Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 359: Hai nữ nhân đánh nhau

Một bên khác, tại phía đông nam Thanh Hải, đang có một thanh niên hoảng sợ, co cẳng chạy trối chết.

Kẻ này không ai khác chính là vị chủ thần đại danh đỉnh đỉnh của chúng ta, Đỗ Tất Thắng.

Sau khi thành công dịch chuyển tới một trận pháp gần nhất, hắn liền chẳng chần chừ, vắt chân lên cổ bỏ chạy.

Người ta nói kẻ quyết đoán mới làm nên đại sự. Vì đại sự tương lai còn đang chờ đợi hắn, mối thù này đành tạm gác lại.

“Ta không sợ chết, chỉ là nhường ngươi sống thêm vài năm. Đợi ta mạnh lên, ta sẽ khiến ngươi khóc lóc xin xỏ!”

Vừa chạy, hắn vừa lầm bầm.

Giờ mục tiêu trước mắt là chạy, phải chạy thật nhanh! Cái gì tàu thời gian, cái gì năng lượng linh hồn... không quan trọng bằng mạng sống.

Chỉ cần có mạng thì muốn bao nhiêu năng lượng linh hồn cũng được, tàu cũng có thể lắp lại vài cái. Núi xanh còn đó, sợ gì không có củi đốt.

Vậy là mọi mục tiêu của hắn đều bị thay đổi hoàn toàn, từ thu gặt rau hẹ thành bỏ của chạy lấy người.

Khi đã chạy được khoảng hai chục cây số, hắn mới thả chậm bước chân, quay người kiểm tra xem có ai đuổi theo hay không. Thấy phía sau không có bóng người, hắn mới thở phào một hơi, dừng lại tạm nghỉ.

“Con mẹ nó, tên đó chắc chắn sở hữu một cái hệ thống. Hệ thống này hẳn là có thể câu thông với các thế giới khác nhau, sau đó cướp đoạt sức mạnh từ các thế giới đó về mình.

Tên vừa rồi sở hữu tam đại nhãn thuật trong Naruto, chắc chắn từng xuyên qua nhẫn giới...

Con mẹ nó, ta cũng muốn có hệ thống!”

Hắn khao khát nhìn về phía xa, hậm hực lẩm bẩm.

Nếu hắn được sở hữu hệ thống thì tốt biết mấy, đỡ phải nhục như bây giờ. Cảm giác lúc này của hắn như chó mất chủ, chạy loạn cầu sinh.

“Tên đó không theo ta, hẳn là đang giải quyết đám người Trung Quốc kia... không biết giờ đám người này sao rồi, thật tò mò!”

Thắng gãi đầu, định mở thiên nhãn thông để nhìn. Nhưng lại sợ đối phương nhạy cảm, biết được vị trí hiện tại của bản thân, rồi xuất hiện tại đây... đến lúc đó hắn có muốn khóc cũng chẳng được.

Thôi đành vậy, mặc cho sự tò mò. Đôi khi biết nhiều cũng không tốt.

Hắn tự dặn lòng mình, rồi kiềm chế nội tâm tò mò.

Hắn quay người, đang định tạm thời rời đi, chờ cho biển êm gió lặng mới quay trở lại kiếm ăn thì bỗng đại địa rung động.

Phía sau hắn, nơi trung tâm thành phố bỗng mọc lên một cây đại thụ chọc trời.

Tuy xa, nhưng với đôi mắt phi thường của hắn, vẫn có thể thấy được rõ ràng.

“Đó là...”

Hóng hớt là bản chất của con người Việt Nam, nó đã ăn sâu vào máu rồi.

Vừa rồi còn nhất quyết không dùng tới thiên nhãn thông, nhưng ngay khi cây đại thụ này xuất hiện, thần thông thiên nhãn của hắn đã tự kích hoạt, không theo ý muốn, giúp hắn thấy được toàn cảnh thành phố Hải Tây.

“Con mẹ nó, là thần thụ! Con mẹ nó, cái tên này chắc chắn là cướp đoạt toàn bộ sức mạnh của Mẹ Lục Đạo rồi! Chơi thế mà lớn!”

Vừa nhìn thấy hiện trường, hắn không khỏi kinh ngạc thốt lên một tiếng. Nhưng sau đó hắn lại biến sắc, đôi mắt trừng đến đau khổ.

“A... con mẹ nó, con tàu của ta!”

Trong đôi mắt hắn lúc này, ngoài cảnh tượng đáng sợ do thần thụ mang lại, còn có hình ảnh khu căn cứ bị rễ cây tàn phá. Trong đó có cả con tàu thời gian mà hắn ngày đêm lo lắng.

Vậy là con tàu đã hỏng, kế hoạch quay lại quá khứ tu luyện cũng rơi con mẹ nó xuống đáy cốc.

Còn chưa kịp thương tâm được bao lâu, hắn đã sợ vãi cả cứt mà đóng thần thông lại.

“Tên này còn thính hơn chó, mới chỉ liếc qua đã phát hiện ra ta! Không ổn, mau trốn!”

