Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 387: Chiến đấu 1(ngoại truyện)

“Để nuôi dưỡng được huyết ngải cương thi, e rằng tu vi của kẻ đó không hề thấp, ít nhất cũng phải đạt tới Luyện Khí thất trọng.”

Chân Nhân lão quái đâu còn vẻ tiên phong đạo cốt như trước, giờ đây, trên mặt lão chỉ còn hiện rõ sự hoảng sợ và lo lắng khi nhìn đầu cương thi đang vùng vẫy trong trung tâm trận đồ.

“Trong khi đó... chúng ta mới chỉ ở Luyện Khí tứ trọng... làm sao đánh thắng được kẻ ấy! Trần lão, chúng ta rút lui thôi, đầu cương thi này không bắt nữa!”

Một bên Trần lão gắng gượng giữ vững trận pháp, ngăn không cho huyết ngải cương thi thoát ra, một bên nhíu mày nhìn Chân Nhân lão quái, cất tiếng hỏi.

“Lão già khốn kiếp, ông đang nói cái quái gì vậy? Nếu chúng ta không trấn áp, thu phục nó, để nó ra ngoài làm hại thế nhân, chẳng lẽ pháp sư chúng ta chỉ là lũ nói mồm thôi sao!?”

“Danh dự cái quái gì, chết đến nơi rồi còn sĩ diện hão! Ông già, ông có biết phía sau đầu cương thi này là ai không!? Là một tên cao thủ Luyện Khí thất trọng đấy, lão điên! Dù lão có nhiều lá bài tẩy đến mấy cũng chưa chắc đối đầu được với kẻ đó! Mặc xác ông, thích chết thì cứ tự mình chết đi, ta đây còn muốn sống thêm mấy năm nữa. Ta đi trước!”

Nói đoạn, Chân Nhân lão quái liền như mọc thêm chân, phóng bạt mạng vào rừng, bỏ lại Trần lão gia tử cùng mấy tên tu sĩ khác.

Đám người này cũng thuộc loại sợ chết, vừa thấy Chân Nhân lão quái bỏ chạy liền rục rịch trong lòng, nhao nhao cáo từ Trần lão rồi theo chân đối phương mà bỏ đi.

“Linh, con cũng đi đi!” Nhìn đám người lũ lượt bỏ đi xa, lão Trần nhăn nhó mặt mày, khẽ nói với cháu gái.

“Không, cháu không bỏ ông lại đâu!” Linh lắc đầu kiên quyết.

Tuy trên mặt nàng thoáng hiện chút sợ hãi, nhưng phần nhiều vẫn là sự kiên định, tinh thần bất khuất không sợ chết.

“Ngu ngốc, đầu cương thi này không phải yêu ma bình thường. Cháu mau chạy đi, về báo với mọi người, chuẩn bị đồ đạc đến đây diệt trừ nó. Nhanh, ta không thể giữ nó lâu hơn đâu!”

Lão Trần cắn chặt răng, làn da nhăn nheo co rúm lại đến mức trông thật đáng sợ.

Ông có thể cảm nhận được, đầu cương thi kia đang ngày một mạnh lên. Bát quái trận đồ của ông không thể tiếp tục trấn áp được nữa, việc nó thoát khỏi trận pháp chỉ còn là vấn đề thời gian. Hiện tại, điều duy nhất ông có thể làm là cố gắng kéo dài thời gian, để cháu gái mình có thể chạy trốn.

Nhưng mà... con bé này thật ngốc, nó vậy mà không chạy trốn, ngược lại còn lao tới chỗ đầu cương thi đang bị khốn. Nó định làm gì?

“Không được, Linh!” Ông Trần hét lớn, muốn đưa tay bắt lại cháu gái mình, nhưng đã muộn rồi. Con bé đã đến bên cạnh đầu cương thi.

“Chết đi nghiệt súc!”

Linh gầm lên, giơ cao bảo vật gia truyền nhà họ Trần, chém thẳng xuống đầu huyết ngải cương thi đang bị trói buộc trong trận pháp. Đó là một cây cổ kiếm bằng đồng, phía trên khắc hình thanh long, cùng một chữ “Trấn” kiểu Hán ngữ trên cán kiếm.

Tuy lưỡi kiếm đã han gỉ, không còn sắc bén như xưa. Nhưng từ thân kiếm, vẫn có thể cảm nhận được chút hàn khí tỏa ra.

Leng keng, lẻng xẻng!

Một chuỗi thanh âm lanh lảnh vang lên, ngay khi lưỡi kiếm chạm vào da thịt huyết ngải cương thi, nó liền tóe ra một hồi tia lửa, sau đó đứt gãy, rơi xuống nền đất.

“Cái... cái gì?” Linh kinh ngạc, không dám tin nhìn bảo vật gia truyền nhà mình.

“Mau chạy!” Cùng lúc đó, tại phía sau nàng. Ông Trần cũng đã hao hết linh lực, sợ hãi hướng cô cháu gái gào lên.

