(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 379: Quyết định của William
Arunachal Pradesh, khu căn cứ quân sự Mỹ-Ấn.
“Ngài William, đống xác này xử lý thế nào?”
Một tên binh sĩ bước nhanh tới, chào kiểu quân đội với William rồi dò hỏi, chờ chỉ đạo.
William đảo mắt nhìn qua chiếc xe tải chất đầy xác người Trung Hoa, rồi nói: “Xếp gọn lại, cái nào nguyên vẹn thì cho riêng vào cabin, cái nào tàn tạ quá thì vứt vào khoang đông lạnh là được!”
Những cái xác này đều là của đám người Mãnh Hổ quân. Lần này nhiệm vụ là cướp tài liệu cùng con tàu vũ trụ từ tay Trung Quốc, nhưng vì đối phương chó cùng dứt giậu, dẫn tới toàn bộ những thứ đồ này hóa thành tro bụi, làm bọn họ không thể hoàn thành nhiệm vụ.
Trở về tay không thì sợ mang tiếng, thôi thì vác theo mấy cái xác tân nhân loại này về cho đám khoa học gia nghiên cứu xem sao. Dẫu sao đây cũng là sản phẩm hoàn thiện về cải tạo nhân loại, không thể bỏ phí được.
“Đã rõ!” Vị binh sĩ kia sau khi nhận được lệnh liền giơ tay chào, rồi nhanh chóng rời đi.
Nhìn tên lính đó đi xa, William liền thu lại vẻ nghiêm nghị, thay bằng thái độ niềm nở đi tới căn phòng chỉ huy, đầu não của khu quân sự.
Vừa tiến vào, gã liền thấy bên trong đã ngồi đông đủ người. Chỉ còn lại một chỗ bên cạnh chủ tọa là trống.
Không cần nói cũng biết, vị trí này là để dành cho gã.
“Dạ Xoa tướng quân.” William cười lấy lòng, hơi khom lưng ngồi xuống cạnh người phụ nữ thần bí.
Xét theo quyền lực, trong chính trị gã hơn hẳn đối phương v��� quyền thế. Để mà phân cấp thì có thể coi hắn như một tổng thống Hoa Kỳ.
Sao lại đề cao hắn như vậy? Vì trong bộ máy quản lý Nhà Trắng, hắn chính là một người có tiềm năng trở thành tổng thống Mỹ tương lai. Với số phiếu bầu chỉ kém tổng thống Mỹ đương nhiệm hai phiếu, dám chắc nhiệm kỳ sau hắn sẽ lên thay thế đối phương.
Phải nói rằng hắn chính là đại nhân vật, không sợ trời, không sợ đất. Chỉ sợ duy nhất người phụ nữ ngồi cạnh hắn – một tân nhân loại sở hữu dị năng.
“Ngươi nhận được tin mới nhất từ Nhà Trắng chưa?” Dạ Xoa lạnh lùng hỏi.
“Tin, tin gì?” William ngơ ngác, đảo mắt nhìn khắp phòng.
Từ hôm rút về khu quân sự Arunachal Pradesh này, gã luôn trong trạng thái vui vẻ, phấn khởi.
Gã nghĩ rằng những tài liệu quý giá bị phá hủy thì chiến tranh hẳn đã nên kết thúc, hắn liền có thể trở về Hoa Kỳ, chờ đợi tổng thống đương nhiệm hết nhiệm kỳ rồi thế chỗ đối phương, tiếp tục cuộc đời quyền lực.
Hiện tại nghe được vị tân nhân loại này nói Nhà Trắng mới phát xuống tin tức, khiến gã có chút khó theo kịp, ngơ ngác nhìn mọi người xung quanh.
“Ngài hẳn là chưa biết, nội bộ Trung Quốc đang xảy ra chiến loạn. Đám người cách mạng phong trào mới do bên ta cài cắm, kích động quần chúng nhân dân đã đem quân đánh thẳng vào tòa nhà Chủ tịch nước nhân dân Trung Hoa.
Quân đội của cộng sản Trung Hoa đã giương súng đầu h��ng, hiện người lãnh đạo Trung Quốc đã được thay thế...”
Một vị tướng sĩ ngồi trong phòng họp hướng William nói rõ tình hình.
Nghe xong, William có chút khó hiểu, cau mày.
Hắn biết về lực lượng quân cách mạng này.
Đây chính là con bài mà người Mỹ bọn hắn cài cắm vào Trung Hoa, nhằm đâm chọc, gây xích mích giữa nhà nước cộng sản với quần chúng nhân dân.
Giống cái cách mà bọn họ từng sử dụng để chia rẽ Đảng và Nhà nước Việt Nam. Dùng người Việt tại hải ngoại làm cầu nối, giả vờ đưa những tin sai sự thật về Đảng nhằm làm lung lay lòng dân.
