(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 388: Chiến đấu 2(ngoại truyện)
“Khốn nạn!”
Bảo bị huyết ngải cương thi đánh bay ra xa, trông vô cùng chật vật.
“Con cương thi này lấy đâu ra lắm thi khí thế? Đánh đã nửa tiếng đồng hồ mà nó không hề suy yếu. Mẹ nó, khó nhằn thế này thì làm sao đây?”
Lau vệt máu nơi khóe miệng, Bảo căng thẳng nhìn huyết ngải cương thi đang áp đảo Kim Cang đại sư.
Càng chiến đấu, họ càng bất lực. Dù đã dùng mọi thủ đoạn, nó vẫn vững như bàn thạch, không hề lay chuyển.
“Bảo đại sư! Ta qua giúp cậu đây!”
Trong lúc Bảo còn đang đau đầu không biết phải đối phó với huyết ngải cương thi thế nào, phía sau hắn, lão già chín mươi tuổi họ Trần đã hùng hổ lao tới.
Vốn dĩ, khuôn mặt già nua, nhăn nheo đã khiến ông ta trông đáng sợ, nay lại thêm bặm môi, trợn mắt càng làm nó biến dạng đến kinh hồn bạt vía.
Lão ta trông chẳng khác gì một con Dạ Xoa, y hệt quỷ đội lốt người.
“Trần đại sư!” Bảo phấn khích.
Trận chiến này, nếu chỉ có hắn và Kim Cang đại sư, e rằng khó lòng trấn áp được con cương thi kia. Nhưng nếu có thêm người giúp sức, lại mạnh mẽ như Trần lão, thì dù không tiêu diệt được địch nhân, họ cũng có thể thoát thân dễ dàng hơn.
“Cậu tạm thời nghỉ ngơi, tôi qua bên đó giúp Kim Cang đại sư một tay!”
“Vâng, ông phải cẩn thận.”
“Khà khà, cậu cứ yên tâm. Ông già này tuy đã cao tuổi, sức yếu, nhưng vẫn còn đủ sức đánh cho con quái vật này một trận nên thân!” Trần lão tự tin nói.
Nghe vậy, Bảo liền giật giật khóe môi.
Chỉ có quỷ mới tin lão. Hắn nhớ rõ, mới ban nãy, đối phương chỉ dùng được đúng một chiêu đã hao cạn linh lực. Sau đó liền bị con cương thi này dọa cho khóc sướt mướt, vậy mà giờ lại hùng hổ đến thế. Thực không biết mấy phần thật, mấy phần giả. Nhưng thôi, dù sao khuôn mặt già nua của người ta cũng cần chút thể diện, hắn ngại đào bới ra để châm biếm.
Nhưng được cái, trận pháp của ông ta rất hữu dụng. Chỉ cần câu kéo cho hắn khoảng một phút đồng hồ là được. Như vậy hắn có thể sử dụng Dẫn Lôi Phù để đánh bại cương thi.
Nhìn ông già họ Trần lao đi, Bảo ở phía sau cũng không đứng yên nhàn rỗi.
Thay vì ngồi một chỗ nghỉ ngơi, xem họ đối chiến, Bảo lại chạy sang một bên khác tìm kiếm chiếc ba lô.
Bên trong đó chứa một lượng lớn phù chú, và đặc biệt có lá bài tẩy của hắn – Dẫn Lôi Phù. Đây là một loại phù chú có sức sát thương rất mạnh, đặc biệt là với các loài sinh vật tà ác như cương thi.
Để đề phòng bất trắc, hắn đã chuẩn bị sẵn ở nhà một tấm Dẫn Lôi Phù. Bởi loại này quá khó vẽ, không như ấn phù, bắt buộc người vẽ phải kỳ công và có trình độ cao thâm, nên suốt mấy ngày, ngoài cả một ba lô ấn phù ra, hắn cũng chỉ vẽ được duy nhất một tấm Dẫn Lôi Phù.
Nếu là Dẫn Hỏa Phù thì dễ dàng, nhưng thiên lôi là một loại lực lượng gắn liền với thiên đạo, dù có là Thiên Sư (Trúc Cơ) cũng phải mất chín trâu hai hổ mới mượn nhờ được loại pháp tắc này. Bảo vậy mà có thể dùng tới Luyện Khí tam trọng vẽ ra một tấm Dẫn Lôi Phù cũng đủ thấy thiên tư hắn không hề tầm thường.
Tuy chỉ duy nhất một tấm, nhưng cũng thật đáng nể rồi.
