(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 386: Huyết ngải cương thi (ngoại truyện)
Chẳng mấy chốc, ba người một gà đã đến được chỗ Thanh cùng bốn tu sĩ.
"Không ổn!" Bảo đi trước, vừa phát hiện mùi máu tanh trong không khí liền kinh hãi dừng lại.
"Hộc, hộc... thầy Bảo, có chuyện gì vậy?" Nam thở dốc hỏi.
Tuy thể lực khá tốt, nhưng Nam dù sao cũng chỉ là người phàm, không thể sánh ngang với Bảo.
"Ta ngửi thấy mùi máu tươi!"
"Máu tươi?" Nam nghi hoặc, đảo mắt nhìn quanh, rồi liên tục hít hà xem có thật như Bảo nói không.
"Đâu có đâu, hay thầy nghe nhầm?"
"Quả thực là có đấy!" Đại sư mật tông đặt tay lên vai Nam, kéo gã về phía sau mình, như muốn bảo vệ tính mạng gã.
"Đại sư, chuyện gì vậy?" Nam khó hiểu hỏi.
"Người thường như cậu không thể nhạy cảm như tu sĩ bọn tôi... trong không khí này, nồng nặc mùi máu... rất nồng, chắc hẳn vừa có một trận huyết chiến... sợ rằng những người đến đây trước chúng ta đã thành thi thể. Tệ hơn nữa là đã hóa thành thi biến..."
"Cái gì?"
Nam nghe vậy liền kinh hãi, vội lôi khẩu súng từ bên hông ra, chĩa về màn đêm tĩnh mịch và hắc ám.
Người thường không có pháp lực lẫn pháp bảo phòng thân, nhưng chỉ cần có một khẩu súng bên mình là sẽ an tâm hơn rất nhiều.
"Lần trước đối đầu với con cương thi kia, anh còn chưa rút kinh nghiệm sao?
Đây, cầm lấy mấy tấm phù này. Khi nào cương thi tấn công thì nhỏ máu lên đó, chắc chắn sẽ hữu ích hơn khẩu súng kia!"
Bảo ném cho Nam một con dao gỗ đào nhỏ, dài khoảng mười centimet, trên thân có khắc đủ loại phù văn kỳ dị, trông khá là bắt mắt.
Tiếp đến, hắn lại đưa cho Nam một sấp giấy vàng, không cần nói cũng biết đó là phù triệt. Bảo nhắc nhở cẩn thận, chỉ dạy Nam cách sử dụng, sau khi chắc chắn Nam đã hiểu rõ, hắn mới sang bên vị tăng sĩ kia đưa đồ.
"Đây là Kim Cương Găng, một loại găng tay được may bằng da thú rừng, có khắc sẵn phù văn kim hệ. Khi kích hoạt, có thể mượn nhờ năng lượng kim hệ của trời đất, giúp tăng cường cả công lẫn thủ.
Ngài chuyên tu cận chiến, chắc hẳn sẽ cần tới thứ này!"
"Cái này... quá quý giá, bần tăng thực không dám nhận."
Cao tăng lắc đầu lia lịa, không dám tiếp nhận chiếc găng da.
Một loại trang bị có thể mượn nhờ thiên địa chi lực đã được xem là pháp bảo trong chốn tu tiên. Vốn dĩ, loại khí giới này đã thất truyền từ hàng ngàn năm về trước, những gì còn sót lại cũng chỉ là truyền thuyết trong dân gian.
Dù có thì cũng toàn là tàn dư, hư hỏng, sao có thể sánh được với món đồ mà chàng thanh niên trước mặt này đưa cho!
Trong khi đó, gã là một vị cao tăng, tham sân si mạn nghi vẫn còn vương vấn đôi chút trong lòng. Gã sợ rằng sau khi tiếp nhận và sở hữu nó, lòng tham sẽ bị giải phóng, như vậy, mọi công sức khổ tu coi như đổ sông đổ biển.
"Cái này có đáng là gì, chỉ là một cái găng tay có khắc phù văn mà thôi.
Dù sao ngài cũng chuyên tu cận chiến, vừa hay rất hợp với chiếc găng này. Thay vì để ta cầm, tặng cho ngài cũng chẳng sao."
