(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 384: Bảo bắt cương thi. 1(ngoại truyện)
Chiếc xe chầm chậm lăn bánh ra khỏi thành phố, rời xa khu dân cư đông đúc, đơn độc tiến sâu vào màn đêm tĩnh mịch.
Năm 2014, Việt Nam đang trong thời kỳ phát triển, nhiều tuyến đường cao tốc hay đường lớn còn chưa được thi công hoàn chỉnh. Mọi thứ vẫn còn khá hoang sơ, đặc biệt là những con đường nhỏ tại các xã ngoại thành.
Trong thời kỳ này, Uông Bí cũng có nhiều tuyến đường lớn được lát bê tông, nhưng vì thường xuyên có xe tải cỡ lớn qua lại nên chúng nhanh chóng xuống cấp. Ổ gà, ổ voi chi chít khắp nơi, khiến việc đi lại không mấy thuận tiện.
Ngồi trong xe, Bảo nhăn nhó mặt mày, xanh xao hít một hơi thật sâu.
Hắn vốn có tiền sử say xe, đặc biệt nhạy cảm với mùi điều hòa khó chịu. Cảm giác xóc nảy liên tục trên những đoạn đường ổ gà, ổ voi càng khiến hắn thêm nôn nao.
“Anh Nam, sắp tới nơi chưa?”
“Sắp rồi thưa thầy. Lần này chúng ta phải đi lên bản, nên đường xá có chút gập ghềnh, khó di chuyển. Mong thầy thông cảm.”
“Tốt.” Bảo gật đầu, cố nén cơn khó chịu trong lồng ngực xuống, hít một hơi thật sâu rồi nhắm mắt dưỡng thần.
Chẳng mấy chốc, người đàn ông trung niên tên Nam đã chở Bảo tới một bản làng nhỏ nằm sâu trong rừng.
Chiếc xe vừa tới cổng chào đã dừng lại.
“Thầy, chúng ta xuống thôi. Tới nơi rồi!”
“Vâng!”
Như được giải thoát, Bảo nhanh chóng đẩy cửa xe, vội vàng lao tới một kênh mương gần đó mà nôn ọe.
Người đàn ông phía sau thấy vậy chỉ mỉm cười, rút một điếu thuốc hít hà vài hơi, chờ Bảo xong việc mới tới gần, lên tiếng.
“Nhanh đi thôi thầy, mọi người đang đợi bên trong rồi!”
“Vâng…” Bảo chống tay vào hông, khuôn mặt xanh xao lúc nãy đã hồng hào trở lại đôi chút.
“Thầy có ổn không? Hay để tôi giúp thầy xách túi cho.”
“Thật tốt quá, phiền anh rồi!” Bảo đưa chiếc ba lô cho người đàn ông, miễn cưỡng mỉm cười.
“Không có gì, dù sao chúng ta cũng là đồng nghiệp. Thầy bắt ma, tôi bắt tội phạm. Cả hai chúng ta đều vì dân phục vụ mà.”
Người đàn ông phì phèo điếu thuốc, chìa tay đón chiếc ba lô từ Bảo.
“Phải…” Bảo gật đầu, sau đó không nói gì thêm, im lặng theo chân người đàn ông tiến vào trong bản.
Lúc nãy khi bước xuống xe, hắn không để ý được cảnh vật xung quanh. Hiện tại đã bình tâm trở lại, hắn mới có thể thong thả ngắm nhìn xung quanh.
Nơi bọn họ đang đứng là một con đường đất nhỏ, giống như đường đê ở các vùng quê. Bề mặt khá hẹp, chỉ vừa đủ cho một chiếc BMW 530i. Xung quanh không hề có cây cối, chủ yếu là cánh đồng lúa mạ bạt ngàn. Nhìn những cây mạ nhỏ bé đều tăm tắp cắm sâu trong bùn đất, h���n đoán dân làng mới cấy chưa lâu.
Lách qua chiếc BMW 530i, Bảo thấy bốn chiếc bán tải hầm hố đang đỗ chắn ngay cổng, chiếm hết cả lối đi. Hắn khó hiểu thầm nghĩ: “Đỗ thế này thì lát quay đầu kiểu gì?”