“Nó đây rồi!” Sau một hồi mò tìm, cuối cùng hắn cũng tìm thấy chiếc ba lô. Từ bên trong, hắn lôi ra một tấm phù triện màu tím, phía trên có khắc đủ loại kỳ văn.
Bảo vội vàng cầm tấm phù lên, đứng dậy, hướng về phía Trần lão và Kim Cang đại sư mà hét lớn.
“Trần đại sư, Kim Cang đại sư! Hai người có thể giữ chân nó khoảng một phút được không!?”
“Cậu có phương án tiêu diệt nó?”
Trần lão nghiêng người sang một bên, né tránh đòn công kích của huyết ngải cương thi, đầu hơi quay lại hỏi.
“Vâng, đây là Dẫn Lôi Phù. Một loại phù chú rất mạnh, uy lực của nó có thể sánh ngang với một vị Thiên Sư (Trúc Cơ). Nhưng để kích hoạt được nó, cần chờ đợi một phút đồng hồ... Hai người có thể giúp tôi câu kéo nó từng ấy thời gian không?” Bảo gật đầu, vội giải thích.
“Chỉ cần một phút thôi sao?”
“Đúng vậy, tôi cần một phút để kích hoạt Dẫn Lôi Phù!”
“Tốt... Kim Cang đại sư, cậu nghe rõ rồi chứ? Chúng ta chỉ cần cố gắng vây khốn con cương thi kia một phút để Bảo đại sư tung ra đại chiêu... chỉ cần thành công, chúng ta liền khải hoàn trở về!”
Kim Cang vừa lùi lại vừa đáp: “Đã nghe rõ, Trần thí chủ. Bần tăng sẽ cố hết sức!”
“Vậy thì... hành động!” Trần lão gầm lên, xé toạc chiếc áo đang khoác trên người, để lộ cơ thể gầy gò, nhăn nheo, gân guốc của tuổi già sức yếu.
“Đó là...?” Kim Cang đại sư nghi hoặc nhìn thân thể lão, tò mò đánh giá.
Trên thân lão già họ Trần, ngoài những lớp da nhăn nheo, xám xịt, còn có những mảng hình xăm kỳ quái. Trông chúng như hình đồ âm dương, chỉ khác là ở rìa lại có trống đồng cùng chim Lạc.
“Bát Quái Trận Đồ chỉ là một phần nhỏ trong trận pháp của Trần gia. Một chiêu thức nhỏ dùng để phục yêu hàng ma mà thôi. Sau đây ta sẽ biểu diễn cho hai người thấy, sức mạnh thật sự của Trần gia đại trận là gì!”
Chỉ thấy lão gồng người lên, các thớ thịt đang nhăn nhúm như bỗng nhiên bừng lên sức sống, cuồn cuộn sôi trào.
Đứng nơi xa, huyết ngải cương thi như cảm nhận được nguy hiểm. Nó liền từ bỏ việc công kích Kim Cang đại sư, chuyển mục tiêu sang Trần lão.
Không biết vì sao, nó cảm nhận được một chút nguy hiểm từ lão già này.
“Đi đâu? Nghiệt súc!” Thấy con cương thi này bỏ qua mình, Kim Cang đại sư liền biết không ổn, vội huy động hai tay, đánh ra một cương quyền màu vàng.
Oanh!
Đòn cương quyền đánh vào nền đất, hoàn toàn không đánh trúng huyết ngải cương thi.
Grừ... Grừ... Grừ...
Huyết ngải cương thi tức giận nhìn Kim Cang đại sư đang chắn trước mặt, sát ý sôi trào, đánh ra một trảo.
Oanh! Hự.
Kim Cang đại sư cứ thế không chịu nổi một đòn, bị đánh bật ra xa, văng vào một cái cây gần đó. Vừa ngã xuống liền hộc máu mồm, ngất đi.
“Nghiệt súc, mày còn tính hại tiếp bao nhiêu người nữa!?”
Lúc này, Trần lão đã hoàn thành xong quá trình biến đổi. Cả cơ thể lão giờ đây đang ngập tràn cơ bắp, sức sống bừng bừng, chẳng còn vẻ dặt d���o lúc ban đầu.
Các mảng hình xăm cũng đã rõ nét, dễ nhìn hơn. Và đặc biệt, chúng còn phát ra những tia kim quang. Tuy yếu ớt, nhưng nếu để ý kỹ thì vẫn thấy được sự kỳ lạ này.
“Đó là gì?” Đứng bên ngoài quan chiến, Bảo vừa dùng linh lực kích hoạt Dẫn Lôi Phù, vừa tò mò đánh giá sự biến hóa của ông Trần.
