Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 369: Xe của vợ

Từ Liêm là một huyện cũ thuộc thành phố Hà Nội, Việt Nam.

Cuối năm 2013, huyện Từ Liêm được giải thể để thành lập hai quận mới trực thuộc thành phố Hà Nội là Bắc Từ Liêm và Nam Từ Liêm.

Trong đó, Nam Từ Liêm là quận tập trung nhiều công trình kiến trúc hiện đại và quan trọng của thủ đô Hà Nội như Trung tâm Hội nghị Quốc gia, Sân vận động Quốc gia Mỹ Đình, Bảo tàng Hà Nội, Trung tâm Thể dục Thể thao...

Hiện nay, quận Nam Từ Liêm là nơi có tốc độ đô thị hóa và phát triển rất mạnh. Chính vì vậy, đời sống vật chất và tinh thần của người dân nơi đây không ngừng được cải thiện.

Kéo theo đó, giá nhà, giá đất cũng tăng lên chóng mặt. Đa phần dân cư tại đây đều là đại gia có tiền, ít thì cũng vài tỷ đồng trong túi, được coi là khấm khá trong vùng.

Tuy nhiên, nếu đem so sánh thì những hộ gia đình được xem là "nghèo" ở đây cũng có thể sánh ngang với các gia đình giàu có ở những vùng khác. Tiền bạc ở đây cứ phải gọi là nhiều như thác đổ.

Lúc này, trên phố Trần Hữu Dực, một thanh niên trẻ tuổi, mặc bộ đồ rằn ri, đang ngơ ngẩn giữa đường.

Đang ngơ ngác nhìn quanh, chưa biết đường nào mà lần thì bỗng chiếc smartphone trong túi hắn vang lên tiếng chuông.

Hắn lấy điện thoại ra, ấn nghe máy.

“Alo, anh đến phố Trần Hữu Dực rồi. Giờ sao?”

“Anh đợi em chút, em qua đón ngay.”

“Được rồi, anh đợi ở chỗ ngã tư vòng xuyến nhé!”

“Rồi, em biết rồi...”

Dứt lời, đầu dây bên kia cúp máy, chỉ để lại vài tiếng tút tút tạp âm.

Hắn chẹp miệng, tiện tay vất chiếc smartphone vào túi. Đôi mắt tò mò đảo khắp xung quanh, đánh giá nơi này một lượt.

Nói đến đây, hẳn mọi người đã đoán được hắn là ai. Vâng, hắn chính là Thắng, nhân vật chính của chúng ta.

Sau khi nhờ người chuyển hết số đào ra vùng ngoại ô, đưa vào tiểu thế giới để cải tạo, nửa tiếng đồng hồ sau, cuối cùng hắn cũng xong hết mọi việc.

Do những cây đào này quá lớn, hắn phải thuê hẳn mấy chiếc container cỡ lớn để vận chuyển. Khổ nỗi, chúng không thể dễ dàng di chuyển.

Nếu đi nhanh mà dính phải ổ gà, các cành đào va đập vào nhau thì hỏng hết. Vì vậy, hắn đi trước, để hai chiếc xe tải chở đào theo sau.

Lúc đầu, hắn định cùng các tài xế này đến thẳng nhà Ánh, vì cô là dân bản địa nên chắc chắn biết đường đi. Nhưng trớ trêu thay, Ánh lại không muốn như vậy.

Cô liên tục gọi điện thúc giục hắn. Trời sắp tối, nhà cô cũng đã chuẩn bị cơm xong xuôi, chỉ còn thiếu mỗi chàng rể tương lai về nhà.

Thế nên, hắn đành để đoàn tài xế lại, còn bản thân thì đi trước. Quà có thể đến sau, nhưng người thì bắt buộc phải đến đúng giờ.

Cuộc điện thoại vừa rồi của Ánh chính là để hỏi xem hắn đang ở đâu, tiện việc cô ra đón, tránh việc hắn không biết đường lại đi lạc tận đẩu tận đâu sẽ rất khó tìm.

Đường phố Hà Nội khá quanh co, đến dân bản địa còn thi thoảng bị lạc huống hồ là Thắng, một người chưa từng đặt chân đến Hà Nội.