Chợt tò mò một chút, rồi hắn nhanh chóng gạt suy nghĩ đó ra khỏi đầu.
“Lần này chuyện có chút lớn, con cương thi mà lần trước chúng ta đã để sổng đã tàn sát cả một bản làng. Bản làng này chính là một trong những nạn nhân của nó. Để có thể nhanh chóng truy tìm và tiêu diệt con cương thi kia, nhà nước đã mời các kỳ nhân dị sĩ khắp cả nước tới đây để trừ tà… Thật không biết những người kỳ lạ đó có đồng ý tới giúp sức không…”
Người đàn ông trung niên vừa đi vừa cặn kẽ kể cho Bảo nghe tình hình.
Nghe đến đây, Bảo đã hiểu đôi chút lý do vì sao nơi này lại trở nên náo nhiệt đến vậy. Lúc đầu hắn còn lầm tưởng đây là đám nhà giàu có sở thích quái đản, muốn đón Tết ở vùng sâu vùng xa. Hóa ra là do nhà nước mời một nhóm pháp sư đến để trừ ma vệ đạo.
Đi theo bước chân người đàn ông, Bảo đi qua những ngôi nhà sàn sập xệ, tối tăm. Không phải vì bản thân hắn quá nhạy cảm, mà do không khí nơi đây khác hẳn với trung tâm thành phố. Càng tiến sâu vào trong, nhiệt độ càng giảm dần. Nhất là càng tiến sâu vào làng, Bảo càng cảm nhận rõ những luồng khí lạnh phả vào sau gáy, khiến sống lưng hắn bất giác rờn rợn.
“Chết tiệt, cái xó xỉnh này…” Đi phía trước, người đàn ông trung niên khẽ rùng mình, lẩm bẩm.
“Anh Nam, cầm tạm lấy cái này, nó sẽ giúp anh đỡ hơn phần nào đấy!”
Bảo móc trong túi ra một lá phù, đưa cho người đàn ông.
Từng cùng tham gia vây bắt cương thi, Nam biết bản lĩnh của Bảo không hề tầm thường. Ngay khi nhận tấm phù văn Bảo đưa, gã không hề nghi ngờ tác dụng, tin tưởng nhận lấy.
Vừa cầm tấm phù, cơ thể đang lạnh giá của y liền ấm áp trở lại. Dù thi thoảng sống lưng vẫn rờn rợn, nhưng so với lúc đầu đã khá hơn nhiều.
“Cảm ơn thầy, có thầy tham gia lần này, chắc chắn con cương thi đó sẽ bị bắt lại.”
“Mong là vậy đi…” Bảo thở dài, đưa mắt nhìn về phía xa.
Con cương thi lần trước hắn để sổng là một đầu Bán Đại Cương Thi. Đã qua nhiều ngày như vậy, lại liên tục được bổ sung huyết nhục, hẳn giờ nó đã đột phá cấp bậc, tiến lên Đại Cương Thi rồi.
Trong khi đó, hắn mới chỉ là Luyện Khí tầng ba, vừa tấn cấp không lâu. Nếu giao chiến trực diện, sợ rằng chỉ có lưỡng bại câu thương mới mong trấn áp được con cương thi tàn ác này.
Sau khi đi qua những ngôi nhà sàn u ám, tiến sâu vào trong bản khoảng trăm mét đường đá sỏi, hai người dần nhìn thấy bóng dáng con người ở phía xa. Không khí rét lạnh ban nãy cũng giảm bớt phần nào khi họ đến trung tâm bản làng.
Ngay khi hai người vừa có mặt, tất cả mọi người đều đồng loạt quay sang nhìn. Đúng lúc đó, một người đàn ông trẻ tuổi trong bộ cảnh phục khoan thai bước ra từ đám đông, giơ tay chào người đàn ông trung niên và Bảo, rồi lên tiếng.
“Anh Nam, thầy Bảo. Hai người cuối cùng cũng đến rồi!”
Nam cũng theo lễ giơ tay chào đáp lại, sau đó hạ tay xuống rồi hỏi han: “Đồng chí Thanh, tình hình hiện tại thế nào rồi!”