Ngay khi Linh kịp định thần thì đã quá muộn, đầu cương thi đã phá vỡ trận pháp thành công. Nó lạnh lùng, tàn độc nhìn Linh.

Ken két... ken két... gru..!

Tiếng nghiến răng kèn kẹt của nó khiến cô nàng bất giác lạnh toát sống lưng. Trong vô thức, Linh hơi lùi bước về sau, định bỏ chạy, thì nó bất ngờ thò tay ra, túm lấy cổ cô rồi nhấc bổng lên.

Ặc... ặc...

Thiếu không khí, Linh chỉ có thể giãy giụa trong bất lực.

Trần lão nằm ở nơi xa, mếu máo nhìn đứa cháu gái thân yêu đang ngày một suy yếu.

Biết vậy, lão đã theo chân Chân Nhân lão quái kia bỏ mặc nơi này, cùng cháu gái rời đi rồi. Đằng này lại cứ muốn ra vẻ, muốn cùng đầu cương thi kia sống chết, giờ thì hay rồi, không những bản thân mất mạng, mà ngay cả đứa cháu gái thân yêu nhất cũng sắp vì lão mà bỏ mạng tại đây.

Lão thật hận! Hận bản thân, hận tuổi già! Nếu lão trẻ hơn vài tuổi, chắc chắn sẽ không yếu đến mức này. Chỉ là vì tuổi tác đã cao, trận đồ lão bố trí chỉ được một cái là đã hao cạn linh lực. Thật sự chẳng khác nào một ông lão vô dụng.

Khi lão còn đang bất lực nằm khóc thì bỗng từ phía sau đầu cương thi, một đạo phù văn bay tới.

Oanh!

Một ngọn lửa lớn bùng lên, nuốt trọn huyết ngải cương thi vào trong, khiến nó bất ngờ, vô thức buông Linh xuống.

Nằm vật trên đất, Linh há miệng hồng hộc hít từng ngụm khí trời.

Huyết ngải cương thi đứng giữa ngọn lửa lớn mà vùng vẫy, hất văng những đám lửa trên thân ra xung quanh, khiến cây cỏ bốn phía cũng theo đó mà bốc cháy.

“Thiết cương quyền!”

Đúng lúc huyết ngải cương thi đang vùng vẫy, cố gắng loại bỏ toàn bộ đám lửa trên thân thì một thân ảnh kim quang lao tới, đấm thật mạnh vào bụng nó, khiến nó bay ngược ra sau.

“Khà khà khà... Thí chủ, viên thuốc của cậu quả thực là tiên đan. Chỉ cần uống một viên, toàn bộ thương thế và thể lực đều được hồi phục về trạng thái ban đầu!”

Kim Cang đại sư phấn khởi, hai tay huy quyền vỗ ngực đầy tự tin.

“Đó là đương nhiên rồi, đây là Hồi Hoàn Đan do sư phụ ta luyện chế, lẽ dĩ nhiên nó phải khác biệt chứ! Ngài hãy đi cầm chân nó, tôi sẽ qua cho Trần đại sư phục dụng đan dược.”

“Tốt!” Nói rồi, Kim Cang đại sư liền như lão hổ xuống núi, phóng thật nhanh về phía huyết ngải cương thi mà liên tục ra quyền, không cho nó có thời gian phục hồi tinh thần.

Thấy vậy, Bảo cũng nhanh chóng hành động.

Miệng nói là đến chỗ Trần đại sư dùng thuốc, nhưng Bảo lại vội vàng đến bên cạnh cháu gái trước tiên.

“Cô... không sao chứ?”

“Cảm... cảm ơn anh.”

Lúc này Linh đã phục hồi được vài phần, khẽ tựa vào vòng tay Bảo mà líu ríu.

Vừa rồi, Bảo như một anh hùng, giải cứu nàng chỉ trong tích tắc. Nếu không có hắn, e rằng nàng đã thành ma tám kiếp rồi. Quả thật, trái tim của một người con gái khi gặp nguy mà được một chàng trai tuấn tú cứu mạng, ắt sẽ sinh lòng cảm mến, thậm chí muốn lấy thân báo đáp.

Được cái Bảo cũng không phải người xấu, khuôn mặt coi như dễ nhìn, và đặc biệt, sau một thời gian chung đụng với Đại sư huynh, hắn đã nhiễm chút nét chính trực, cương mãnh của một nam nhân. Nên giờ đây, khi Linh nhìn Bảo, nàng lại thấy được đôi nét của một người đàn ông trưởng thành, chính trực.

Mà đàn ông trưởng thành lại chính là mẫu người nàng hằng mong ước, khó tránh khỏi việc nhịp tim đập loạn.

Người ta nói, tiếng sét ái tình chỉ xuất hiện khi bản thân nhìn thấy nửa đời sau của mình. Phải chăng cái cảm giác tim đập, chân run này chính là duyên phu thê của hai ta!?

Bảo và Linh đều đắm đuối nhìn nhau, đôi mắt long lanh ướt át, chỉ thiếu chút nữa là đã trao nhau một nụ hôn.