Đáng tiếc, dân Việt đều là người có tri thức, sáng suốt và đồng lòng nên không bị đám Việt gian này dắt mũi thành phản động. Nếu không cũng như đất nước Trung Hoa bây giờ, giặc trong giặc ngoài hoành hành bá đạo.
Có thể nói, kế hoạch này chỉ thành công khi nhân dân mất niềm tin vào nhà nước...
Nhưng đây là điều William vốn đã biết trước rồi, hay nói đúng hơn là phía cấp cao đều đã biết. Vậy cái này có gì đáng bận tâm để bọn người ở Nhà Trắng hướng bên này phát tin tức?
Không đợi William suy nghĩ, vị tướng sĩ kia liền nói thêm.
“Đám người đó không làm theo thỏa thuận. Sau khi chiếm đoạt được chính quyền, bọn họ không chịu để chúng ta tiến quân vào Trung Hoa.
Không chỉ có thế, bên phía nội gián mà chúng ta cài vào cũng có tin tức. Toàn bộ thí nghiệm tân nhân loại chưa bị phá hủy, tất cả vẫn còn được lưu trữ tại tòa biệt thự của tên Tô Văn Minh.
Sau khi chiếm được toàn bộ Bắc Kinh, quân cách mạng cũng đã chiếm được những tài liệu đó...”
“Cái gì? Tài liệu nghiên cứu tân nhân loại vẫn còn?” William kinh ngạc.
Người tướng sĩ gật đầu, đáp: “Vâng, không những còn nguyên mà còn là những thành quả mới của cuộc nghiên cứu... được biết, trong đó là những sản phẩm tân nhân loại mới nhất, được gọi là Số 2.
Hay nói đúng hơn là Mãnh Hổ quân cấp hai, tên là Mãnh Hổ Chiến!”
Nghe vậy, William liền không nhịn được mà hít vào một hơi khí lạnh.
Mãnh Hổ quân mạnh tới mức độ nào, hắn biết rõ. Bọn người này không thể dùng từ “người” để hình dung, chỉ có hung thú mới có th��� diễn tả hết sự đáng sợ của đội quân này.
Nếu Mãnh Hổ quân mà hắn gặp khi trước chỉ là cấp một, vậy thì cấp hai còn kinh khủng tới mức độ nào? Chẳng phải sẽ mạnh xấp xỉ vị dị nhân đang ngồi cạnh hắn hay sao?
Càng nghĩ, gã ta càng cảm thấy kinh hãi.
Không được, không thể để đám quân cách mạng kia giữ được thứ nguy hiểm này, phải nhanh chóng thu về nước Mỹ. Chỉ có nước Mỹ mới có quyền lưu giữ loại vũ khí nguy hiểm này.
Nghĩ tới đây, gã cũng đã hiểu ra phần nào ý từ tổng bộ.
Lệnh rút lui khỏi chiến trường Trung Quốc đã hoàn toàn được thay đổi, lần này mục tiêu của họ là tiến thẳng vào Bắc Kinh với toàn bộ sức mạnh.
Phải thật nhanh chóng đánh tan quân cách mạng, thu toàn bộ tài liệu về tay. Nếu để lâu, e là thứ họ phải đối mặt không chỉ là Mãnh Hổ quân đơn giản như vậy... sợ đến lúc đó sẽ là hàng trăm dị nhân mạnh như Hắc Dạ Xoa.
“Vậy chúng ta tiếp theo sẽ làm gì?” Các tướng sĩ ngồi trong hội nghị đều nháo nhác nhìn nhau, rồi lại đổ dồn ánh mắt về phía William và Hắc Dạ Xoa, chờ đợi �� kiến của cả hai.
William không dám lên tiếng, chỉ im lặng chờ đợi Hắc Dạ Xoa, chờ đối phương mở lời.
Hắc Dạ Xoa ngồi ở ghế chủ tọa, lặng lẽ nhíu mày, không hé răng nửa lời.
Hiện tại nàng đã không còn bận tâm đến cái gì là Mãnh Hổ quân, thứ nàng lo lắng chính là vụ nổ tại Hải Tây.
Mục đích ngăn cản tận thế của nàng đã thất bại, hiện tại chất phóng xạ cùng không khí ở khu vực này đang ngày một biến đổi, lan rộng ra xung quanh.
Với khả năng hiện tại của mình, nàng không thể nào ngăn cản dịch bệnh bùng phát. Việc này là bất khả thi.
Lúc này chỉ có tận lực khuyên mọi người mau chóng rút lui, rời xa vùng đất dịch bệnh này càng sớm càng tốt. Nếu được thì cách ly luôn những người này, chờ đợi một thời gian xem có ai biến dị hay không.
Nếu có thì cách ly, không có thì tốt, tránh được dịch bệnh âm thầm lây lan vào cộng đồng.
Nghĩ vậy, Hắc Dạ Xoa liền nghiêm nghị nhìn mọi người xung quanh, lạnh giọng nói:
“Tạm thời chỉnh đốn lại quân đội, kiểm soát chặt chẽ binh sĩ. Ra lệnh toàn quân giới nghiêm, cấm binh sĩ rời doanh trại!”
