(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 374: Tìm về cố hương
Hai người chỉ nán lại đây khoảng một tuần. Sau khi bàn chuyện cưới hỏi xong xuôi, họ mới cùng nhau rời đi, đến thăm họ hàng nội ngoại. Cũng tiện thể mời cưới luôn.
Lẽ ra hắn chưa muốn cưới vội, nhưng vì Ánh đã mang thai được năm tháng, chỉ còn khoảng bốn tháng nữa là đến ngày sinh nở, mà khi đó tận thế cũng đã ập đến. Việc tổ chức đám cưới khi đó sẽ vô cùng khó khăn. Thế nên hắn mới quyết định cùng cha mẹ nàng định ngày cưới ngay trong năm nay, để tránh cảnh tận thế ập đến rồi phải chạy ngược chạy xuôi, không có thời gian tổ chức.
Đám cưới lần này, hắn tổ chức rất lớn, ngay tại căn biệt thự ở Bắc Sơn, Quảng Ninh. Những người họ mời chủ yếu là thành viên trong gia đình cùng bạn bè thân thiết, không có mấy người xa lạ.
Tận thế sẽ ập đến đúng vào mùng năm, mùng sáu Tết.
Sau khi mọi nhà đều nghỉ Tết Nguyên đán, đón giao thừa xong xuôi, đến mùng một, mùng hai là nô nức đi chơi. Cũng trong khoảng thời gian đó, các loại phóng xạ biến dị mới dễ dàng lây lan trong cộng đồng, khiến nhiều người phát sinh dị biến. Khi đó, nhà nước đã phản ứng rất tốt, thành công ngăn chặn được một đợt bùng dịch quy mô lớn. Nhưng chính vì quá dễ dàng ngăn chặn đã khiến mọi người chủ quan, vô tình rơi vào một thảm kịch không thể lường trước...
Đó là chuyện của mấy tháng sau, hiện tại các loại phóng xạ còn chưa có cơ hội xâm nhập vào Việt Nam.
Thắng từng nghĩ, muốn dùng trận pháp phòng vệ tại biên giới Việt – Trung để ngăn chặn các sinh vật nhiễm phóng xạ tràn vào. Nhưng khổ nỗi, vùng biên giới quá rộng lớn, lại thêm có dân bản địa cư ngụ. Dù hắn có bày đủ loại trận pháp thì vẫn không thể hoàn toàn ngăn chặn dịch bệnh xảy ra. Chính vì vậy, hắn mới tổ chức lễ cưới tại căn biệt thự ở Quảng Ninh.
Có thể sau khi dự tiệc và được hắn cảnh báo về tận thế, mọi người sẽ không tin mà quay trở lại cuộc sống thường ngày. Nhưng bấy nhiêu đã là đủ. Đủ để hắn bố trí cho họ một chút trận pháp phòng thân, chống lại các chất phóng xạ biến dị, tránh bị zombie hóa.
Việc thiết lập trận pháp tại biên giới thì khó, nhưng bố trí ẩn trên thân người thì hắn vẫn có thể làm được. Chỉ cần dựng sẵn trận pháp, rồi đặt vào trong phong bao lì xì. Mỗi khi hắn phát phong bao cho tân khách, trận pháp cũng sẽ theo đó đi vào cơ thể họ.
Chuyện này hắn đã bàn bạc với Ánh, nàng cũng đã đồng ý.
Nhưng khi đó, hắn và Ánh khá lo lắng, sợ ông Quang cùng bà Hồng sẽ phản đối việc họ tổ chức đám cưới tại căn biệt thự ở Bắc Sơn. Dù sao Ánh cũng là cành vàng lá ngọc, nếu xuất giá tòng phu thì cũng phải làm một lễ cưới hoành tráng tại khách sạn lớn. Đằng này lại tổ chức ở một nơi hẻo lánh, đường vào khó khăn... khó tránh khỏi việc hai bác phản đối.
Nhưng có vẻ hai người nghĩ hơi thừa. Bởi lẽ, khi hai người vừa đưa ra đề xuất, cả ông Quang lẫn bà Hồng đều gật đầu răm rắp.
Chẳng phải hai người quá dễ dãi với con rể rồi sao?
Khi đó, hắn khá khó hiểu, không biết vì sao hai người lại dễ dàng đồng ý như vậy. Nhưng thôi, nếu đã đồng ý thì tốt, hắn cũng đỡ phải tốn công giải thích tận tình.
Hắn nào có biết. Ông Quang dễ tính như vậy là vì mấy chậu cây đào mà hắn biếu tặng.
