Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 378: Sống sót...

Lợi dụng lúc Sát Quỷ đang mải mê quần thảo với đầu cương thi trong hang, Mo Lang đã kịp thời dìu A Lử thoát khỏi nơi này.

Nhìn con cương thi quý giá của mình bị Sát Quỷ hung tợn cắn xé không thương tiếc, lão đau lòng khôn xiết. Nhưng mạng sống còn quan trọng hơn, lão đành lòng bỏ lại nó để bảo toàn thân mình.

Chạy được chừng một cây số, không thấy bóng dáng Sát Quỷ đuổi theo phía sau, hai người mới dừng lại, tìm một tảng đá tạm nghỉ.

“Con mẹ nó, sao con Sát Quỷ này lại mạnh đến vậy chứ!? Rõ ràng điển tịch ghi nó là loài quỷ thú yếu ớt nhất mà!” Thân thể đầy thương tích, A Lử gắng gượng lết lên một tảng đá, thều thào than vãn.

Mặc kệ gã đồng hương than vãn, lão Mo già mếu máo nhìn về phía hang sâu, lẩm bẩm: “Con ta... gia tài của ta... Huyết nhân ngải trăm năm của ta...”

Con cương thi vừa rồi là một huyết cương thi do chính tay lão chế luyện từ một loại ngải tên là huyết nhân ngải, thứ này đã hơn trăm năm tuổi, quý giá vô cùng.

Lão vốn định nuôi dưỡng nó thành một cương thi tinh, thay lão trả thù những kẻ dám phá hoại chuyện của lão ở bản làng. Thế nhưng đáng tiếc, trái ngọt chưa kịp hái, thù oán chưa trả xong đã mất toi đại bảo vật quý giá là huyết cương thi.

“Tên khốn đó... đáng lẽ mình không nên dạy nó quá nhiều mới phải....” Lão cắn răng ken két, tức giận khi nghĩ đến khuôn mặt của Thắng điên và Thắng.

Cả hai tên này đều giống nhau, đều hại lão thảm hại như vậy, bảo sao lão không nhớ rõ mặt chúng cho được.

(Sở dĩ Thắng và Ánh không biết mặt hai thầy trò Mo Lang, nhưng hai người họ lại biết rõ Ánh và Thắng, là bởi trong lần nhập xác điều khiển cương thi đêm đó, lão đã ghi nhớ kỹ mặt bọn họ qua tầm mắt của cương thi – đây là một chiêu Đồng Thị.)

Thắng thì khiến lão mất đi một cỗ thi thể cường tráng, còn tên khốn Thắng điên kia lại hại lão mất cả một huyết thi lẫn hai thánh vật quỷ tộc.

Cả hai đều là kẻ khốn nạn đã dồn lão đến bờ vực thảm hại.

“Giờ làm sao?” A Lử nhịn cơn đau, quay sang hỏi lão Mo Lang.

“Còn làm sao nữa? Tất nhiên là rút lui khỏi đây! Huyết cương thi của tao đã bị con súc sinh kia bắt. Hai món thánh vật giờ đã không còn, cũng chẳng biết tên chó đó đã chạy đi đâu... giờ mò vào bên trong khác nào dâng mạng cho đám quỷ thú.” Mo Lang gằn giọng đáp.

Nghe Mo Lang nói vậy, A Lử liền thở dài. “Đúng vậy, mới chỉ là gian thứ hai mà đã xuất hiện một con Sát Quỷ mạnh mẽ... nếu đi sâu hơn vào trong, e rằng sẽ còn thứ đáng sợ hơn nữa tồn tại...”

“Đi thôi... chúng ta trở về... Đợi tao luyện chế thêm vài con cương thi, rồi sẽ quay lại đây phục thù!” Mo Lang căm giận nhìn về phía hang sâu đen ngòm.

Nơi đó sâu hoắm, đen kịt, thi thoảng lại có luồng âm phong mang theo một lượng lớn quỷ khí phả ra. Trông hệt như cái miệng khổng lồ của một loài hung thú nào đó đang há ra phì phò, hung tợn cực kỳ.

Hai người không nán lại lâu thêm nữa, sau khi quyết định rời đi, liền dìu nhau ra ngoài.

May mắn thay, con quái vật hung tợn ở gian thứ nhất không thấy đâu, chẳng rõ nó đã đi về đâu. Điều này may mắn giúp họ tránh được một trận chiến khác.

“Thầy!”