“Haha... đây là bí thuật của Trần gia bọn ta, gọi là Lạc Hồng Bá Thể.
Lấy trận pháp làm cơ sở, khắc lên cơ thể đồ hình để liên thông với tự nhiên. Lấy năng lượng vô tận mà kích phát huyết mạch thượng cổ Hồng Bàng.
Con cháu họ Trần vốn là tộc Việt, một trong những dòng chính của Lạc Long Quân, mang trong mình huyết mạch thần Long Tiên Tổ. Nhưng vì các đời sinh sôi, huyết mạch Lạc Hồng ngày càng suy yếu, dần dần bị ẩn sâu trong tiềm thức.
Nhưng nhờ có Trần gia lão tổ sau khi du ngoạn tại phương bắc về, học được thuật âm dương, thông hiểu Thiên Đạo Vạn Tượng, liền tìm ra được con đường khai mở huyết mạch Lạc Hồng. Nhờ vậy mà bọn ta có được bí thuật Lạc Hồng Bá Thể...”
Ông Trần phấn khích khoe khoang, mồm oang oang giải thích liên tục.
Grừ... grừ...
Huyết ngải cương thi không thèm quan tâm tới ông Trần ba hoa bốc phét, lập tức lao thật nhanh về phía lão, giáng cho lão một quyền vào bụng.
Hưu!
Cơ thể lão như đạn đạo, bay xa tận chục mét.
“Ẹc... Trần đại sư!”
Bảo giật giật khóe miệng, lắp bắp hô.
Mẹ nó, đánh không đánh, còn đứng lại giải thích, đây là ngại sống lâu hay sao?
“Khụ... khụ... Ngươi tưởng công kích như vậy có thể đánh bại ta sao?”
Ông Trần ho ra vài tiếng, chậm rãi đứng lên.
“Nghiệt súc, hôm nay ta sẽ cho ngươi siêu thoát khỏi thế gian này!”
Đoạn, lão liền hùng hổ mười phần, lừng lững bước về phía huyết ngải cương thi.
‘Quá tốt rồi, ông già này trông vậy mà mạnh ra phết. Cũng phải, dù sao Lạc Hồng Bá Thể cũng là một môn bí thuật, nghe tên là biết bá đạo rồi!’ Bảo thở ra một hơi, nghĩ.
Nhưng đợi một chút... nếu bí thuật này mạnh vậy, sao lão ta lại đứng yên cho con cương thi đó tấn công? Không lẽ là khinh thường địch!?
Lúc này, trong cuộc chiến. Ông Trần đang bị con cương thi kia đánh cho sưng hết mặt mũi, miệng thì oa oa kêu la, máu me bắt đầu tuôn trào.
“A... đau a!”
“Trần... Trần đại sư, sao ông còn đứng đó làm gì? Không mau đánh trả đi!?” Bảo khó hiểu, rống lên.
“Ta thật muốn đánh trả, nhưng bí thuật Lạc Hồng khi kích hoạt, sẽ chỉ tăng sức mạnh thể chất, còn tốc độ sẽ bị giảm sút... ta cũng muốn đánh trả lắm chứ!” Ông Trần sầu khổ, méo mó mặt mày, mếu máo. Khuôn mặt đầy cơ bắp của lão lúc này đã sưng đến mức lợn cũng phải chịu thua.
‘Moá, thế mà giới thiệu nghe ghê gớm lắm. Thì ra cũng chỉ là bao cát di động!’ Bảo âm thầm nhổ nước bọt.
“Vậy ngài cố chịu thêm chút nữa, Dẫn Lôi Phù của ta sắp kích hoạt xong rồi!”
“Tốt... Bảo đại sư, nhanh lên! Thân già này sợ không chịu được lâu...”
Để có thể tạo thời gian cho Bảo thôi động Dẫn Lôi Phù, ông Trần đành liều mình lấy thân ra ngăn cản huyết ngải cương thi. Dù đau đến cắt da cắt thịt, ông ta vẫn phải gắng nhịn đến cùng.
Cuối cùng Bảo cũng không phụ lòng ông ta. Sau khi hứng trọn 7749 lần công kích của huy��t ngải cương thi, Trần lão đã nghe thấy tiếng Bảo hô vang.
“Trần đại sư, mau tránh!”
Chỉ chờ có vậy, Trần lão đã ngay lập tức bùng phát toàn bộ sức mạnh tiềm ẩn, đánh bật huyết ngải cương thi ra xa. Nhân cơ hội đó, lão ta cũng ngay sau đó lui về.