“Thưa anh, hiện tại không được khả quan lắm. Tổng cộng 50 hộ dân, ước tính khoảng hai trăm đến ba trăm người, tất cả đều đã thiệt mạng, không còn một ai sống sót!”
“Cái gì? Chết nhiều người như vậy?” Nam và Bảo đều kinh hãi thốt lên.
“Vâng!” Đồng chí Thanh nghiêm nghị gật đầu, thở dài nói: “Lúc chúng tôi tới, dân bản đã hóa thành cương thi. May mà trong đoàn có các thầy pháp cao tay ấn, nếu không, đứng trước mặt hai anh lúc này đã là một con cương thi mặc cảnh phục rồi.”
“Vậy sao? Vậy là những người đó đã đồng ý tham gia… Thế thì tốt quá rồi, như vậy khả năng bắt được con cương thi kia sẽ cao hơn, phải không thầy Bảo?”
“Phải, đông người thì sức mạnh lớn, chỉ cần mỗi người cùng góp sức thì việc tiêu diệt con cương thi kia cũng không phải quá khó.” Bảo gật đầu.
Bảo cùng mấy vị công an bình thường này chắc chắn khó lòng bắt được nó một mình, nhưng giờ đây, khi nhìn thấy một nhóm pháp sư đang bàn tán ở phía xa, Bảo liền cảm thấy an tâm hơn rất nhiều.
“Thôi được rồi, vào trong xem sao.” Nói xong, Nam liền lách qua Thanh, dẫn Bảo đi vào giữa đám người.
Mọi người đang tập trung giữa sân, xung quanh vắng lặng, chỉ có một bóng đèn điện 60W nhỏ bé treo trên cao soi sáng.
Ánh đèn lập lòe treo trên xà nhà thi thoảng lại đung đưa theo gió, hắt xuống chút tia sáng mong manh.
Tuy ánh sáng không rõ ràng, nhưng với đôi mắt của một đạo sư Luyện Khí tầng ba, Bảo vẫn có thể nhìn rõ mồn một mọi thứ xung quanh.
Thấy Nam không hề kiêng nể, dẫn Bảo đi thẳng vào giữa, cất tiếng hô lớn. Mọi người đang bàn tán liền im bặt, tò mò đánh giá hai người lạ mặt.
“Chào tất cả mọi người, tôi xin tự giới thiệu một chút. Tôi tên là Lý Hoàng Nam, là người phụ trách chuyên án lần này. Còn đây là đồng nghiệp của tôi, anh ấy tên Bảo, cũng là một vị pháp sư.”
“Lần trước vì chút sơ suất đã để sổng một con cương thi hung ác, gây hại cho dân bản nơi đây. Âu cũng là do năng lực của chúng tôi kém cỏi, không thể ngăn cản được nó làm hại người.”
“Lần này có sự góp mặt của các vị, tôi tin chúng ta nhất định có thể bắt được nó!”
Nam dừng lại một chút, đảo mắt nhìn quanh rồi tiếp tục nói.
“Tôi biết hôm nay là 30 Tết Nguyên Đán, ngày mà mọi người đáng lẽ phải được quây quần bên gia đình… nhưng vì sự yếu kém của đơn vị chúng tôi mà phải làm phiền đến các vị… tôi thực sự rất áy náy…”
“Có gì mà áy náy chứ? Tết thì năm nào chả đón cùng gia đình? Một năm không đón thì có sao đâu! Việc nghĩa mới là việc đáng làm, giúp người trừ ma, an lòng dân chúng mới là đạo của những pháp sư như chúng tôi.”
“Như vậy mới là công đức vô lượng, phải không các vị?”
Từ trong đoàn người, một vị lão nhân bước ra, tóc bạc trắng xóa, khóe môi ria mép giật giật, trông như một con chuột đang đánh hơi thức ăn, vẻ ngoài khá bỉ ổi.
Tuy vẻ ngoài có phần xấu xí, nhưng lời lẽ lão ta lại vô cùng hào sảng, tốt bụng. Nếu không tính hai túm ria mép đang giật giật kia, thì toàn bộ trang phục lẫn phong thái đều toát lên vẻ tiên nhân.
