Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 385: Truy lùng. 2(ngoại truyện)

Sau khi đã tường tận về nhau cũng như thế mạnh của từng cá nhân, đoàn người bắt đầu chia thành những nhóm nhỏ, mỗi nhóm vỏn vẹn ba đến bốn người.

Đa phần các thành viên trong nhóm đều là pháp sư với tu vi từ Luyện Khí nhất trọng đến nhị trọng, chỉ lác đác vài người đạt Tam trọng làm trưởng nhóm.

Công an cũng tham gia, nhưng chỉ đi cùng những nhóm có từ bốn tu sĩ trở lên. Bởi lẽ, dù sao họ cũng chỉ là phàm nhân. Dù thân thủ hơn người thường, súng ống cùng đao kiếm gần như vô dụng trước cương thi. Mang theo thì vướng víu, bỏ lại thì không đành lòng. Bởi vậy, các pháp sư cũng cân nhắc, đưa họ đi cùng để tiện sai vặt.

Dù sao trong quá trình đấu pháp, cũng cần có người hỗ trợ, chạy ngược chạy xuôi những việc lặt vặt.

Bảo, với tu vi Luyện Khí tầng ba, cũng được giao vai trò đội trưởng của một nhóm ba người.

Gồm Bảo, Nam và một vị tăng sĩ thuộc Kim Cang Thừa Mật Tông.

Sau khi đã phân chia đội hình ổn thỏa, mọi người mới bắt đầu tản ra. Mỗi nhóm một hướng, tìm kiếm tung tích cương thi tại bìa rừng.

Bảo dẫn hai người đi thẳng về cánh rừng phía bắc, lần theo những vết máu dính trên thân cây mà mò mẫm.

Cả ba người đều hết sức nghiêm túc, gương mặt căng thẳng, không ai dám lơ là nói chuyện phiếm. Tất cả đều cảnh giác quan sát bốn phía.

Đi được một đoạn, vết máu trên thân cây cũng bắt đầu thưa thớt, nhạt dần... Sau quãng đường khoảng trăm mét, dấu vết đã hoàn toàn biến m��t.

“Thầy Bảo, giờ chúng ta phải làm gì đây?”

Nam nhíu mày nhìn vào khoảng không vô định phía trước, lo lắng hỏi.

Đứng cạnh Bảo, vị tăng sĩ kia cũng nhìn sang, chờ đợi quyết định từ anh.

“Anh Nam, đưa tôi chiếc ba lô.”

Bảo không đáp lời, chỉ chăm chú ngồi trên nền đất, vò vò cục đất còn dính chút máu khô. Đầu không hề quay lại, anh chỉ nói vọng về phía sau, nhờ Nam đưa chiếc ba lô.

Nam nhanh chóng bước tới, tháo chiếc ba lô đang đeo sau lưng và đặt xuống cạnh Bảo.

Bảo thuận tay cầm lấy, mở khóa, từ bên trong móc ra một sấp giấy vàng cùng vài lọ chu sa.

Nhỏ chu sa vào một bát sứ, hắn định cắt chút máu của bản thân để làm vật dẫn cho phù văn. Nhưng đôi mắt hắn, không biết vô thức hay cố ý, lại liếc qua đầu gà trống đang gật gù, tò mò nhìn hắn ở cạnh bên.

Linh quang chợt lóe, đôi tay hắn như có thần, đang giơ lên vô hại bỗng chốc hóa thành quỷ trảo, vồ tới cổ gà trống.

“Quác quác!?” (Cái quái gì thế!?)

Mọi chuyện quá nhanh. Đầu gà trống đang tò mò không biết Bảo định làm gì, cứ ngỡ mình chỉ qua hóng hớt một chút, bỗng nhiên bị đối phương bất ngờ tập kích, tóm lấy cổ.

Con dao trên tay Bảo sắc lạnh, dưới ánh đèn mờ ảo thi thoảng lóe lên một đạo hàn quang, khiến đầu gà trống vừa nhìn đã kinh hãi tột độ, lạnh run từ trong lòng.

Moá, tên chó chết này tính thịt bản đại vương!?