“Chết đi!”
Bảo quăng tấm Dẫn Lôi Phù về phía con huyết ngải cương thi, vẻ mặt lo lắng.
Nếu thành công đánh trúng, bọn họ liền khải hoàn trở về. Còn nếu đánh hụt, bọn họ sẽ bỏ mạng tại đây.
Nhưng con cương thi này đâu phải loại tạp nham bình thường, ít nhiều nó cũng là Đại Cương Thi. Trí tuệ tuy chưa mạnh bằng Cương Thi Tinh, nhưng cảm nhận được nguy hiểm mà tránh né thì vẫn là có.
Ngay khi Bảo ném Dẫn Lôi Phù về phía nó, con cương thi này đã ngay lập tức cảm nhận được khí tức nguy hiểm có thể đe dọa tới tính mạng bản thân. Thay vì công kích mạnh mẽ, nó quyết định tránh né, tiêu diệt những con kiến hôi trước mặt.
“Không ổn, nó né tránh được!”
Ông Trần ngã chổng vó dưới đất, cơ thể đã xẹp lại từ lúc nào, chỉ còn lại một lớp da sần sùi, xấu xí, nhăn nheo bao bọc khung xương già. Lão kinh hãi nhìn huyết ngải cương thi tránh thoát Dẫn Lôi Phù đang lao nhanh về phía này.
Khuôn mặt Bảo lúc này cũng không tốt hơn là bao, hắn nhăn nhó nhìn con cương thi đang ngày một gần.
Mẹ, vậy thì liều một phen vậy!
Bảo gầm thét trong lòng, một tay kết ấn đưa ra phía trước, tay còn lại thu về lồng ngực.
Ngự Phù Thuật. Khống Phù!
Chỉ thấy tấm phù màu tím đang lao vút vào rừng sâu như có linh tính, vậy mà nó lại quay đầu, hướng về phía con huyết ngải cương thi mà đánh tới.
Huyết ngải cương thi đang lao về phía Bảo cũng cảm nhận được nguy hiểm từ phía sau, liền ngay lập tức dừng lại, chuyển hướng sang bên khác. Vừa hay tránh thoát đòn tập kích từ phía sau của Dẫn Lôi Phù.
Dẫn Lôi Phù sượt qua má nó, bay thẳng tới chỗ Bảo.
“Trần đại sư, ông có thể lần nữa bố trí trận pháp, giam con cương thi kia lại không!?”
“Để tôi thử!” Đoạn, ông Trần liền đứng dậy, hai tay kết ấn, miệng đọc pháp quyết của Trần gia.
Thấy vậy, Bảo gật đầu một cái, quay qua nhìn tấm phù đang ngày càng gần mà gầm lên, quát với khuôn mặt đỏ bừng.
“Ngự Phù Thuật, chuyển!”
Ngay sau đó, tấm phù đã lập tức quay đầu, né Bảo và Trần đại sư. Nhưng cũng vì vậy mà hắn chịu phản phệ, cả tai, mũi, miệng đều ứa ra tiên huyết.
Ngự Phù Thuật là một loại thuật pháp do chính hắn nghĩ ra. Dựa vào tinh thần lực cường đại bám vào lá bùa, sau đó diễn hóa ra một tầng Ngự Phong Phù Văn. Loại thuật thức này không có sức sát thương, nhưng rất có tác dụng trong việc kiến tạo cơ hội.
Giống như lúc này đây, tuy Dẫn Lôi Phù của hắn đã bị ném hụt. Nhưng nhờ có loại thuật thức này mà Dẫn Lôi Phù không bị hoang phí, vẫn có thể di chuyển theo ý muốn của Bảo.
Đáng tiếc, loại thuật này hắn mới chỉ nghiên cứu nên còn khá nhiều nhược điểm chí mạng, dễ khiến cho bản thân gặp phải áp lực lớn mà bị phản phệ. Nếu không phải con cương thi này quá mạnh mẽ, hắn thực không dám dùng tới đánh nhau.
Lúc này, huyết ngải cương thi đã lao tới cách bọn họ chỉ khoảng chục mét, vừa hay Trần đại sư cũng đã hoàn thành thủ ấn để khởi động trận đồ.
“Bát Quái Trận Đồ, động!”
Sau khi Trần lão quát lớn, tám lá cờ đang cắm tại mảnh đất phía sau như có linh tính, chúng ồ ạt bật khỏi mặt đất, bay qua đầu hai người, hướng huyết ngải cương thi mà tấn công.
