Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 377: Nguy Hiểm

Vừa bước vào sân biệt thự, Thắng đã trông thấy đại đệ tử Với đang cùng nhị đệ tử Bảo đấu luyện.

Với dựa vào thể phách bá đạo của mình mà liên tục tung đòn cường mãnh, còn Bảo thì dùng phù thuật liên tục tung ra phù thuật công kích.

Với thuần túy tu luyện thể chất, nên mọi công kích của cậu đều là quyền kình. Dù hiểu rõ phù thuật, nhưng phù thuật với Với ch�� là tiểu đạo, dùng để bổ sung cho chiêu thức thêm phong phú chứ không phải môn chủ tu. Hướng tu luyện chính của Với vẫn là thể thuật, lấy sự cương mãnh làm chủ để tấn công địch nhân.

Còn Bảo thì ngược lại. Cậu ta lại hoàn toàn không có tố chất về phương diện này, mọi hứng thú đều dồn vào phù văn.

Phải nói rằng Bảo có ngộ tính cực cao, dù Thắng không trực tiếp chỉ dạy một cách bài bản. Nhưng với cuốn sổ tay kinh nghiệm mà cậu lấy được từ sư phụ, Bảo vẫn có thể tự mày mò ra phương pháp tu luyện cho bản thân.

Cũng nhờ sự chăm chỉ cùng niềm đam mê với phù văn đạo, cậu đã thành công đốn ngộ được phù văn cấp hai chỉ trong vòng vài tháng, đuổi kịp Với về mặt phù văn.

Nhưng vì khả năng luyện khí quá yếu kém, linh lực trong cơ thể Bảo chỉ dừng lại ở cảnh giới Luyện Khí nhị trọng. Do đó, cậu không thể tùy ý sử dụng phù văn cấp hai.

Có thể nói, Bảo biết rõ, hiểu rõ cách họa phù cấp hai, nhưng lại không thể thực sự họa. Bởi linh lực của cậu hiện tại chỉ ở Luyện Khí nhị trọng, chỉ có thể họa những t��m phù cấp thấp, còn những tấm cấp cao hơn thì đành lực bất tòng tâm.

Vậy nên những tấm phù hiện giờ Bảo sử dụng để đấu luyện với đại sư huynh chủ yếu là phù văn cấp một.

Nhưng cũng đừng vì những tấm phù văn cấp một này mà nghĩ chúng yếu ớt. Nếu xét về mặt cùng cấp bậc, phù văn do Thắng họa ra có uy lực chỉ bằng 50% phù văn do Bảo họa.

Có thể nói, phù văn do Thắng họa ra có phẩm chất bình thường, còn phù văn do Bảo họa lại mang phẩm chất siêu việt.

Thế mới nói, nhị đệ tử này cũng thật có tài, ngộ tính phải nói là hơn hẳn Với... đáng tiếc, cậu ta không phải thiên tài tu luyện, luyện mãi vẫn chỉ loay hoay ở cảnh giới Luyện Khí tầng hai.

Dù ngộ tính có cao, nhưng thể chất không tốt thì cũng chỉ dừng lại ở mức trung bình mà thôi...

Lúc này, trong sân, cuộc đấu luyện cũng đã đến hồi cao trào.

Với siết chặt tay thành quyền, huy động toàn thân phóng về phía trước. Linh lực tràn vào lòng bàn tay, tỏa ra một luồng sóng nhiệt.

Thừa thế tiến công, Với đấm ra một quyền uy mãnh về phía Bảo.

Khoảng cách vẫn còn khá xa để đến được đối phương, động tác này của Với trông như đánh hụt vậy.

Nhưng đối với Bảo, cậu lại không hề coi thường. Trái lại, Bảo tập trung cao độ, ném liên tục hàng chục lá bùa vào hư không và quát lớn: “Hộ phù!”

Ngay sau đó, hàng chục lá bùa kết thành một tấm bình phong, chắn ngang trước mặt Bảo.

Ngay khi tấm chắn vô hình xuất hiện, từ trong hư không một dấu tay to lớn giáng xuống bề mặt tấm chắn.

Nếu có một vị tông sư có mặt tại đây nhìn thấy cảnh tượng này, chắc chắn sẽ kinh hãi hô lên: “Ám kình ngoại phóng!”

Đây là một loại chiêu thức phổ biến của giới võ tu cổ truyền, chỉ xuất hiện ở các cao thủ cấp tông sư trở lên.

Ám kình chỉ được hình thành khi một võ tu cổ truyền đạt đến cảnh giới Đại Võ Sư. Trước cảnh giới này, các võ nhân chỉ sở hữu nội lực; sau khi tiến vào cảnh giới Đại Võ Sư, nội lực mới tiến hóa thành ám kình.

Ám kình chia làm ba tầng: Nội kình (tầng một), Bám thân (tầng hai) và Ngoại phóng (tầng ba).

Loại quyền mà Với vừa sử dụng chính là ám kình ngoại phóng. Cho d�� đối phương có ở xa đến mấy, chỉ cần ám kình đủ mạnh vẫn có thể đánh trúng đối phương.

