngoãn, hiếu thảo như vậy không hiểu sao khi nhìn qua mắt lão ta lại biến thành một mụ dạ xoa tàn ác.

“A... ta không cần đâu!”

“...”

Bảo đỏ bừng mặt, mang theo tâm tình xao xuyến đến bên Kim Cang đại sư, đưa cho đối phương một lá bùa mà không hề hay biết lá này cùng lá bùa hắn đưa cho Trần lão trước đó có chút khác biệt.

“Kim Cang đại sư, cầm lấy nó sẽ giúp ngài phục hồi thương thế.”

“Tốt!” Kim Cang đại sư tin tưởng nhận lấy, thả lỏng tinh thần, truyền vào trong một tia linh lực.

Chờ đợi khoảng gần một phút đồng hồ, không thấy có hiện tượng gì xảy ra. Kim Cang đại sư tưởng lá bùa bị hỏng, định mang qua hỏi Bảo thì thấy tấm phù lung linh, linh khí xung quanh cũng theo đó tích tụ lại.

‘Đến rồi.’ Kim Cang đại sư nhắm mắt, chờ điều kỳ diệu xảy ra.

Quả nhiên như dự liệu, tấm phù đã phát huy tác dụng. Chỉ khác là... thay vì chữa trị thương thế, nó lại gọi ra một ngọn lửa hừng hực, bao phủ Kim Cang đại sư.

“Hửm? Sao lại nóng nóng? Lại còn... đau rát... thế này?”

Không tin vào mắt mình, Kim Cang đại sư liền mở trừng hai mắt nhìn. Xung quanh toàn là lửa lớn, ngọn lửa này rất mạnh, đang nhanh chóng thiêu đốt da thịt đại sư.

Kim Cang đại sư có thể nghe thấy mùi thịt nướng thơm phức đang lan ra khắp phương.

“A!!! Cháy!”

Kim Cang đại sư luống cuống vung vẩy tay chân, định hất văng toàn bộ ngọn lửa hừng hực này ra khỏi cơ thể.

Cũng may loại lửa này không phải dị hỏa gì ghê gớm, nên chẳng mấy chốc đã bị h���t văng ra xa.

Mới vừa trải qua một trận chiến sinh tử với cương thi, giờ lại bị chính người mình bất cẩn làm thương thế càng thêm nặng, khiến Kim Cang đại sư không kìm được mà thốt lên vài câu tục tĩu: “Mẹ nó Trần đại sư, cậu tính hại chết tôi à!?”

“Haha... đây là do bất cẩn, bất cẩn thôi...” Bảo gãi đầu chữa ngượng. Trong những lúc như thế này, chỉ cần mỉm cười thật tươi là tốt nhất.

“Đây... đây mới là phù hồi phục...” Bảo đưa cho Kim Cang đại sư một lá bùa mới. Lá này và lá vừa rồi đều có màu đỏ tương tự, chỉ khác mỗi kỳ văn bên trong.

Kim Cang đại sư không dám nhận ngay, đôi mắt hồ nghi nhìn Bảo hỏi: “Cái này thật sự là phù hồi phục mà cậu đã nói sao!?”

“Phải!” Bảo gật đầu khẳng định.

Không biết thật hay giả, Kim Cang đại sư đành đánh liều, thử tin tưởng đối phương thêm lần nữa xem sao.

May mắn thay, đây quả thực là phù hồi phục.

Kim Cang đại sư thả lỏng tinh thần, nhắm mắt tận hưởng cơ thể đang tự động chữa trị của bản thân.

“Trần đại sư, đa tạ viên thuốc vừa rồi. Đây là viên cuối cùng, lão xin trả lại cậu.”

Ông Trần sau khi giật được phù hồi phục từ tay cháu gái, thương thế cũng đã khôi phục đôi phần, vội vàng đi đến chỗ Bảo trả lại hồi hoàn đan.

“Ông không cần khách khí, cứ giữ lấy mà dùng.” Bảo lắc đầu, hào phóng đẩy bình thuốc về phía lão.

