Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 381: Phùng Minh

Ngoại ô Hải Tây, Thanh Hải, cách trung tâm thành phố năm ki lô mét về hướng Nam.

“Đúng là tránh vỏ dưa, gặp vỏ dừa mà!”

Phùng Minh tức giận gào lớn, vừa chạy vừa ngoái đầu nhìn ra sau. Thấy những cành cây khô điên cuồng đập tới, hắn sợ toát mồ hôi hột.

Không kịp suy nghĩ, hắn chỉ còn biết theo bản năng lách sang một bên để tránh. Dù tốc độ rất nhanh, nhưng hắn vẫn kh��ng thể thoát hoàn toàn khỏi cuộc tấn công của đám dây leo.

Oanh! Cơ thể hắn như một viên đạn pháo, bị quăng thẳng vào vách đá đối diện.

“Mẹ kiếp! Cái lũ người dị giới chết tiệt!”

Hắn nhăn nhó vì đau, tức giận chửi thề.

Không để hắn kịp nghỉ ngơi, hàng loạt rễ cây thô ráp điên cuồng lao tới. Phùng Minh cắn răng chống người dậy, tiếp tục phóng đi về phía khác.

Vừa chạy, Phùng Minh vừa chửi rủa đám người dị giới đã chiếm hữu cơ thể hắn mấy ngày qua.

Chuyện là hai hôm trước, khi bom nguyên tử tấn công nơi này, hắn đã kịp thời dùng dị năng gọi thành công Obito, một ninja từ nhẫn giới.

Tên này sở hữu một loại nhẫn thuật gọi là Kamui, có thể mở ra một không gian khác để giấu cơ thể vào, tránh mọi công kích.

Nhờ có Kamui, hắn thoát nạn. Sau đó, Obito đã mang theo cơ thể hắn rời khỏi thụ thần, tiến vào một thị trấn gần đó. Vừa hay lúc ấy, hắn trở lại thực tại.

Tưởng chừng đã thoát khỏi nguy hiểm, nhưng hắn lại phát hiện toàn bộ cư dân nơi đây đã hóa thành zombie, mà con nào con nấy cũng mạnh kinh khủng.

Chúng không hề lờ đờ, ngu ngơ như trong phim ảnh. Bọn này ra đòn vừa hiểm độc lại cực kỳ nhanh, khiến hắn không thể đối phó.

Chính vì thế, hắn lại phải dùng dị năng một lần nữa, triệu hồi một nhân vật có khả năng chống lại đám quái vật này.

Và thế là hắn đã thành công triệu hồi một vị Đại Pháp Sư từ Fairy Tail.

Đó là Jura Neekis, một cựu thành viên của Lamia Scale và là một trong Thập Thánh Pháp Sư.

Tưởng rằng khi sang thế giới bên kia mình sẽ được nghỉ ngơi đôi chút, ai dè lại bị một pháp sư tên là Mystogan đánh cho một trận tơi bời.

Trong cái rủi có cái may, dù bị đánh tơi tả nhưng hắn vẫn giữ được cái mạng nhỏ này.

Sau lần đó, hắn được các thành viên của hội Lamia Scale đưa về nghỉ ngơi, hưởng mấy tuần an nhàn trong hội.

Hắn tính toán ẩn mình ở đây chờ đợi, đợi cho tên kia đưa thân xác mình rời khỏi Trung Quốc rồi sẽ kích hoạt dị năng, trở về hiện thực.

Nhưng đáng tiếc, trong một lần đùa giỡn quá đà, hắn đã ngủ quên và bất ngờ trở lại thực tại. Lúc này, lũ quái vật zombie tuy không còn thấy đâu, nhưng nguy hiểm chẳng vì thế mà giảm bớt, trái lại còn tăng thêm vài phần.

Chẳng biết từ đâu, hàng trăm ngàn sợi dây leo đột nhiên xuất hiện, lao tới tấn công hắn không cho đường thoát.

“Móa, cái tên Thánh Pháp Sư này! Chạy đi đâu không chạy, lại cứ chạy về cái chỗ chết tiệt này! Đáng ghét thật!”

Hắn chật vật né tránh, không ngừng oán trách Jura Neekis.

Dị năng của hắn, ngoài việc có thể dịch chuyển linh hồn và trao đổi sức mạnh của bản thân, còn có một khả năng khác là tiếp nhận những ký ức từ kẻ ngoại lai đang sở hữu cơ thể này.