Đứng cạnh Bảo, vị tăng sĩ kia nhíu mày, định mở miệng ngăn cản. Nhưng lưỡng lự một chút, y vẫn từ bỏ, không xen vào.

Còn Nam thì đứng một bên tiếc rẻ. Con gà trống này đẹp như vậy, lại bị đem ra chém giết... thật phung phí.

Lúc này Bảo chẳng bận tâm nhiều nữa. Ngay khi tóm được cổ con gà trống, hắn liền giơ cao con dao, định hạ xuống cổ gà, muốn cắt đứt sinh mạng của nó. Thế nhưng, một luồng đau đớn bất ngờ ập vào dây thần kinh, khiến y đau đến xanh mặt, vô thức thả tay ra.

Lấy lại được tự do, đầu gà trống kia liền như hung cầm, lao về phía Bảo mà ra liên hoàn mổ, liên hoàn cước. Không những thế, miệng nó còn nói tiếng người.

“Con mẹ nó, thằng chó chết này! Mày dám cắt cổ cả bản đại vương ư!!! Khốn nạn, đến đại nhân còn không dám thịt bản đại vương, một tên tu sĩ Tam trọng nhỏ bé mà cũng dám đánh chủ ý sao!!!? Khốn nạn, ta mổ ta mổ, ta đá ta đá... ta đánh chết mẹ nhà ngươi!!!”

Đứng cạnh Bảo, cả Nam và vị cao tăng Mật Tông đều kinh sợ nhìn đầu gà trống, vô thức thụt lùi về phía sau, giãn ra khoảng cách để đề phòng.

Lúc này, không chỉ hai người kia, đến cả Bảo – người quen thuộc con gà này hơn bọn họ – cũng sợ đến vãi linh hồn.

Tuy thường xuyên qua căn biệt thự tìm Với để cùng luyện quyền thuật, hắn cũng hay bắt gặp đầu gà trống này đạp mái. Nhưng chưa một lần thấy nó nói tiếng người. Hắn còn tưởng đó chỉ là một con gà bình thường, được sư phụ nuôi để thịt mà thôi.

Vậy mà giờ đây nó lại có thể nói, thật khiến hắn không dám tin vào tai mình.

Đứng bên ngoài quan sát, vị đại tăng kia còn đỡ, riêng Nam thì ba quan hoàn toàn bị lật đổ.

Mẹ kiếp, sống ở đời đến bốn mươi năm, cái gì mà chưa từng gặp phải? Anh em ruột thịt loạn luân hắn đã từng thấy, cương thi hại người hắn cũng mới gặp qua. Nhưng một con gia cầm biết nói tiếng người thì hắn chưa bao giờ gặp, thật sự khó mà tin nổi.

“Aaa... thần kê ơi! Xin tha mạng!”

Bảo đau đớn gào khóc, van xin nó tha mạng.

Lúc đầu sư phụ đưa cho con gà này, hắn còn tưởng nó là nguyên liệu để cắt tiết, lấy máu vẽ bùa. Ấy thế mà không phải, thực ra sư phụ cho hắn mượn là một con thần kê.

Vừa rồi nó bộc phát sức mạnh, hắn cảm nhận được một luồng linh lực mạnh mẽ phả ra. Tuy nhỏ bé, nhưng khi đứng cạnh đầu gà trống này, hắn cảm thấy rất rõ ràng.

Cao thủ cấp Linh, hay tu sĩ Trúc Cơ... không, nói đúng hơn là Kê Tinh Trúc Cơ mới phải. Bởi luồng uy áp từ con gà phả ra rất mạnh, có thể sánh ngang với đại sư huynh của hắn. Nên hắn mới khẳng định, đầu gà trống này hiện đang ở cấp Linh.

Thực sự thì không phải vậy, những phán đoán của hắn hoàn toàn sai lầm. Đầu kê tinh này hiện mới chỉ là Luyện Khí tầng chín đỉnh phong mà thôi. Vừa rồi bị hắn bất ngờ tóm cổ, nên mới bộc phát sức mạnh khủng bố như vậy, nhưng cũng nhờ thế mà kích phát được tiềm năng bên trong, giúp nó trước khi tiến vào kỳ Trúc Cơ đã có thể nói tiếng người.

