Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 366: Liên hoàn kế

Trung tâm thành phố Hải Tây, nơi vừa hứng chịu đòn bom nguyên tử của Trung Quốc.

Toàn bộ thành phố lúc này đã tan hoang, đổ nát. Khắp nơi đều là khói lửa mù mịt, giăng kín cả trời xanh.

Trên không trung.

Một thân hình gầy gò, tiều tụy đang lơ lửng trên bầu trời thành phố.

Người này mặc đồ rằn ri, đeo quân hàm Nga. Vừa nhìn đã biết là lính Nga, nhưng gương mặt lại mang đậm nét châu Á.

Với mái tóc đen nhánh bồng bềnh trong gió, cùng con mắt trái đỏ hồng hiện rõ hoa văn, trông hắn vừa phong trần vừa dị biệt.

Chỉ thấy hắn lơ lửng trên không trung, đôi mắt híp lại, chăm chú nhìn thần thụ đang héo rụi vì nhiệt độ cao của bom nguyên tử.

Vừa rồi hai quả bom phát nổ, chỉ phá hủy toàn bộ thành phố, còn cây thần thụ vẫn sừng sững giữa trung tâm.

Tuy thân cây đã bao phủ chi chít vết thương, các cành lá cũng cháy rụi hoàn toàn. Nhưng thần thụ vẫn hiên ngang đứng đó, không hề có dấu hiệu suy tàn.

Người thanh niên kia không biết lẩm bẩm điều gì, trước mặt hắn liền xuất hiện một vòng xoắn ốc, hút toàn bộ cơ thể hắn vào trong.

Nếu Thắng ở đây, chắc chắn sẽ kinh ngạc hô lên. “Uchiha Obito!”

...

Hướng tây nam, cách Hải Tây khoảng hơn 200km theo đường chim bay, một quân đoàn đang chật vật ngăn cản sóng xung kích.

“Tất cả! Mau trốn sau lưng ta!”

Hắc Dạ Xoa đứng trước, điên cuồng thôi động pháp tắc không gian cấp thấp từ trong cơ thể, phóng ra bên ngoài.

Trọng điệp giam cầm pháp, giam cầm tường!

Giọng nói của nàng tuy không lớn, nhưng có thể truyền rõ ràng đến tai đám binh sĩ phía sau.

Đám binh sĩ nghe lệnh Hắc Dạ Xoa, liền không nghĩ ngợi nhiều, chạy đến phía sau nàng trú ẩn.

Một làn sóng xung kích mạnh mẽ từ Hải Tây ập tới, đánh lên tấm khiên vô hình của Hắc Dạ Xoa.

Dù ở khoảng cách xa, sóng xung kích cũng đã yếu đi nhiều. Nhưng nàng vẫn có thể cảm nhận được một chấn động mạnh mẽ từ tấm khiên giam cầm của mình.

“May mà rời đi sớm, nếu ở lại, hoặc ở gần hơn... sợ là...” Hắc Dạ Xoa vừa nghĩ đến, đã không khỏi rùng mình sợ hãi.

Bọn họ hiện đã cách Hải Tây hơn 200km, nhưng sức tàn phá của sóng xung kích từ bom nguyên tử vẫn khiến Hắc Dạ Xoa phải kinh sợ.

Vừa rồi, tuy pháp tắc của nàng đã thành công ngăn cản toàn bộ sóng xung kích. Đổi lại, thần hồn và linh lực của nàng cũng đã hao mòn đến cạn kiệt.

Nếu nàng ở gần vụ nổ hơn, khả năng cao là sẽ chết hoặc trọng thương.

Nghĩ thôi đã thấy sợ.

Nàng âm thầm tự nhủ mình thật may mắn vì đã đưa ra quyết định đúng đắn là không ở lại, nếu không, giờ này khó mà toàn mạng trở về.

Nhớ lại lúc đó, sau khi được người đàn ông lạ mặt cứu, nàng còn định xâm nhập vào tòa căn cứ khoa học kia để cướp đồ.

Nhưng sau khi vào, thu được một chút tài liệu, chưa kịp lấy huyết thanh đã bị Phùng Minh ra tay ngăn cản.

Phùng Minh lúc đó đã lấy lại được thần trí, sức lực cũng khỏe dị thường. Trong khi đó, linh lực và thần hồn của nàng đã bị hao sạch sau trận chiến với Kaguya.

Lo sợ đối phương sẽ lại biến thành một tên quái vật, Hắc Dạ Xoa đã quyết định mang theo một xấp tài liệu rút lui.