Vậy nên, Phùng Minh đều biết những gì Obito đã làm trong thực tại khi nhận lại cơ thể. Mọi ký ức và trải nghiệm của Obito tại thế giới này sẽ được chuyển giao lại cho chính chủ thể khi trở về.

Thế nên, khi Obito điều khiển cơ thể hắn làm gì, Phùng Minh đều biết rõ mồn một.

Sau khi tránh thoát vụ nổ bom nguyên tử, Obito đã phát hiện sự tồn tại khác thường của thụ thần ở trung tâm thành phố. Cảm nhận được nguy hiểm, ngay khi thần thụ vừa thai nghén, hắn liền dùng tốc độ c��c nhanh để rời đi.

Nhưng đen đủi thay, ngay khi Obito vừa tới một tòa thị trấn, thì chính chủ, tức Phùng Minh, đã trở lại, giành toàn bộ quyền kiểm soát cơ thể.

Vừa hay lúc đó, một đám sinh vật đáng sợ đã ùa ra xông về phía hắn.

Quá sợ hãi, hắn liền lập tức kích hoạt dị năng lần nữa, nhằm nhờ cậy người dị giới giúp mình thoát hiểm nguy lần này.

Nhưng xui xẻo thế nào, tên đó lại đưa hắn trở về Thanh Hải, đúng nơi thần thụ đang biến dị.

Và rồi sau đó ra sao, hẳn mọi người cũng rõ, Phùng Minh đã ngay lập tức trở thành con mồi của thụ thần.

“Mẹ kiếp, cái cây chết tiệt!” Phùng Minh tức giận gầm lên, hai chân ngồi xổm tạo đà, bật mạnh phóng đi.

Lúc này, hắn thật sự căm hận.

Vừa hận cái cây đang truy đuổi mình, hắn lại hận chính bản thân, hận tại sao mình chỉ có hai cái chân chứ không phải bốn.

Lúc này, hắn thật sự bất lực.

Cũng có lúc hắn cắn răng muốn quay lại đánh trả vài đòn, nhưng rồi lại nhận ra bản thân hoàn toàn không có sức lực! Đám rễ cây này cứng rắn vô cùng, cứ như thể được làm bằng kim loại.

Đánh trả chẳng được, bỏ chạy cũng không xong. Hắn chỉ còn biết ngửa mặt lên trời và chửi rủa cái cây cổ thụ kia cùng tổ tiên mười tám đời của nó.

Thần thụ phía sau vẫn vậy, vẫn một mực thủy chung theo đuổi hắn, không hề có ý định dừng lại. Điều đó khiến hắn thực sự đau lòng.

Cả đời chưa một lần được con gái nào theo đuổi, giờ hay rồi. Lại được một cái cây không ra đực không ra cái theo đuôi, thật khiến hắn hạnh phúc đến mức muốn chửi rủa cả cha mẹ mình.

“Hử? Phía trước có người!”

Chạy được khoảng ngàn mét, hắn phát hiện từ đằng xa, cách đó vài dặm đường, có một đội quân nhân đang nhanh chóng tiến về phía này.

“Là bọn Mỹ!”

Dựa vào đôi mắt đã được cường hóa, hắn có thể thấy rõ phe phái của đám người đang di chuyển tới đây.

Vù!

Một tiếng xé gió vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn.

“Cái thần thụ chết tiệt!” Phùng Minh nhăn nhó chửi thầm, động tác vẫn không chậm trễ, lách người tránh né.

Oanh! Rễ cây như một sợi kim thiết, đánh mạnh xuống nền đất, tạo ra một vết rách lớn.

“Không được, phải mau cắt đuôi cái thứ này!” Phùng Minh đảo mắt nhìn, vừa thấy vết rách lớn trên mặt đất liền giật mình.

Đôi mắt hắn lập tức đảo như rang lạc, suy tính kế sách.

“Được rồi, nghe nói người Mỹ vẫn luôn tốt bụng, luôn sống vì người khác… Vậy thì lần này phải nhờ vả bọn họ một chút mới được!”

Nói đoạn, hắn liền nhoẻn miệng cười, sau đó đẩy nhanh tốc độ, phóng về phía quân đội Mỹ đang hành quân.

Thấy con mồi ngay trước mắt tăng tốc bỏ đi, thụ thần cũng lập tức điên cuồng huy động rễ cây truy đuổi.

Cả hai cứ thế, một trước một sau, lao về phía quân đội Hoa Kỳ.

Khí thế cực lớn, làm rung chuyển toàn bộ khu vực xung quanh, khiến đoàn người đang hành quân phía trước cũng phải dừng bước, nghi hoặc đề phòng nhìn Phùng Minh cùng những sợi rễ to lớn của Thần Thụ đang nhanh chóng lao tới.