Sau khoảng sáu đến bảy phút chờ đợi, từ lối rẽ bên trái ở ngã tư, một chiếc Mercedes chạy ra.

Chiếc xe có vẻ ngoài đen bóng, mang kiểu dáng hiện đại, vừa nhìn đã toát lên vẻ sang trọng, quyền quý.

Chiếc xe chạy một mạch đến dừng lại ngay cạnh hắn. Cánh cửa kính đen bóng từ từ hạ xuống, để lộ một khuôn mặt thanh tú, xinh đẹp đến động lòng người.

“Xin mời quý ông lên xe.” Ánh nheo mắt nhìn hắn, cười cười nói.

“Em đến cũng thật là nhanh, anh còn tưởng phải chờ thêm mấy phút đây...” Hắn nhanh chân đi tới bên ghế phụ, mở cửa bước vào trong xe.

Vừa nhìn thấy nội thất sang trọng của chi���c Mercedes, hắn liền không nhịn được mà thầm than một câu: ‘Đúng là người có tiền, đi xe cũng phải sang trọng như vậy...’

“Sao, có gì lạ lắm à?” Ánh tỏ vẻ thú vị khi thấy biểu cảm của Thắng.

Nghe vậy, Thắng cười cười, nói: “Mấy người có tiền như em thật biết chơi. Không những nhà cửa phải cao sang, đến phương tiện đi lại cũng phải thật hiện đại...”

Dừng một chốc, hắn lại hỏi tiếp: “Nhìn cách bố trí, con xe này hẳn là không rẻ đâu nhỉ?”

“Có gì đâu, con này có 5 tỷ 8...” Ánh bình thản trả lời.

Nghe xong, Thắng kinh ngạc đến há hốc mồm, thầm nghĩ: ‘Con mẹ nó, đúng là đại gia không thiếu gì tiền. Nói tiền tỷ nghe sao nhẹ nhàng thế! Cứ như là mấy trăm bạc lẻ vậy...”

Đôi mắt đảo qua chiếc xe một chút, hắn liền không nhịn được tò mò mà hỏi Ánh.

“Mấy lần trước anh thấy em đi con xe khác mà, sao lần này lại...”

Hắn nhớ không nhầm thì mỗi lần Ánh cùng Nguyệt, hai chị em về căn biệt thự tại Bắc Sơn, Quảng Ninh đều là các dòng xe khác nhau. Không lần nào giống với lần nào, và lần này cũng vậy.

Chỉ có điều khác là mấy dòng xe mà hai nàng dùng khi trước chỉ có giá vài trăm triệu mà thôi. Còn con xe mà hắn đang ngồi đây lại có giá 5 tỷ, khác nhau một trời một vực.

Ánh nheo mắt cười, giải thích: “Con này là em tự mua. Ngoài hành nghề y, em còn buôn bán bất động sản và nhiều hạng mục đầu tư khác! Con này em mua không phải để đi, mà để tặng chồng em.”

Nói rồi, nàng liền quay sang hôn hắn một cái, khiến hắn sướng rên người.

Nếu không phải vì thời gian gặp phụ huynh có chút gấp rút, hắn thật sự muốn thử trò “ô tô mất giảm xóc” xem nó ra sao. Hắn thấy trên phim ảnh xe nó nhún nhảy ác liệt lắm, còn thực tế lại không rõ thế nào, thật sự là muốn thử một lần cho biết.

Đẩy đưa vài câu tình ý, hai người mới thỏa mãn ngồi yên trong xe.

...

“Được rồi, không cần phải cài chốt an toàn đâu... nhà em cũng ngay gần đây thôi, đi vài phút là tới.

Với cả... dù có gặp tai nạn, anh cũng có chết được đâu mà lo!”

Ánh nhìn Thắng với nét mặt chán chả buồn nói.

Lúc này, ngồi ở ghế phụ, Thắng đang loay hoay mãi với cái chốt dây an toàn. Trông cứ như chưa từng được ngồi xe bốn bánh bao giờ vậy, quê cực kỳ.

“Em nói làm sao ấy chứ, dù cơ thể anh đã đạt đến cấp linh đỉnh phong, không sợ tai nạn. Nhưng khi đã tham gia giao thông, thì phải đúng luật...” Hắn không ngẩng đầu, vẫn cặm cụi cài dây an toàn.