Dõi mắt nhìn vào hang động sâu thẳm, Thạnh có chút kinh sợ thốt lên một tiếng.

“Thầy, chú A Lử... hai người...”

Thạnh nhớ rõ khi mới tiến vào hang là ba người lành lặn bước vào. Giờ đi ra lại chỉ có hai người, một người còn thương tích đầy mình, một chân đã mất, khiến cậu ta không khỏi rợn tóc gáy, đôi mắt vô thức nhìn về phía hang sâu hun hút đen ngòm đằng trước.

Bên trong đó, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì...

“Đi thôi, chúng ta mau ra khỏi đ��y!” Mo Lang không nói nhiều, lập tức ra lệnh cho Thạnh đỡ A Lử.

“Thầy, thế còn Thắng...?”

“Đừng nhắc đến thằng chó chết ấy, nếu không phải tại nó thì tụi tao đâu đến nông nỗi này! Mau, chúng ta mau rời khỏi đây!”

Mo Lang gằn giọng, quát lớn.

Càng nhắc đến tên thằng chó kia, lão càng thêm tức giận. Mẹ nó, nếu không phải tên khốn đó cướp mất hai thánh vật, sợ là lúc này bọn họ đã có mặt trước cổng Quỷ Môn, mở ra Quỷ Giới rồi.

Thấy Mo Lang tức giận như vậy, Thạnh cũng không dám nói thêm gì. Cậu nhanh chóng tiến đến đỡ A Lử, theo sau Mo Lang, chuẩn bị rời đi.

Thu xếp ít đồ đạc, ba người nhanh chóng rút lui khỏi hang Sơn Đoòng.

Trước khi rời đi, Thạnh liếc nhìn màn đêm đen đặc của hang động với vẻ mặt đầy ẩn ý. Đôi mắt cậu ánh lên linh quang, như có điều gì đó sâu xa...

“Thạnh, mau đi thôi! Mày muốn ở lại chờ chết à?”

Tiếng Mo Lang vọng lại, khiến Thạnh lập tức thay đổi sắc mặt, trở lại vẻ non nớt thường ngày.

“Vâng, con ra ngay...”

Ba người cứ thế rời đi, để lại phía sau một màn đêm cô đặc, u ám và ẩm thấp...

...

Phía bắc Trung Quốc, tại thành phố Hải Tây – nơi chính phủ Trung Hoa đã thả bom nguyên tử.

Khắp nơi đều là tàn tích tan hoang, nhà cửa sụp đổ, cùng với hoa cỏ lụi tàn.

Một không khí chết chóc bao phủ toàn bộ vùng đất này, không có lấy một tia sinh cơ nào hiện diện.

Quả bom nguyên tử vừa rồi oanh tạc thành phố đã khiến toàn bộ nơi đây sụp đổ hoàn toàn. Cây cỏ, hoa lá, hay ngay cả xác chết của nhân loại cũng không chịu nổi. Chúng hoàn toàn bị thiêu rụi, chỉ để lại những đống tro tàn như bột phấn rải rác khắp nơi.

Có chăng, cũng chỉ còn Thần Thụ là trụ vững tại trung tâm thành phố.

Quả không hổ danh là Thụ Thần của Nhẫn Giới. Dù hứng trọn một quả tên lửa hạt nhân, nó vẫn sừng sững đứng giữa trung tâm vụ nổ.

Tuy thân cây và các cành lá đã bị ngọn lửa hơn ngàn độ C của đạn hạt nhân thiêu rụi, nhưng phần lõi, phần sinh mệnh hừng hực của Thần Thụ vẫn giữ nguyên khí thế uy phong.

Nếu Thắng ở đây, hắn sẽ thấy trên thân Thần Thụ đang phát ra một luồng lam quang nhỏ. Chúng phát tán và tản ra xung quanh.

Như có linh tính, những sợi quang mang này dịu nhẹ hóa thành một trảo thủ, tóm gọn một lượng lớn chất phóng xạ thu lại vào trong thân cây.

Thần Thụ đang bình ổn bỗng phát sinh dị biến.

Chỉ thấy những phần rễ cây đang cháy đen bỗng nhanh chóng phục hồi, chúng đung đưa qua lại trên không, rồi sau đó cắm thật mạnh xuống nền đất cứng.

Chừng năm đến bảy phút sau, trong phạm vi bán kính 600 mét quanh Thần Thụ, một khu rừng cây nhỏ mọc lên.

Những cây con này rất quỷ dị. Thân chúng nhỏ bé, không lớn được như cây mẹ, chỉ bằng một cây thông mười năm tuổi.