Bảo kiên quyết dúi chiếc găng da thú vào tay vị đại sư kia.
"Vậy còn thí chủ?"
"Yên tâm, ta đã có kiếm gỗ đào và một ba lô đựng phù triệt."
Nói xong, hắn liền giơ ra trước mặt vị đại sư một cây kiếm gỗ có khắc đủ loại kỳ văn cùng chiếc ba lô chứa đầy phù chú.
Thấy vậy, vị cao tăng này mới gật đầu, miễn cưỡng nhận lấy chiếc găng tay.
Chờ cho hai người bọn họ trang bị xong vũ khí, Bảo mới nói.
"Được rồi, chúng ta qua bên đó xem sao... hai người nhớ cẩn thận!"
"Đã rõ!" Nam cùng vị cao tăng mật tông đều gật đầu, theo sau Bảo tiến về phía mùi máu tanh đậm đặc.
"Mùi máu thật nồng!" Bảo đi trước, nhíu mày lẩm b��m.
Vị cao tăng mật tông kia thì nhăn mặt, cảnh giác bốn phía, chỉ có Nam là cố hít hà, ngửi xem mùi máu mà hai người này nhắc tới rốt cuộc ở đâu.
Đi được khoảng trăm mét, hắn mới nghe thấy chút tanh tưởi thoang thoảng xung quanh. "Thật là mùi máu tươi!"
Nam âm thầm kinh hãi nhìn hai vị tu sĩ trước mặt. Hai người này thật đáng sợ, mùi máu tươi cách hẳn trăm mét mà vẫn ngửi thấy, thính giác này còn nhạy bén hơn cả cảnh khuyển được huấn luyện.
Nếu đem hai vị này về, huấn luyện một chút, có khi nào thành siêu cảnh khuyển không?
Suy nghĩ đến đây, hắn liền lắc đầu xua tan suy nghĩ bất kính ấy. Dù sao đối phương cũng là tu sĩ, pháp sư, không thể đem ra so sánh với chó được!
"Cẩn thận, không thấy thi thể nào cả!"
Bảo đi trước, tấm dẫn đường ban nãy đã được thay thế bởi một quang minh văn. Nó phát sáng, chiếu rọi toàn bộ khu vực xung quanh trong bán kính vài chục mét.
"Nơi này mới xảy ra chiến đấu không lâu... máu vẫn còn ấm, chưa khô..." Vị tăng sĩ ngồi xổm xuống, đưa tay chạm nhẹ vào vũng máu đọng trên mặt đất, xoa xoa ��ể kiểm tra độ dính.
"Anh Nam, cẩn thận xung quanh. Đừng có đi lung tung!"
Bảo đảo mắt nhìn quanh, thấy Nam không chịu yên phận, muốn ra ngoài rìa khu vực xem xét, liền không nhịn được mà nhắc nhở.
Tuy đối phương là cảnh sát, có nghiệp vụ điều tra hiện trường. Nhưng hiện tại bốn bề vắng ngắt, thứ chờ đợi họ chính là đại cương thi.
Kẻ địch trong tối, còn họ ngoài sáng. Nếu bất cẩn, chắc chắn sẽ chết không thể nghi ngờ.
"Thầy yên tâm, tôi tuy không có pháp lực như các thầy, nhưng thân thủ cũng không kém đâu!"
Nam tự tin nói, sau đó liền đi tới một bụi cỏ gần đó xem xét.
Từ những vết tích để lại, máu dính lên lá cây, cộng thêm phần cỏ nền bị dẫm đạp, hắn dám chắc kẻ địch đã đi hướng bên này.
Còn đang suy luận, thì bỗng bên tai vang lên một âm thanh xé gió, cùng lúc đó, từ phía sau, Bảo lớn tiếng nhắc nhở.
"Cẩn thận!"
Gần như là theo bản năng, Nam nhanh chóng ngả người về sau. Khi cơ thể còn đang nghiêng ngả, từ trong bụi cỏ lập tức lộ ra một đôi bàn tay nhọn hoắt, quẹt qua cổ Nam.
Tuy đã kịp thời né tránh, nhưng ngón tay của đối phương quá dài và sắc nhọn, khiến trên cổ xuất hiện một vết thương nhỏ.
