Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 351: Hoàng Đế (3)

“Sư phụ...”

Linh Tử từ trong cột sáng bước ra, đôi mắt sáng ngời, tràn đầy quang minh nhìn Thắng và nói:

“Con đã hiểu thế nào là quân vương rồi!

Nhân Trí Dũng, Chính Nghiêm Minh!

Là một vị vua, cần phải biết yêu thương dân chúng cùng những kẻ đi theo mình. Đó gọi là Nhân.

Không chỉ vậy, một bậc đế vương còn cần có trí tuệ để dẫn đường, nhờ đó mới có thể gánh vác trách nhiệm và vượt qua mọi thách thức, khó khăn mà bản thân hay thế lực mình gặp phải. Đó chính là chữ Trí.

Đến chữ Dũng. Một người đứng đầu cần có đủ sức mạnh cả về thể chất lẫn tinh thần, phải dũng cảm, dám nghĩ dám làm, dám chịu trách nhiệm, và quyết liệt mạnh mẽ. Chỉ như vậy mới khiến những người dưới quyền kính phục và khiến kẻ thù khiếp sợ.

Sau chữ Dũng là chữ Chính. Trong mọi suy nghĩ và hành động của một quân vương cần phải chính nghĩa, vì mọi người mà thực hiện đúng phép tắc.

Hơn ai hết, một bậc đế vương phải hết sức nghiêm túc trong mọi việc: nghiêm túc với bản thân, nghiêm túc với quần thần dưới trướng, và đặc biệt là nghiêm túc với chính những quy định do mình đề ra. Đó chính là chữ Nghiêm.

Cuối cùng là chữ Minh. Là quân vương, phải luôn sáng suốt, tỉnh táo trong đối nhân xử thế và trong công việc...

Một bậc đế vương, cần phải có đủ Nhân, Trí, Dũng, Chính, Nghiêm, Minh! Nếu thiếu một chữ, người đó sẽ không đủ tố chất để làm vương! Phải vậy không, sư phụ?”

Đôi mắt Linh Tử sáng bừng, nhìn Thắng đầy thấu hiểu. Ánh mắt thằng bé lúc này hừng hực khí thế của một bậc đế vương.

Dù khí tức tỏa ra chưa hùng dũng, vẫn còn non nớt và khờ khạo, nhưng đừng vì thế mà coi thường thằng bé.

Từ luồng quang mang trong đôi mắt Linh Tử, Thắng cảm nhận được một luồng khí vận thiên đạo đang mạnh mẽ tuôn chảy bên trong.

“Thì ra là vậy...” Thắng như hiểu ra điều gì, đôi mắt vô thức nhìn lên trời cao.

“Thiên đạo của Trái Đất mới hình thành vài trăm triệu năm, trí tuệ vẫn còn trong thời kỳ thai nghén.

Vừa rồi, kẻ bán thần tộc ở phương Tây đột phá, đưa Trái Đất thăng cấp lên một cấp độ mới. Thiên đạo cũng theo đó mà tăng trưởng, trí tuệ được khai sinh.

Chắc hẳn là khi thấy kẻ bán thần tộc kia tiến vào cảnh giới thiên đạo, thiên đạo của Trái Đất e sợ đối phương sẽ thâu tóm toàn bộ hành tinh, nên ngay khi trí tuệ được sinh ra, đã lập tức tìm kiếm một sinh vật khác để ký thác khí vận.

Vừa hay, Linh Tử đang đốn ngộ đạo thống mới, thiên đạo liền thuận nước đẩy thuyền, ban thêm khí vận chi tử quấn thân cho thằng bé.

Nếu chỉ là đốn ngộ tầm thường, e rằng thằng bé này chưa thể hiểu thấu đạo đế vương...”

“Sư phụ!” Linh Tử hô lớn, kéo Thắng từ trong trầm tư tỉnh táo lại.

“Sư phụ, mong người hãy dạy bảo con! Dạy con trở thành một bậc đế vương vì nước, vì dân!”

Linh Tử không biết từ lúc nào đã rời khỏi lưng nghé con, quỳ gối trước Thắng, đôi mắt tràn đầy chờ mong nhìn hắn không chớp.

Hắn vỗ trán một cái, gãi gãi đầu ngượng ngùng.

Thật sự quá tà môn, hắn đường đường là chủ thần, nhưng lại chẳng biết chút gì về đế vương, quân vương gì đó cả. Cái hắn biết chỉ có “vương gió”, chém gió phần phật mà thôi, còn “đạo vương tử” thì hắn chịu, bó tay.