Sự chênh lệch cấp bậc quá lớn. Với hiện tại đã là cao thủ cấp Linh, tương đương với nhất đại tông sư cổ võ. Trong khi đó, Bảo mới chỉ là tu sĩ Luyện Khí nhị trọng bé nhỏ, mặc dù Với có hạ thấp chiến lực, cậu ta vẫn không thể chống đỡ trực diện đòn đánh này.

Toàn bộ tấm hộ phù bị Với đánh cho nát tan, dư âm không suy giảm, lao thẳng về phía Bảo.

Oanh! Bảo bị đánh bay ra xa, lăn nhiều vòng trên nền đất.

Bộp bộp bộp!

Thắng bước xuống xe, vỗ tay lách cách, vừa cười vừa nói.

“Hai đứa tiến bộ thật nhanh!”

Sau khi chứng kiến trận đấu, thấy được sức mạnh của Với cùng uy lực phù văn của Bảo, Thắng thật sự kinh ngạc về tốc độ phát triển của hai đệ tử.

Nghe thấy tiếng vỗ tay cùng âm thanh quen thuộc, Với và Bảo đều vô thức liếc nhìn sang.

Khi thấy người đến là Thắng, cả hai liền vui mừng đồng thanh cất tiếng.

“Sư phụ....”

“Hai đứa giỏi lắm, cứ vậy mà cố gắng tu luyện, chẳng mấy chốc sẽ trở thành đại cao thủ, mạnh hơn cả ta!”

“Sư phụ cứ đùa, nếu so với đại sư huynh, con còn chẳng bằng một góc!” Bảo gãi đầu, có chút xấu hổ.

Mấy hôm đối luyện cùng Với, Bảo từng tâm sự. Cậu từng hỏi dò về thời gian sư huynh theo sư phụ, khi biết được đối phương chỉ đến trước mình ba tháng mà nội công đã đột phá cấp Linh.

Trong khi đó, cậu đã tu luyện đến tháng thứ năm rồi mà vẫn còn chập chững ở cảnh giới Luyện Khí nhị trọng.

Lúc đầu, cậu còn tự nhủ rằng đối phương là một thiên tài ngàn năm có một. Trên đời sẽ không có ai như thế nữa, nghĩ vậy, cậu mới lấy lại chút tự tin.

Nhưng sau khi biết Ánh cũng giống đại sư huynh, chỉ sau vài tháng nàng đã dễ dàng đột phá cấp Linh.

Cậu liền sinh ra hoài nghi về chính mình, liệu có phải bản thân là một phế vật trong truyền thuyết?

Nên ngay khi được Thắng khen ngợi, cậu liền có chút xấu hổ, không dám nhận lời khen.

“Lâu ngày không gặp nhau, chúng ta làm một bữa chứ nhỉ?” Thắng khoác vai Bảo, vỗ vỗ.

“Sư phụ, có lẽ để hôm khác thì hơn. Hôm nay con lỡ có hẹn mất rồi, nên là...” Bảo khó khăn nói.

“Đi tìm bạn gái sao?” Thắng hào hứng nhìn nhị đệ tử này.

Bảo lắc đầu, nói: “Có một gia đình gặp phải những thứ không sạch sẽ, muốn nhờ con qua đó trừ tà.”

“Ồ, giờ cậu kiêm luôn nghề đạo sĩ sao?” Thắng kinh ngạc.

Thắng biết Bảo rất có tài luyện phù, chỉ mất vài tháng đã thấu triệt phù văn. Nhưng dẫu sao cậu ta cũng là người nhà nước, giữ chức kiểm lâm.

Giờ lại không chuyên tâm làm kiểm lâm mà đi ra ngoài làm đạo sĩ, điều này thực khiến Thắng kinh ngạc.

Phải chăng Bảo ngại tiền lương ít nên ra ngoài đi làm thêm sao?

“Sư phụ lại không biết... sau khi người đi không lâu, nơi này liên tiếp xảy ra những hiện tượng kỳ dị...

Ở vùng Bắc Sơn B không biết từ đâu xuất hiện vài con thi sống. Chúng tấn công dân bản địa, khiến nhiều người thiệt mạng oan.

Khi đó công an có vào cuộc nhưng không ăn thua gì, thứ thi sống này hoàn toàn không sợ súng ống...”

Nghe vậy, Thắng liền nhíu mày trầm tư.

Thi sống? Zombie? Không thể nào, bọn quái vật này phải sau khi dịch bệnh bùng phát mới xuất hiện. Giờ đang thời bình, sao có thể xuất hiện tại đây được? Nếu có xuất hiện thì cũng chỉ lởn vởn ở biên giới Việt-Trung, không thể nào có mặt tại mảnh đất này.

“Đúng vậy đấy, sư phụ! Sau khi người đi không lâu, chị Ánh có cùng vài người lạ mặt rời khỏi biệt thự, chị ấy kể có gặp đám cương thi.”

Với đứng một bên cũng chen vào.