Nhưng chấp niệm của nàng với con tàu thời gian vẫn còn đó. Nàng muốn trước khi vụ nổ xảy ra, thu hồi lõi con tàu.

Chỉ cần thu hồi được thứ này, dịch bệnh sẽ không bùng phát.

Đáng tiếc, đối phương quá khó đối phó. Dù nàng đã năm lần bảy lượt tiến công, vẫn luôn bị Phùng Minh dễ dàng ngăn cản.

Đối phương khi thì biến thành một tên có thể biến tóc thành màu vàng, lúc lại khờ khạo như thằng đần, nhưng lại có thể một tát đánh nàng bay xa.

Mà trong những lần đó, nàng kinh hãi nhất là trạng thái ngố tàu của hắn. Đôi mắt khờ khạo, ngây ngô. Miệng liên tục lẩm bẩm đồ khuyến mãi, hàng giảm giá...

Cũng chính ở trạng thái này, dù nàng có dùng hết toàn lực phản công, cũng không thể ngăn cản được một tát của đối phương. May mà khi đó nàng không động sát ý, nếu không, giờ này đã không còn mạng.

Sau khi biết không thể cường công, Hắc Dạ Xoa mới rút quân về một ngọn núi, cách Hải Tây 170km để cố thủ. Chờ đợi thời cơ để ra tay.

Nhưng điều đó khiến nàng thất vọng rồi. Thời điểm Trung Quốc dùng đạn hạt nhân công kích, đánh nổ toàn bộ Hải Tây, đã đến.

Biết ở lại cũng chẳng thể ngăn cản, nhân lúc đạn hạt nhân còn chưa công phá, nàng liền dẫn theo quân đội Mỹ rút lui.

Cũng may, khi mọi người vừa chạy được hơn chục cây số thì đạn hạt nhân phát nổ.

Sóng xung kích oanh tạc, ào ạt lao về phía bọn họ.

Nhờ có khoảng cách xa, cộng thêm đồi núi giúp cản một phần lực, Hắc Dạ Xoa mới có thể dễ dàng ứng phó.

“Mọi người mau chóng rút lui, không nên ở lại nơi này quá lâu!” Hắc Dạ Xoa quay người, nhìn đám người đang hỗn loạn, nhắc nhở.

“Trong không khí có chứa phóng xạ, mọi người nên cẩn thận một chút. Nếu có mặt nạ phòng độc thì mau đeo vào.”

Đám binh sĩ nghe vậy cũng dạ vâng, nhưng không một ai lấy ra mặt nạ phòng độc.

Bởi theo họ, bom nguyên tử khi nổ tuy có sản sinh chất phóng xạ, nhưng chất phóng xạ chỉ nằm trong một phạm vi nhất định. Hiện tại đã xa đến 200km thì còn đâu chất phóng xạ đáng kể? Nếu có thì cũng chỉ là chút ít, không đáng kể.

Nên lời nhắc nhở của Hắc Dạ Xoa họ không mấy để tâm. Chỉ nghĩ vị đại nhân này đang lo lắng thừa.

Thấy đám người này bỏ ngoài tai, nàng cũng chẳng nhiều lời. Đưa mắt nhìn về phía Hải Tây lần cuối, rồi thở dài theo quân đội Mỹ rời đi.

...

Ngày 27/12/2013, toàn bộ thế giới chấn động khi Trung Quốc dám tự tay thả bom nguyên tử xuống một thành phố trong chính lãnh thổ của mình.

Một hành động vô nhân đạo, khủng bố của nhà nước Trung Hoa khiến các quốc gia trên toàn thế giới lo ngại.

Khi hay tin này, những kẻ chống đối chính quyền liền không kìm được sự phấn khích, nhanh chóng dùng lời lẽ kích động, thêm mắm thêm muối, khiến quần chúng nhân dân rơi vào hoảng sợ.

Lợi dụng điểm này, bọn khủng bố bắt đầu lộ diện. Lấy danh nghĩa cách mạng để chống lại nhà nước, nhằm lật đổ chính quyền.

Toàn bộ đất nước Trung Hoa khi đó đã rơi vào thời kỳ hoảng loạn, khắp các thành phố lớn nhỏ đều có lửa đỏ rực cháy.

...

Bắc Kinh.

“Chủ tịch. Đám người đó lộ diện rồi! Không những thế, số lượng còn vượt xa dự tính của chúng ta... Vũ khí cũng được trang bị đầy đủ, chắc hẳn đã có kẻ tiếp tay từ trước...”

