(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 382: Tìm công nhân...
Thời gian thấm thoắt trôi qua, chẳng mấy chốc đã đến ngày 30 Tết âm lịch. Giờ này ra đường cũng chẳng có mấy ai, chỉ còn lác đác vài người qua lại đi mua đồ. Bởi đa phần họ đều đang ở nhà sửa sang, dọn dẹp để chờ đón Tết, nên đường phố vắng người qua lại.
Ngày 30 Tết, đám cưới chỉ còn vài ngày nữa là diễn ra. Cả nhà ông Quang, bà Hồng và Vũ Minh Nguyệt đều về Qu���ng Ninh đón giao thừa.
Vừa để gia đình đoàn tụ ấm cúng, vừa tiện thể chuẩn bị cho đám cưới sắp tới.
Minh Nguyệt vốn ở trọ riêng, rất ít khi về nhà. Hôm Thắng về ra mắt, cô bé không về ăn cơm nên chẳng rõ bạn trai chị mình trông như thế nào. Chỉ nghe mẹ kể lại là một chàng trai tuấn tú, phong độ mà thôi.
Nhưng đến khi tận mắt thấy mặt anh rể mình, nàng không khỏi kinh hãi.
Đây chẳng phải là gã vô gia cư mà hai chị em cô từng cưu mang lần trước hay sao? Giờ thì hay rồi, không những được ăn ở miễn phí mà còn cưa đổ được chị gái mình. Phải biết chị Ánh là một người phụ nữ xinh đẹp, tài giỏi. Bao nhiêu chàng trai theo đuổi, tán tỉnh mãi mà còn chẳng được, vậy mà cái tên này lại có thể vô thanh vô thức "ăn trọn" người ta... Thật không thể tin nổi!
Dù kinh ngạc thì kinh ngạc thật, nhưng dù sao đây cũng là lựa chọn của chị mình. Nguyệt cũng chẳng mấy bận tâm, miễn là chị ấy cảm thấy hạnh phúc là được.
Thế nên, Nguyệt chẳng khen cũng chẳng phản đối gì, rất biết điều cùng bố mẹ đến căn biệt thự phụ của chị Ánh để chuẩn bị lễ cưới.
...
Mọi ngày, căn biệt thự vốn khá yên ắng, chủ yếu chỉ có tiếng gà kêu quang quác cùng chút tiếng chửi bậy của đám thợ xây. Nhưng sau khi công trình hoàn tất, mọi người đã rời đi để nhận công việc khác, nên nơi đây lại trở về vẻ hoang vu, cô quạnh thường ngày.
Nhưng hôm nay lại khác, khắp căn biệt thự oang oang tiếng người. Không khí nhộn nhịp, đầy sinh khí, chẳng còn vẻ hiu quạnh như mọi khi.
Ngay cả Với, một thằng nhóc thích bỏ nhà đi bụi vào rừng ở, cũng phải quanh quẩn trong sân cùng mọi người đang nhộn nhịp.
Ngoài thằng nhóc này, còn có cả Bảo, nhị đệ tử của Thắng. Hắn cũng lên góp vui, giúp đỡ chuẩn bị đám cưới.
Có thêm người là có thêm sức, Thắng nào có lý do gì để từ chối? Thế là hắn nhanh chóng gật đầu, để nhị đệ tử này giúp đỡ một tay.
Cuối năm, vừa bận bịu cho Tết Nguyên Đán, lại vừa chuẩn bị đám cưới đầu năm, nên ai nấy cũng cố gắng làm việc cật lực để nhanh chóng hoàn thành, kịp đón năm mới.
Căn biệt thự vốn đã rất rộng rãi, sau khi xây thêm tường vây thì trông càng thêm bề thế, to lớn như một khu nghỉ dưỡng hạng sang.
Giờ đây, được trang hoàng thêm chữ Hỷ, cùng đào quất và nhiều thứ khác nữa... trông càng thêm xa hoa.
Đặc biệt, tại sân vườn, có một đàn gà rừng mười con mũm mĩm luôn quanh quẩn tìm ăn. Vốn dĩ chúng chẳng có gì nổi bật, cho đến khi con đầu đàn, một chú gà trống rừng với đủ loại màu sắc, bay lượn trên cành cây. Trông chẳng khác gì một con cửu tước đang du xuân ngắm cảnh. Vô cùng hoa mỹ.
Chính những điều này lại càng làm khu biệt thự thêm phần tiên khí, tựa như một tiên cảnh bước ra từ trong họa đồ, thực sự tuyệt hảo.
Khi ông Quang vừa đến, ông ta liền mắt chữ A mồm chữ O.
Lần trước, khi ông ta cùng tên vệ sĩ đi qua, đàn gà này hoàn toàn không xinh đẹp như vậy. Khi đó, con nào con nấy cũng trơ xương, xám xịt, xấu xí. Thi thoảng lại kêu quác quác như lũ quạ chết đói, trông thật thảm hại.