“Đó... đó là thứ gì!?”

Đám binh sĩ hoang mang, hoảng sợ nhìn về phía xa.

Nơi đó giờ đây khói bụi đầy trời, cuồn cuộn như cơn lốc, ầm ầm lao vọt tới.

Mấy tên trinh s��t giơ ống nhòm lên quan sát. Vừa thấy trong làn khói bụi mù mịt là một rừng rễ cây rậm rạp đang di chuyển về phía mình, bọn chúng liền sợ hãi hô hào.

“Mau! Mau báo chỉ huy! Có địch tấn công!”

Đoàn người lúc này mới nhao nhao tản ra dàn trận đón đánh, súng ống, đạn đạo đều đã lên nòng chờ sẵn. Chỉ cần vừa vào đúng phạm vi, bọn họ sẽ lập tức công kích.

“Ôi Chúa ơi! Cái thứ quái quỷ gì thế này!?”

Đứng phía trước quan sát, tên chỉ huy kinh hãi khi thấy những sợi rễ cây to lớn đang di chuyển như những đầu cự xà. Chúng tranh nhau, ồ ạt truy đuổi một thân ảnh nhỏ bé đang phi nhanh phía trước.

“Đó là lính Nga, chính cái tên chết tiệt này đã trêu chọc con quái vật đó rồi dẫn dụ nó tới đây!”

Mấy tên trinh sát cũng nhao nhao dồn mọi chú ý vào người đàn ông đang mặc quân phục Nga, chạy thục mạng bên dưới đám dây leo hung tợn.

“Chỉ huy, địch đã vào tầm bắn! Có tấn công hay không!?”

“Tấn công!”

“Vậy còn tên lính Nga kia...?”

“Kệ xác hắn, tất cả là do tên đó tự đâm đầu vào chỗ chết. Cứ ra lệnh tấn công đi!”

“Vâng!”

Người lính sau khi nhận chỉ thị liền lập tức thông báo cho toàn quân chuẩn bị công kích.

Súng ống, đạn dược đều đã sẵn sàng. Ngay khi có lệnh tổng tấn công, mọi người lập tức bóp cò nhả đạn, nã về phía tiền tuyến.

Phùng Minh lúc này đang chật vật né tránh những cuộc tấn công của thụ thần, khi thấy đám binh sĩ Hoa Kỳ không kiêng nể gì mà xả súng về phía mình liền lấy làm kinh hãi.

Mấy tên này cũng thật quyết đoán, vừa thấy nguy hiểm liền lập tức tấn công không chút kiêng nể. Móa nó, dù sao ông đây cũng là nhân loại mà, các ngươi cũng nên có chút tình người chứ!

Phùng Minh thầm chửi rủa trong lòng.

Hắn biết lòng người vốn nóng lạnh, cũng chẳng đặt quá nhiều niềm tin vào đám ngoại quốc này, nên ngay khi thấy bọn họ nổ súng, hắn lập tức hành động.

Chỉ thấy hắn giơ tay lên, miệng niệm một loạt chú ngữ kỳ lạ.

“Rensa, Iron Rock Wall. Continuous! (Thiết Thạch Tường! Liên Tỏa)”

Ngay sau đó, toàn bộ đất đá xung quanh hắn lập tức rung chuyển, bay vụt lên không trung rồi vọt về phía hắn, tạo thành một lớp tường đá thô dày.

Dị năng của hắn rất đặc biệt.

Ngoài việc có thể dùng linh hồn xuyên qua các thời không khác nhau, hắn còn có thể học được các học thuật và mang theo loại sức mạnh đó trở về bản thể từ thế giới ấy.

Chiêu thức vừa rồi hắn sử dụng chính là một loại ma pháp từ thế giới Fairy Tail.

Đây cũng chính là một chiêu thức cơ bản của Thập Thánh Jura, thuật ngự thổ ma pháp Thiết Thạch Tường Liên Tỏa.

Ngay khi vừa dịch chuyển sang thế giới khác, hắn đã bị Mystogan của hội Fairy Tail đánh cho nhừ tử.

Hắn đã được đưa về hội Lamia Scale để dưỡng thương, và trong khoảng thời gian nhàm chán này, hắn đã học được ma thuật ngự thổ.

Tuy nhiên, khi đang say sưa nghiên cứu học thuật, hắn lại bị đẩy về thế giới hiện thực.