"Ngự Lôi Phù!"
Bảo từ phía sau nhanh chóng lao vọt tới, cầm trên tay một tấm Lôi Phù, ném thật mạnh về phía bàn tay sắc nhọn kia.
Oanh! Tiếng nổ vang rền, phá tan bầu không khí âm u tĩnh mịch trong đêm. Những đoàn lôi điện tí tách xuất hiện, đốt cháy bụi cây đang che giấu chủ nhân của đôi bàn tay vừa rồi.
Gào!
Ngay khi bụi cây bị cháy thành than, bên trong cũng lộ ra một con cương thi có màu da tử sắc.
"Là nó! Nó chính là con đại cương thi mà chúng ta tìm kiếm!" Bảo đề phòng, giải thích với vị cao tăng bên cạnh.
"Thì ra là nó!" Vị cao tăng mật tông sau khi biết đó là con quái vật mà bọn họ cần trấn áp, liền nhanh chóng thôi thúc pháp lực truyền vào đôi găng tay. Hai cánh tay của người này cũng ngay lập tức phát sáng, hóa thành một đôi cự trảo khổng lồ với nhiều kỳ văn chạy quanh.
"Quả là tiên khí thần binh!" Cao tăng lấy làm kinh hãi, nhìn đôi trảo thủ đang phát ra dị tượng.
"Đại sư, nó tấn công!" Bảo đứng phía sau Nam, dồn hết sự chú ý vào con cương thi, khi thấy nó định tấn công về phía này, liền vội vàng nhắc nhở vị đại sư bên cạnh.
"Hừ, yêu nghiệt! Dám cả gan náo loạn dương gian, xem bần tăng trị ngươi thế nào!"
Nói xong, vị cao tăng này liền tự tin mười phần, cầm theo đôi kim thủ đối đầu trực diện với cương thi.
Nắm đấm vừa vung, một quyền thủ màu vàng lấp lóe, đánh trực diện vào đầu con cương thi. Vì quá bất ngờ, lại thêm coi thường đối phương, con cương thi này đã ăn trọn một quyền đầy uy lực.
Oanh!
Cơ thể nó như diều đứt dây, bay ngược ra sau.
Lúc này, Bảo mới nhanh chóng tới bên Nam để chữa trị cho gã.
"Anh mau tìm Chân Nhân lão quái cùng Trần gia lão tử tới đây. Con cương thi này đã tiến hóa thành đại cương thi, chỉ với hai người chúng tôi thì khó mà chế phục được nó! Vì vậy, tôi cần anh mau tìm hai người bọn họ đến đây, như vậy mới có thể tiêu diệt được đại cương thi!"
Sau khi giúp Nam cầm máu, bình ổn vết thương cho gã, Bảo mới nhờ Nam đi tìm người. Trước khi đi, hắn không quên đưa cho gã một sấp phù phòng thân.
Nam không phải người ngu, liền gật đầu đồng ý, nhanh chóng phóng về phía nhóm Chân Nhân lão quái.
Thấy Nam đã rời đi, Bảo mới vọt tới chiến trường, cùng cao tăng mật tông song kiếm hợp bích tấn công đại cương thi.
Không biết là do áp lực từ cương thi mang lại, hay là do hắn não cá vàng. Rõ ràng bên cạnh hắn có một vị cao thủ luyện khí cửu trọng đỉnh phong luôn trông chừng và bảo vệ, vậy mà giờ đây lại quên mất sự tồn tại của đối phương, chỉ nhớ đến nhóm người Trần gia.
Hẳn là vì người phụ nữ nhà họ Trần khi nãy, chắc do thấy nhan sắc người ta đẹp quá mà sinh lòng ngưỡng mộ, khiến trong đầu chỉ toàn vú với đít nên mới quên đi vị đại năng đang một bên quan chiến, gật gù "cục cục".
"Tốt, quả không hổ là đệ tử của đại nhân. Gặp kẻ địch mạnh hơn vẫn không cầu ta giúp, thực đáng coi trọng."