“Thưa ngài, hiện tại đám người Trung Quốc đang có trong tay tài liệu sản xuất ra tân nhân loại cấp hai. Nếu chúng ta không nhân cơ hội này tiến công, ắt sẽ phải đối mặt với bất lợi sau này...”
“Đúng vậy, tình hình hiện tại của chúng ta đang rất có lợi thế. Nếu để lâu, ắt sẽ phát sinh biến cố khó lường...
Trong khi đó phía trên đã ban hành mệnh lệnh, lập tức tập kết, chuẩn bị xuyên qua Thanh Hải, đánh vào Bắc Kinh rồi!”
Các tướng sĩ nhao nhao khuyên nhủ vị dị nhân đang ngồi ở phía trước.
Bọn họ tuy có quyền, có thế hơn. Nhưng xét về sức mạnh và độ nguy hiểm, họ vẫn không dám trêu chọc vị quái nhân này. Chỉ dám dùng lời lẽ nhỏ nhẹ khuyên nhủ đối phương.
Thấy đám người ngu ngốc này nhất quyết muốn lao vào chỗ chết như vậy, Hắc Dạ Xoa thực không còn gì để nói.
Vấn đề tương lai nàng không tiện nói ra, sợ nói ra thì cũng chẳng ai tin vào cái gọi là zombie tận thế.
Nếu nàng thực sự là một người chỉ huy toàn bộ quân đội nơi này, nàng chắc chắn sẽ ra lệnh cho tất cả rời đi.
Đáng tiếc, theo cấp bậc quân hàm. Nàng chỉ là một chuẩn tướng, không phải đại tướng kiểu đó, có thể sai khiến những người này.
Việc mọi người chịu nghe ý kiến của nàng đơn giản là vì nàng mạnh hơn bọn họ, nếu nàng nhất quyết muốn rút lui, sợ là những người ngồi đây sẽ ngay lập tức trở mặt.
Ở thời đỉnh cao, nàng có thể không sợ súng ống, đạn đạo. Nhưng ở hiện tại, khi tu vi còn chưa phục hồi, thương thế mới chỉ ở mức tạm ổn. Nàng thực không dám lấy tấm thân tàn này ra thử sức công phá của tên lửa, đạn đạo.
Suy đi tính lại, nàng thực sự chẳng có quyền hành gì trong vòng tròn chính trị này ngoài sức mạnh cá nhân.
Biết chắc những người này sẽ không cùng mình rút về cố thủ, nàng chỉ có thể im lặng mặc cho họ tự quyết.
Ngồi lâu cũng chỉ mỏi mông mà chẳng có tác dụng gì, nàng liền đứng dậy rời khỏi phòng họp, mặc cho mọi người vẫn còn bàn luận, tranh cãi về kế hoạch tiến công.
Ngoài Hắc Dạ Xoa rời đi còn có William cũng rời khỏi ngay sau đó.
Hắn không giống những người khác, chỉ muốn công trạng hiển hách. Hắn chỉ muốn sống sót rời khỏi đây.
Từ khi có người phụ nữ bí ẩn tham gia quân ngũ, hắn luôn đi theo sát đối phương, biết rõ cách hành xử của ả.
Ả rất tự tin trong từng trận đánh, chưa bao giờ có biểu hiện nao núng. Nhưng mới vừa rồi trong cuộc thảo luận về việc tiến đánh Trung Hoa lần hai, hắn đã nhận thấy một chút kích động từ đối phương.
Tuy không phải là rõ ràng, nhưng với một người luôn sống trong môi trường chính trị, lại sợ chết như hắn, thì dấu hiệu đó chẳng khác nào đom đóm phát sáng giữa đêm tối.
Hắn biết chắc đối phương đã phát hiện ra điều gì đó, việc ngăn cản quân đồng minh tiến công là có lý do. Một kẻ mạnh như vậy lại lo lắng về một đất nước đang loạn lạc, vậy chỉ có thể là... đám tân nhân loại cấp hai.
Đúng vậy, càng nghĩ, hắn càng khẳng định người phụ nữ này hẳn là biết được tình hình bên phía Trung Hoa. Không biết đối phương thu được tin tức từ đâu, nhưng hắn dám chắc tám đến chín phần là có liên quan đến bọn quái vật này.
Việc cô ta khăng khăng muốn rút lui chứng tỏ cô ta đã biết trước kết quả thua trận. Vừa rồi rời khỏi phòng họp hẳn là đang chuẩn bị tháo chạy khỏi đây.
Nghĩ vậy, William cũng liền lập tức thay đổi chủ ý, không còn muốn tham gia cuộc chiến giành lại những tài liệu quý báu cho Hoa Kỳ nữa, mà thay vào đó là giống Hắc Dạ Xoa, âm thầm rút khỏi nơi này.
Nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.