Bình thường, yêu vật phải đến được cấp Linh mới có thể giao tiếp, nói chuyện với nhân loại. Nhưng thần kê có vẻ khác biệt với các yêu thú khác, hẳn là do muốn chửi tám đời tổ tông nhà Bảo nên đã kích phát tiềm năng.

Âu cũng là cơ duyên của thần kê, đáng ra phải vui mới phải chứ!

... Thần kê: Rắm thối, bố tổ sư! Mi thử xem, đang yên đang lành, ra hóng hớt xem người ta đánh ghen, bỗng dưng bị người ta xúm vào bắt làm tên thí mạng, hỏi xem có tức hay không!? Tác: Ai bảo mày hóng? Ngu! Thần kê: Mẹ...! ...

Nam cùng vị cao tăng đứng bên ngoài chân tay luống cuống, không biết phải làm gì.

Từ những gì con gà kia vừa nói, bọn họ cũng đại khái hiểu được phần nào.

Thực ra con gà đó không phải thú nuôi của thầy Bảo, nó cũng chẳng phải nguyên liệu bắt cương thi như bọn họ đã nghĩ. Thực tế, con gà đó là một đầu gà trống tu luyện thành tinh, có pháp lực quảng đại.

Từ những chi tiết nhỏ nhặt qua câu mắng chửi của thần kê, Nam dám khẳng định yêu thú này hẳn là từng sống tại dương gian, tu luyện hàng ngàn năm mà thành tinh. Giống như trong các bộ phim cổ trang, thường yêu thú tu luyện đến mức độ nhất định sẽ hạ phàm hại người.

Hẳn là kê tinh này sau khi đạt được thần thông, bèn đi hại người. Chẳng may gặp phải sư phụ của thầy Bảo, bị người ta trấn áp. Nhưng vị đại năng kia rộng lòng độ lượng, tha cho kê tinh này một mạng. Sau đó, sợ đối phương tiếp tục quấy phá hại người, liền thu vào sư môn.

Lần này thấy đệ tử mình xuống núi bắt cương thi, e ngại sẽ gặp nạn nên đã để vị thần kê này âm thầm cảnh giác, bảo vệ.

Nhưng tên này quá ngốc, lại hiểu sai ý sư phụ. Thành ra mới có cái cảnh vừa rồi.

Nam vỗ đầu một cái, chuẩn xác!

Hắn khoái chí, âm thầm thán phục suy luận của bản thân.

Sau một hồi náo động, cuối cùng Bảo phải quỳ gối van xin thì thần kê mới ưỡn ngực cho qua.

“Nhớ đấy, khi nào xong việc, nhớ về tìm cho ta thêm một vài tỳ nữ cung phụng! Đặc biệt là phải thật xinh đẹp, nghe rõ chưa!?”

Thần kê nghiêng đầu sang một bên, con ngươi nhỏ bé tròn xoe chớp chớp nhìn hắn.

“Rõ... rõ ���....” Bảo sợ hãi, không dám ngẩng đầu lên nhìn.

Con mẹ nó, con gà này thật sự hung ác. Không đánh vào đâu khác, nó cứ đè mặt hắn ra mổ, đá, cào. Làm cho vẻ đẹp tuấn dật của hắn bị méo mó, bầm dập, mất đi nét thanh cao của một mỹ nam tử.

Để giữ lại chút nhan sắc, hắn đành phải vất đi toàn bộ liêm sỉ, cầu đối phương tha mạng.

Một chút náo động nhỏ cứ thế qua đi, Bảo lại tiếp tục công việc vẽ bùa. Không lấy được máu gà, hắn đành phải dùng máu của chính mình để làm vật dẫn.

Chu sa cùng máu tươi hòa vào nhau, tạo ra một loại chất lỏng sền sệt, đỏ lòm.

Bảo đưa bút lông chấm vào bát mực, sau đó hí hoáy vẽ lên giấy hoàng chỉ những ký tự phù văn.

Phải mất khoảng năm đến sáu phút, tấm phù mới hoàn thành.

Cầm tấm phù trên tay, Bảo thả lên nó một chút đất cát có dính máu vừa rồi, sau đó gấp gọn lại. Bàn tay nắm chặt, linh lực từ trong cơ thể chầm chậm tuôn ra, tràn vào tấm phù.