Cô Tấm mà thấy lão, chắc chắn sẽ liên tưởng ngay tới ông Bụt. Bởi trông lão ta thực sự quá có cốt cách của bậc thánh nhân.
“Vị này là ai vậy ạ?”
“Haha… người đời gọi ta là Chân Nhân Lão Quái, cán bộ cứ gọi ta là Chân Nhân hoặc Lão Quái cũng được.” Lão vuốt ve hai sợi ria mép, cười nói.
“Ồ, thì ra là quái nhân vùng Thất Sơn. Đã nghe danh ngài từ lâu, nay mới được diện kiến…” Nam chắp tay đáp.
Đối với những người theo trường phái đạo thuật, cổ thuật như vậy, dùng cách chào hỏi cổ xưa mới là phải phép.
“Không có gì, chỉ là chút hư danh mà thôi… không biết vị này là ai?”
Lão cười cười lắc đầu, sau mới quay sang nhìn Bảo đánh giá.
“Tôi tên Bảo, người xứ khác, đến đây công tác. Tình cờ học được chút bản lĩnh, nên giúp dân trừ họa.”
“Ồ, học được chút bản lĩnh…? Tôi thấy cậu trai trẻ này thực sự khiêm tốn. Mới từng này tuổi mà tu vi đã cao thâm đến vậy. Nếu đoán không sai, cậu hẳn đang là Luyện Khí tam trọng cảnh giới phải không?”
Bảo gật đầu. “May mắn, tiểu bối mới đột phá cách đây mấy hôm.”
Nghe vậy, cả đoàn người xung quanh đều kinh ngạc nhìn Bảo.
Phải biết, trong số những người có mặt ở đây, tu vi cao nhất cũng chỉ có lão già quái gở kia, tu sĩ Tứ Trọng. Thế mà người ta phải mất cả đời người mới tu luyện được đến cấp độ đó, vậy mà chàng thanh niên này trông còn rất trẻ, đoán chừng chỉ tầm hai mươi mấy, ba mươi tuổi, đã đạt Luyện Khí tam trọng, quả là bất khả tư nghị.
“Không biết sư thừa của vị đạo hữu này ở đâu? Quý danh là gì?” Lão già vừa rồi còn mang vẻ tiên nhân đạo cốt, sau khi nghe lời thú nhận của Bảo, liền tỏ ra ân cần hơn rất nhiều.
“Ha… thật ngại quá, sư phụ không cho ta truyền danh ra bên ngoài!” Bảo gãi đầu, nói.
Hắn nói không hẳn là sai, trước đây, khi sư phụ vứt cho hắn quyển sách dạy họa phù cùng luyện khí nhập môn, có nhắc nhở không được khoe khoang ra bên ngoài. Nên từ khi ra ngoài hành nghề bắt ma, hắn vẫn chưa từng một lần để lộ danh tính của Thắng.
“Thì ra là vậy, hẳn là một vị cao nhân ẩn thế… chỉ những người như vậy mới có thể dạy ra một đệ tử thiên tài đến thế.” Lão đạo sĩ thầm lẩm bẩm.
Lão ta thực không biết rằng trong môn phái của Bảo còn có một đại sư huynh, tuổi mới chỉ đôi mươi, nhưng tu vi đã đạt Trúc Cơ cảnh giới. So với họ, quả là một trời một vực.
“Được rồi, để thuận tiện cho việc bắt con cương thi kia được dễ dàng hơn, chúng ta cần hiểu rõ về nhau để khi phối hợp sẽ không bị cản trở bởi đồng đội!”
Lão Quái bước lên trước, đôi ria mép giật giật, há miệng nói lớn, cắt đứt mọi bàn tán xôn xao.
“Ý kiến hay, nếu muốn nhanh chóng bắt được con cương thi kia, chúng ta phải chung tay hợp tác. Việc hiểu rõ đồng đội sẽ giúp chúng ta đưa ra những kế sách hợp lý hơn trong việc bắt cương thi.”
