(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 360: Người đàn ông bí ẩn (ngoại truyện 1)
Ngay sau đó, Kaguya tiếp tục tấn công, huy động quyền pháp đánh về phía Hắc Dạ Xoa.
Đòn đánh cực nhanh, thế cực mạnh khiến Dạ Xoa vừa nhìn đã biến sắc.
Không kịp nghĩ ngợi, Hắc Dạ Xoa làm theo bản năng, nhanh chóng vận dụng pháp tắc không gian cấp thấp. Nàng chồng chất năm tầng pháp giam cầm, tạo thành một lá chắn vô hình.
Oanh!
Quyền kình va chạm vào năm tầng pháp giam cầm chồng chất, phát ra một tiếng nổ lớn.
Quyền kình quá mạnh, khiến năm tầng giam cầm nhanh chóng tan vỡ.
Kaguya thừa thắng xông lên, tiếp tục phóng thẳng về phía trước, ý đồ giáng đòn lên thân Hắc Dạ Xoa.
Làn sóng xung kích từ quyền kình phả ra, mang theo áp lực ghê gớm tiến sát mặt nàng.
Tưởng rằng Hắc Dạ Xoa sẽ kinh hãi, nhưng không. Nàng chỉ khẽ lẩm bẩm qua chiếc mặt nạ đen:
“Trận pháp, Đại Trọng Điệp Giam Cầm!”
Theo tiếng nàng nói, toàn bộ không gian trong vòng bán kính hai mét xung quanh hai người bỗng nổi lên một trận đồ.
Quyền phong đầy uy lực của Kaguya đang dũng mãnh lao tới bỗng khựng lại, dừng cách mặt Hắc Dạ Xoa chỉ khoảng một centimet.
“Cứ tưởng không phải dùng đến chiêu này… haiz, thật sự ngoài ý muốn!”
Hắc Dạ Xoa khẽ lẩm bẩm.
Đại Trọng Điệp Gia Trì Trận Pháp là chiêu thức giữ đáy hòm của nàng. Khác với pháp tắc giam cầm thông thường, khi sử dụng chiêu thức này, người thi triển cần phải bố trí trận pháp trước.
Khi bố trí trận pháp, cần truyền pháp tắc bản thân vào trong trận đồ. Sau khi trận hình thành, có thể kích hoạt cùng lúc lượng lớn pháp tắc đã truyền vào để vây khốn kẻ địch.
Trận pháp này không bắt buộc người dựng trận phải bố trí ngay khi lâm trận. Họ có thể chuẩn bị từ trước rồi đến khi chiến đấu mới kích hoạt cũng được.
Vốn dĩ trận đồ này đã được Hắc Dạ Xoa thiết lập sẵn trên cốt tiên, nên ngay khi nguy cấp, nàng không nghĩ ngợi gì nhiều mà lập tức kích hoạt trận đồ, thi triển đại giam cầm pháp tắc.
Lúc này, Kaguya bị nhốt trong lồng giam, cơ thể cứng đờ không thể cựa quậy, khiến ả càng thêm tức giận, sắc mặt cũng trở nên hung dữ.
Cảm nhận trận pháp lung lay, pháp tắc giam cầm không ngừng kịch liệt rung chuyển, Hắc Dạ Xoa từ kinh ngạc chuyển sang kinh hãi.
“Kẻ này mạnh thế? Bị đại trận pháp giam cầm liên tục đè ép, bế khí mà vẫn có thể tỉnh táo giãy giụa?”
Trận pháp này ngoài khả năng giam giữ, còn có một ưu điểm nữa là bế khí.
Khi toàn bộ không gian xung quanh bị giam cầm, không khí bên trong sẽ bị mất đi, khiến kẻ bị nhốt rơi vào trạng thái ngất lịm, hoặc chết tùy theo thời gian giam giữ.
Biết rõ sức mạnh cũng như cách khắc chế Phùng Minh, Hắc Dạ Xoa mới quyết định dùng chiêu này để áp chế hắn.
Thế nhưng nàng không thể ngờ, kẻ này không hề có dấu hiệu suy yếu như nàng nghĩ, đối phương vẫn đang mạnh mẽ vùng vẫy trong pháp tắc không gian.
“Không được, phải gia tăng pháp tắc!”