Ánh thấy vậy, cũng chỉ lắc đầu bỏ qua, không thèm quan tâm đến hắn nữa.

Chiếc xe nổ máy, chầm chậm lăn bánh rời đi.

Không mất bao lâu, chiếc Mercedes đã tiến vào sân của một căn biệt thự to lớn, bề thế, sang trọng.

“Chúng ta tới nơi... rồi.” Ánh tắt máy xe, quay đầu tính nói với Thắng vài câu. Nhưng khi thấy hắn vẫn đang loay hoay, cặm cụi với cái chốt an toàn, cô liền nghệt mặt ra.

Tạch!

Một tiếng tách nhỏ vang lên, đánh vỡ bầu không khí yên lặng này.

“Ok rồi, cuối cùng cũng cài thành công!” Thắng vui vẻ, cười toe toét nhìn Ánh, nói. “Được rồi, chúng ta đi thôi.”

“A...” Ánh vô thức há hốc miệng nhìn hắn. Với ánh mắt đầy tò mò và hiếu kỳ, cô hỏi: “Bình thường anh có hay đi xe không?”

“Có nha, không những thế anh còn biết lái xe.��� Thắng gật đầu, khẳng định chắc nịch.

Hồi xưa hắn không hề biết lái ô tô, nhưng nhờ kiến thức của Sát Lang, mọi loại phương tiện hắn đều có thể điều khiển.

Nhưng trớ trêu thay, trong ký ức của Sát Lang, những chiếc xe hắn từng dùng đều có chốt an toàn tự động, không phải loại thao tác thủ công. Khi đó chỉ cần ấn nút là dây đai sẽ tự động siết chặt.

Còn khi ngồi nhờ xe hay thuê taxi, hắn hầu như thường bỏ qua việc cài dây an toàn.

Vì sao ư? Vì mấy loại xe đó không đắt tiền bằng Mercedes, nên ít bị mấy anh bồ câu để ý.

Còn con Mercedes này thì khác, giá tiền lên đến hàng tỷ đồng, không những thế, đây còn là món quà mà Ánh tặng cho hắn. Chẳng may bị bồ câu tuýt còi kiểm tra, Ánh có cầm giấy tờ đầy đủ thì không sao, không đủ thì coi như toang mất con xe 5 tỷ này.

Tham gia giao thông mà không chịu chấp hành luật là chắc chắn bị phạt. Đấy là còn chưa kể tới danh tiếng của bồ câu Hà Nội. Nghe nói bồ câu trên này làm gắt lắm, nếu không để ý là bị phạt như chơi.

Để Ánh không bị ảnh hưởng cũng như chiếc xe không bị bế đi, hắn đành phải ngoan ngoãn chấp hành luật pháp.

Chỉ là... hắn suy nghĩ nhiều rồi.

Với gia thế và tài lực hùng hậu, mấy ông bồ câu tại địa phương làm sao làm khó được Ánh.

“Thôi, anh mở chốt ra đi, chúng ta đến nơi rồi.” Ánh mở cửa, bước xuống xe.

Thắng thấy vậy, lại phải loay hoay, cặm cụi một lúc mới tháo được cái chốt dây an toàn ra, miệng không quên lẩm bẩm, than vãn.

“Con mẹ nó, mang tiếng là xe 5 tỷ mà không có nổi cái cơ chế tự động cài chốt an toàn...”

Thế nhưng, hắn lại nghĩ một cách ngây ngô. Những loại xe mà Sát Lang sử dụng trước khi tạ thế, đều là xe chuyên dụng dành cho sát thủ. Tất cả đều được sản xuất từ bộ phận khoa học, kỹ thuật của tổng bộ.

Mà những loại xe này đều là những mẫu đặc biệt, không phải sát thủ nào cũng đủ quyền hạn để mua. Đem loại xe này so sánh với xe sang cho giới phàm nhân thì cũng chỉ có Thắng mới làm được.

Sau khi bước xuống xe, Ánh liền nắm lấy tay phải của hắn kéo vào trong nhà.

Truyen.free giữ bản quyền cho phiên bản biên tập này, cảm ơn quý độc giả đã cùng đồng hành.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free