Tiếng kêu đau đớn của Kim Cang đại sư bất ngờ vang lên, kéo hai con người đang chìm đắm trong tình ái bừng tỉnh.

“A, đây là Hồi Hoàn Đan... cô, cô mau mang qua cho Trần đại sư dùng... tôi phải sang bên kia giúp Kim Cang đại sư chiến đấu...”

Nói đoạn, hắn liền ba chân bốn cẳng phóng về phía huyết ngải cương thi.

Linh mê mẩn nhìn bóng lưng vững chãi kia, đôi mắt không nén được sự mê luyến.

“Con bé kia, còn không mau đến giúp ông già này? Ngồi đấy làm gì!?”

Ông Trần là một tu sĩ, vừa rồi cuộc đối thoại giữa Bảo với đứa cháu gái ông ta nghe rất rõ ràng. Tuy không biết Hồi Hoàn Đan mà đối phương nói tới là gì, tác dụng ra sao, nhưng thấy Bảo có thể từ trong suy yếu mà bình phục lại, ông liền đoán đây không phải loại đan dược bình thường. Vậy nên lão mới thúc giục đứa cháu, mau mang thuốc qua để lão dùng.

“Quả là thần kỳ tiên đan...”

Cảm nhận cơ thể đang nhanh chóng bình phục, Trần lão gia tử khoái chí nắm chặt hai tay, một luồng linh lực hùng hồn tỏa ra bốn phía.

Luyện Khí ngũ trọng sơ kỳ.

“Ta... ta vậy mà đột phá!” Lão già kinh hô, kinh ngạc nhìn bình đan dược còn sót lại một viên cuối cùng, liền trân quý đậy nắp lại, đưa cho cháu gái, dặn dò.

“Giữ nó cẩn thận, lát nữa khi kết thúc chiến đấu, hãy mang trả vị đại sư kia!”

“Vâng.” Linh gật đầu, e thẹn.

‘Chết thật, cháu gái ta mang tiếng là cô gái lạnh lùng, mấy năm nay có hàng ngàn người theo đuổi, nhưng chưa ưng ai cả. Ta còn tưởng nó có vấn đề gì cơ, vậy mà giờ lại động lòng trước Bảo đại sư, thật sự khó mà tin nổi!’

Ông Trần tặc lưỡi, không dám tin nhìn đứa cháu gái này.

“Được rồi, cháu cứ ở đây với anh ta, để ta qua đó phụ hai người họ!” Ông Trần nhìn sang Nam đang ngất lịm trên mặt đất. Vừa rồi, do bị lão quái ấn xuống đất để tránh cương thi, lại thêm tác động của trận pháp, khiến anh cảnh sát này đập đầu xuống đất mà bất tỉnh.

“Có được không? Con cương thi kia rất mạnh, hay để cháu phụ ông bố trí trận pháp như lúc nãy?”

“Không cần, hiện tại ta thấy bản thân đang rất khỏe. Cảm giác như trẻ lại mười tuổi vậy, khà khà!” Ông Trần khoái chí, vung vẩy hai tay rồi nắm chặt quyền.

Nếu là vài phút trước, lão đã không dám to mồm, tự tin vào bản thân như vậy. Nhưng sau khi phục dụng Hồi Hoàn Đan, không những ám thương được chữa khỏi mà còn giúp bản thân đột phá tu vi, lão mới phấn khích và tự tin đến thế.

Sau khi nhắc nhở Linh xong, lão liền đạp mạnh xuống đất, lấy đà lao vào cuộc chiến.

Lúc này, Bảo đang cùng Kim Cang đại sư phối hợp ăn ý để đối phó với huyết ngải cương thi.

Đầu cương thi này thật sự rất mạnh, tốc độ lại nhanh. Dù hai người liên tục ra đòn hiểm, nó vẫn khéo léo né tránh.

“Khốn nạn, đầu cương thi này thật quái dị. Nó thậm chí còn biết né tránh phù văn của ta!” Bảo nhăn mặt, thầm tính toán.

Hắn mạnh nhất không phải là cận chiến, mà là phù văn chi đạo. Việc vượt cấp chiến đấu với hắn không hề khó khăn, miễn là phù văn của hắn có thể phát huy tác dụng.

Nhưng khổ nỗi, đối phương đâu có ngu mà ngồi yên cho hắn tung phù trúng. Tất cả phù chú hắn tung ra đều bay tán loạn, không trúng mục tiêu. Thành ra, hắn chỉ có thể dùng đào mộc kiếm đánh sáp lá cà với nó mới có chút hiệu quả.

Đáng tiếc, cấp bậc chênh lệch quá lớn. Dù trong tay Bảo có bao nhiêu bảo vật đi chăng nữa, hắn vẫn không thể đánh thắng được huyết ngải cương thi.

Hai người chỉ có thể chật vật chống đỡ, cố gắng kéo dài thời gian, chờ cho lão già họ Trần hồi phục, cùng họ tham gia chiến đấu thì may ra mới thay đổi được cục diện lúc này.

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa có sự đồng ý.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free