Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 370: Tình tiết cẩu huyết.

Bên ngoài căn nhà là một khoảng sân rộng lớn, thoáng đãng, được lát đá granite màu xám sang trọng, tinh tế, toát lên vẻ "mùi tiền" rõ rệt.

Xung quanh sân điểm xuyết đủ loại chậu cây cảnh: nào là lưỡi hổ, lá xanh, quất, hồng, và đặc biệt không thể thiếu những gốc đào.

Nhìn những gốc đào to lớn, chễm chệ giữa khu vườn, người ta đủ hiểu gia chủ yêu thích loài cây này đến nhường nào.

Vừa thấy những cây đào này, Thắng liền âm thầm phấn khích. "Tuyệt vời, vậy là cơ hội được nhận làm con rể càng cao rồi!"

Để mà so sánh, mấy cây đào của hắn tựa tiên đào giáng thế, còn những cây đào cổ thụ trong vườn kia thì chẳng khác nào đười ươi trong viện bảo tàng. Xét về mặt thẩm mỹ, bốn cây đào của hắn đúng là hàng thượng phẩm, còn mấy cây trong vườn này ư? Chỉ là rác phẩm!

Đó là còn chưa kể cả bốn cây của hắn, cây nào cây nấy đều có linh trí.

Nếu để bố vợ nhìn thấy, sợ rằng ông sẽ ôm chầm lấy hắn mà gọi hai tiếng "con rể". Càng nghĩ, hắn lại càng khoái chí lạ thường.

Đứng bên cạnh hắn, Ánh cũng hơi khó hiểu nhìn người đàn ông đang tự cười khúc khích này.

Chẳng hiểu sao, lúc trước thì lo lắng, sợ sệt, giờ lại như bị chơi ngải, cứ tự nhiên cười rồi phấn khích chờ mong.

Kìm nén sự tò mò, Ánh kéo tay hắn, thúc giục: "Làm gì mà đứng đực ra thế? Mau vào thôi!"

"A... ờ ờ..." Thắng ngây ngô cười, rồi theo chân Ánh bước vào căn biệt thự đang rộng mở trước mắt.

...

"Anh Thắng, đây là bố em!"

Ánh đứng cạnh Thắng, hạnh phúc mỉm cười giới thiệu.

"Bố, đây là anh Thắng. Người yêu con!"

"Dạ vâng, con chào bác trai." Hắn lễ phép cúi đầu chào người đàn ông đang bình thản ngồi ở bàn uống nước.

Ông Quang không vội trả lời, chỉ nhấp nhẹ chén trà nhỏ, rồi chậm rãi đặt chén xuống.

"Mời cậu ngồi." Ông Quang đưa tay ra hiệu cho hắn ngồi xuống bộ ghế gỗ sang trọng đối diện mình.

Hắn vốn đã chuẩn bị tinh thần, hiện đang rất tự tin vì mấy cây đào biếu Tết nên tâm trạng lúc này cũng chẳng còn lo lắng.

Hắn rất tự tin mỉm cười: "Dạ vâng, cháu cảm ơn bác trai."

"Vậy ra cậu chính là người đã bỏ bùa mê thuốc lú khiến con gái tôi chết mê chết mệt?" Đôi mắt lão hơi đảo qua người hắn.

Tuy ánh mắt vẫn điềm nhiên như không, nhưng với trực giác nhạy bén của mình, hắn dám chắc ông bố vợ này đang che giấu một cơn thịnh nộ bên trong.

Chỉ nhìn đôi con ngươi đang ánh lên vẻ giận dữ, hắn đã biết lão già này đang tức giận vì hắn dám cướp mất đứa con gái rượu.

"Bố!" Ánh đứng một bên, phụng phịu nhõng nhẽo: "Bố nói gì kỳ vậy?"

Thắng ngồi một bên, kinh ngạc nhìn Ánh. Dù cô nàng cũng hay làm nũng với hắn, nhưng chưa bao giờ hắn thấy cô ấy trẻ con, nhí nhảnh đến mức này.

"Hừ... mẹ con ở trong kia đang bận nấu nướng, mau vào phụ mẹ một tay đi. Việc đón tiếp bạn con đã có ta lo rồi!" Ông Quang lạnh giọng nói.

Nghe vậy, Ánh có chút ỉu xìu, đôi mắt vô thức liếc nhìn Thắng đang ngồi bên cạnh như có ý dò xét. Chỉ khi thấy hắn gật đầu, nàng mới thở phào một hơi, nhanh chân đi vào gian bếp.

Thấy cảnh này, ông Quang lại càng đau thấu tim gan.

Đấy, con gái lớn đấy! Nuôi nó ăn học, lớn tướng rồi lại đi có hiếu với trai đấy! Nhìn xem có tức hộc máu chó không?

Ông Quang âm thầm nghiến răng ken két, quay sang nhìn Thắng, tiếp tục hỏi: "Câu vừa rồi tôi hỏi, cậu còn chưa trả lời tôi!"