Phải nói rằng khi đó, ông ta cực kỳ chán ghét bọn chúng. Bảo ông ta ăn thịt đám gà này, có cho không ông ta cũng chẳng muốn động vào, chứ đừng nói là ăn.
Vậy mà chỉ sau mấy tháng không gặp, chúng đã biến hóa nghiêng trời lệch đất. Từ lũ gà xấu xí như quạ nâu, chúng đã biến thành một đám gà tiên gia.
Nguyên do của sự thay đổi này cũng phải kể đến Thắng. Nếu không phải hắn bỏ bê, lười biếng không cho chúng ăn, thì chúng cũng chẳng đến nỗi gầy trơ xương, lông rụng rời như vậy.
Sau này, nhờ có tiên đan thuật mà hắn truyền lại cho Ánh, cô nàng đã dùng loại đan dược này để chăm bẵm lũ gà, nên nay chúng mới trông tuyệt phẩm đến vậy.
Phải công nhận, tài chăm gà của Ánh thật sự cao siêu. Có thể nuôi từ lũ gia cầm tầm thường thành một đám gà tiên gia khí cốt, đủ thấy cô nàng giỏi đến mức nào.
Bà Hồng lẫn Minh Nguyệt khi thấy chúng đều yêu thích không thôi, còn gã vệ sĩ Trần Hùng của ông Quang thì thèm rỏ dãi không ngừng.
Tất cả những người luyện cổ võ đều hiểu rõ tác dụng của thịt hung thú đối với cơ thể của các tu luyện giả. Ngoài việc chứa hàm lượng protein, bên trong thịt còn có một lượng lớn tiên khí mà chỉ các loại hung vật lâu năm mới sở hữu.
Loại tiên khí này, nếu người thường ăn vào sẽ giúp khí huyết hưng thịnh, tăng cường sức mạnh thể chất. Còn với các tu luyện giả, nó lại giúp cương dương khí huyết, hỗ trợ rất lớn cho việc tu luyện nội công.
Có thể nói, thịt của đám gà này chính là một siêu phẩm. Chỉ cần mang một con ra đấu giá, chắc chắn giá trị của nó sẽ lên đến h��ng trăm triệu, không hề ngoa chút nào.
Các tu luyện giả không thiếu tiền, thứ họ thiếu chính là nguyên liệu để thăng tiến tu vi.
Việc bỏ ra một số tiền lớn để thu mua một con gà có tiên khí là điều quá đỗi bình thường trong giới cổ võ.
Nguyên nhân giá thành cao như vậy là vì mấy chục năm trước đây, khi con người còn chưa săn bắt, tàn phá môi trường, đã có rất nhiều loài hung thú mang trong mình tiên khí, thậm chí có thể kết yêu đan. Nhưng sau này, kể từ khi nhân loại phát minh ra những vũ khí đáng sợ như súng ống, nhiều yêu thú đã bị tàn sát đến mức thương tâm. Rất nhiều chủng tộc có thể hấp thu linh khí cũng vì vậy mà tuyệt chủng. Trong thế gian, âu cũng chỉ còn lại lũ gia cầm, gia súc vô tri.
Cũng kể từ đó, những loại thịt có tiên khí lưu động, dù là nhỏ bé chỉ có vài tia, cũng được các cổ võ giả trân quý tìm mua. Cung không đủ nhưng cầu lại quá nhiều, việc một con gà có thể đội giá lên tới hàng trăm triệu cũng là lẽ dĩ nhiên mà thôi.
Đó cũng là lý do vì sao Trần Hùng, vừa nhìn thấy đám gà rừng này, liền không nhịn đ��ợc mà chảy nước dãi.
Liếc mắt nhìn quanh, khi thấy ở đằng xa chàng rể nhà họ Vũ đang ngồi xổm nghịch cứt. Lấy làm lạ, hắn bèn mon men đi tới.
“Cậu Thắng, sao cậu không vào nghỉ ngơi lấy sức, tối còn đón giao thừa, lại ra đây... nghịch cứt làm gì vậy?”
Thắng hơi ngẩng đầu nhìn Trần Hùng, hé miệng nói:
“Là chú Hùng đấy à? Ha ha... tôi đâu có nghịch cứt, chỉ là đang xem xét "trùng sinh" thôi!”
“Trùng sinh ư?” Trần Hùng nghi hoặc.
“Đúng vậy. Chú thấy không? Trong đống cứt này đang có một con bọ hung...”
Nói đoạn, hắn liền chỉ tay về phía đống cứt gà to đang nằm chềnh ềnh trên mặt đất.
“Ồ, quả nhiên là có thật này!”
