Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 361: Người đàn ông bí ẩn (ngoại truyện 2)

“Cái... cái này...” Hắc Dạ Xoa nghệt mặt ra, kinh hãi không thôi. Nhưng vì có chiếc mặt nạ che giấu, nên không ai có thể thấy được sự thất thố của nàng.

“Khốn nạn!” Kaguya thấy chiêu thức của mình lại dễ dàng bị phá nát, liền tức giận gầm lên.

Luân hồi tả luân nhãn (Rinne Sharingan) liên tục xoay tròn, nhìn chằm chằm về phía người đàn ông.

Đứng phía sau quan sát, Hắc Dạ Xoa bỗng giật mình khi nhận ra mình đang ở trong sân một căn biệt thự. Bức tường cao hai mét bao quanh cô như nhốt cô lại.

Nếu Thắng ở đây, chắc chắn sẽ nhận ra nơi này chính là căn biệt thự tại Bắc Sơn, Uông Bí.

‘Minh Nguyệt, mau tới! Chồng chúng ta vừa dẫn đội về, thành công lấy được rất nhiều vật tư!’

‘Chị Ánh!’ Minh Nguyệt như không dám tin, nhìn người phụ nữ xinh đẹp đang chạy tới trước mặt mình.

‘Đi, Thắng. Anh ấy về rồi, làm vợ, hai chị em mình cũng phải ra tay giúp chồng một tay chứ.’

‘Làm vợ gì chứ? Chị làm sao vậy? Anh ấy là anh rể của em cơ mà!’

‘Cái gì anh rể? Em bị đãng trí à? Chẳng lẽ chúng ta không cùng lấy một người chồng sao? Nào, đừng đứng đờ người ra đấy, mau theo chị ra đón chồng của chúng ta...’

‘À, cái đó... cũng được ạ...’ Hắc Dạ Xoa thả lỏng cơ thể, để mặc người phụ nữ kéo nàng tiến vào màn đêm...

Chiến trường.

Kaguya lơ lửng trên không, tự tin hừ lạnh nhìn người đàn ông bí ẩn, cất tiếng. “Không kẻ nào có thể thoát khỏi Tsukoyomi Vô Hạn của ta, dù là ngươi, tên phàm nhân mang sức mạnh siêu việt!”

“Phải vậy không?” Người đàn ông bí ẩn dùng giọng điệu trêu tức, cố ý khiêu khích Kaguya.

“Sao... sao có thể?” Kaguya kinh hãi không thôi.

Luân hồi tả luân nhãn của nàng mạnh nhất ở thuật Tsukoyomi Vô Hạn. Chỉ những người mang nhãn thuật đặc biệt mạnh, hoặc ở trạng thái uế thổ chuyển sinh thì mới miễn nhiễm loại thuật này.

Thế nhưng, tên phàm nhân đang sống sờ sờ trước mắt lại có thể bình thản đối diện với Tsukoyomi Vô Hạn dù không hề sở hữu thần nhãn, điều này khiến Kaguya vô cùng kinh hãi.

“Chậc chậc... Tiểu Ma, ta phát hiện đối phương là một dị loại, không phải sinh vật của thế giới này... nhìn tạo hình, trông hệt chị Hằng vậy, nếu cho mặc trang phục thỏ ngọc nữa thì...” Người đàn ông bí ẩn xoa cằm.

“Chủ nhân, thu nhận chứ! Ta thích có nhân viên mang trang phục thỏ ngọc!” Cây trường thương đang im lặng cũng lập tức há miệng lớn, phấn khích hô hào.

Đối diện, Kaguya nghe vậy càng thêm điên tiết.

Dẫu sao nàng cũng là mẹ Lục Đạo, là nhẫn tổ của nhẫn giới. Xét trên một khía cạnh nào đó, nàng chẳng khác nào mẹ thiên hạ, vậy mà tên nhân loại trước mặt lại cùng cây thương vô tri bàn tán chuyện thu nàng làm nô lệ.

Con mẹ nó, dù là nhân cách tốt như Kaguya cũng không thể nhẫn nhịn!

“Chết!” Ả gầm lên, dốc toàn bộ sức mạnh công kích người đàn ông bí ẩn.

Đủ loại nhẫn pháp ồ ạt đánh về phía người đàn ông.

“Nhân viên của ta phải mạnh như vậy thì ta mới có hứng thú thu nhận!” Người đàn ông khẽ nói, sau đó chẳng thèm bận tâm đến những đòn công kích của Kaguya, rất nhàn nhã đưa một cánh tay ra.

Cánh tay vừa đưa lên, giữa hư không lập tức xuất hiện một bàn tay khổng lồ, đen kịt.

Bàn tay tuy lớn nhưng lại rất nhanh, vừa mới thành hình đã ngay lập tức vọt về phía Kaguya đang lơ lửng trên không chụp tới.

Kaguya thấy vậy, định lách người né tránh nhưng đã quá muộn. Bàn tay khổng lồ đã tóm gọn nàng vào trong.

