Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 383: Nhị đệ tử

Một ngày nhàm chán cứ vậy trôi qua, chẳng mấy chốc hoàng hôn buông xuống. Lúc này, mọi người trong căn biệt thự đều đã hoàn tất công việc. Đồ đạc cho lễ cưới đã sắm sửa xong xuôi, từ phòng trong đến đại sảnh đều đã được trang hoàng lộng lẫy. Giờ là lúc mọi người chuẩn bị bữa tối, nhâm nhi rượu mừng, chờ đồng hồ điểm đến 0 giờ 0 phút là đón năm mới an khang.

Hôm nay đến giúp Thắng không chỉ có Bảo, mà cả một đồng nghiệp của gã cũng đến phụ một tay. Cơm nước đã nấu xong, Thắng cũng thuận tình giữ khách ở lại dùng bữa, uống chút rượu mừng.

Được cái đối phương cũng thoải mái, vừa được hắn mở lời đã gật đầu lia lịa. Riêng chỉ có Bảo, tên đệ tử thứ hai này lại đành từ chối khéo.

Chẳng là vụ cương thi xuất hiện hại người vẫn chưa được giải quyết xong, đám quái nhân này vẫn ẩn mình trong thành phố, chờ cơ hội sát hại người dân. Nghe nói đêm nay là ngày trọng đại, đám cương thi đó sẽ ra ngoài gieo rắc cái chết. Hắn cần ra ngoài cùng các chiến sĩ cảnh sát chống lại cương thi, ngăn chúng gây hại.

Nếu đổi lại trước đây, hắn cũng chẳng thèm quan tâm đến người đời. Mạnh ai nấy sống, việc ai nấy làm. Không cần bận tâm đến ai, đỡ mệt mỏi. Nhưng lần này đã khác, hắn đã không còn là một thanh niên trẻ tuổi tầm thường, không còn là một kiểm lâm viên nhàm chán. Giờ đây hắn đã khác xưa, đã đứng ở một cương vị mà không phải ai cũng có thể sánh bằng.

Lần trước tham gia chiến đấu cùng các sĩ quan cảnh sát, hắn đã được mọi người coi là kỳ nhân, và được nhà nước ký hợp đồng cố vấn. Với chuyên môn tâm linh, hắn được bổ nhiệm làm một quan chức đặc biệt, phụ trách giải quyết các dị tượng trong khu vực.

Cũng vì cái chức, cái danh gắn liền với hắn mà hắn lại càng ngày đêm cống hiến. Thứ nhất là vì sự ổn định của đất nước, thứ hai là vì hạnh phúc của nhân dân. Phải sớm ngày dẹp tan đám cương thi này, mang lại bình yên cho cuộc sống người dân.

Sức càng lớn, chức càng cao, hắn lại càng thấy bản thân gánh vác nhiều trọng trách.

Trước đây hắn từng sống ích kỷ, nhưng giờ đây vì cộng đồng, hắn cảm thấy cuộc sống thật ý nghĩa.

Không phải ai cũng có đủ tỉnh thức để thoát khỏi cái vỏ bọc ích kỷ cá nhân, bước ra ngoài, dấn thân vì người khác. Chỉ có nhìn thấy được bản chất sự việc, mới có đủ can đảm bỏ qua lợi ích cá nhân để cống hiến, không màng tư lợi.

Lúc đầu hắn định bụng nhờ sư phụ giúp một tay, vì đám cương thi này mạnh lắm. Lần trước chiến đấu, chỉ một con bán đại cương thi đã khiến hắn chật vật, suýt mất mạng.

Phải biết, trong giới cương thi có chia cấp bậc rõ ràng. Thấp nhất là cương thi thường, sau đó là đại cương thi, và cao hơn nữa là cương thi tinh.

Con bán đại cương thi mà Bảo từng đối đầu trước đây chỉ là một con đang chớm đạt cảnh giới đại cương thi, quyền năng vẫn chưa thực sự mạnh. Nhưng nếu xét về đồng cấp, đầu cương thi này hẳn là đang luyện khí tứ trọng, cao hơn Bảo tới hai cảnh giới.

Khi đó ứng chiến, may mắn hắn có sẵn một lượng lớn bùa chú, đem ra ném vào đối phương mới thoát được một kiếp nạn. Cũng trong tình thế nguy nan lần đó, hắn đã thành công đột phá, tiến vào luyện khí tam trọng.

Nay biết hiểm nguy sẽ đến, hắn thực sự muốn cầu cứu sư phụ một phen. Nhưng thấy người ta đang vui vẻ chờ đón năm mới cùng đại gia đình, hắn cũng ngại mở lời xin giúp đỡ.

Thôi thì họa đến khó tránh, cứ mạnh dạn đương đầu. Sống thì đón năm mới, chết thì từ giã cõi đời.