Lão sợ khi tổ chức ở nhà, bà con hàng xóm cùng bạn bè tới chung vui. Mải đón khách khứa, không chú ý được bọn trẻ con, để chúng trèo đào, trèo quất rồi phá phách thì đúng là khổ. Chứ gì nữa, nhà lão có đến hơn chục đứa nhóc con, đứa nào đứa nấy cũng nghịch như quỷ. Có trời mới biết liệu đám nhóc này tới chơi có vì cây đào thế đẹp mà trèo lên phá phách hay không. Muốn bảo toàn mấy thứ này thì cứ tránh xa bọn trẻ con ra.
Việc Thắng cùng Ánh chủ động đề nghị làm đám cưới tại nơi khác vừa hay đúng ý lão. Lão chẳng quan tâm tổ chức ở đâu, miễn đừng làm tại nhà là được.
Còn bà Hồng vốn tính thuận theo chồng. Chồng quyết sao thì nghe vậy, thế nên khi thấy chồng đồng ý cho bọn trẻ làm đám cưới tại nơi khác mà không trách mắng, bà cũng an tâm.
Được sự đồng ý của hai người, Ánh cùng Thắng cũng không tiếp tục ở lại. Nhanh chóng trở về Quảng Ninh để chuẩn bị cho lễ cưới.
Tiện đường, hai người cũng tạt qua thăm hỏi họ hàng để ra mắt, tránh mang tiếng cháu gái chuẩn bị lấy chồng mà họ hàng thân thích lại không biết mặt mũi con rể ra sao.
Ngồi trong xe, Thắng chẹp chẹp miệng, mùi men rượu theo hơi thở phả ra, khiến cả xe ngập trong mùi rượu.
“Các chú, các cậu nhà em ai cũng thích dùng rượu mời khách nhỉ?”
“À há... đó là lẽ dĩ nhiên. Cả họ nhà em đều là dân kinh doanh, dân chính trị mà! Nên rượu bia thì ai mà chẳng biết uống. Nếu anh không uống được, sợ là khó qua đư���c "vòng gửi xe" đấy nhé!” Ánh vừa lái xe, vừa nói chuyện với hắn.
“Haha, đáng tiếc. Các bác, các chú nhà em lại chọn nhầm đối tượng rồi!” Thắng ưỡn ngực, đưa tay vuốt ngược mái tóc đen, tự tin nói. “Anh đoán giờ này hẳn là các bác, các chú ấy đang ngủ say trên giường, khó mà xuống đất được đây!”
Nhớ lại lúc ngồi cùng các bác, các chú nhà Ánh, một mình hắn cân cả dòng họ. Ai tới chúc là y như rằng bị hắn "phang" lại thêm vài cốc bia, khiến cho thế trận đông người mạnh mẽ kia nhanh chóng tan tác. Ôi chao, cứ phải gọi là tiếng Huệ vang khắp gian trong lẫn gian ngoài.
Có bác trưởng họ lúc đầu oai phong lắm, hô to nói lớn: ‘Nam nhi đại trượng phu, phải uống rượu bằng bát to!’; nhưng cuối cùng kết quả ra sao thì ai cũng biết. Ông bác trưởng họ này chết dí ngay trên bàn nhậu; cơm thừa, canh cặn trong dạ dày đều được ông bác "lôi ra" hết, khiến cả đám đang nhậu khi đó phải ngạc nhiên.
“Hừ, anh là cao thủ cấp linh. Trong khi đó các bác, các chú lại là thường nhân. Anh nói vậy mà không thấy ngượng sao?” Ánh khịt mũi coi thường, liếc xéo hắn một cái.
“Hà hà... kệ chứ, ai bảo mọi người dám quây lại "bắt nạt" anh?”
Nghe vậy, Ánh chỉ biết lắc đầu cười khổ.
Đúng vậy, đây là do các bác, các chú của nàng tự chuốc họa thôi. Ai bảo không chọn ai, lại đi chọn một tên có cơ thể mạnh mẽ như hắn chứ.
Không tiếp tục cùng hắn ba hoa, Ánh bắt đầu chú tâm vào con đường phía trước.
Đoạn đường đêm Hà Nội lấp lánh đủ loại đèn màu, trông thật lung linh, rực rỡ. Quả thực những thành phố lớn như thế này chỉ khi đêm xuống mới nhộn nhịp, hiện lên sinh khí. Chứ còn ban ngày, nhà nhà đều đi làm hết, những con đường vốn nhộn nhịp cũng hiu quạnh vắng hoe, trông không khác gì một thành phố chết.