“Khốn nạn, ngươi là ai? Mau thả ta ra!” Kaguya sợ hãi, hoảng hốt giãy giụa.

Nhưng bàn tay của đối phương quá lớn, quá mạnh, dù nàng có giãy đành đạch cũng không thể thoát được ra.

“Thả? Xin lỗi, ta không thể thả 'nhân viên làm vườn' tương lai được!” Người đàn ông bí ẩn lắc đầu, nhìn xuống cây thương cười khằng khặc.

“Nhân viên mới trông cũng được phết, giống hệt chị Hằng Nga. Chỉ tiếc lại như Dương Tiễn, có thêm một mắt ở giữa trán...”

Cây thương nghe vậy cũng lập tức cất tiếng. “Thật, nếu không có ba mắt thì cô nàng này cũng xinh đẹp, chỉ tiếc... đã ba mắt lại còn là những loại dị tật bẩm sinh. Cái thì như bị đau mắt đỏ, cái thì trắng bệch trông ghê chết đi được!”

“Thế có nên thu nhận ả làm nhân viên hay không!?” Người đàn ông bí ẩn nhìn xuống cây thương.

“Có chứ! Chủ nhân, nãy em chỉ đùa thôi, ngài để tâm làm gì... khà khà...” Cây trường thương biến hóa ra đôi môi của Lê Dương Bảo Lâm, khằng khặc nói.

“Được rồi.”

Người đàn ông bí ẩn gật đầu, sau đó chẳng thèm cùng cây thương nói thêm điều gì, ngẩng đầu nhìn Kaguya đang bị nhốt trong lòng bàn tay khổng lồ của y.

“Chậc chậc...” Người đàn ông híp mắt, nhìn sâu vào linh hồn Kaguya.

Y biết, ngoại hình nam nhân của đối phương chỉ là một cái xác rỗng bị phụ thể. Bản chất thật của Kaguya chính là một người phụ nữ.

Ý định thu phục đối phương vào trướng của y là chỉ thu mỗi linh hồn, còn thể xác thì gã thực sự không có hứng thú.

Người đàn ông bí ẩn phất tay, nâng cây thương về phía Kaguya. Từ trong miệng nó, một sợi xích đen ngòm bắn ra, phía trên khắc đầy những kỳ văn, ký tự lạ mắt.

Sợi xích này như mãng xà, quấn quanh linh hồn Kaguya vào trong, sau đó từ từ rút linh hồn ả ra khỏi cơ thể.

“Ngươi định làm gì!?” Nằm trong lòng bàn tay, Kaguya sợ hãi, hoảng loạn kêu gào.

Nàng cảm nhận được, linh hồn của mình đang nhanh chóng bị kéo ra ngoài.

“Làm gì? Tất nhiên là thu ngươi làm người hầu rồi!” Cây trường thương quái dị hô hào, phấn khích giật giật đôi môi lớn.

“Khốn kiếp! Ta liều mạng với các ngươi!” Kaguya giãy giụa, định dốc toàn bộ sức mạnh để liều chết với hai kẻ kỳ dị kia, nhưng dường như không thành.

Toàn bộ sức mạnh của nàng đang nhanh chóng tiêu hao.

Chỉ khoảng hơn một phút sau, cơ thể của Phùng Minh đã mềm nhũn oặt sang một bên. Cùng lúc đó, toàn bộ linh hồn Kaguya bị xích đen quấn chặt, lơ lửng giữa không trung.

“Không, thả ta ra!” Kaguya vùng vằng, muốn thoát khỏi xích sắt nhưng đ���u vô ích, sợi xích này quá cứng rắn so với sức lực của nàng.

“Thu!”

Người đàn ông giật cây trường thương về phía mình, toàn bộ linh hồn Kaguya cũng theo đó bị sợi xích sắt kéo vào trong miệng trường thương.

“Không!!!” Kaguya hét lớn lần cuối, sau đó chui tọt vào trong.

Khi linh hồn Kaguya biến mất, toàn bộ không gian cũng lập tức tan vỡ, đưa những người đang ở trong dị không gian trở lại Thanh Hải.

Vậy là, một đời mẫu nghi thiên hạ Kaguya lại bị hai kẻ kỳ lạ này bắt đi làm nô lệ. Nhẫn giới từ đó cũng mất đi một mối đe dọa quái vật.

Hắc Zetsu lúc này hẳn là vẫn đang loay hoay với kế hoạch hồi sinh mẹ Lục Đạo mà không hề hay biết, mẹ hắn đã bị bắt mất linh hồn, trở thành một kẻ làm công.

Hắc Dạ Xoa vừa nãy đang quan sát trận chiến, vô tình rơi vào ảo thuật của Kaguya, giờ cũng theo đó tỉnh lại.

“Đây là...?” Nàng ta mơ màng, đôi mắt mờ mịt đảo qua xung quanh.