Huyết ngải cương thi thấy vậy liền đưa tay quét phăng hết xuống đất. Loại thuật thức này nó không cảm thấy nguy hiểm, nên cũng lười tránh né.
Nhưng nó không biết, tác dụng của tám lá cờ này không phải để gây sát thương, mục đích chủ yếu chính là trấn áp nó.
Tám lá cờ bị nó gạt bay, vô tình lại rơi xuống xung quanh nó tạo thành một hình tròn. Nhân lúc huyết ngải cương thi còn chưa rời khỏi vòng tròn này, Trần lão đã ngay lập tức quát lớn.
“Bát Quái Trận Đồ, khởi!”
Ngay sau đó, tám lá cờ lập tức lóe lên một luồng quang mang. Huyết ngải cương thi đang trong đà chạy cũng ngay lập tức bị ghìm thân lại, đứng sững tại chỗ.
Nó vùng vẫy, ý đồ muốn thoát ra khỏi trận pháp. Thấy thế, Trần lão liền cắn lưỡi, phun ra một ngụm tiên huyết để duy trì độ ổn định của trận pháp, và miệng không quên nhắc nhở Bảo.
“Bảo đại sư, mau. Ta không thể giữ chân nó lâu được!”
“Được!”
Thấy tình thế nguy cấp, Bảo cũng không nghĩ nhiều. Hắn ngay lập tức dùng hết toàn bộ tinh thần lực còn lại dồn vào tấm Dẫn Lôi Phù kia, điều hướng nó tới chỗ huyết ngải cương thi.
Lá phù xé gió, lao vọt về phía trước.
Huyết ngải cương thi đang bị ghìm chân cũng cảm nhận được một luồng khí tức nguy hiểm đang ngày một gần. Nó sợ hãi, bộc phát toàn bộ hung tính.
Một luồng khí thế khiếp người bộc phát ra từ trong thân nó, đánh bay tám lá cờ đang trấn áp. Trần lão ở phía xa cũng vì vậy mà chịu phản phệ, miệng liên tục hộc máu tươi.
“Không xong, nó thoát được!” Bảo kinh hãi.
Hiện tại tinh thần lực hắn đã hao cạn, Dẫn Lôi Phù cũng đã đang bay đi. Giờ mà trượt phát nữa... bọn họ chết chắc rồi.
Trong lúc Bảo đang thất kinh, thất vọng chờ chết thì trong hư không, hắn nghe thấy một âm thanh trầm thấp mà uy nghiêm.
“Om Mani Padme Hum!”
Một tôn tượng Phật mờ ảo hiển hiện ra trong hư không, một tay chắp trước ngực, một tay đưa ra đánh về phía huyết ngải cương thi.
“Là Kim Cang đại sư!” Bảo vui sướng nhìn về phía vị cao tăng Mật Tông mới tỉnh lại chưa lâu.
Vừa rồi bị huyết ngải cương thi đánh bay, Kim Cang đại sư vì va chạm mạnh mà ngất đi, giờ mới bình phục và tỉnh dậy.
Sau khi gọi ra một tôn Cự Phật, Kim Cang đại sư nhanh chóng chỉ đạo cỗ hư ảnh đó đánh về phía huyết ngải cương thi, ép nó trở lại vị trí của Bát Quái Trận Đồ.
Cũng vừa hay lúc đó, tấm Dẫn Lôi Phù mang theo lôi điện xé gió mà tới, đánh lên thân huyết ngải cương thi.
Oanh, oanh, ầm ầm!
Ngay khi Dẫn Lôi Phù dán vào người cương thi, trên trời cao, sau những áng mây đen kịt là một tiếng oanh minh vang vọng cả cõi thiên địa, kèm theo đó là những tia rực quang lấp lánh theo từng nhịp sấm nổ.
Đùng đoàng!
Một tia lôi điện tử sắc bất ngờ từ trong màn đêm phóng ra, đánh thẳng xuống con huyết ngải cương thi đang bị trấn áp bên dưới.
Gra gra...!
Nó đau đớn gào thét, muốn vùng vẫy tìm đường sống. Nhưng bất lực thay, dù nó có chạy hướng tây hay bắc thì vẫn bị lôi điện đuổi theo mà công kích. Giống như một thỏi nam châm hút lôi điện vậy, không thể trốn tránh.
Cứ vậy, huyết ngải cương thi bị lôi điện đánh cho tan xương nát thịt, thần hình câu diệt, hóa thành một vũng máu.
Toàn bộ b��n dịch này được truyen.free giữ bản quyền.