Trần Hùng cũng tò mò ngồi xuống, nhìn lên thân một con bọ hung to bằng ngón tay cái, thân thể óng ánh phát ra kim quang, liền lấy làm kinh sợ.
Thật không thể tin được, con bọ hung này vậy mà cũng có tiên khí! Điều này thực sự khó tin, phải biết hiện tại số lượng sinh vật sở hữu tiên khí phải đếm trên đầu ngón tay, cực kỳ hiếm gặp. Vậy mà ở đây, hắn lại có thể nhìn thấy không chỉ một con, mà là nhiều con đều có tiên khí. Thật là bất khả tư nghị!
Thắng không hề để tâm đến trạng thái kinh ngạc của đối phương, chỉ nhẹ giọng nói:
“Sắp tới, tôi sẽ cải tạo nơi này thành một nông trại thu nhỏ, nuôi đủ loại thú rừng. Sợ khi đó chất thải sẽ chất thành đống, người thường cũng khó mà xử lý kịp. Nên tôi tính thu mua một lượng lớn bọ hung về làm "công nhân miễn phí"... chú thấy thế nào?”
“À... ta cũng không rõ nữa...” Vẫn đang trong cơn khiếp sợ, Trần Hùng không quá để tâm vào câu hỏi của Thắng, chỉ buột miệng trả lời theo bản năng.
Thấy đối phương không quá chú ý đến câu hỏi của mình, Thắng cũng không tiếp tục nhiều lời, lại chìm vào suy nghĩ miên man.
Sắp tới, không chỉ có thú rừng mà ngay cả con người hắn cũng tính đưa về đây. Đến khi đó, vấn đề vệ sinh sẽ cực kỳ quan trọng, không thể bất cẩn được.
Nếu xả ra bên ngoài, khó tránh khỏi việc tạo ra không gian ô uế. Ủ vào hầm sâu cũng không được, bởi về sau số lượng người và động vật tăng lên, việc xây hầm tự hoại lại có v��� không khả thi.
Vậy chỉ còn cách là khi phân vừa thải ra liền có người giúp đỡ tiêu hủy. Nhưng ai mới đạt yêu cầu này? Người lao công cho căn biệt thự ư? Chắc chắn không được, bởi dọn xong vẫn là đổ ra ngoài kia. Sau này tận thế bùng phát, bên ngoài nguy hiểm thì đổ ra đâu? Vẫn là đổ gần nhà, như vậy sẽ rất ô uế, lại dễ dẫn tới dị loại tấn công nhà.
Hắn còn từng tính nuôi chó, cho bọn chúng ăn cứt. Cứt vừa thải ra, chẳng cần phải dọn dẹp, có ngay kẻ giúp ta "liếm đít" thực sự là tiện... Chỉ là cái ý tưởng này đã ngay lập tức bị hắn dập tắt, đơn giản vì đám súc sinh này, sau khi được hắn ban linh trí, liền biến thành "nhà nghèo hóa đại gia".
Thức ăn bọn chúng dùng phải là thịt hung thú, cơm phải là cơm nóng trộn pa tê gan mới chịu ăn. May là bọn chúng không đòi uống Sting dâu, nếu không, hắn sẽ chẳng ngại đem lũ chó này ra làm thịt thành "cầy bảy món".
Đang miên man suy nghĩ, hắn bỗng phát hiện có mấy bãi cứt trên sàn nhà. Vừa nhìn, hắn liền biết là do đám thần kê nhà mình bày ra. Đương tính đi dạy bảo bọn chúng, thì hắn phát hiện có bọ hung đang dọn cứt.
Bỗng linh quang lóe lên, hắn liền ban cho con bọ hung này trí tuệ cùng linh lực.
Vừa rồi Trần Hùng thấy Thắng "nghịch cứt", thực ra là hắn đang câu thông với con bọ hung đầu đàn này.
Sau khi sinh linh trí, con bọ hung đầu đàn này không giống lũ chó mà hắn dạy, vẫn một mực chung thủy yêu cứt.
Thấy được tiềm năng, hắn quyết định sẽ nuôi dưỡng đám bọ hung này trở thành công nhân dọn cứt trong căn biệt thự. Chỉ là... một con thì hơi ít, nên hắn đã giao nhiệm vụ cho con bọ hung đầu đàn kia đi dẫn theo thân nhân gia đình (không, phải là "gia đình nhà côn trùng" mới đúng) đến để hắn khai quang linh trí.
Có linh trí, nó liền thấu hiểu mọi sự. Con bọ hung đầu đàn kia cũng nhanh chóng bay đi tìm đồng loại để cùng tham gia "khối bánh ngọt" này.
(Phân của đám gia cầm hay con người ở đây đều có chút tiên khí lưu động, nên lũ bọ hung mới thấy thơm ngon hơn những chỗ khác!)
Bản chuyển ngữ này là tài sản trí tuệ của truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.