Khi thấy rõ Phùng Minh đang sõng soài, ngơ ngác ở một góc, còn phía trước là người đàn ông bí ẩn, nàng liền bừng tỉnh ngộ.

“Thì ra tất cả chỉ là ảo giác...” Nàng tiếc nuối, thở dài.

“Thu được nhân viên mới rồi, chúng ta cũng nên rời đi thôi!”

“Phải, chủ nhân. Nơi này chán chết đi được!

Ta cứ tưởng là thời không nào mới mẻ, hóa ra vẫn là thời không cũ. Chỉ có điều thời gian hiện tại hẳn là 100 năm trước!” Trường thương há miệng nói.

“Là 100 năm trước sao? Nếu vậy hẳn là giờ này ngươi đang cùng chủ nhân đời đầu xông pha chiến đấu... sao, có muốn gặp lại cố nhân hay không?”

Người đàn ông nhẹ nhàng xoa lên thân thương bóng loáng.

“Dù sao cũng là cái duyên, ghé qua gặp hắn một lần cũng là điều nên làm.” Trường thương không có đầu để gật nên chỉ có thể giật giật đôi bờ môi to lớn của mình để đồng ý.

“Được rồi, vậy chúng ta đi thôi...”

Người đàn ông xoay người, định rời đi thì phía sau y, Hắc Dạ Xoa vội vàng tiến lên hô lớn.

“Ây, vị đại nhân này... Ngài là người Việt sao?”

Nàng thực tò mò, không biết đối phương là ai, nhưng vừa rồi tên đó cùng chiếc thương tâm sự là bằng tiếng Việt, nên nàng dám khẳng định người này cùng mình có chung quê hương.

Chỉ là nàng không thể nhận ra danh tính người này, dù bản thân đã sống hơn chục năm trong tận thế, vẫn chưa một lần thấy qua đối phương.

Không, có một chi tiết nàng khá quen thuộc. Đó là cây trường thương mà đối phương đang cầm trên tay, giống hệt với cây Trấn Ma Thương mà Thiên Minh, đệ tử chân truyền của Thắng, Đinh Công Với sở hữu.

Nhưng hiện tại đối phương đang ở căn biệt thự, sức mạnh căng lắm cũng mới là cấp linh sơ cấp, cao thì trung kỳ gì đó. Không thể nào một mình giải quyết Giới Tọa được.

Đấy là còn chưa kể, Trấn Ma Thương hiện tại còn chưa có linh. Nên nói cây thương mà đối phương đang cầm là Trấn Ma Thương thì hoàn toàn phi logic.

Đây hẳn là do thương giống thương mà thôi. Người còn có thể giống nhau, huống chi là vũ khí lạnh có thể dễ dàng chế tạo như trường thương. Nên ngoại hình giống nhau cũng không phải là điều gì đó kỳ quái.

Nhận định đối phương là Thiên Minh đã hoàn toàn bị nàng bác bỏ, gạt ra khỏi đầu.

“A, ta sao? Đúng nha, ta là người Việt. Ngươi cũng là người Việt sao?” Người đàn ông bí ẩn kinh ngạc gật đầu.

“Thật tốt quá, không biết ngài là người của phương nào? Là bên phía Việt Nam gửi qua đây sao? Hay là....”

Hỏi tới đây, nàng hơi thả chậm lại nhịp điệu. Nàng thực sợ cái “Hay là...” của bản thân.

Nàng tính hỏi “hay anh là người bên phía Trung Quốc...” nhưng vì sợ, nàng thực sợ đối phương thật là một tên Việt gian, nếu biết mình làm việc cho Mỹ, có khi nào đối phương sẽ ra tay tiêu diệt luôn hay không? Chính vì vậy nên nàng mới chỉ dám hỏi lấp lửng.

“Tôi chỉ là đi nhầm vào đây, không phải từ bên nào gửi tới! Thôi, tôi có việc rồi, hẹn gặp lại sau...” Người đàn ông lắc đầu, quay người định đi.

Nghe vậy Hắc Dạ Xoa mới thở phào một hơi. Nhưng khi thấy đối phương định rời khỏi, liền vội vàng hỏi.

“Không biết anh là ai? Tên gì? Có thể cho tôi biết để có dịp trả ơn hay không!?”

“Tôi sao? Tôi chỉ là một hiệp sĩ mặt nạ qua đường mà thôi... cứ gọi tôi là Kamen Rider Mushi!

Còn trả ơn... không cần đâu, cô không thể giúp được tôi đâu! Vậy nhé, hẹn ngày tái ngộ!”

Nói xong, cơ thể gã đàn ông liền hư hóa, biến mất trong màn đêm.

Chỉ còn lại Hắc Dạ Xoa ngây người tại chỗ.

“Kamen Rider Mushi? Tên này không phải là xem nhiều phim siêu nhân, xong tự huyễn hoặc bản thân, nhận mình là hiệp sĩ mặt nạ đấy chứ!?”

Nội dung chuyển ngữ này được biên tập và chịu trách nhiệm bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free