Dưới sự thúc đẩy của linh lực, tấm phù vậy mà sáng lên. Trong đêm tối, nó đặc biệt nổi bật.

Nam đứng cạnh xem xét, th���y hiện tượng thần kỳ đó liền không nhịn được móc điện thoại ra quay phim.

Bảo đang tập trung nên cũng lười ngăn cản.

Sau khi tấm phù phát quang, Bảo liền thả tay ra. Tấm phù đang nằm im trong lòng bàn tay hắn bỗng lơ lửng bay lên, rồi phóng vọt vào trong màn đêm u tối của cánh rừng già.

“Mau theo nó!” Bảo quát lớn, rồi lao vọt theo.

Thấy vậy, hai người phía sau cũng ngay lập tức theo chân, truy đuổi theo tấm phù.

Gà trống thì khỏi phải nói, nó được Thắng cử đi để bảo vệ tên nhị đệ tử này. Nên ngay khi Bảo vọt vào trong khu rừng, nó cũng theo chân đuổi theo.

Ngày thường, dù là ban ngày có mặt trời soi sáng thì trong rừng sâu vẫn u ám không thấy đường, chứ đừng nói đến giữa đêm thế này.

Nhưng cũng chính vì sự hắc ám đó, tấm phù văn càng thêm nổi bật trong đêm. Khi mà mọi thứ xung quanh chỉ toàn là bóng đêm, tấm phù văn này lại liên tục tỏa ra ánh sáng, chiếu rọi những nơi nó đi qua, trông như một đốm đom đóm nhỏ lưu lạc trong trời đêm không sao, huyền ảo vô cùng.

Ba người Bảo cùng đầu gà trống nhanh chân theo sát ngay phía sau.

Tấm phù văn không bay thẳng về hướng bắc mà rẽ trái về hướng tây. Thấy vậy, ba người mới kinh ngạc, dừng lại một chút nhìn nhau.

Lúc đầu bọn họ chọn hướng bắc vì thấy trên các thân cây có dính vết máu, nghi ngờ con đại cương thi kia đã đi theo hướng này nên xung phong truy đuổi. Giờ thấy tấm phù đổi h��ớng, bọn họ liền không nhịn được mà kinh ngạc nhìn nhau.

Theo như bọn họ biết, hướng tây chính là nơi đồng chí Thanh cùng bốn đạo sĩ cấp một Luyện Khí đang thám thính. Tuy nhóm bọn họ đông người, nhưng lại toàn là những kẻ tạp nham. Bốn tu sĩ Luyện Khí nhất trọng, nghe thì oai đấy nhưng gặp phải đại cương thi cũng chỉ làm thức ăn cho nó mà thôi.

Và đặc biệt, nếu để con đại cương thi kia thôn phệ được máu của tu sĩ Luyện Khí, thì chắc chắn sẽ rất phiền phức.

“Không được, mau qua bên đó!”

Bảo gầm lên, bật tốc đuổi theo tấm phù. Sức mạnh từ lòng bàn chân đạp mạnh xuống đất, khiến phần đất lõm xuống in một dấu chân sâu khoảng hai centimet.

Nam chạy ngay phía sau thấy vậy thì há hốc mồm. Lần trước gã từng cùng vị pháp sư trẻ tuổi này truy bắt cương thi, nhưng khi đó sức mạnh và khả năng bật tốc của đối phương không mạnh như bây giờ. Hiện thấy Bảo lộ ra bản lĩnh, hắn liền không khỏi kinh ngạc.

Ngạc nhiên là phải rồi, bởi khi đó Bảo mới chỉ là tu sĩ Luyện Khí nhị trọng, còn bây giờ đã là Luyện Khí tam tr���ng nha!

Không khoa trương như Nam, vị đại sư Mật Tông kia chỉ hơi kinh ngạc, rồi sau đó điều chỉnh tư thế, theo hướng Bảo phóng đi.

Nam thấy vậy cũng vội thu liễm tâm tình, nhanh chân đuổi theo hai người kia.

Truyen.free vẫn là địa chỉ độc quyền cho bản chuyển ngữ đầy tâm huyết này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free