"Dạ? Chắc là bác có chút hiểu lầm, cháu và Ánh đến với nhau bằng tình cảm chân thành. Chứ có bỏ bùa, bỏ bả gì đâu..." Thắng lắc đầu quả quyết.

"Hừ, con Nguyệt Ánh đã kể hết cho tôi về cậu rồi. Không biết cậu dùng cách gì để lừa nó, nhưng trước mặt tôi, cậu không thể qua mắt được đâu!"

Một người đàn ông vốn luôn bình tĩnh, nhưng không hiểu sao khi đứng trước mặt tên nhóc này, tâm trạng lão lại nhộn nhạo khó bề kìm nén. Dù lão có cố ghìm lại bản tính nóng nảy, nhưng vẫn không cản được cơn tức giận đang sục sôi bên trong.

Chỉ cần nghĩ tới cảnh thằng oắt con này dám cưỡi con gái mình, lão càng thêm điên tiết.

Ngồi nghe người đàn ông trước mặt lầm bầm, dù có dễ tính như Thắng thì cũng phải khẽ nhíu mày.

Thực sự là... vãi cứt. Mới gặp nhau chưa đầy vài giây mà đã liên tục oanh tạc hắn bằng lời lẽ công kích. Nếu không phải đối phương là bố vợ, hắn thực sự không ngại quẳng lão già này vào trong tiểu thế giới cho lũ yêu quái dâm đãng đâu.

Lúc đầu còn có chút hào hứng muốn làm thân với bố vợ, nhưng thấy cái thái độ này, hắn cũng bắt đầu thấy khó chịu.

Lão già cứ ngồi đấy thao thao bất tuyệt. Nào là gia thế không môn đăng hộ đối, hai người không phải người cùng một thế giới, hạnh phúc không th��� tồn tại, thời buổi hiện đại cũng chẳng còn một túp lều tranh hai trái tim vàng... vân vân và mây mây.

Nói chung là lão dạy đời rất nhiều. Chỉ đến khi có mấy thân ảnh bước vào từ ngoài cửa, lão ta mới thu lại cái thái độ chán ghét vừa rồi, chỉnh lại vẻ mặt tươi cười hướng ra ngoài đón tiếp.

"A, anh sui gia tương lai. Năm mới, chúc đại gia đình mạnh khỏe, sức khỏe dồi dào, vạn sự như ý...."

Từ bên ngoài, có hai người đàn ông bước vào. Một già, một trẻ.

Người già khoảng 50 tuổi, người trẻ khoảng 30 tuổi trở lại, trên tay còn cầm theo một túi quà lớn.

Vừa nhìn qua, Thắng cũng đoán được túi quà này khá đắt tiền. Tính sơ sơ cũng phải mấy triệu là ít.

"Ha ha, rất cảm ơn anh! Năm mới, tôi cũng chúc anh và cháu trai phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn...

Được rồi, hai người mau vào, mau vào." Ông Quang hào hứng dẫn hai người vào trong nhà.

Vừa vào, hai người này đều không hẹn mà cùng liếc nhìn Thắng đang nhàn nhã ngồi một bên uống trà.

"Anh bạn trẻ này là...?" Người đàn ông lạ mặt hơi tò mò hỏi dò ông Quang.

"A, đây là bạn con Ánh..." Đoạn, ông Quang liền liếc nhìn chàng trai đang xách túi quà, như muốn ra hiệu, nhắc nhở điều gì đó.

Người thanh niên này cũng không phải kẻ ngu, vừa nghe ông Quang nói ý "bạn Ánh" hắn đã mường tượng ra điều gì đó.

Đôi mắt gã híp lại, nhìn Thắng một lượt từ trên xuống dưới.

Người thì rằn ri bụi bẩn, trên mặt còn vài chỗ nhem nhuốc. Vừa nhìn đã biết là một tên mãng phu, ngu học. Hắn khinh thường nhìn thêm vài cái, rồi sau đó không mấy bận tâm, chỉ buông lời xã giao chào hỏi cho có lệ.

Một kẻ như vậy mà cũng đòi sánh ngang với mình? Đúng là rác rưởi.

Hắn là Hoàng Minh Khải, con của một gia đình tài phiệt ở Hà thành. Và lão già đang đi bên cạnh cũng chính là cha hắn, chủ nhân của gia đình tài phiệt kia.

Nếu xét về tài sản lẫn quan hệ, cha hắn không kém ông Quang là bao.

Từ nhỏ đã được đào tạo kinh doanh, được cho đi học đại học, du học các kiểu để nối nghiệp gia đình. Nên tầm mắt và phạm vi quan hệ của hắn rất rộng, những kẻ tầm thường như Thắng lúc này không đáng để hắn bận tâm.

Việc tên này có thể quen được Ánh, hẳn là nhờ chút miệng lưỡi không xương mà thôi. Chẳng phải nói con gái yêu bằng tai, con trai yêu bằng mắt hay sao?

Tên nhóc bẩn thỉu, bần nông này có thể yêu được Ánh cũng là nhờ may mắn mà thôi.