Ngay lập tức, Hắc Dạ Xoa liền liều mạng truyền lượng lớn pháp tắc giam cầm cùng toàn bộ năng lượng trong cơ thể vào trận đồ.
Trận pháp vừa mới lung lay, xuất hiện vài vết nứt nhỏ, đã nhanh chóng được ổn định lại. Tuy không hoàn toàn chữa trị được, nhưng kịp thời trấn giữ vẫn là điều cần thiết.
Tuy nhiên, sức người có hạn, nhất là khi so với Kaguya – một quái vật đội lốt người.
Dù Hắc Dạ Xoa có cố gắng đến mấy, nàng cũng không thể tránh khỏi việc năng lượng trong cơ thể đang ngày một hao mòn.
“Chết tiệt, sao kẻ này vẫn không chịu ngất đi!?”
Hắc Dạ Xoa kinh hãi lẩm bẩm.
Nàng không hề hay biết, kẻ mà nàng đang cố giam cầm cho đến khi mất đi ý thức lại chính là một quái vật, không phải nhân loại bình thường.
Ở thế giới cũ, ả ta từng bị nhốt trong Âm Dương Phong Ấn suốt nhiều thế kỷ, nhưng dù vậy, ả vẫn sống tốt.
Âm Dương Phong Ấn, một loại thuật thức cực mạnh của Lục Đạo Tiên Nhân còn không thể làm gì được, vậy thì một cái trận pháp giam cầm bé nhỏ sao có thể khốn được Kaguya?
Chỉ thấy không gian xung quanh ả liên tục rạn nứt, pháp tắc giam cầm cũng từ từ vỡ vụn.
“Chết tiệt!” Hắc Dạ Xoa cắn răng, dốc toàn bộ thần hồn và linh lực truyền vào trận pháp.
Cung không đủ cầu. Dù Hắc Dạ Xoa có truyền hết toàn bộ sức mạnh vào trong trận pháp thì vẫn không đủ năng lượng để duy trì sự ổn định của nó.
Tốc độ tan vỡ nhanh hơn tốc độ hồi phục, khiến trận pháp giam cầm ngày càng tàn tạ, không còn cách cảnh sụp đổ bao xa.
Ầm ầm!
Chỉ sau vài phút, hàng loạt âm thanh nặng nề vang lên. Trận pháp giam cầm hoàn toàn sụp đổ.
Hắc Dạ Xoa cũng theo đó ngã vật ra đất, lồng ngực phập phồng hít thở.
“Chết tiệt, đối phương quá mạnh…” Hắc Dạ Xoa nhăn nhó mặt mày, nhìn về phía trước.
Sức mạnh của đối phương quá lớn, hoàn toàn áp đảo nàng. Dù nàng có vận dụng đến toàn bộ lá bài tẩy thì vẫn không thể chiếm được chút lợi thế nào.
Đối diện Hắc Dạ Xoa, Kaguya từ trong trận đồ chầm chậm bước ra, cặp tam nhãn thuật lạnh lùng nhìn về phía nàng.
Cảm nhận được sự rét lạnh trong con ngươi ấy, Hắc Dạ Xoa không kìm được lòng mà rùng mình, vô thức nuốt một ngụm nước bọt.
Ba con mắt này… thực sự đáng sợ!
Bạch Nhãn vốn đã trắng tinh, lại thêm những sợi gân chằng chịt quanh mắt, chỉ nhìn thôi đã thấy ớn lạnh.
Đấy là còn chưa kể một con Tả Luân Nhãn đỏ lòm nằm tại ấn đường, thi thoảng giãn ra co lại trông càng thêm đáng sợ.
Ngay cả những kẻ đã hiểu rõ Tam Đại Nhãn Thuật khi chứng kiến còn phải kinh hãi, huống hồ Hắc Dạ Xoa mới thấy không lâu. Giờ đây, chúng như có linh tính phóng ra sát ý, khiến nàng không kìm được mà nội tâm run sợ.
Nhìn Kaguya đang ngày một tiến gần, lòng Hắc Dạ Xoa cũng ngày một chìm xuống đáy vực.
“Xong rồi, lần này chết chắc rồi… Mới quay lại quá khứ chưa lâu, còn chưa kịp ngăn cản tận thế đã chết tại nơi này… Mày thực vô dụng, Vũ Minh Nguyệt!”