Bình thường, một cây thông như vậy đã được xem là to lớn, nhưng để so với Thần Thụ thì vẫn chỉ như một đứa trẻ đứng cạnh voi già, chẳng đáng kể.

Những cây con này có thân gỗ gồ ghề, không lá. Để dễ hình dung, chúng trông giống những cây cổ thụ đã khô héo, chết già.

Chỉ thấy những cây con này sau khi mọc lên liền như thể có linh tính, chúng rung lắc thân mình, vươn ra những sợi rễ nhỏ bé mới mọc cắm vào đất đá, tìm đến những mảnh tro tàn đang vương vãi trên mặt đất.

Năng lượng từ đống tro tàn theo rễ cây, đi qua những cây non mà chuyển thẳng tới Thần Thụ.

Thần Thụ tại trung tâm tiếp nhận toàn bộ năng lượng từ những Thần Thụ non cung cấp, nhanh chóng biến dị.

Ngoại hình Thần Thụ bắt đầu biến hóa, không còn như lúc mới đến Trái Đất. Sau khi cắn nuốt một lượng lớn phóng xạ, toàn bộ phần thân cây dần dần sinh ra những bọc mủ màu đỏ hôi thối, tựa như xác chết đã phân hủy nhiều năm.

Những nhánh cây khúc khuỷu xum xuê lá giờ đã được thay thế bằng những rặng gai tua tủa bao bọc, thô ráp đến rợn người.

Chúng như những con cự xà khổng lồ, ngẩng cao đầu đung đưa trên không trung, sau đó lại thu mình về thân dưới, bao phủ toàn bộ những bọc mủ vào trong, tựa như sợ ai đó sẽ cướp mất những thứ ghê tởm này.

Nếu Kaguya hoặc Zetsu có mặt tại đây, chắc chắn sẽ nhận ra bọc mủ này rất giống Quả Chakra tại thế giới của bọn họ. Nhưng khác ở chỗ thứ này tà ác hơn, lại kết thành bọc mủ, không phải Quả Chakra mà bọn họ thường biết.

Chúng chỉ giống nhau ở chỗ đều là kết tinh của Thần Thụ. Một bên là Quả Chakra, một bên lại là... chất phóng xạ.

Lúc này, từ dưới nền đất khô cứng bỗng nhô ra một người đàn ông... không, nói đúng hơn là một thanh niên trẻ tuổi, thân mang quân phục, mặt mũi lấm lem, vội vàng nhìn quanh.

“Đây là đâu?” Người thanh niên lẩm bẩm, tự hỏi chính mình.

Nhưng đáp lại người thanh niên chỉ là một khoảng không vô định và thành phố chết chóc, hoang vu.

Vù!

Đang đưa mắt đánh giá xung quanh, bỗng bên tai vang lên một tiếng gió xé. Người thanh niên lập tức dịch chuyển thân hình, lách mình sang một bên, duỗi ngón giữa ra, hô lớn.

“Gan Tetsu Heki, Iron Rock Wall (Thiết Thạch Tường)!”

Nương theo đó, một tảng đá lớn từ dưới mặt đất mọc lên, tạo thành một bức tường, ngăn chặn cuộc tập kích bất ngờ.

Oanh Oanh!

Những sợi dây gai to bằng cột đình liên tục oanh tạc vào bức tường đá, khiến bề mặt bức tường nhanh chóng nứt ra, vỡ vụn.

“Cái thứ chết tiệt gì đây? Đang yên đang lành, tự nhiên lại đến một nơi quái quỷ thế này... không lẽ đây là pháp thuật c���a Mystogan?

Chắc chắn là vậy, ta nhớ rõ trước khi đến đây, ta đang chiến đấu với Mystogan tại Đại hội phép thuật... không rõ vì lý do gì lại bị mắc kẹt ở một thế giới xa lạ.

Đáng sợ nhất là vừa đến, liền có một viên đạn ma pháp không biết từ đâu bay tới, phá hủy toàn bộ nơi này...

Mystogan a, Mystogan... chỉ là đấu giải thôi, ngươi có cần đem ta đi giết luôn sao!?”

Người thanh niên vừa đối phó cuộc tập kích của Thần Thụ, vừa há miệng gào lớn.

“Mystogan, ta nhận thua! Trận này Hội Fairy Tail thắng! Thả ta về thế giới cũ đi! Nơi này thực sự quá quỷ dị rồi!”

Truyện này thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free