Còn Linh Tử thì khác, vừa mới đốn ngộ đại đạo, lại có khí vận quấn thân, trí tuệ cũng nhờ vậy mà thành công khai khiếu, mạnh hơn trước rất nhiều. Đạo vương tử cũng nắm rõ trong lòng bàn tay.

Một người có chuyên môn lại bảo một kẻ chẳng biết gì chỉ dạy ư? Dạy cái gì đây? Hắn chịu thôi!

Linh Tử khẽ nghiêng đầu, thấy sư phụ mình vẫn giữ vẻ thờ ơ, lại đưa tay gãi đầu ba cái. Thằng bé liền chấn động tinh thần, đôi mắt đang mờ mịt bỗng lóe lên một vệt tinh quang, thấu suốt.

“Sư phụ vỗ trán, gãi đầu ba cái, chính là ngụ ý nhắc nhở con rằng kiến thức, trí tuệ đã nằm sẵn trong đầu con rồi, người vốn đã dạy hết cho con...

Đôi mắt người phóng tầm nhìn lên trời cao, chính là đang nhắc nhở con rằng thời cơ đã đến, tri thức người cũng đã trao hết, giờ là lúc con nên rời đi, tìm cho mình một khoảng trời riêng.

Nhưng suốt những năm tháng theo sư phụ, người có dạy con cái gì đâu...!

Không, người có kể cho con những câu chuyện thần thoại, ngụ ngôn... đây hẳn là những bài học mà người muốn con tiếp thu.

Thì ra là vậy...! Sư phụ quả là thần nhân giáng thế.”

Linh Tử sùng bái nhìn sư phụ, đôi mắt nghiêm nghị bỗng phủ một màn sương mờ ướt át. Thoáng nhìn đã nhận ra thằng bé đang xúc động, chực khóc.

“Sư phụ. Con hiểu rồi! Con sẽ trở thành một bậc quân Vương nghiêm chính, không làm sư phụ thất vọng.”

“Con biết, đường quân vư��ng tuy chông gai gian khổ. Nhưng vì dân chúng, con sẵn sàng hy sinh bản thân.

Lần này dập đầu tạ ơn sư phụ, con không biết còn có thể gặp lại người nữa hay không. Nghi lễ rời môn chưa trọn vẹn, một chén trà nóng cũng không có để dâng lên, khiến lòng con bứt rứt khó chịu.

Nay con chỉ còn ba bước quỳ lạy, dập đầu trước người để cảm tạ công ơn dưỡng dục.

Sau này, khi con đã đại công cáo thành, chắc chắn sẽ rước người về cung phụng!”

Linh Tử quỳ gối dưới đại địa, đầu ép sát đất, lưng khom lại, khẽ hô.

Giọng nói chất chứa chút bùi ngùi, xúc động.

Thấy vậy, Thắng liền thả mình xuống khỏi lưng trâu, nhanh chóng đến bên Linh Tử, nâng thằng bé dậy.

Linh Tử mới chỉ mười lăm, mười sáu tuổi nhưng cơ thể đã cao lớn, vạm vỡ đến mét sáu, mét bảy, cơ bắp săn chắc, trông tràn đầy sức mạnh.

Trước kia, thằng bé này luôn khờ khạo, chỉ thích ăn những món như kẹo hồ lô, tâm tính thơ dại, trong sáng, không chút dục vọng.

Nhưng sau khi đốn ngộ đạo vương tử, thằng bé như một hòn đá thô được đập vỡ, để lộ viên h��ng ngọc ẩn chứa bên trong. Không những trí tuệ thông suốt, quang minh, mà ngay cả tâm tính cũng thay đổi không ít.

Từ trong đôi mắt Linh Tử, Thắng có thể thấy được sự tự tin cùng tham vọng trở thành hoàng đế. Nếu so sánh, ngoài cơ thể vẫn giống như trước, thái độ và tư duy của Linh Tử hiện tại đã khác xa so với Linh Tử ngày xưa.

“Linh Tử, con đường của con, con phải cố đi. Còn thân già này, ta vẫn còn khỏe lắm, không cần con bận tâm.

Việc của con chỉ có một, đó là cố gắng bình định các bộ lạc, thành lập vương triều hùng bá, dựng nên một mảnh giang sơn.

Nhớ rằng, khi thiên hạ đã quy tụ về một mối, hãy lấy dân làm gốc, thuận theo ý dân thì thiên hạ ắt thái bình!

Giờ thì đi đi, mở ra một khoảng trời riêng của chính mình!”

Thắng mỉm cười hiền hòa, vỗ về mu bàn tay Linh Tử như một người cha đang cổ vũ tinh thần cho con.

Những lời hắn vừa nói không hề sáo rỗng, mọi thứ thật sự xuất phát từ tâm can.