“Đám cương thi đó trông thế nào?” Thắng nghiêng đầu nhìn Với.

Nếu đám cương thi đó có trạng thái thối rữa, liên tục tỏa ra thi khí thì đúng là zombie. Còn nếu chúng lành lặn như người thường thì chắc chắn là xác sống do người luyện thành.

“Em không biết...” Với lắc đầu, dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Nhưng nghe chị Ánh kể thì chúng trông giống cha mẹ em khi bị hóa cương thi!”

Nghe đến đây, Thắng liền nghĩ ngay tới một khả năng.

Kẻ biến gia đình bà Hồng thành bốn thây cương thi cùng đám cương thi xuất hiện tại đây là do cùng một người tạo ra. Chính là thầy pháp Mo Lang.

Còn tại sao đối phương lại có mặt ở đây thì không cần nghĩ cũng biết, đây rõ ràng là đang tìm hắn trả thù.

Mẹ nó, ông đây còn chưa tìm mày, mày đã tự vác xác tới cửa!

Thắng giận dữ gầm lên trong lòng.

Cũng may hắn đã cho Ánh tu luyện Thanh Linh Công Pháp và để lại phù văn Cốt Tiên. Nếu không có những thứ này, e rằng Ánh đã không toàn mạng.

Chó chết Mo Lang, đừng để tao gặp được mày. Nếu không tao sẽ xé xác mày ra thành từng mảnh.

Thắng lẩm bẩm tự nhủ trong lòng mà không hề hay biết, kẻ mà hắn muốn bắt đã cao chạy xa bay, không còn quanh quẩn ở Quảng Ninh. Hiện tại tên đó đang ẩn mình như chuột chũi, chui rúc sâu dưới lòng đất Quảng Bình.

Sâu trong hang động Sơn Đoòng.

Mo Lang cùng A Lử chật vật né tránh công kích từ một loài dị thú không rõ tên.

Chỉ thấy nó nhỏ bé bằng một đứa trẻ con, hai tay dài nhọn quắp lại như liềm đao, đôi chân thô cứng, gai đen xạm, trông vô cùng đáng sợ.

“Ôi Giàng ơi, là Sát Quỷ!” Mo Lang sợ hãi kêu rú lên.

“Theo điển tịch ghi chép, loài quỷ này tuy có tốc độ nhanh, nhưng sức sát thương...” A Lử một bên phòng bị, một bên nhắc nhở Mo Lang. Nhưng còn chưa kịp nói hết câu, con quỷ kia đã biến mất. Ngay sau đó, nó xuất hiện ngay bên cạnh hắn.

Lông gáy dựng đứng, A Lử làm theo bản năng, tung một cước quét ngang.

Oanh!

Không trúng đích, chân hắn đá thẳng vào vách hang.

Xoẹt!

Một cảm giác lạnh lẽo truyền tới, chân phải hắn vốn đang giơ lên không biết từ khi nào đã rơi bịch xuống đ��t.

Quá nhanh, nhanh đến mức hắn không thể thấy được thân ảnh cũng như đòn đánh của nó. Cứ thế cụt mất một chân.

Sau khi chặt được chân A Lử, Sát Quỷ đã ngay lập tức xuất hiện ngay trước mặt A Lử.

Liềm đao giơ cao toan chém xuống cổ A Lử thì không biết từ đâu phi ra một thây xác sống.

Gào! Nó lao tới định công kích Sát Quỷ, nhưng vì tốc độ không bằng Sát Quỷ nên nó đã để Sát Quỷ tránh thoát dễ dàng.

“A Lử!” Mo Lang lao tới, đỡ lấy người đồng bạn.

Lúc này, cơn đau buốt từ phần chân đã mất mới oanh tạc vào cơ thể A Lử, khiến y đau đến nhăn nhó mặt mày, liên tục hít vào từng ngụm khí lạnh, gào rú.

“Ôi Giàng ơi, đau quá Giàng ơi!!!”

Thấy vậy, Mo Lang liền lấy ra từ trong túi áo một bình nước màu đỏ cùng một lọ thủy tinh.

“Uống, mau uống nó!” Lão thúc giục A Lử, đưa bình nước chứa thứ chất lỏng kỳ dị kia cho A Lử.

Quá đau đớn, không suy nghĩ nhiều, A Lử đã há miệng uống cạn toàn bộ thứ nước kia.

Thấy vậy, lão Mo Lang liền nhanh chóng mở nắp lọ thủy tinh ra, rắc một chút bột phấn lên ph��n chân cụt của A Lử.

Thần kỳ thay, phần chân cụt đang chảy máu xối xả sau khi được lớp bột phấn kia phủ lên liền có thể thấy rõ bằng mắt thường rằng phần da thịt đang nhanh chóng se lại, máu tươi cũng theo đó đông kết, bao bọc toàn bộ vết thương lại. Nhờ đó, việc xuất huyết đã được ngăn chặn thành công.

Bản văn này là tài sản trí tuệ của truyen.free và không được phép sao chép khi chưa được sự cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free