Nhưng có vẻ như hắn đã đánh giá thấp tên sư phụ vô tâm của mình. Dù Thắng khá lười quan tâm đến hai đồ đệ này, nhưng với những chuyện liên quan đến an nguy của họ, hắn vẫn luôn để mắt đến.

Thông qua ấn đường hắc sắc của Bảo, Thắng cũng đã nhìn ra vài điểm bất thường. Lại thêm Bảo nhăn nhó, lưỡng lự như muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi, Thắng đành mở thiên nhĩ thông ra nghe ngóng.

Khi biết rõ mọi việc, hắn ta liền bật cười thầm trong lòng.

“Tên đệ tử này cũng thật biết điều...”

Đoạn, hắn liền tóm lấy gáy con gà trống đang oai vệ dạo quanh sân, đưa cho Bảo.

“Đêm nay lạnh, cầm theo con gà này làm chút nồi lẩu. Ít nhất nó cũng giúp anh ấm bụng!”

“Sư phụ, đây là?” Bảo nghi hoặc nhìn Thắng.

“Cứ cầm theo, ít nhiều gì nó cũng có tác dụng...” Vừa nói, hắn vừa đưa cho Bảo một túi thơm nhỏ, dặn dò. “Đây là thức ăn riêng của nó, khi nào nó kêu lên hai tiếng thì cho ăn. Nhớ, không được bỏ nó ở nhà một mình, phải luôn xách theo bên người. Nếu nó không có tác dụng gì, cứ làm thịt nó nấu lẩu cho ấm bụng!”

Nghe vậy, con gà trống liền vội vàng kêu gào.

“Đại nhân, đêm giao thừa này ta muốn cùng các ái thiếp đón năm mới! Ta sẽ không đi đâu cả! Quác... quác!”

Thắng chả thèm bận tâm tới con gà trống, chỉ chẹp miệng tiếc của, lẩm bẩm. “Chậc chậc, con gà trống này kêu loạn xạ thế này chắc bị bệnh... hay là đem đi thịt đây! Đáng tiếc, đáng tiếc... như vậy lũ gà mái sẽ không có trống, đống tiên đơn cấp hai mà ta mới luyện chế lại không có gà trống để dùng... hay là kiếm con gà trống khác nuôi ta?”

Nghe đến đây, lão thần kê đang ra sức giãy giụa liền lập tức im bặt. Đôi mắt vừa nãy còn ai oán lập tức trở nên sáng quắc, hùng dũng mà quác quác cất tiếng.

“Móa, vì nghĩa quên thân! Ta là thần kê tái thế, cần phải giúp dân trừ loạn... Đại nhân, xin ngài hãy để ta cùng tên nhóc kia đi trừ gian diệt ác, đem công danh về cho ngài!”

“Chậc, chậc... rất có cốt khí, vậy mới xứng danh thần kê chứ...!”

Thắng nhẹ gật đầu, quẳng cho Bảo con gà trống.

Bảo ngơ ngác, vô thức đón lấy con gà. Sau một hồi, hắn mới tỉnh táo lại, định trả lại sư phụ con gà trống sặc sỡ kia, nhưng người nhất quyết lắc đầu.

Thấy vậy, hắn đành cảm tạ sư phụ, dẫn theo con gà trống sặc sỡ này rời đi.

Nhìn sắc trời đang dần nhá nhem tối, Bảo biết hiện tại cũng không còn sớm. Hắn nhanh chóng vào phòng bảo vệ, tìm kiếm các món đồ bắt ma.

Một cây kiếm gỗ đào, một túi bột gạo nếp trắng cùng một ba lô đầy phù văn.

Kiếm gỗ đào này là Bảo tự chế tạo. Vì không phải nghệ nhân nên hắn đã thuê các xưởng làm mộc chế tác một thanh kiếm gỗ từ thân đào tươi. Xong sau đó khắc lên đó những loại phù văn cấp thấp, gọi là khai quang.

Loại kiếm gỗ này tuy uy lực không lớn, nhưng vẫn hữu hiệu với đám cương thi thường.

Gạo nếp trắng là hắn học theo các bộ phim về Mao Sơn thuật, thử mua một ít để phòng thân. Hắn thấy trên phim tác dụng của loại gạo này rất tốt, còn thực tế ra sao hắn không rõ ràng. Lần này mua về một túi nhỏ không phải để phòng thân, chủ yếu là thử nghiệm xem có tác dụng hay không, để lần sau đi bắt cương thi còn có đồ mà dùng.

Mấy món đồ trên cũng chỉ là phương tiện phòng thân, thứ hắn tin tưởng nhất vẫn là đống phù văn cất trong ba lô.

Thấy đồ đạc đã đủ, hắn liền xách ba lô lên, dẫn theo con gà trống sặc sỡ rời khỏi phòng bảo vệ.

Cả hai đi ra đường lớn chờ xe, chẳng mấy chốc, một chiếc BMW 530i dừng lại đối diện hắn.