Đầu gà trống gật gù, đập cánh bay lên cành cây, quanh quẩn tìm một chạc cây lớn để đậu. Không biết từ đâu nó lôi ra cái túi thơm, nếu Bảo thấy cái túi này chắc chắn sẽ nhận ra, đây chính là chiếc túi sư phụ đã đưa cho hắn trước khi rời đi.
Chỉ thấy nó treo túi thơm lên một cành cây, vừa hay thõng xuống ngang tầm mặt. Sau khi thấy ổn, nó liền nhàn nhã dựa lưng vào thân cây, chân vắt chéo rung đùi, một bên cánh thì buông thõng, một bên khác thì thò vào trong túi thơm chọc chọc. Được một hồi, nó lôi từ bên trong ra một viên đan dược thơm ngát, thỏa thích ném vào trong miệng.
Mùi thơm ngào ngạt của tiên đan khiến nó vui sướng, vỗ cánh bộp bộp.
"Thật ngon... ra ngoài vui thế này, biết vậy đồng ý từ sớm. Cục cục..."
Lúc này, trái ngược với sự hưởng lạc của thần kê, Bảo và cao tăng mật tông đang chật vật đối chiến cùng đại cương thi.
Sau khi ăn phải thiệt thòi từ đôi trảo thủ của cao tăng cùng phù văn của Bảo, con đại cương thi này liền thông minh hơn rất nhiều. Thay vì cùng hai người cường công, nó liền chọn phương thức vừa đánh vừa lùi khiến cả hai không thể đánh trúng, thể lực cũng vì vậy mà hao hụt nghiêm trọng.
Nếu còn tiếp tục chiến đấu, bọn họ chắc chắn sẽ chết.
Đương lúc ngàn cân treo sợi tóc thì từ xa, Nam đã thành công tìm tới Chân Nhân lão quái cùng nhóm người Trần gia. Bọn họ đang nhanh chóng vượt qua những gai góc của rừng già mà phóng nhanh tới đây.
"Thầy Bảo!" Nam xông qua bụi gai, tiến vào phạm vi quang minh văn chiếu sáng và hô hào.
Lúc này, Bảo cùng cao tăng mật tông đã hoàn toàn kiệt sức, cả hai đều mệt mỏi nằm m���i người một ngả.
Đối diện bọn họ, con đại cương thi kia tuy không chật vật, nhưng quần áo khắp nơi đã bị cháy khét, để lộ ra tầng da thịt tím đen.
Chỉ thấy nó căm hận, gầm gừ tiến về phía Bảo, như chuẩn bị ra tay cướp đoạt sinh mệnh của hắn.
Đoàng, Đoàng, Đoàng!
Nam không nghĩ ngợi nhiều, giơ khẩu súng lục bên hông bắn ba phát vào đầu con đại cương thi.
Nếu đó là zombie, chắc chắn đã chết ba lần. Nhưng khổ nỗi, đây lại là một đại cương thi, một loại sinh vật có cơ thể còn cứng rắn hơn cả sắt thép. Súng ống, đạn dược bình thường khó mà làm nó bị thương, thế nên ba phát vừa rồi hoàn toàn không thể làm nó bị thương, trái lại, còn làm nó phát điên.
Gào!
Đại cương thi tức giận quay đầu, bỏ mặc hai người Bảo, phóng thật nhanh tới chỗ Nam. Đôi bàn tay sắc nhọn, đen kịt đầy thi khí chĩa thẳng vào mi tâm hắn.
"Cúi xuống!"
Còn đang kinh hãi trước tốc độ của đại cương thi, Nam liền nghe thấy bên tai một âm thanh trầm thấp.
Cùng lúc đó, đầu hắn như bị một ngọn núi ngàn cân đè xuống, cắm đầu về phía trước.
"Là lúc này, Trần gia lão tử!"
"Được! Trận đồ Trần gia, Tứ Tượng!"
Ngay sau khi Trần gia lão tử hô hào thì ngay bên dưới mặt đất, nơi bọn họ đang đứng bỗng xuất hiện một vòng tròn lớn, gồm hai màu trắng và đen.
Sau khi trận pháp hình thành, Trần gia lão tử liền hô lớn với cô gái bên cạnh. "Linh!"
"Cháu biết rồi!"