Thắng sợ hãi, vội vàng co cẳng bỏ chạy. Hắn dồn hết sức lực vào đôi chân, chạy đến khói bụi mù mịt. Chỉ trong tích tắc, hắn đã biệt tích.

Bên này chiến trường, Kaguya đang lơ lửng trên không trung như cảm nhận được điều gì đó, liền hơi đảo mắt qua. Nhưng ngay sau đó nàng híp mắt lại, nhìn qua hướng khác.

Không biết từ khi nào, nơi đó đã xuất hiện một thân ảnh mảnh mai, trùm lên người bộ áo choàng đen.

Nếu William ở đây chắc chắn sẽ vẫy đuôi nịnh nọt nàng, hô lớn vài tiếng Hắc Dạ đại nhân.

Đúng vậy, người vừa tới này không phải ai khác chính là vị chuẩn tướng trẻ tuổi nước Mỹ, Hắc Dạ Xoa.

“Phùng Minh?” Hắc Dạ Xoa cất giọng lanh lảnh, hỏi dò Kaguya.

Kaguya nghe vậy liền nhíu mày, hỏi lại. “Ta không phải Phùng Minh gì cả. Ngươi là ai? Hagoromo cùng Hamura đang ở đâu?”

Hắc Dạ Xoa nhìn Kaguya không trả lời, chỉ nhẹ nhàng lẩm bẩm. “Quả nhiên, anh ta vẫn chưa làm chủ được sức mạnh. Để đám linh hồn tại dị giới tùy tiện làm bậy.

Hẳn là vẫn chưa gặp được anh Thắng. Nếu gặp được anh ấy, Phùng Minh sẽ học được cách làm chủ dị năng...

Haizzz, khó khăn rồi!”

Hắc Dạ Xoa không hề biết, Phùng Minh cùng Thắng vừa rồi đã gặp qua nhau, không những vậy còn đấu một trận. Thắng cũng suýt nữa thì bỏ mạng tại đây, nếu không phải nhanh trí, có lẽ lúc này nàng đã phải thấy thảm cảnh của đối phương.

Vả lại, một kẻ chỉ biết được chút ít sự kiện tương lai như Thắng, làm sao có thể nhận ra được đồng bạn tương lai sẽ theo chân mình ngay trước mặt.

Chỉ có nàng, Hắc Dạ Xoa, mới biết rõ ràng sự tình.

Hắc Dạ Xoa nghiêm nghị nhìn về phía Kaguya, thầm nghĩ. “Kẻ lần này là ai? Trước đây đã xem qua anh Phùng Minh biến hóa thành đủ loại nhân vật, nhưng chưa một lần nhìn thấy anh ta hóa thành người này.

Không lẽ đây là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng của anh ấy khi hóa thân thành nhân vật này?”

Nàng không xem Naruto, nên không biết nhân vật trước mặt là ai.

Nhưng nàng từng chung đụng với Phùng Minh, nàng biết đối phương có khả năng gì, nên nàng cũng không quá lạ lẫm với sức mạnh của đối phương, chỉ là tò mò khi thấy đối phương gọi ra một nhân vật nàng chưa từng thấy.

“Đối phương rất mạnh, nhìn sóng năng lượng rung động, cũng phải cấp Giới Tọa... chết tiệt, bản thân hiện tại mới hồi phục tới cấp Vương Đỉnh Phong. Nếu đánh, mình thua chắc!”

Hắc Dạ Xoa nhíu mày, thầm nghĩ. “Sức mạnh của Phùng Minh thật khó đối phó!”

Đứng một bên quan sát, Kaguya thấy đối phương không mở miệng trả lời liền tức giận quát.

“Làm bộ làm tịch, dám coi thường ta! Chết đi!”

Nói xong, nàng ta liền truyền chakra vào hai lòng bàn tay. Hai lòng bàn tay đang trắng nõn bỗng xuất hiện một khối cầu chakra cỡ lớn. Hai khối cầu này lại nhanh chóng biến hóa, hóa thành đôi bàn tay khổng lồ màu tím than.

“Yasogami Kuugeki!” Chỉ thấy nàng ta hô lên một tiếng rồi vung quyền về phía Hắc Dạ Xoa.

Một làn sóng xung kích mang sát thương cực lớn đánh ra, xối xả bay về phía Hắc Dạ Xoa.

Hắc Dạ Xoa thấy vậy liền đanh mặt lại, lách người qua một bên tránh né.

Oanh! Một tiếng nổ lớn vang lên, toàn bộ kiến trúc phía sau Hắc Dạ Xoa bị đánh cho vỡ vụn.

“Thật mạnh!” Hắc Dạ Xoa lẩm bẩm, và đôi mắt không rời cảnh giác nhìn Kaguya.

Thấy đối phương có thể dễ dàng tránh né, Kaguya chỉ khẽ rên một tiếng, rồi tiếp tục huy quyền.

Nàng ta cào loạn xạ, sóng xung kích từ lòng bàn tay màu tím cũng theo đó ồ ạt tuôn ra, hướng về những vị trí Kaguya cào xé mà vọt tới.