Mặc kệ đôi mắt đang tràn ngập sự coi thường của đối phương, Thắng vẫn thản nhiên nhấm nháp ly trà, gần như mọi cảm xúc và sự chú ý đều không đặt lên mấy người này.

Thấy vậy, cha của Minh Khải mới hắng giọng nói với ông Quang: "Haizz, bọn trẻ giờ thật không hiểu chuyện. Thấy người lớn... chẳng biết chào hỏi gì cả...."

Ông Quang có chút xấu hổ, hơi nhíu mày nhìn Thắng. Thiện cảm trong lòng cũng giảm xuống mức âm.

"Chàng trai trẻ, đây là ông Hải. Chủ tịch của công ty XXX... cũng là bạn chí cốt của ta. Bọn ta cũng hay đùa nhau nhận làm thông gia..." Ông Quang kìm nén sự khó chịu trong lòng, mỉm cười nói.

Thắng vốn không thông minh, nhưng cũng không ngu đến mức đần độn. Vừa nghe hết lời lão già này, hắn liền biết y đang muốn phân rõ ranh giới.

"Ta đây chỉ nhận Hoàng Minh Khải làm con rể, chứ không nhận ngươi! Tự biết điều thì rút lui đi, thằng nhóc nhà quê!"

Thắng híp mắt lại, thầm nghĩ: "Không lẽ đây là tình tiết vả mặt thường thấy trong tiểu thuyết? Nhưng... ta làm gì có lá bài tẩy giống những nhân vật chính để vả mặt đối phương? Tổng tài không phải, chủ tịch thì chắc chắn không... moá, tình tiết cẩu huyết này..."

"A, tí thì quên mất! Chú Quang, hôm nay là 30 Tết Dương lịch. Tuy không phải Nguyên Đán, nhưng cháu biết hôm nay là một ngày vui.

Cháu đoán không nhầm thì hôm nay là ngày mừng thọ của chú, cháu kính chúc chú luôn khỏe mạnh, sống vui vẻ. Mong sao hai nhà chúng ta nhanh chóng về chung một nhà!"

Hoàng Minh Khải nho nhã đứng dậy, dùng hai tay cung kính biếu ông Quang.

Thấy vậy, ông Quang cũng vui sướng, đưa tay đón nhận: "Cảm ơn con. Thằng quỷ này, thật là... còn bày đặt quà cáp."

"Chú Quang, không biết cô nhà mình đâu rồi ạ?"

"Ay, cô mày đang trong bếp. Con Ánh cũng ở trong đó, mày vào xem có giúp được gì không thì giúp..."

Nói xong, ông Quang không quên liếc mắt nhìn Thắng một cái.

"Dạ vâng, vậy cháu xin phép vào phụ cô với em Ánh..."

Đoạn, tên Khải kia liền nhanh chóng lủi vào gian bếp phía sau, để lại Thắng đang nghệt mặt đứng ở ngoài cùng hai người già.

"Con mẹ nó, mình quên bước này! Mải nghe lão già này lẩm bẩm, mình quên không đi gặp mẹ vợ. Dù bố vợ không đồng ý, chỉ cần mẹ vợ gật đầu là được... Moá, để tên này đi trước một bước!" Thắng khó chịu gãi đầu, định xin phép đứng dậy theo chân tên Khải vào trong thì bị lão già Hải kéo lại.

"Chàng trai trẻ, không biết cậu là người ở đâu? Bố mẹ vẫn còn khỏe chứ?"

"Cảm ơn chú, bố mẹ tôi vẫn khỏe!" Thắng gật đầu trả lời.

"Nhìn cách nói chuyện, cậu hẳn không phải người Hà Nội..."

"Vâng, tôi là người xứ khác!"

"Trông cậu có vẻ vất vả, chắc hẳn là người lao động chân tay phải không? Nếu đã là bạn Ánh thì cũng nên giúp đỡ một chút.

Con trai tôi, thằng Khải, chính là thằng nhóc vừa rồi. Sắp sửa cùng Ánh thành người một nhà. Cậu là bạn con bé thì chỉ cần nhờ vả thằng nhóc đó một chút, nó sẽ giúp cậu tìm một công việc ổn định ở thành phố này...

Đỡ phải ra ngoài lao động chân tay làm gì cho khổ..."

Nghe vậy, Thắng liền nhíu mày nhìn lão già đang ngồi trước mặt.

"Con mẹ nó, người đàn bà của ông mà mày cũng dám sắp xếp? Nếu không phải nơi đây còn có lão già kia, bố đã vứt mày vào tiểu thế giới cho lũ bạo trư chơi chết mẹ mày rồi!"

Bạo trư là một giống lợn của Ma tộc. Loài này dâm loạn, tham lam. Bất kể nam nữ, già trẻ, chỉ cần bị chúng bắt gặp là xác định chơi cho đến chết. Cơ thể chết rồi sẽ thành thức ăn sau cuộc giao hoan.

Tác phẩm này đang được trình bày trên website truyen.free, mời quý độc giả đón xem.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free