Thân thể này có thể bất tử, cũng có thể chết đi theo ý hắn. Hắn không muốn đệ tử này vì cái thân xác giả tạm này mà làm ảnh hưởng tới cơ đồ đế vương, nên mới nhắc nhở như vậy.

Và đặc biệt, hắn rất sợ Linh Tử sau khi lên ngôi hoàng đế sẽ biến chất, khiến dân chúng lầm than. Thay vì mở trường dạy học, lại đi dùng chính sách ngu dân, khiến nhiều thiên tài chết trong trứng nước, làm đất nước chậm phát triển, và chính Trái Đất cũng không thể tìm kiếm thêm tân đạo thống để tấn thăng.

Nên trước khi đi, hắn còn nhấn mạnh việc dân là gốc rễ, để đảm bảo Linh Tử sau khi lên ngôi không đi chệch quỹ đạo.

“Con đã rõ, thưa sư phụ.” Linh Tử lưu luyến không rời, nhìn chăm chú sư phụ.

Từ bé, Linh Tử đã được Thắng nuôi dưỡng, nên trong tiềm thức, thằng bé xem hắn như cha đẻ của mình.

Giờ phải rời đi, thực khiến thằng bé không nỡ lìa xa.

Thấy Linh Tử như vậy, Thắng biết không thể chia tay một cách nhẹ nhàng. Hắn nhanh chóng thay đổi sắc mặt, nghiêm nghị quát lớn.

“Là một thân nam nhi, đầu đội trời, chân đạp đất! Tương lai là một bậc đế vương mà lại ủy mị như vậy thì còn ra thể thống gì nữa!? Mau xốc lại tinh thần!”

“Rõ!” Linh Tử nghiêm trang, đứng thẳng người, nhưng trong khóe mắt vẫn nhỏ ra vài giọt lệ.

Thắng thấy vậy thì cười khẽ, thầm nghĩ: “Thằng nhóc này... vẫn còn trẻ con lắm...”

Hắn không tiếp tục hàn huyên cùng Linh Tử mà nhanh chóng trở về bên con trâu cái. Từ bên hông lấy xuống một thanh trường thương.

Đây là Kim Long Thương, một thanh thần binh lợi khí được chế tác từ ngụy kim pháp tắc cùng ngụy long pháp tắc. Đây là sản phẩm hắn tạo ra khi “dạo chơi” ở đây.

Vì thương là vũ khí hắn yêu thích, nên vũ khí tự thân hắn chế tác tất nhiên là trường thương.

Dù sao đây cũng là binh khí chi vương, đưa cho Linh Tử làm vốn khởi nghiệp cũng thật hợp lý.

“Sư phụ, đây là...” Linh Tử kinh ngạc nhìn sư phụ.

Theo sư phụ suốt mười mấy năm, Linh Tử biết rõ cây trường thương này đáng quý thế nào. Nên ngay khi thấy sư phụ cắm thương trước mặt mình, thằng bé không kìm được sự xúc động trong lòng.

“Cầm lấy. Hãy dùng nó mở ra một mảnh giang sơn.

Khi không có ta bên cạnh, hãy xem nó như ta...

Mảnh giang sơn này cần được bình định... đi đi, hãy dùng nó quét sạch quân thù, dựng nước cứu dân!”

Thắng trở lại lưng trâu, đôi mắt không chút cảm xúc nhìn xuống Linh Tử, giọng lành lạnh nói.

“Sư phụ...” Linh Tử nghẹn ngào, định nói thêm nhưng lại bị Thắng trừng mắt, đành nuốt lời vào trong.

“Nhanh đi đi!”

Thấy sư phụ không muốn hàn huyên thêm, Linh Tử đành ngậm ngùi nhảy lên lưng nghé con, đôi mắt lưu luyến nhìn Thắng không rời, như đang mong chờ người nói lời tạm biệt.

“Đi đi... nhớ, giữ gìn sức khỏe!” Thắng phất tay, miệng nhẹ lẩm bẩm.

Nghe vậy, Linh Tử liền không nói gì nữa, khom lưng vái sư phụ lần cuối rồi quả quyết thúc nghé con phóng đi.

Đưa tầm mắt nhìn xa xăm, bóng lưng rắn chắc nhưng có phần cô độc, tay xách trường thương phi nhanh về cuối chân trời. Thắng nhẹ nhàng thở dài một hơi.

Đạo vương tử, không những phải có đủ Nhân, Trí, Dũng, Chính, Nghiêm, Minh, còn phải thêm một chữ Độc.

Độc trong độc hành, cô độc. Số mệnh của bậc Vương tử là vậy, phải đi một mình trong đơn độc.

Tác phẩm này thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi đâu nhé.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free