“Thầy Bảo.” Kính xe hạ xuống, một người đàn ông trông khá đứng tuổi lộ ra khuôn mặt.

Theo lễ, Bảo cũng vui vẻ đáp lại. “Chào anh.”

“Thầy mau lên xe, tôi sẽ đưa thầy tới nơi đó...”

“Tốt...” Bảo gật đầu, sau đó mở cửa, kéo theo con gà trống chui vào trong xe.

“Thầy, con gà trống này thật đẹp. Thầy tìm đâu ra vậy?”

Người đàn ông thấy Bảo nựng con gà trên tay, lại nhìn bộ lông sặc sỡ của nó, gã liền thích thú dò hỏi.

“Nó ư? Đây là sủng vật của sư phụ tôi...”

“Ồ, không lẽ thầy định dùng máu gà để trị cương thi?”

Theo như người đàn ông biết, trong mấy bộ phim cổ trang, đa số các thầy pháp đều dùng tới máu gà và gạo nếp để đánh cương thi. Giờ lại thấy Bảo cầm theo một con gà trống đi bắt cương thi, khó tránh khỏi nghĩ đến việc giết gà lấy máu.

Nghe được lời người đàn ông nói, Bảo cũng lâm vào suy nghĩ.

Trên phim ảnh, hắn biết tác dụng của máu gà, chúng rất hữu dụng trong việc chế ngự cương thi. Nhưng trong cuốn sổ tay mà sư phụ vứt cho hắn lại không hề có cách dùng máu gà, tất cả chỉ có phù văn đạo thuật.

Cũng chính vì vậy hắn mới không hiểu tại sao sư phụ lại vứt cho mình con gà này mà không phải pháp bảo nào khác. Hiện lại nghe được lời người đàn ông nói, hắn liền đoán phải chăng dụng ý của sư phụ là dùng máu gà để vẽ bùa sao?

Càng nghĩ, hắn càng thấy hợp lý. Trước khi đi, sư phụ còn nói nếu đói làm nồi lẩu... hẳn là ý của sư phụ là sau khi dùng hết máu, gà chết rồi có thể đem ra nấu lẩu!

Ấy, sư phụ thật là chu toàn. Không ngờ sư phụ vừa giúp mình tính kế, lại còn cung cấp thức ăn đón giao thừa. Quả đúng là sư phụ, liệu sự như thần.

Nếu Thắng ở đây, nghe được tiếng lòng của Bảo, chắc hắn sẽ khóc thét. Hắn đưa cho tên đệ tử này con gà trống, đơn giản là vì hiện tại nó đã không còn là một con gà bình thường.

Thường ngày quanh quẩn trong căn biệt thự, chưa bao giờ thể hiện bản lĩnh nên Bảo không hay biết. Sau khi ăn lượng lớn tiên đan, con gà trống này đã trở thành một con bán thần kê chính hiệu, cấp bậc hiện tại cũng phải tương đương với luyện khí cửu trọng đỉnh phong.

Nếu đấu một một, chưa chắc nó đã thắng được cương thi đồng cấp. Nhưng đấu dưới cấp, nó v��n thừa sức thắng. Huống hồ đám cương thi xung quanh Uông Bí mạnh nhất cũng chỉ ở cấp bán đại cương thi, mà dù là đại cương thi cũng không phải đối thủ của con gà trống này, trừ khi là cương thi đã thành tinh mới có thể đối phó được lão thần kê này.

Việc bắt con gà trống này đi cùng Bảo đơn giản là để nó làm bảo mẫu, bảo vệ an toàn cho tên đệ tử thứ hai này mà thôi.

Thắng chắc cũng không ngờ tên ngốc này lại đáo để đến thế, chỉ với vài lời bông đùa của mình mà Bảo đã nghĩ ngay đến món lẩu gà rồi... chậc chậc chậc, đúng là thầy nào trò nấy.

Không tiếp tục cùng người đàn ông bắt chuyện, Bảo an tĩnh nhắm mắt, dưỡng thần, hồi phục chút thể lực để chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới.

Tối nay, người dân đi lại trên đường không hề đông đúc như mọi năm. Tất cả mọi người đều đã yên ổn trong nhà từ sáu giờ tối, đến canh một là không ai dám rời khỏi nhà.

Như mọi năm, người dân sẽ nô nức đi xem bắn pháo hoa, rồi mới rủ nhau về quây quần đón năm mới. Nhưng vì năm nay quá quỷ dị, không biết vì sao liên tục xảy ra những vụ thảm sát trên toàn thành phố Uông Bí, dẫn tới dân chúng cùng quan chức lãnh đạo lo ngại, khuyến khích người dân đón giao thừa trong nhà, đồng thời hạn chế bắn pháo hoa.

Thế nên năm nay đặc biệt im ắng, âm u đến đáng sợ...

Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được sự cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free