Thắng nhìn dòng người tấp nập, ánh mắt có chút mông lung.
Chẳng còn bao lâu nữa, nơi đây sẽ trở thành một nơi nguy hiểm đầy rẫy chết chóc. Khi đó sẽ không còn dòng người tấp nập như hiện tại, mà thay vào đó là những xác chết biết đi, ồ ạt tranh nhau ăn thịt người. Dù cho quân đội có ra tay thì cũng vô phương cứu chữa. Để dễ hình dung, nếu dịch COVID-19 năm 2019-2021 cướp đi sinh mạng của bao nhiêu người thì dịch zombie này sẽ cướp đi gấp ba, gấp bốn lần số đó. Thậm chí toàn bộ nhân loại trên thế giới đều có nguy cơ tuyệt chủng.
Ngày tàn của thế giới này cũng không còn xa nữa...
...
Lúc này, tại xã Sơn Trạch, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình.
Sâu trong Vườn quốc gia Phong Nha – Kẻ Bàng, đang có một đoàn người khoảng năm đến sáu người nối đuôi nhau mò mẫm trên con đường rừng hiểm trở.
“Sắp tới nơi chưa anh hướng dẫn viên?”
Người dẫn đoàn đang mệt mỏi dẫn đường phía trước, nghe vậy mới quay lại đáp. “Sắp rồi, cửa hang thứ nhất chỉ còn cách chúng ta khoảng hai cây số nữa thôi.”
“Vậy phiền anh dẫn chúng tôi tới đó, xong việc anh có thể đi về rồi.” Một người đàn ông trung niên, khuôn mặt khắc khổ, bước ra từ trong đoàn và nói.
“Các vị thực sự không cần tôi đi cùng sao? Dù sao địa hình nơi đây cũng rất hiểm trở. Không có đội hỗ trợ đi cùng đã khá gian nan rồi, giờ không có người bản địa dẫn lối... các vị không sợ gặp nguy hiểm hay sao?”
“Không cần, chúng tôi chỉ cần anh dẫn tới cửa hang Sơn Đoòng là được. Mọi vấn đề anh đều không cần lo, phía công ty đã đồng ý để chúng tôi tự tiến vào thám hiểm sơn động rồi!” Một người khác trong đoàn lắc đầu trả lời.
“Thật là...” Người dẫn đoàn lắc đầu ngán ngẩm, thầm nghĩ.
Đám người này cũng thật càn rỡ, vừa nhìn là biết không phải dân nơi đây, nên không biết về độ nguy hiểm của hang Sơn Đoòng.
Sơn Đoòng là hang động lớn nhất hành tinh và cũng là hang động hùng vĩ nhất tại Việt Nam. Nó được hình thành từ khoảng 2 – 5 triệu năm trước, khi nước sông chảy ngang qua vùng đá vôi bị vùi lấp, dòng nước này đã xói mòn tạo nên đường hầm khổng lồ trong lòng đất dưới dãy núi. Tại những đoạn đá mềm, phần trần sụp xuống tạo thành những lỗ hổng, đó chính là vòm hang.
Để tiến vào Sơn Đoòng, người tham gia tour bắt buộc phải có đội ngũ nhân viên chuyên môn đi theo hỗ trợ. Bởi suốt chặng đường đi có rất nhiều nguy hiểm rình rập, chủ yếu là vách đá treo leo cùng bề mặt trơn trượt. Nếu chẳng may trượt chân ngã hoặc đứt dây bảo hộ rơi xuống đáy hang. Đảm bảo với độ cao 200 mét, chắc chắn sẽ tan xác.
Trong khi đó, hiện tại mô hình du lịch hang Sơn Đoòng mới trong quá trình xây dựng, chưa đi vào hoạt động chính thức. Có thể nói, đoàn người phía sau chính là những vị khách đầu tiên của công ty họ. Đáng lý ra, phía công ty phải giám sát thật chặt những người này, đảm bảo an toàn cho họ thám hiểm mới đúng. Đằng này lại để họ tự ý hành động mà không cần nhân viên bảo hộ đi cùng. Chẳng may xảy ra sự cố, những người này thiệt mạng trong chuyến thám hiểm thì sao? Thế chẳng phải sẽ mang tiếng xấu, ảnh hưởng tới điểm du lịch của công ty sau này sao?
Người hướng dẫn viên thật sự khó hiểu về cách làm này của các lãnh đạo, nhưng vì phía trên đã thông báo, hắn cũng lười tiếp tục quan tâm. Nhiệm vụ trước mắt là đưa mấy người này tới cửa hang số một Sơn Đoòng là được rồi.