Hắc Dạ Xoa một bên né tránh, một bên oán thầm. “Tên này sao tự nhiên mạnh vậy? Trước đây hắn gà lắm. Đến thằng nhóc Với cũng không đánh lại, sao giờ lại mạnh kinh khủng thế này?”

“Khốn nạn!” Càng đánh, Hắc Dạ Xoa càng chật vật.

Nếu đổi lại khi trước, khi bản thân còn ở cấp Hoàng Đỉnh Phong thì nàng còn tự tin có thể đánh ngang tay với đối phương.

Nhưng hiện tại cơ thể trọng thương, sức mạnh mới chỉ lấy lại được 86%. Chưa đạt thời kỳ toàn thịnh nên có chút chật vật.

Liên tục giao phong, sau hơn chục chiêu giao đấu, Hắc Dạ Xoa mới phát hiện toàn bộ đại địa dưới chân đã bị san thành bình địa.

“Không được, con tàu thời gian cùng huyết thanh chứa độc tố ngay bên dưới. Nếu tiếp tục đánh, tòa căn cứ ngầm sẽ bị đánh nổ, dịch bệnh ắt sẽ bùng phát!

Phải rời vị trí chiến đấu...”

Hắc Dạ Xoa một bên né tránh, một bên tìm cách dẫn dụ đối phương rời đi.

Kaguya lúc này đang rất bực tức, tất nhiên là ngoan ngoãn đuổi theo sau đối phương rồi.

Chạy ra khỏi Hải Tây khoảng chục cây số, Hắc Dạ Xoa mới dừng lại, quay người hô lớn.

“Giam cầm!”

Đang điên cuồng đuổi theo Hắc Dạ Xoa, Kaguya bỗng nhiên cảm thấy một sự cứng nhắc. Toàn bộ cơ thể nàng vậy mà bị cố định trên không trung.

“Là không gian nhẫn thuật?” Kaguya nghi hoặc nhìn người phụ nữ bí ẩn trước mặt, lẩm bẩm. “Thế hệ ninja này đều có thể sử dụng nhẫn thuật không gian sao? Thật sự đáng kinh ngạc.”

Trong lúc đang cảm thán, Kaguya liền nhìn thấy đối phương quất về phía nàng một sợi cốt tiên.

Nếu Thắng ở đây, chắc chắn sẽ nhận ra cây cốt tiên mà Hắc Dạ Xoa đang sử dụng chính là cây cốt tiên được hắn luyện chế từ trăn rừng lớn, sau này tặng cho Ánh để phòng thân.

Chỉ thấy Hắc Dạ Xoa quất cốt tiên về phía Kaguya, miệng lẩm bẩm. “Lôi tiên, lôi vũ!”

Oanh Oanh! Tiếng nổ vang trời mỗi khi cốt tiên quất lên thân Kaguya. Không chỉ có vậy, cây cốt tiên còn mang theo lôi điện khủng bố truyền thẳng vào người nàng, khiến làn da thịt trắng nõn bắt đầu xuất hiện những vệt đỏ hồng.

Nếu một tên dâm tặc tại đây chắc chắn sẽ phấn khích trước cảnh này, thật sự khiến người ta dâng trào dục vọng.

Chỉ tiếc, linh hồn của nàng là Kaguya, một nữ nhân xinh đẹp. Còn thể xác lại là một gã nam nhân, tuy cũng có làn da trắng nõn, nhưng đáng tiếc ở chỗ phía dưới đối phương lại có một tên tiểu đệ đang lủng lẳng. Thật ác tâm.

“Aaaa, khốn kiếp kiến hôi! Chết!” Kaguya tức giận gầm lên, ngay lập tức nàng phát động thuật thời không của chính mình.

Đang quất roi vui vẻ, Hắc Dạ Xoa liền bị bất ngờ kéo tới một vùng không gian khác. Xung quanh toàn là dung nham.

“Chuyện này...” Còn đang kinh ngạc, bỗng nàng thấy một bóng đen xuất hiện phía sau.

Không kịp suy nghĩ, nàng vội kích hoạt sức mạnh của mình. “Giam cầm gia cố! Không gian lồng!”

Không gian lồng là một chiêu thức do chính nàng sáng tạo, chuyên dùng để nhốt đối phương hoặc phòng thủ bản thân mỗi khi gặp phải công kích.

Loại chiêu thức này hoạt động bằng cách liên tục dùng các pháp tắc giam cầm gia cố lên nhau, tạo thành một tấm khiên không gian, vừa có thể nhốt, lại có thể phòng thủ trước địch. Rất hữu dụng.

Oanh! Cú đấm của Kaguya đánh lên lồng giam, vang dội một tiếng nổ lớn.

Uy lực quá mạnh, khiến tầng không gian chồng chất này đã ngay lập tức vỡ vụn.

“Thật mạnh!” Hắc Dạ Xoa kinh hô, hoảng sợ lui về sau.

Nàng vẫn quá coi thường đối phương rồi.

Phiên bản văn học này được truyen.free gửi tới độc giả thân mến.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free