Hắc Dạ Xoa nhắm mắt lại, đôi mắt lúc đầu còn khát vọng, rồi bất lực nay đã hoàn toàn khép chặt.
Giờ chỉ còn lại sự quy phục trước số mệnh, cam chịu chờ chết mà thôi.
Đúng lúc Dạ Xoa đang cắn răng chịu đựng đau đớn trước khi chết thì bỗng bên tai nàng vang lên một tiếng “Oanh!”.
“Hửm? Không đau!” Hắc Dạ Xoa kinh ngạc.
Tiếng nổ vừa rồi quá gần, nàng dám chắc đây là một quyền đầy uy lực của đối phương, nhưng không hiểu sao nàng lại không cảm thấy đau đớn. Cơ thể nàng vẫn còn uể oải như lúc còn sống, không hề có dấu hiệu bay bổng hay lâng lâng như người ta truyền miệng.
Nghi hoặc, nàng ta liền mở trừng mắt nhìn xem có chuyện gì đang xảy ra, thì thấy phía trước mình không biết từ lúc nào đã đứng đó một người đàn ông, tay cầm trường thương uy vũ chắn trước mặt nàng.
Nói là đàn ông thì hơi quá, vì dáng người kẻ này trông chỉ mới đôi mươi.
Nàng không biết đối phương thực sự là thanh niên hay một gã đàn ông trưởng thành, bởi kẻ này cũng giống nàng, đeo trên mặt một chiếc mặt nạ che giấu danh tính.
Nhưng khác ở chỗ của nàng chỉ che nửa phần trên, phần môi vẫn để hở. Còn đối phương thì lại che đậy hoàn toàn, chỉ để lộ ra đôi mắt.
Điều đặc biệt là chiếc mặt nạ của đối phương lại tạo hình từ xương thú trắng hếu, trông khá dị và lạnh lẽo.
Hơi đảo mắt về phía trước, nàng thấy Phùng Minh đang chật vật nằm một đống ở phương xa.
Nàng liền như hiểu ra mọi chuyện.
Có vẻ như tiếng nổ vừa rồi là do người đàn ông trước mặt này ra tay đánh bay Phùng Minh.
“Là địch hay là bạn? Kẻ này là ai? Sao ở tương lai không hề có kẻ này tồn tại?”
Hắc Dạ Xoa nhíu mày suy nghĩ, không quên dịch chuyển thân mình tránh xa đối phương.
Tuy nhờ có đối phương nàng mới thoát một kiếp, nhưng biết đâu được kẻ đó không mang hảo ý, đánh xong Phùng Minh lại chuyển sự chú ý sang mình thì sao? Cẩn tắc vô ưu.
Vả lại, ở tương lai nàng chưa từng thấy qua người này.
Một kẻ mạnh như vậy mà đến khi tận thế giáng lâm vẫn chưa từng xuất hiện, nay lại có mặt tại đây. Chỉ với một quyền đã đánh cho một cường giả cấp Giới Tọa không thể trụ vững cũng đủ thấy đối phương bá đạo đến mức nào.
Một kẻ bá đạo như vậy lại không hề có chút danh tiếng nào ở thời tận thế mới khiến nàng sinh lòng nghi ngờ.
Trong lúc đang cảnh giác nhìn người đàn ông bí ẩn và Phùng Minh, không biết phải làm gì tiếp theo, nàng bỗng thấy kẻ đó vỗ ót, lèm bèm.
“A… ông già chết tiệt! Tự dưng lại vất ta vào thời gian loạn lưu. Cái gì mà làm chủ thời gian? Ta thật sự không hứng thú chút nào!”
Đứng phía sau, Hắc Dạ Xoa nhíu mày suy nghĩ. “Thời gian loạn lưu là gì? Còn cái gì mà làm chủ thời gian? Đối phương rốt cuộc là ai?”
Mười vạn câu hỏi vì sao cứ vậy liên tục sản sinh, quẩn quanh trong tâm trí Hắc Dạ Xoa.
“Chủ nhân, thế giới của chúng ta còn thiếu một nhân lực! Ngài đã hứa với ta sẽ chiêu mộ thêm nữ hầu! Ngài phải giữ lời chứ!”
Một thanh âm trong trẻo, lanh lảnh vang lên. Khiến Hắc Dạ Xoa kinh ngạc, hướng về phía đó nhìn lại.