Cũng chẳng mất bao lâu, đoàn người đã đến một miệng hố sụt lớn.
Đáy hố rất sâu, phải sâu khoảng 180 – 200 mét. Xung quanh miệng hố sụt là những rừng cây bạt ngàn, mọc cheo leo tại thềm đá. Chúng chỉ mọc đến lưng chừng, đến khoảng trăm mét đổ xuống là các vách đá thẳng đứng xanh rêu, trơn trượt. Nhìn thẳng xuống bên dưới sẽ thấy ngay một khu rừng nhỏ, ẩm thấp ở đáy hang. Nhìn tổng quát, người ta sẽ ngay lập tức liên tưởng tới một thế giới riêng, song song tồn tại.
Sau khi đưa đám người này tới được điểm đến, hoàn thành nhiệm vụ. Gã hướng dẫn viên liền không ở lại, nhanh chóng rời đi, trở về điểm dừng chân.
Đợi người thanh niên kia đi khuất, một tên thanh niên trẻ tuổi gầy gò, với đôi mắt sâu hoắm, bước ra từ trong đoàn người, đi về phía miệng hang nhìn. Sau một hồi, hắn liền nghi hoặc hỏi người đàn ông trung niên đang đứng bên cạnh.
“Sư phụ, là nơi đây ư?”
“Đúng vậy, chính là nó... thứ đó đang nằm bên dưới đáy hang...” Người đàn ông trung niên này bất giác nở một nụ cười đầy hài lòng, gật đầu.
“Thạnh, Thắng. Hai người các ngươi chuẩn bị đồ đi! Chúng ta sẽ xuống "tham quan"...”
“Vâng, thưa sư phụ!” Hai tên thanh niên đi cạnh gật đầu, sau đó quay lại phía sau lấy đồ đạc ra chuẩn bị.
“Lang, ngươi chắc chắn là tại đây chứ?” Một người đàn ông khác trong đoàn đi lên, nhíu mày nhìn xuống cửa hang sâu hun hút, có chút nghi ngờ hỏi.
“Trong điển tịch có ghi... hàng chục triệu năm về trước, khi Thần cùng Ma liên hợp chống lại ngoại tộc xâm lấn, con trai trưởng của Diêm La Vương, tức Diêm Kha, đã dẫn theo binh lực hùng hậu lên địa giới, cùng Thần tộc kết minh..."
"Vậy Diêm Kha tổ tiên đã dẫn theo binh sĩ Ma tộc rời khỏi Quỷ giới bằng con đường nào? Nó nằm ở đâu?"
"Theo như Mo phân tích, cuộc chiến khi đó diễn ra chủ yếu tại phía đông quả cầu, tức Biển Đông ngày nay. Khi đó, Biển Đông chưa phải là biển, vẫn còn rất nhiều đại lục lớn nhỏ lênh đênh. Nhưng sau cuộc chiến của các vị Thánh Thần, vùng lục địa đó đã bị chìm vào biển sâu, dần bị quên lãng...”
“Vậy thì hang Sơn Đoòng này có liên quan gì?”
“Có chứ, ngươi thử nghĩ xem. Hiện giờ ngươi muốn cho một lượng lớn người, khoảng triệu tên, tiến vào lòng đất, vậy ngươi phải làm sao?”
“Ha, tất nhiên là đào một cái hầm thật lớn để...” Người đàn ông như chợt hiểu ra, nhìn về Mo Lang nói: “Ý ngươi là hang động lớn này không phải do thiên nhiên tạo nên, mà là do Diêm Kha mở đường để quân đội Ma tộc tiến vào địa giới?”
Lão già Mo Lang gật đầu nói.
“Đúng vậy, lúc đầu ta chỉ đoán già đoán non, không dám xác định. Nhưng hiện tại đứng ngay đây, ta liền tin trăm phần trăm nơi này chính là cổng vào Quỷ giới, cố hương của tổ tiên chúng ta...”
Lão híp mắt nhìn vào khoảng không vô định. Người khác không thấy, nhưng lão lại thấy rõ ràng.
Trên bầu trời, nơi những màn sương trắng đang quy tụ với nhau kia có vài sợi tơ đỏ bồng bềnh trong đó.
Quỷ khí! Linh khí thuần âm dành cho người tu theo quỷ đạo.
Một loại khí tức không phải nơi nào cũng có, nơi nào cũng tồn tại. Chúng quý giá đến mức khó mà cầu được...
Bản chuyển ngữ này được thực hiện bởi truyen.free, rất mong các độc giả sẽ tìm thấy những phút giây giải trí tuyệt vời.