Đại tướng Tô Trung tiến đến phía sau Chủ tịch nước Tô Văn Minh, báo cáo.

“Hmmm... Vậy sao... Đây hẳn là âm mưu của đám người bên phía NATO...” Tô Văn Minh lắc nhẹ ly rượu vang trên tay, đôi mắt híp lại, nhìn ra ngoài cửa sổ. “Việc tôi giao cho đồng chí...”

“Đã làm xong, thưa chủ tịch!”

“Tốt, mai chúng ta sẽ tham dự họp báo. Thông báo nhượng lại quyền hành cho phe cách mạng...”

“Chủ tịch, không được! Như vậy chẳng phải nhà nước chúng ta sẽ...”

Tô Văn Minh lắc đầu: “Trong hàng ngũ cấp cao của chúng ta có nội gián, khả năng cao vị trí của các đồng chí quân đoàn Mãnh Hổ đã bị chú ý, bị trói chân.

Nếu đánh, bọn họ chắc chắn sẽ không thể kịp thời đến đây ứng cứu. Khi đó phe cách mạng ồ ạt xông vào, chúng ta sẽ khó lòng giữ được mạng sống.

Trong khi đó, kẻ địch không chỉ là những đám người này, còn có lũ đế quốc vừa mới thất bại tại Hải Tây...”

“Nhưng ngài nhượng quyền cho cái đám cách mạng đó, liệu có được không?” Tô Trung lo lắng.

“Được chứ. Tuy hiện tại chúng ta yếu thế, nhưng đám người đó đâu biết lá bài tẩy của chúng ta là gì? Cũng không biết đạn hạt nhân chúng ta giấu ở đâu.

Nếu chúng ta thỏa hiệp, trao cho đám người này quyền hành đất nước. Đổi lại cho chúng ta một con đường sống, chắc chắn chúng sẽ đồng ý.”

“Ngài không sợ lũ hán gian này lật lọng?”

“Hahaha... Lật lọng? Với một con chó bị dồn đến chân tường, thì kẻ phải sợ là bọn chúng!

Đấy là còn chưa kể... ta tính dùng tài liệu và đống huyết thanh cấp hai kia để làm giá trị giao dịch đây...”

“Tài liệu nghiên cứu và huyết thanh cấp hai? Thứ đó chẳng phải còn chưa thành công sao? Ngài định...?”

“Đúng vậy, để đám người này sử dụng, sản xuất ra K.39, rồi hóa thành quái vật, tự cắn xé lẫn nhau chẳng phải vui hơn sao?

Còn chưa hết đâu. Sau khi phe cách mạng lên nắm quyền, chắc chắn sẽ cùng NATO xảy ra chút xung đột.

Có thể sẽ không ác liệt, nhưng nếu ta tung ra đống tài liệu này... chậc chậc, động vật mà, thấy mồi ngon ắt tự cắn xé nhau mà thôi!”

Nghe vậy, Tô Trung hít một hơi lạnh, đôi mắt hoảng sợ nhìn vị Chủ tịch nước đang khoái chí cười trước mặt.

Dùng đạn hạt nhân làm kế nghi binh, để không cho phe cách mạng làm liều.

Sau đó nhượng lại toàn bộ quyền hành đất nước cho bọn chúng, như thể sợ chưa đủ gây chú ý, còn tung ra đống tài liệu huyết thanh cấp hai làm mồi lửa để chuyển tầm mắt của đám NATO từ mình sang lũ hán gian đang khởi nghĩa kia.

Lợi dụng điểm này, bọn họ có thể ẩn mình trong màn đêm, nhường ánh sáng cho phe cách mạng.

Kim thiền thoát xác. Dùng phe cách mạng làm vật thế thân, để bản thân thoát thân trong im lặng.

Đợi đến khi cái đám "cách mạng" đó sản xuất ra một lô K.39, rồi lại tiến hành phục dụng... Chắc chắn NATO và đám hán gian này sẽ cắn xé nhau loạn xạ.

Tới khi đó, bọn họ liền hóa thành chim sẻ, rình sau lưng, chờ bọ ngựa bắt ve sầu.

Liên hoàn kế, đây rõ ràng là liên hoàn kế mà!

Tô Trung thán phục nhìn về phía Tô Văn Minh.

Bàn luận một lúc, hắn liền cáo từ Chủ tịch Tô, nhanh chóng rời khỏi căn biệt phủ để làm chính sự. Nội dung này được truyen.free bảo hộ theo luật bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free