Điều khiến nàng càng thêm kinh hãi là tiếng nói vừa rồi lại phát ra từ cây thương đang nằm trên tay đối phương.
Vũ khí có thể nói chuyện đối với nàng không phải chuyện gì quá kinh khủng.
Theo như nàng biết, vũ khí sau khi cùng chủ nhân lịch luyện một thời gian sẽ sinh ra linh trí. Khi linh trí hình thành, vũ khí có thể câu thông với chủ nhân, tâm sự, trò chuyện.
Nhưng không phải trực tiếp trò chuyện mà phải thông qua tâm thức mới có thể nói chuyện với nhau.
Còn người đàn ông và cây thương trước mặt lại khác hoàn toàn, bọn họ trực tiếp nói chuyện. Nói chuyện bằng miệng hẳn hoi mới đáng sợ.
Chính lúc này đây, nàng như sinh ảo giác, thấy cây thương không biết từ khi nào đã mọc ra một cái miệng, đang cùng chủ nhân tâm sự.
Người đàn ông: “Tiểu Ma, ta cũng muốn cấp cho ngươi một cô hầu xinh đẹp, nhưng ngươi thấy đó! Ta mới vừa tìm thấy cha, phát hiện ông già vậy mà là Sáng Thế Chi Chủ.
Không những không ôm ta khóc lóc, lại còn đẩy ta vào thời gian loạn lưu. Ngươi thấy trên đời có thằng cha nào như hắn không?
Đấy, cuối cùng rơi vào thời không này, ngươi xem, nơi đây làm gì có hầu nữ cho ngươi!”
Thương: “Chủ nhân lại nói nhảm! Ngươi không phải chủ nhân của ta, chủ nhân ta trước kia đứng đắn, biết giữ lời hứa, không hề… như vậy!”
Người đàn ông bất lực: “Đó là khi ta bị đưa xuống thế giới khác… bla bla bla…”
Ở phương xa, Kaguya chật vật mãi mới đứng dậy được.
Tam Đại Nhãn Thuật cũng trừng lớn, cảnh giác nhìn về phía người đàn ông bí ẩn.
Khi thấy đối phương coi mình như không khí, ả liền tức giận không thôi. Đây là lần đầu tiên trong đời ả bị người khác coi thường, không để vào mắt.
Trong cơn tức giận, Kaguya thôi động toàn bộ chakra, huy quyền đánh tới.
“Không xong, cẩn thận!” Hắc Dạ Xoa ở phía sau thấy vậy, liền sợ hãi kinh hô.
Tốc độ rất nhanh, chỉ trong cái chớp mắt đã xuất hiện phía trên đỉnh đầu người đàn ông bí ẩn.
“Chết!” Kaguya gầm nhẹ, đôi tay liên tục đánh ra sóng xung kích.
“Xong rồi!” Hắc Dạ Xoa giật mình sợ hãi.
Sức mạnh và tốc độ lúc này hoàn toàn ở một đẳng cấp khác so với lúc trước khi đánh với nàng.
Nếu khi đó đối phương dùng đến sức mạnh như thế này, nàng chắc chắn sẽ chết không nghi ngờ gì.
Giờ nàng mới hiểu ra, thì ra từ đầu đối phương chỉ coi nàng là một con kiến hôi, chưa thèm dùng đến toàn lực.
Hiện tại, đối mặt với người đàn ông bí ẩn, ả hẳn đã cảm nhận được nguy cơ nên mới vận dụng toàn bộ sức mạnh.
Người đàn ông bí ẩn mạnh đến đâu, nàng không biết. Nhưng nàng biết chắc, nếu những làn sóng xung kích kia thành công đánh trúng, chắc chắn người đàn ông đó sẽ bị trọng thương, không cần bàn cãi.
Sóng xung kích bao phủ toàn bộ đỉnh đầu người đàn ông, như thác nước siết đổ ầm ầm xuống mặt hồ.
Người đàn ông bí ẩn đang trò chuyện cùng cây thương bỗng nhíu mày, nói.
“Thật phiền phức!”
Sau câu nói đó, người đàn ông liền phất tay một cái. Toàn bộ sóng xung kích mà Kaguya đánh ra lập tức bị chấn nổ tan tành.
Chương truyện này được đội ngũ truyen.free dày công chuyển ngữ, kính mời quý độc giả thưởng thức.