Đoạn, cô gái đó đã ngay lập tức quăng lên không trung tám lá cờ, phía trên thêu tám chữ khác nhau; phân biệt là Khảm, Cấn, Chấn, Tốn, Ly, Khôn, Đoài, Càn. Tất cả bọn chúng khi rơi xuống đều cắm vào rìa trận đồ, cách nhau một khoảng vừa vặn, không quá xa, cũng chẳng quá hẹp, vừa đủ cho trận bát quái âm dương.
"Tốt lắm, cháu gái ta!" Trần gia lão tử cười khằng khặc, khen ngợi vài câu. Rồi sau đó liếc mắt nhìn con đại cương thi mà nghiêm nghị quát.
"Tứ Tượng sinh Bát Quái, Khảm, Cấn, Chấn, Tốn, Ly, Khôn, Đoài, Càn. Thành trận!"
Theo đó, trận Tứ Tượng mới vừa hình thành không lâu đã ngay lập tức biến chuyển. Âm dương trong vòng tròn cũng bắt đầu xoay chuyển, tám lá cờ có in tám chữ khác nhau cũng liên tục phấp phới.
Mỗi ô cờ ở rìa ngoài trận đồ, lại xuất hiện những đường nét đứt, có liền, có rời rạc khác nhau, phân biệt cho từng ô cờ bát quái. Dần dần, hình thành một bát trận đồ to lớn và đồ sộ, rộng đến hàng chục mét vuông, bao bọc bọn họ lẫn cương thi vào trong.
"Hừ, nghiệt súc! Một khi ngươi đã bị trận đồ Trần gia vây khốn, dù có thần tiên giáng thế cũng không cứu được ngươi!"
Trần gia lão tử tự tin mười phần, híp mắt nhìn con cương thi đang vẫy vùng tại trung tâm trận pháp mà cười cười.
Đại cương thi thì có gì đáng sợ? Từ thời cụ tổ nhà lão hành nghề, đã biết bao lần trấn áp đủ loại yêu ma; cương thi cũng chỉ là một trong số đó, thì có gì lão phải lo lắng chứ?
Nhưng đáng tiếc, người đời lại có câu "nói trước bước không qua", "tính không bằng trời tính" cũng có cái lý của nó.
Khi mà Trần gia lão tử còn đang khoái chí khoe khoang với Chân Nhân lão quái về trận đồ Trần gia thì tại trung tâm trận đồ, con đại cương thi kia lại phát sinh biến dị.
Không biết nguyên nhân vì sao, làn da của nó đang dần chuyển biến từ tử sắc u ám sang màu đỏ sẫm tím đen. Từ trên thân nó, một làn sương mù màu đen chầm chậm bốc lên, hôi thối.
"Là... là Huyết Ngải Cương Thi... không ổn, con cương thi này do người luyện chế mà thành!"
Chân Nhân lão quái kinh dị nhìn cảnh tượng trước mặt, sợ hãi lui lại một bước.
"Huyết Ngải Cương Thi? Là dòng cương thi gì?" Trần gia lão tử nghi hoặc, nhìn Chân Nhân mà hỏi.
Chân Nhân lão quái nuốt một ngụm nước bọt, giải thích.
"Cương thi có hai loại, một là tự sinh, hai là được dưỡng thành.
Loại tự sinh có làn da trắng xám, sau khi tiến vào cấp đại cương thi sẽ thành tử sắc. Đến tinh anh, màu da sẽ hóa bạch kim. Còn trên nữa thì ta không biết.
Còn loại được dưỡng thành cương thi lại có làn da ngăm đỏ, đến đại cương thi màu sẽ đậm hơn.
Nhưng con cương thi này lúc đầu rõ ràng là tử sắc, một đại cương thi bình thường. Ấy vậy mà bây giờ lại thay đổi màu sắc da, biến dị... Chắc tám chín phần trong người nó có hạt Huyết Độc Ngải.
Bình thường cương thi sẽ không ăn mấy thứ này..."
"Nói vậy... là có người cố tình cấy vào con cương thi kia hạt Huyết Độc Ngải?"
"Đúng vậy... Khả năng cao con cương thi này được nhân loại nuôi dưỡng..."
Tuyệt tác này được truyen.free độc quyền xuất bản.