Hắn trông hào sảng như vậy nhưng thật ra lại rất tiếc của. Dẫu sao đây cũng là tiên đan do sư phụ ban cho, bình thường hắn không dám dùng bừa chứ đừng nói là tặng người. Nhưng vì lão nhân trước mặt lại là ông của người phụ nữ xinh đẹp kia, bản tính sĩ gái nổi lên, nên hắn mới hào sảng đến vậy.

Mục đích chính cũng là để lấy lòng lão, đồng thời ghi điểm trước mặt nàng.

Được cái lão già này mặt cũng dày, sau khi đẩy đưa một lúc, lão liền khoái chí thu thuốc vào tay, không quên bông đùa vài câu.

“Trần đại sư tốt như vậy, người nào lấy được sau này sẽ rất có phúc khí... Không biết đại sư đã có ý trung nhân hay chưa? Nếu chưa, có thể xem qua cháu gái của lão già này. Tuy nhan sắc bình thường nhưng lại rất ngoan hiền, thủy chung...”

Bảo nghe vậy liền sáng mắt, đáp: “Tất nhiên là chưa, nhưng cháu gái ngài trông xinh đẹp như vậy... sợ là...”

Nói đến lưng chừng, Bảo liền dừng lại. Hắn vẫn còn cảm thấy tự ti về bản thân, cái cảm giác khi thấy người yêu xinh đẹp quyền quý, còn chính mình lại nghèo hèn mang thân phận công nhân, thật sự không dám trèo cao.

Biểu cảm của Bảo sao có thể thoát khỏi đôi mắt tinh tường, già đời của Trần lão! Vừa nhìn, lão liền dám chắc tên này rất thích Linh, cháu gái của lão. Chỉ là tư tưởng vẫn bị phàm tục vướng bận nên có chút e dè.

Bình thường, người tu sĩ đâu phải hạng tầm thường, tất cả đều là long phượng trong loài người. Trong khi đó, nhà lão còn có truyền thống phong thủy, có một thằng cháu rể biết đạo thuật thì lại càng tốt chứ sao.

Đó cũng chưa phải là lý do chính khiến lão muốn làm thân, gả cháu gái mình cho Bảo.

Mục tiêu chính của lão là tìm ra sư phụ của đối phương.

Lần trước tại đèo Tam Điệp, lão có thu được một vài ký tự đặc biệt. Vừa hay, thứ đó lại có độ tương thích kỳ lạ v��i phù văn mà Bảo dùng.

Ban đầu lão còn tưởng đối phương chính là vị tiên nhân đã tiêu diệt lệ quỷ vương, nhưng sau khi quan sát trận chiến, lão liền gạt phăng suy nghĩ đó.

Bởi con cương thi này không thể mạnh bằng tên quỷ vương kia. Tuy quỷ vương đó bị trấn áp, nhưng lại có thể sánh ngang tiên nhân loài người.

Khi đó, vị tiên nhân không hề làm cho thiên địa biến chuyển quá lớn, chỉ khiến bầu trời lóe sáng rồi diệt đi quỷ vương. Trong khi hiện tại, chỉ là một đại cương thi mà phải khổ cực ứng chiến đến vậy, thực không phải cùng một người.

Điều này khiến lão nghĩ đến một khả năng: Bảo đại sư chính là đệ tử của vị tiên nhân đã tiêu diệt quỷ vương tại đèo Tam Điệp trước đây.

Để làm rõ thực hư, lão cần rút ngắn quan hệ với đối phương.

Cách làm thân nhanh nhất không phải là bắt đầu câu chuyện, mà chính là tình cảm đôi lứa. Vừa hay, cháu gái lão và Bảo cũng có chút "tia lửa", lão liền tận dụng "thế lửa" mà "đút củi vào", cho nó cháy lớn hơn.

Bảo và Linh không rõ ý đồ của lão, chỉ biết đỏ mặt lắng nghe đối phương mai mối, se duyên.

Sau khi thương thế của mọi người đã ổn định, họ liền cùng nhau rời đi, tìm kiếm tung tích của lũ cương thi thường.

Truyen.free là đơn vị sở hữu bản quyền dịch thuật của đoạn văn này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free