Từ trong đám người, một lão già và một người phụ nữ bước ra.
Lão già khoảng chín mươi, đầu tóc bạc phơ, trông yếu ớt. Tuy trông có vẻ bạc nhược, nhưng đôi mắt lão lại sáng quắc, như có thể nhìn thấu mọi vật.
Còn người phụ nữ thì xinh đẹp, trẻ trung, toát lên vẻ hoạt bát và cuốn hút.
Bảo đang đứng cạnh Lão Quái, khi thấy cô gái và lão già lạ lùng này bước ra, hắn không khỏi kinh ngạc nhìn.
Thật xinh đẹp!
“Ồ, tưởng là ai, hóa ra là lão già họ Trần!” Chân Nhân chắp tay chào hỏi.
Lão già họ Trần kia thấy vậy cũng gật đầu, chắp tay đáp lễ.
Trong số những người có mặt ở đây, ngoài Chân Nhân Lão Quái là cao thủ Tứ Trọng, thì ông già họ Trần này cũng là đồng cấp Luyện Khí. Cả hai đều là tu sĩ Luyện Khí tầng bốn.
“Nghe nói ở Ninh Bình có một gia tộc họ Trần chuyên về phong thủy và trận pháp… không lẽ hai người này chính là tộc nhân của họ Trần đó sao?”
“Chín phần mười là phải rồi. Gia tộc này tuy không phát triển kinh tế như các gia tộc trâm anh thế phiệt khác, nhưng riêng về phong thủy, bố trí trận đồ thì đứng đầu toàn bộ Việt Nam. Không ai có thể vượt qua họ trong lĩnh vực này…”
Đám đông bàn tán xôn xao, thỉnh thoảng lại nhìn lão già và người phụ nữ đánh giá.
“Nếu đúng là lão gia tử nhà họ Trần nổi tiếng ở Ninh Bình thì tốt quá. Con cương thi kia chắc chắn sẽ sớm bị bắt thôi!”
Đám đông nhao nhao gật đầu tán thành.
Thấy lão già họ Trần đã giới thiệu xong, những người xung quanh cũng bắt đầu giới thiệu sở học của mình.
Có người tu luyện cổ thuật, người thì cổ trùng, vu sư. Lại có người thuộc phái Kim Cang của Phật gia, thậm chí cả Tịnh Độ Tông cũng có mặt. Không biết chú ngữ Tịnh Độ có tác dụng gì với cương thi hay không, nhưng có người vẫn hơn là thiếu.
Trong số đó, chỉ có Chân Nhân, ông già họ Trần, và một vị cao tăng khác thu hút sự chú ý của Bảo.
Chân Nhân, hay Lão Quái, là một lão già cũng luyện phù văn giống hắn, nhưng không thuộc nhánh Phù Triệt hoàn toàn. Thứ mà đối phương tu luyện là bùa chú, bùa yểm – hay nói dễ hiểu hơn chính là bùa Lỗ Ban, một loại bùa chú có từ lâu đời ở Trung Quốc và du nhập vào Việt Nam thời phong kiến.
Còn ông Trần thì khác biệt, sở học chủ yếu là trận pháp, bát quái đồ. Nhưng nguồn gốc cũng giống Lỗ Ban, đều du nhập từ Trung Hoa. Sau đó được con cháu đúc kết tinh túy, biến tấu thành Trần gia trận đồ.
Hai vị này đều ở cùng cảnh giới, Luyện Khí Tứ Trọng.
Còn một người nữa Bảo cũng khá để tâm, đó là một vị cao tăng tu luyện theo phái Kim Cang Thừa, một nhánh nhỏ của Phật giáo Mật Tông.
Tuy tu vi đối phương không mạnh bằng hai lão già kia, nhưng thân thể cường tráng lại toát lên sự bá đạo phi thường. Dù không thể bằng đại sư huynh của hắn, nhưng cũng đạt được một phần mười.
Hắn chú ý tới người đó không phải vì đối phương mạnh, mà chỉ đơn giản là vì đối phương cũng giống đại sư huynh của hắn, đều chủ tu nhục thân nên Bảo có chút tò mò.
Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.