Thành ra ma thuật mà hắn học được chỉ có một chiêu thức, cùng chút ma lực cỏn con ít ỏi.

Nhưng như thế là vừa đủ để hắn dùng chiêu thức Thiết Thạch Tường, Liên Tỏa. Bởi đây là chiêu thức chủ yếu để phòng thủ, không tốn quá nhiều năng lượng, nên chút ma lực ít ỏi hắn mang từ thế giới Fairy Tail về đây vừa hay lại đủ cho một lần sử dụng.

Ngay khi Thiết Thạch Tường bọc kín lấy hắn, cũng là lúc rễ cây của thụ thần đánh tới. Oanh một tiếng, khối cầu đá đang bao bọc Phùng Minh lập tức bị bắn bay ra xa như một quả bóng bàn.

Thần thụ không vì vậy mà ngừng lại, nó nhanh chóng sử dụng các sợi rễ cây thô to, trườn tới khối cầu đá vừa bị đánh bay, toan bắt lấy Phùng Minh. Đúng lúc đó, từ phía xa, đám binh sĩ Mỹ cũng đã nổ súng.

Đạn đạo, tên lửa bay vùn vụt về phía đống rễ cây chằng chịt ở trung tâm mà oanh tạc. Những vụ nổ khủng khiếp cùng khói lửa mù mịt khiến tâm lý đám binh sĩ ổn định không ít.

Lúc đầu, khi thấy rõ hình thù của cái thứ trước mặt, bọn họ không nhịn được mà sợ hãi một phen. Nhưng sau khi chứng kiến cái thứ to lớn đó chỉ có thể giãy dụa trong cơn mưa bão đạn, bọn họ liền không nhịn được mà khinh khỉnh coi thường.

Tưởng thế nào, hóa ra cũng chỉ là một lũ quái vật tầm thường với hình thù quái dị mà thôi. Đối mặt với vũ khí hiện đại, chúng hoàn toàn không đáng nhắc tới.

Nằm trong thạch cầu, Phùng Minh lại không nghĩ như vậy.

Thứ này đến bom nguyên tử còn chẳng sợ, thì dăm ba cái đạn đạo cỡ nhỏ cùng súng ống làm sao có thể làm khó được nó!?

Quả nhiên, ngay khi đám người Hoa Kỳ vừa thả lỏng, thì từ trong làn khói lửa đó, vài đầu rễ cây đã bay ra.

Chúng dùng tốc độ cực nhanh, bắn mạnh vào trung tâm đoàn người, đánh chết một lượng lớn binh sĩ.

Đến cả tên chỉ huy cũng đen đủi nằm bẹp trên nền đất, cơ thể nát bét không chút sinh khí.

“Aaaaa!” Mấy tên binh sĩ bên cạnh thấy thảm cảnh này liền bị dọa cho sợ khiếp vía. Bọn chúng nhao nhao vứt súng bỏ chạy. Có vài tên binh sĩ anh dũng hơn, quyết tử cầm súng chống đỡ tới cùng.

Nhưng đáng thương thay, sức phàm nhân cũng chỉ có thế. Tất cả đều bị càn quét mà không thể phản kháng.

“Con mẹ nó, biết ngay mà!”

Nằm trong thạch cầu, Phùng Minh lạnh người, lẩm bẩm.

Trong dự tính của hắn, việc đám người này bị tàn sát là điều quá đỗi hiển nhiên. Chỉ là thảm cảnh đó trông có chút đáng sợ, khiến hắn vừa nhìn liền không nhịn được mà rùng mình.

Nhưng trong tình hình hiện tại, việc thương cảm cho đám người Mỹ đó lại là một hành động quá xa xỉ. Điều hắn cần làm lúc này là nhanh chóng thoát khỏi đây, đó mới là yếu tố quan trọng nhất.

Nhân lúc cái cây cổ thụ chết tiệt này đang tàn sát đám người Mỹ, Phùng Minh đã lập t���c thần không biết, quỷ không hay, chuồn khỏi thạch cầu, hướng về phía nam mà chạy trốn.

Quá mải chú tâm vào quân đội Hoa Kỳ, thần thụ không hề hay biết con mồi của mình đã thành công tẩu thoát.

Phải tới khi nó càn quét xong toàn bộ nhân loại và thu khối thạch cầu kia về, thụ thần mới phát hiện bên trong trống rỗng. Tức giận, nó chẳng thể làm gì khác ngoài việc dùng những sợi rễ lớn quăng quật, tàn phá các công trình xung quanh trong điên loạn.

Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free, mang đến trải nghiệm đọc mượt mà nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free